[MT] Chương 13
- Duyệt Phùng
- 13 thg 5
- 14 phút đọc
Chương 13: Nhân loại bắt đầu lưu vong trong ngày tận thế
[Nhện con… vào đi… ư… bụng trướng quá…]
An Sâm chống tay lên cái bụng căng tròn phồng to, quỳ sụp người xuống tấm thảm thêu hoa hải đường. Bụng y bị tinh dịch nhồi nhét đến mức nặng trĩu xệ xuống, eo lõm sâu, rốn cọ xát lên lớp lông ngắn trên thảm. Cặp mông trắng hồng bị các trùng đực va đập đến đỏ ửng cao cao vểnh lên, nước dâm đặc quánh từ miệng huyệt nhỏ giọt từng sợi từng sợi xuống dưới.
Mười sáu con mắt của Pha Tây lóe lên ánh sáng lạnh lẽo máy móc. Miệng hắn ta chảy nước dãi, hắn ghé sát vào hạ thể An Sâm. Hương pheromone ngọt ngào của mẹ trùng không ngừng tỏa ra tín hiệu khát khao tinh dịch, mùi nồng đến mức khiến trùng đực hoa mắt chóng mặt, trong đầu chỉ còn lại bản năng giao phối. Túi tinh đè lên miệng hoa huyệt của An Sâm, thô bạo đẩy lệch hai mép lồn rồi hung hãn đâm vào.
Hoa huyệt tuy đã bị các trùng đực chinh phạt đến mềm nhũn, nhưng muốn nuốt trọn quả túi tinh to bằng nắm đấm của Pha Tây vẫn mất khá nhiều công sức. Da thịt non nớt quanh miệng huyệt bị căng giãn đến gần như trong suốt, siết chặt lấy phần rộng nhất của túi tinh. Những sợi lông cứng ngắn thô ráp trên đó cọ vào mép lồn, châm chích đau rát.
An Sâm kêu khẽ một tiếng, hoa huyệt ngứa ngáy khó chịu đến cực điểm. Y run rẩy hai bờ mông trắng, hướng về sau dựa mạnh một cái, hung hãn nuốt trọn quả túi tinh thô to quá mức của trùng đực vào trong hoa huyệt, nhất thời khiến âm đạo bị căng giãn đến mức không thể tưởng tượng.
[Á!! To quá… ư á!! Đầy quá ưm——!!]
Những nếp gấp trong thịt lồn hoàn toàn biến mất. Lớp thịt dâm bị quả đấm cứng ngắc ép đến nước dâm trào ra. Túi tinh mang theo lông cứng thô ngắn cọ xát dọc theo thành âm đạo, man rợ va mạnh vào miệng tử cung đang bị tinh dịch bịt kín. Pha Tây hưng phấn đến cực điểm, vận đủ sức mạnh, hướng về miệng tử cung hung hãn vung đấm. Địt đến mức khiến mẹ trùng lắc lư mông, rên rỉ mất kiểm soát, cơ thể lảo đảo. Tinh dịch chưa kịp hấp thụ hết trong tử cung bị khuấy đảo cuồn cuộn.
[Ư aa aa!! Địt sướng quá… ư ha~ Nhện con giỏi quá… sâu thêm nữa đi… ha a——!]
An Sâm cảm nhận được cảm giác no căng mãnh liệt trong âm đạo, sướng đến mức gần như bay lên trời. Trong bụng dưới tê dại như có dòng điện chạy khắp toàn thân. Miệng tử cung dưới những cú đấm không thương tiếc của trùng đực run rẩy mở ra một khe nhỏ. Pha Tây nắm lấy cơ hội, hung mãnh đâm mạnh một cái. Túi tinh căng giãn cái vòng thịt miệng tử cung đến giới hạn, hung hãn đâm thẳng vào trong tử cung.
Mẹ trùng thét lên một tiếng, tay mềm nhũn, sụp người xuống sàn. Cái bụng nhô cao va mạnh vào mặt đất. Dưới áp lực khổng lồ, tinh trùng trùng tộc đầy ắp trong tử cung phun xịt ra ngoài, toàn bộ tưới lên túi tinh của Pha Tây, bắn tung tóe theo khe hở.
Tinh dịch của trùng đực khác bắn đầy mặt nhện của Pha Tây. Mùi vị nồng nặc khiến lửa giận của hắn bốc lên ngút trời. Hắn điên cuồng đảo và đấm mạnh vào tử cung non nớt, ướt át của mẹ trùng, thề phải đào hết tinh trùng của những trùng đực khác ra ngoài.
Quả đấm cứng ngắc thô ráp trong tử cung không theo bất kỳ quy luật nào, hung tợn đâm đảo loạn xạ. Tinh dịch không ngừng phun ra. An Sâm sướng đến run rẩy toàn thân, rên rỉ dâm đãng lớn tiếng, gần như tê liệt trên tấm thảm. Đợt lên đỉnh này nối liền đợt khác. Tử cung đa tình bị địt đến biến dạng không ngừng, triệt để trở thành bao cát quyền kích của trùng đực. Pha Tây thúc cú nào cũng trúng tim đen, đánh lên bụng mẹ trùng những khối u kinh tâm động phách, như muốn từ bên trong xé nát y ra vậy.
Ngón tay An Sâm co giật, bấu chặt vào thảm, khuôn mặt đỏ bừng. Y thở hổn hển “sì ha sì ha”. Khoái cảm mãnh liệt quá độ như dòng điện chạy khắp cơ thể. Khoang sinh dục sâu trong đường ruột cũng đầy ắp tinh dịch, gần như bị túi tinh trong tử cung ép đến méo mó. Miệng khoang chịu không nổi sức công kích, tinh trùng trắng đục từ miệng khoang sinh dục phun ra thành một dòng thác tinh dịch.
Tinh dịch của các trùng đực khác dính đầy mặt Pha Tây. Mùi hương tinh dịch đập vào mặt khiến Pha Tây không chịu nổi, suýt nôn ọe. Hắn theo bản năng lùi lại, nhưng quên mất túi tinh của mình vẫn đang bị miệng tử cung trong cơ thể mẹ trùng siết chặt. Cái túi tử cung mỏng manh suýt bị kéo ra ngoài. Mẹ trùng trợn tròn mắt, phát ra tiếng rít chói tai. Pha Tây giật nảy người, lại hung hãn đâm về phía trước, đâm ngược tử cung trở về vị trí cũ.
Cú đâm này khiến trước mắt mẹ trùng nổ tung một mảng trắng xóa. Nước dâm trong suốt điên cuồng trào ra ngoài. Đại não bị khoái cảm xáo trộn đến mức không biết làm gì. Giọng y khàn đặc, vẫn khen ngợi Pha Tây.
[Ư á!! Con ngoan!! Nhện con địt mẹ sướng quá ư oh!!! Tiếp tục… tiếp tục ư ừm!! Ha aa aa!!!]
Lời khích lệ của An Sâm khiến Pha Tây vô cùng tự hào, hắn đã tìm ra cách mới để lấy lòng mẹ trùng. Hắn đâm túi tinh sâu hơn vào trong túi tử cung, rồi lại kéo ra ngoài, lôi kéo cả tử cung trong âm đạo kéo ra kéo vào liên tục. Hắn gần như đang dùng chính tử cung của An Sâm để địt âm đạo của y.
Thành tử cung vốn đã bị con rắn tràu địt đến mềm nát giờ lại bị lông cứng của Pha Tây cọ xát, kéo lê không ngừng trong lớp thịt dâm. Hoa huyệt dâm đãng này lập tức trào nước lũ. Eo sau in đầy dấu vết dâm mê run rẩy như lá rơi trong gió, phun nước dâm đến mức không thể dừng lại được.
Cái chân phụ nối với túi tinh bên miệng ngậm của Pha Tây sau những cú đập nặng nề dần trở nên lỏng lẻo. Cuối cùng, trong một cú đâm sâu cực mạnh, nó đứt rời. Túi tinh rơi xuống bên trong cơ thể An Sâm, giống như ném một quả chì nặng vào túi tử cung, khiến tử cung nặng trĩu xệ xuống. Mẹ trùng lập tức rên rỉ dâm đãng the thé, siết chặt mông, lại lên đỉnh một lần nữa.
Túi tinh bên kia của Pha Tây đã sẵn sàng chờ đợi. Hắn cọ qua loa trên sàn để lau sạch tinh dịch trên mặt nhện, nhắm thẳng vào cái lồn non hồng hơi sưng như nụ hoa của mẹ trùng, hung hãn đâm mạnh một cái. Hắn đâm cả quả đấm vào trong. Đường ruột bị căng giãn quá nhanh quá mạnh, kích thích An Sâm ngẩng phắt đầu, thét lên the thé. Hai chân co giật giẫm thẳng lên sàn, túi tinh của Pha Tây trong khoảng khắc ấy tuột một nữa ra bên ngoài.
Đầu óc trùng đực choáng váng, muốn đuổi theo mẹ trùng, nhưng tám chân lại đi mỗi chân một hướng, rối loạn quấn vào nhau. Hắn ngã mạnh một cái trên thảm. Quả túi tinh trong khoảnh khắc ấy lại đâm sâu vào đường ruột hẹp của An Sâm, địt đến mức khiến bụng dưới mẹ trùng co thắt, bị đẩy lên một đỉnh cao khoái lạc mới.
Pha Tây vội vàng tách chân ra, bò dậy, cúi đầu xuống đẩy túi tinh đâm sâu hơn nữa. Miệng khoang sinh dục vừa mới phun tinh dịch ra nên không còn khít chặt như trước. Trùng đực dùng chân trước cố định vai mẹ trùng, địt sâu và mạnh mẽ. Chỉ vài cái đã địt mở khoang sinh dục. Túi tinh đâm vào trong, không ngừng điên cuồng đâm thọc hung hãn. Miệng ngậm kiểu chích hút liên tục, nuốt chửng nước dâm lấp lánh trên mông An Sâm.
[Lại phun rồi!! Ừ, nhện con địt giỏi quá…!! Ừm ừm~ Mẹ sướng quá… á oh oh…!!!]
Mẹ trùng sướng đến mức không duy trì nổi hình người. Đôi mắt nước long lanh phân tách, biến thành vô số mắt kép chi chít. Cặp mông tròn đầy căng mọng theo nhịp địt của trùng đực mà vặn vẹo đầy dâm đãng. Nước dâm trong lồn dâm dâng trào òa òa ra ngoài.
Pha Tây bắt chước cách xử lý tử cung lúc trước, cố ý kéo lê khoang sinh dục trong đường ruột cọ xát qua lại rồi hung hãn địt mạnh. Làm cho túi tinh trong tử cung cũng lăn lóc qua lại theo.
Mẹ trùng ôm lấy cái bụng gần như méo mó, mái tóc trắng rối bù, khoái cảm chất chồng như núi, sướng đến mức tan nát. Cơ thể dường như sắp tan chảy như kem sữa dưới ánh nắng mặt trời.
Tinh dịch còn sót lại của các trùng đực hòa lẫn với quả túi tinh cứng ngắc thô ráp. Dưới sức đẩy không ngừng của Pha Tây, địt đến mức da bụng lõm sâu nổi gồ, như có sinh vật sống đang lăn lộn bên trong. Khoang sinh dục bị địt thành hình dài ngoằng. Đoạn ruột sa xuống rơi ra ngoài cơ thể, lại bị hung tợn đẩy ngược trở vào. Cứ thế lặp đi lặp lại, giống như có một bông hoa không ngừng nở rộ trên cặp mông ướt nhẹp của mẹ trùng.
Pha Tây địt hơn một tiếng đồng hồ mới lại để túi tinh rơi vào khoang sinh dục của mẹ trùng. An Sâm ôm bụng, tê liệt trên sàn hồi lâu mới thở đều trở lại. Dưới sự dìu đỡ của trùng đực, y ngồi trở lại giường, vuốt mái tóc óng mượt, trêu đùa cào nhẹ cằm dưới của con nhện. Đầu lưỡi mềm ướt thò ra, liếm láp ve vuốt cặp càng hàm đáng sợ của trùng đực.
Đôi tay mềm mại vuốt ve những cái râu trên đầu Pha Tây. Trùng đực hưng phấn cọ cọ vào cơ thể mẹ trùng mềm mại sau khi làm tình. Mỗi con mắt nhện của Pha Tây đều tròn xoe, nhìn trong mắt mẹ trùng lại có phần dễ thương.
“Mẹ, mẹ vui không?”
[Vui chứ, nhện con ngoan quá. Muốn nhận phần thưởng gì nào?]
“Mẹ ăn con đi, chỉ một phần thôi, được không~” An Sâm vui vẻ đồng ý. Đối với nhện đực, việc bị bạn tình giao phối ăn thịt là khoái lạc còn lớn hơn cả lên đỉnh. Hơn nữa, thịt Pha Tây ngửi rất ngon, mang theo mùi thơm như thịt nướng giòn tan khiến người ta chảy nước miếng.
Được cho phép, Pha Tây không do dự biến về hình người, xé luôn cái đùi nhiều cơ nhất của mình đưa cho mẹ trùng. Thái dương hắn đau giật giật, nhưng tinh thần lại hưng phấn tột độ.
Trùng đực chăm chú nhìn mẹ trùng dùng răng sắc cắn đứt gân cơ, dùng miệng ngậm hút khô máu. Dương vật dưới thân cứng đến đau đớn. Hắn không nhịn nổi, quỳ tiến đến chân mẹ trùng, cúi xuống hôn lên mu bàn chân vô tình dính vài giọt máu, cẩn thận liếm sạch chỗ vết bẩn nhỏ bé ấy.
Ba ngày sau đó, An Sâm liên tục giao phối với các trùng đực khác nhau, cho đến khi bụng y lần nữa phồng to lên. Những trùng đực vui mừng hớn hở lần này quyết định dốc hết tâm sức, vì nữ thần mẹ của chúng xây dựng một tổ ấm hoàn mỹ nhất trong lãnh địa mới của trùng tộc.
【Tỉnh G】
Lưu Hải Dương không thể ngờ được cuộc tấn công của trùng tộc lại đến đột ngột như vậy. Gần như trong chớp mắt, con trùng đực vẫn luôn ngoan ngoãn lễ phép biến mất trên giường thí nghiệm. Thay vào đó là một con sa chấu (* chả biết con gì) khổng lồ ở trong đó. Trên ba đôi chân phụ màu cam nâu của trùng đực phân bố đều những móc ngược sắc như đao thép. Đuôi dài gần bằng hai người, cái đuôi nhọn sắc bén đâm xuyên qua người phụ trách thí nghiệm gần nhất như đâm đậu hũ.
Máu tươi và tiếng thét kinh hoàng đồng thời bùng nổ. Hai chân Lưu Hải Dương run như cầy sấy, bị các nhà nghiên cứu đang hoảng loạn chạy tán loạn đẩy ra ngoài. Hành lang thường ngày chỉ mất một phút để chạy hết giờ lại dài vô tận. Những người chạy phía sau thậm chí còn chưa kịp thét lên đã bị cắt đứt ngang eo. Máu đỏ tươi bắn đầy mặt Lưu Hải Dương. Hình ảnh mẹ trùng đưa con trùng đực này đến lóe lên trong đầu hắn như tia chớp.
Đôi môi đỏ mê hoặc của An Sâm cong lên. Y vỗ vỗ vai Lưu Hải Dương, tự tay giao con trùng đực cao lớn anh tuấn cho hắn [Đứa trẻ này là một con bướm, tính tình khá nhu nhược và nhút nhát. Chỉ khi nó cảm thấy bị đe dọa mới biến thành hình trùng trước mặt các người. Vậy nên các người phải đối xử tốt với nó nhé~]
Cái gì mà bướm chó gì…!! Uổng phí bọn họ còn cẩn thận chăm sóc nó… Lisa hôm qua còn mang mật hoa đến cho nó…
Lưu Hải Dương lăn lộn bò ra khỏi hành lang, ấn nút khẩn cấp. Cánh cửa thép tinh chế chậm rãi đóng lại. Bên trong, con sa chấu khổng lồ nổi tiếng hung tàn bạo ngược đang điên cuồng xé nát những mảnh thi thể đẫm máu của con người, ngay cả da đầu cũng bị xé theo, kéo theo mái tóc vàng xoăn xù của người phụ nữ.
Ngoài cửa, các nhà nghiên cứu kinh hồn bạt vía, quần áo xốc xếch, lảo đảo ngã ngồi bệt xuống đất. Trên người ai nấy đều dính ít nhiều máu tươi và thịt vụn.
Lưu Hải Dương cố nén nước mắt, run rẩy rút máy liên lạc ra. Không có tín hiệu. Sao lại không có tín hiệu! Lưu Hải Dương không thể tin nổi, liên tục ấn nút gọi. Đây là phòng thí nghiệm cấp cao nhất của Hoa Quốc. Nếu ngay cả nơi này cũng không có tín hiệu, thì chỉ có thể chứng minh một chuyện.
“Đừng ai ra ngoài… trốn đi! Nhanh lên!! Tất cả tìm chỗ ẩn nấp!! Không được rời khỏi tòa thí nghiệm!”
Cậu thanh niên bên cạnh vừa bị chen lấn đến suýt rơi kính, đang định nói gì đó, thì đã nghe “ầm” một tiếng vang lớn. Trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người, cánh cửa thép truyền thuyết mà ngay cả tên lửa cũng không thể phá nổi bị trùng tộc đục thủng một lỗ lớn. Những chiếc xúc tu dài mảnh của con sa chấu khổng lồ thò ra từ trong lỗ, đôi mắt côn trùng màu cam vàng to bằng nắm đấm lóe lên ánh sáng lạnh lẽo độc ác và tàn nhẫn.
Mọi người lập tức hỗn loạn, ùa nhau lao về phía thang máy. Dù Lưu Hải Dương có hét thế nào cũng không ai quay đầu. Người đàn ông trung niên gầy yếu cắn chặt răng, chạy về hướng hoàn toàn ngược lại. Kho chứa thiết bị cũ kỹ có một tầng hầm bí mật, bên trong còn ít thức ăn và nước. Chỉ cần trùng tộc không đuổi theo hắn, hắn sẽ có thể trụ đến khi được cứu!
Cả đời Lưu Hải Dương chưa từng chạy nhanh đến vậy. Lá phổi thiếu vận động lâu năm nóng rát đau đớn, bên tai chỉ còn tiếng tim đập dồn dập của chính mình. Mồ hôi làm mờ tầm nhìn, cay xè đến mức khiến nhãn cầu đau nhức.
Con sa chấu khổng lồ không hứng thú với con người rơi rụng đơn lẻ. Lệnh mà mẹ trùng giao cho hắn chỉ là rời khỏi đây để hội quân với đại đội. Chỉ là trước đó, hắn định lấp đầy cái bụng đã nhịn đói nhiều ngày. Tốc độ di chuyển của trùng tộc cực nhanh. Trong mắt hắn, đám người chen chúc trong thang máy giống như những hộp cá mòi chờ mở nắp. Trùng đực chảy nước miếng, nhảy ra ngoài cửa sổ, định trực tiếp xuống tầng một chờ họ.
Lưu Hải Dương thở hổn hển, vén tấm cửa tầng hầm lên. Đầu gối mềm nhũn, lăn xuống cầu thang, ngã mạnh xuống đất. Lưng va mạnh vào mặt đất cứng khiến hắn đau điếng. Hắn co ro người nằm trên sàn xi măng lạnh lẽo của tầng hầm hồi lâu mới bình tĩnh lại được.
Khuôn mặt ấm áp dịu dàng của Lisa và mái tóc vàng nhuốm máu liên tục đan xen hiện lên trước mắt hắn. Đôi mắt nông cạn không chứa nổi những giọt nước mắt nóng bỏng. Lưu Hải Dương bịt chặt miệng, khóc thầm đau đớn trong bóng tối.
Thời gian trôi qua không biết bao lâu. Lưu Hải Dương ngủ rồi lại tỉnh. Hắn không dám bật đèn, chỉ mò mẫm tìm ít thức ăn để lót dạ. Trên đầu thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng động lạ, thường chỉ vài phút sau lại trở về im lặng.
Trùng tộc vẫn chưa phát hiện ra hắn, nhưng đội cứu viện mà hắn mong đợi cũng chưa từng xuất hiện. Thức ăn và nước dần cạn kiệt. Góc phòng tỏa ra mùi hôi thối của chất thải. Lưu Hải Dương vùi đầu vào đầu gối, trong lòng giằng xé kịch liệt. Ba ngày không một giọt nước, cuối cùng hắn không chịu nổi cơn đói khát, từ từ mở nắp tầng hầm. Bên ngoài không một bóng người.
Đúng lúc đó, một đôi giày quân đội xuất hiện từ góc tường. Lưu Hải Dương đột ngột đẩy mạnh nắp hầm, lớn tiếng hét: “Tôi ở đây! Tôi ở đây!!”
Hoắc Minh Viễn và Trần Thu Đồng đã đến tỉnh G từ một tuần trước. Nhưng chờ đợi họ ở đây không phải là Trịnh Khải Uy, mà là một trận phục kích được trùng tộc sắp đặt tinh vi. Một đoàn binh lính sống sót chưa đến mười người. Trần Thu Đồng cũng bị trọng thương.
Trong tình thế cấp bách, mấy người còn sống sót ẩn náu vào một tòa nhà dân cư ở ngoại ô tỉnh G. Cứ hai ngày họ lại ra ngoài một lần tìm kiếm vật tư, đồng thời tìm kiếm những người sống sót khác. Nửa tháng trôi qua, họ chỉ tìm được năm người.
Hôm nay đến lượt Hoắc Minh Viễn ra ngoài. Vật tư xung quanh đã tiêu hao sạch. Hắn đi rất xa mới tìm được một siêu thị đã sập một nửa. Người đàn ông nhanh chóng chọn lọc những thứ còn dùng được, chuẩn bị rút lui. Bỗng trên phố vang lên tiếng rít đặc trưng của trùng tộc. Hoắc Minh Viễn lập tức cúi người, ẩn mình sau giá hàng.
Một con sa chấu khổng lồ toàn thân đẫm máu vội vã bò qua mặt phố. Trên những móc ngược ở chân phụ treo lủng lẳng vài thi thể người chế đã thối rữa. Hoắc Minh Viễn chăm chú nhìn, nhận ra chiếc áo blouse trắng trên thi thể rất quen mắt. Hắn chợt nhớ ra phòng thí nghiệm của giáo sư Lưu dường như ở gần đây.
Sau khi con sa chấu khổng lồ rời đi, Hoắc Minh Viễn theo ký ức đi đến tòa thí nghiệm năm tầng. Sảnh tầng một trống rỗng, cửa thang máy bị bẻ gãy làm đôi bằng lực mạnh, khắp nơi đều là vết máu tanh hôi đen kịt.
Dựa theo sơ đồ hướng dẫn trên tường, Hoắc Minh Viễn đi lên cầu thang, bắt đầu tìm kiếm tầng tầng lớp lớp. Ở tầng ba, hắn gặp Lưu Hải Dương – người sống sót duy nhất. Người đàn ông trước mặt bẩn thỉu thảm hại, hoàn toàn khác xa với vị giáo sư nho nhã từng quen biết. Hoắc Minh Viễn đưa cho Lưu Hải Dương một chai nước khoáng, nhìn hắn ngửa cổ uống ừng ực gần hết.
Giọng Lưu Hải Dương khàn đặc: “Cảm ơn… Trùng tộc đúng là đồ lừa đảo… Bên ngoài bây giờ thế nào rồi?” Hoắc Minh Viễn bỏ chai nước còn lại vào balo, lắc đầu: “Hoa Quốc đã không còn nữa. Tôi và Trần Thu Đồng đang tìm kiếm những người sống sót, hy vọng có thể rời khỏi đây bằng đường biển.”
Lưu Hải Dương há miệng, không biết nói gì. Hắn đi theo sau Hoắc Minh Viễn rời khỏi tòa thí nghiệm. Bên ngoài trời xuân se lạnh nhưng ánh nắng đã bắt đầu chói chang. Lưu Hải Dương nhắm mắt, chớp chớp đôi mắt khô khốc rồi mở ra. Tầm mắt nhìn đến đâu cũng chỉ thấy tường đổ nhà xiêu, thi thể nằm la liệt, cảnh tượng ngày tận thế giống như ác mộng.
【Tác giả có lời muốn nói:】
A a a a, ngày nào cũng kẹt đến nửa đêm mới viết xong, chịu không nổi nữa rồi. Mình không thể tiếp tục mê mẩn ** nữa.

Bình luận