top of page

[NDMTML] Chương 10

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 7 ngày trước
  • 8 phút đọc

Trong căn phòng vang lên những tiếng nước chảy đầy ái muội.


Người mẹ trùng nhỏ bé giữa đám trùng đực này, trông có vẻ hơi quá nhỏ bé.


Lẽ ra mà nói thì đó là thể hình thanh niên bình thường của người cổ đại, nhưng đứng trước mặt tộc trùng với chiều cao trung bình gần hai mét thì chẳng thấm vào đâu.


Dù chỉ còn một cánh tay, Lukasi vẫn có thể ôm lấy người mẹ trùng nhỏ xíu trong lòng mà hôn. Ban đầu hắn còn e dè một chút về chuyện tôn ti giai cấp, nhưng mẹ trùng thơm quá, hắn không nhịn được mà thè lưỡi vào. Tri Liên lại quá hiền lành dễ bắt nạt, ngoan ngoãn để hắn hôn, hắn không thể kiềm chế bản thân thêm được nữa, cánh tay phải khỏe mạnh cường tráng một cái liền vớ lấy Tri Liên kéo vào lòng. Mái tóc dài quấn quanh vòng tay hắn, lướt qua làn da sẫm màu như đang quyến rũ.


Người đàn ông cao lớn hôn một thiếu niên mặc váy trắng. Tri Liên vặn vẹo mấy cái, lưỡi bị hắn mút đến đau, bên dưới đều hơi ướt.


Tư thế quỳ một gối rất dễ để người khác nhìn thấy cái lồn thịt mềm mại của em, cái lỗ nhỏ bị liếm đến sưng lên trông vừa tội nghiệp vừa hấp dẫn. Toàn thân mẹ trùng đều thơm, nhưng chỉ có nơi đây là hương thơm cơ thể đậm đặc nhất và dễ ngửi nhất.


Tri Liên hơi khó chịu, rên lên: “Con yêu quý à...”


Lukasi lúc này mới tỉnh lại, buông em ra, thở hổn hển: “Xin lỗi mẹ.”


Tri Liên hít thở sâu, dựa vào người hắn, bị hắn hôn đến chân mềm nhũn, cái lồn nhỏ bị che lấp lại. Những con đực xung quanh nhẹ giọng ho một tiếng, mùi xạ hương nồng nặc truyền đến.


Có mấy kẻ đã cởi thắt lưng quần, bắt đầu xoa bóp cái thứ ấy của mình.


Tộc trùng trong thời đại không gian, không có khái niệm liêm sỉ, tình dục phóng khoáng, chỉ có vô số ít chủng tộc là kế thừa sự hổ thẹn và bảo thủ của người thượng cổ. Cơ hội giao phối với mẹ trùng rất khó có được, nhưng quyền nhìn mẹ trùng mà thủ dâm thì ai cũng có.


Lukasi cảm thấy cơ thể mình đã khá hơn rất nhiều, không còn cảm giác tiều tụy bất lực như trước. Hắn tưởng rằng mẹ trùng sẽ đi chữa trị cho người con tiếp theo, ai ngờ Tri Liên dựa vào người hắn nghỉ ngơi một lát rồi lại cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên chỗ vết cắt cụt của hắn.


Mùi máu tanh nồng nặc, Tri Liên nhìn hắn với ánh mắt đầy thương xót và xót xa.


Một nỗi chua xót dâng lên trong lồng ngực Lukasi, hắn không biết phải gọi cảm giác này là gì, hắn rất muốn hôn lại mẹ mình lần nữa, nhưng Tri Liên đã lại bò sang lòng một người khác mất rồi.


Một người mẹ bác ái và nhạy cảm, yêu thương tất cả những đứa con của mình, em muốn dùng một đêm này để những đứa con có thể dễ chịu hơn một chút, dù lưỡi em đã rất đau rồi.


Thế rồi, trước mặt con đực thứ ba, em bỗng nhiên xắn váy lên.


Làn da em trắng ngần, suýt soát với chiếc váy. Bởi vì phía dưới chẳng mặc gì, nên khi xắn váy lên, em gần như để trần hoàn toàn.


Ban ngày em đã phải cho rất nhiều đứa con của mình liếm lồn và cho bú sữa rồi, người em đã đau nhừ không chịu nổi. Nhưng thấy những người lính tội nghiệp này, mẹ trùng nhỏ vẫn để lộ cơ thể mình ra.


Tri Liên hơi thẹn thùng nói: “Tôi, tôi hơi đau lưỡi, cho con uống sữa mẹ được không ạ?”


Con đực ấy thở nặng nhọc, thắt lưng quần của hắn cũng đã cởi ra, một tay xoa bóp nhanh cái buồi của mình, vừa nuốt nước bọt: “Hân hạnh quá, thưa điện hạ.”


Núm vú non mềm như hai trái nho hồng, dòng sữa tuôn về căng quá, đội lên đôi vú mỏng manh thành một độ cong mềm mại. Con đực ấy áp sát đôi vú này, ngậm một bên núm vú, cẩn thận hút sữa bên trong.


Hương vị ngọt thơm chữa lành con đực đang bị thương. Hắn cắn núm vú của mẹ trùng, luyến tiếc đưa dòng sữa qua các ngóc ngách trong khoang miệng, rồi bắn tinh dịch ra.


Một lượng lớn tinh dịch vô tình bắn lên phần đùi non của Tri Liên, làm em giật bắn mình. Thịt lồn co rút, nước dâm chảy ra. Tri Liên muốn kẹp chặt mông lại một chút, vì cảm giác lỗ nhỏ chảy nước hơi khó chịu. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, bỗng nhiên có một chiếc lưỡi liếm một phát vào âm hộ của em.


Tri Liên giật mình kêu lên: “A!”


Em mềm chân, ngồi phịch xuống đất. Ngoảnh đầu lại nhìn, con đực vừa liếm lồn em hơi ngượng ngùng, mắt dán chặt vào người mẹ trùng thơm phức chẳng nỡ rời.


Lukasi giải thích: “Thưa mẹ, thằng bé mới chào đời được hai năm, khá bất hạnh, sau khi sinh một năm đã bị hỗn loạn thần thức cấp độ cao rồi.”


Tri Liên hơi lúng túng: “Làm thế nào bây giờ, cứ thế này thì chậm quá, hay là các con tự làm đi?”


Lỗ nhỏ có thể bị liếm, có thể hôn môi, hai núm vú còn có thể cho hai đứa con cùng bú.


Nghe những lời em nói, tất cả bọn đực đều xao động lên. Dù sao với tốc độ này, đến sáng cũng chẳng biết có được nếm tí nước miếng hay bú được sữa mẹ trùng không, huống chi Tri Liên cứ quỳ rạp trước mặt lũ đực, cái mông em lộ ra hơn nửa, chứ đừng nói đến việc lúc này xắn cả áo lên, phía dưới hoàn toàn trần trụi.


Tên trùng đực “hai tuổi” dâm đãng ấy đã mở đầu rất tốt, mấy gã lính chủ động liền kéo em lại, Tri Liên bỗng chốc bị chúng bao vây.


Một mẹ trùng nhỏ xíu, chìm nghỉm giữa những đứa con trùng đực cao lớn.


...


“Tại sao người lại... thương xót bọn phế vật đó đến thế?”


“Ừm,” Conway nói, “có lẽ anh biết đấy, hồi Griffin lên cơn mất khống chế, người đã tự mình phá vỏ trứng, đã tìm được Griffin.”


Agas cau mày, qua khe cửa nhìn mẹ trùng nhỏ đang bị vây quanh bú vú liếm lồn, hắn hơi khó chịu.


Sắc mặt Tri Liên có phần khó chịu, nhưng trong mắt em lại lộ ra sự thỏa mãn. Em vuốt tóc con đực đang tựa trên ngực mình, ánh mắt dịu dàng và bao dung.


Tuy trong lòng vẫn kính trọng mẹ trùng, nhưng Agas vẫn thấy có chút băn khoăn, thậm chí không thể hiểu nổi.


Trước mặt lũ trùng đực ấy không chỉ là mẹ trùng mà chúng yêu quý, mà còn là cơ hội sống. Ai nấy đều muốn tranh đoạt cơ hội. Tri Liên ôm hai đứa con đang bú trên ngực, cái lồn nhỏ bên dưới bị tên đực hai tuổi hấp tấp kia liếm hôn, chiếc lưỡi có thể biến hình luồn thẳng vào âm đạo em để hút nước.


Mangalo vẫn một mình ngồi ở chỗ xa nhất.


Conway nói: “Đó là em trai anh nhỉ.”


Agas liếc nhìn hai cái, ừ một tiếng: “Cơn hỗn loạn thần thức của nó còn nặng hơn cả Griffin.”


Giọng hắn rất lạnh lùng, dù là anh em ruột cùng trứng phân tách, hắn cũng chẳng có nhiều tình cảm với thằng em này.


Lúc Conway đến có mang theo máy điều chỉnh nhiệt độ. Mẹ trùng nhỏ cứ tưởng mình lén lút chạy ra ngoài được, em nào có biết Conway căn bản chẳng ngủ. Trùng đực cấp cao hoàn toàn có thể không ngủ mấy tháng liền, hắn chỉ đang nhắm mắt tận hưởng khoảnh khắc được ở bên mẹ trùng thôi.


Một trong những trùng đực mạnh nhất toàn đế quốc đã hoàn toàn biến thành bảo mẫu của mẹ trùng nhỏ, ngày nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện mặc quần áo, rửa ráy và dỗ dành mẹ trùng nhỏ ngủ.


Bên trong căn phòng, phương pháp an ủi này quả thực tác dụng rất nhanh. Hễ con đực nào cảm thấy khá hơn một chút là sẽ lập tức bị con đực khác kéo ra xa. Để không làm tổn thương mẹ trùng, những con đực bị kéo ra cũng sẽ dứt khoát buông tay.


Như vậy đã giảm đi rất nhiều việc lũ trùng đực lấn tới chiếm dụng thời gian của mẹ trùng. Chỉ có hơn ba mươi trùng đực, chẳng mấy chốc mẹ trùng sẽ an ủi xong.


Chỉ còn mình Mangalo là không nhúc nhích. Hai chân hắn đều không thể động đậy, có thể bò đến, nhưng lại chê như thế quá nhục nhã.


Sau khi an ủi xong tất cả những con đực khác, cơ thể Tri Liên gần như đã rách rưới tả tơi. Thực ra các con của em đều rất kiềm chế, nhưng không thể nào cưỡng lại được dục vọng đối với mẹ trùng, cứ làm cho em trông thảm thương. Cái lỗ nhỏ vốn đã sưng mà giờ lại bị ăn thêm bao nhiêu lần nữa, sưng phồng đến mức muốn lồi hẳn ra, dương vật chẳng thể nào vắt thêm được tinh dịch nữa, mềm oặt xủ xuống, đầu vú cũng bị bú đến dựng ngược lên cao, điểm xuyết trên lồng ngực trắng muốt, trông như một chiếc bánh kem anh đào.


Tri Liên lần này đúng là khóc không ngừng được. Em xót xa cho các con của mình, nhưng thân thể cũng đau quá. Ấy thế mà thấy các con đã tỉnh táo hơn hồi nãy nhiều, em lại thấy vui, vừa khóc vừa cười, với khuôn mặt đỏ bừng vì khóc, trông vừa buồn cười vừa tội nghiệp.


Em thuộc lòng tên từng đứa con, ngước mắt nhìn về phía Mangalo ngồi nơi góc phòng, chống đỡ thân thể mệt mỏi của mình, loạng choạng chạy về phía hắn.


Mỗi con đực đều hờ hững che chở cho em, sợ em ngã. Dù sao mẹ trùng nhỏ cũng đã tốn quá nhiều tâm sức vì chúng. Mangalo nhìn Tri Liên lảo đảo chạy về phía mình, mím chặt môi, có chút không dám đón tiếp.


Mẹ trùng nhỏ suýt ngã khi đến trước mặt hắn, lúc ấy hắn mới theo bản năng dang tay ra, để em ngã vào lòng mình.


Mangalo biết mình cũng là nạn nhân của cơn loạn thần nhưng lại có cùng ý nghĩ với anh trai mình - tại sao mẹ trùng lại cứu những kẻ phế vật như bọn họ?


Chữa khỏi cơn loạn thần chẳng hề đơn giản, với những cơn loạn thần nặng còn cần phải giao phối nhiều lần với mẹ trùng nữa. Thế nhưng mẹ trùng nhỏ làm sao có thể ngày nào cũng đến đây an ủi bọn họ được? Bao nhiêu kẻ bị loạn thần đang chờ mẹ, mẹ trùng nhỏ chỉ có một, em đâu thể cứu được tất cả.


Mangalo rất cảm động trước sự quan tâm của mẹ trùng dành cho bọn họ, hắn sẵn lòng chờ đợi cái chết.


Còn Tri Liên lại tưởng hắn cũng như Griffin, không muốn chấp nhận em. Em cho ngón tay vào miệng mình, chưa kịp cắn xuống thì một bàn tay đeo găng đen đã nắm lấy tay em. Một vòng tay rộng lớn từ phía sau ôm lấy em. Conway nói: “Không được làm tổn thương chính mình, mẹ à.”


P/s: Lời của editor


Ngày hôm nay của mình như lồn vậy, chỉ có edit sếch gay thì mới bình tâm được một chút.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page