top of page

CHƯƠNG 1: CHUỘT CỐNG DƠ BẨN

  • Ảnh của tác giả: Mingi Macerline
    Mingi Macerline
  • 1 giờ trước
  • 17 phút đọc
Cái nóng oi ả của ngày hè như thiêu như đốt, mặt trời chói chang độc địa đến tàn nhẫn. Chỉ cần đứng yên dưới nắng một lúc thôi, mồ hôi cũng đủ túa ra thành từng lớp nhớp nháp.

Nhà kho cũ được cải tạo thành xưởng sửa xe, diện tích không lớn. Đống dụng cụ chất ngổn ngang chen chúc trong không gian chật hẹp, những bức tường ám khói ngả vàng loang lổ đầy vết nứt. Trong không khí tràn ngập mùi mồ hôi chua nồng và mùi dầu máy gay gắt. Ở góc tường, mấy hộp cơm trưa ăn dở bị vứt lăn lóc chẳng ai dọn, ruồi nhặng vo ve bu kín thành đàn.

Mấy gã thợ sửa xe nhân lúc ông chủ không có ở đây, mặc bộ đồ lao động bẩn thỉu, lười biếng dựa vào tường hút thuốc, nhe hàm răng vàng khè tán dóc. Dưới chân còn lăn lóc mấy vỏ chai rượu.

Gã thợ lớn tuổi nhất bị vây ở giữa hiển nhiên là đầu đàn. Vừa ngậm điếu thuốc lên miệng, cậu học việc trẻ bên cạnh lập tức khom lưng sán tới châm lửa cho hắn.

Lý Tiền chẳng buồn liếc đối phương lấy một cái, rít một hơi thuốc rồi âm dương quái khí nói:

“Vẫn là mày biết điều đấy——”

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt hắn đầy ẩn ý liếc sang bên phải.

Phần lớn xe cộ lưu thông ở khu Hạ Thành đều là xe cũ bị khu Thượng Thành đào thải, tuổi xe cao thì bệnh vặt đương nhiên cũng nhiều, cho nên việc làm ăn của xưởng sửa xe từ trước đến nay luôn lưng chừng, chẳng nóng chẳng lạnh.

Trước mặt Trần Tồn đang đỗ một chiếc xe trắng bị hỏng động cơ. Nắp máy được mở tung lên, mặt hắn không cảm xúc, dùng đôi tay dính đầy dầu nhớt xử lý vấn đề của động cơ.

Giữa ngày hè nóng bức, hắn vẫn mặc nguyên chiếc áo khoác lao động bẩn thỉu, cả người đẫm mồ hôi cũng không cởi ra.

Hắn trông vẫn còn rất trẻ, đúng vào độ tuổi đang lớn như măng non. Chiều cao vọt lên quá nhanh, phần ngang không theo kịp phần dọc, khiến cả người có vẻ gầy gò thanh mảnh. Làn da bị cái nắng mùa hè hun thành màu đồng thô ráp, chỉ cần nhìn khuôn mặt thôi cũng biết từ bé đến lớn hắn đã phải chịu không ít khổ cực.

Khuôn mặt Trần Tồn không thể xem là quá anh tuấn. Mái tóc bị hắn tự tay cạo thành kiểu húi cua tiện xử lý nhất. Mí mắt rất mỏng, cũng rất hẹp, nhưng đôi mắt lại đen sâu thẳm. Tròng trắng sạch sẽ không chút tạp chất, khiến đôi mắt ấy càng trở nên đen trắng phân minh đến mức nổi bật.

Hắn là một người câm không thể nói chuyện, lại không thích cười. Đôi môi quanh năm kéo thành một đường thẳng lạnh lùng. Ngày thường luôn đơn độc một mình, không tham gia bất cứ hoạt động tập thể nào. Rõ ràng đang ở độ tuổi tràn đầy sức sống và nhiệt huyết, vậy mà trên người lại phủ một tầng âm u nặng nề.

Lý Tiền thu hồi ánh mắt, “phì” một bãi đờm xuống đất rồi khinh thường nói:

“Mẹ nó chứ, cũng chẳng biết cái thằng câm không cha không mẹ này đang ra vẻ cái gì. Loại hàng từ Trung Tâm Cải Tạo Thiếu Niên bước ra như nó, rời khỏi đây còn tìm được công việc tử tế nào nữa chắc? Ngày nào cũng bày cái mặt đưa đám, nhìn mà mất cả hứng. Thật sự tưởng mình là nhân vật gì sao?”

Công việc sửa xe đương nhiên chẳng thể xem là nghề sang trọng gì, nhưng chỉ cần thành thật làm vài năm học việc, học được tay nghề, thì cũng đủ để nuôi sống một gia đình ba người ăn no mặc ấm.

Kỹ thuật sửa xe của Trần Tồn là học được trong mấy năm ở Trung Tâm Cải Tạo Thiếu Niên. Hắn không tính là học việc chính thức, nhưng nghề kỹ thuật kiểu này rất coi trọng vai vế, chạy chân mua thuốc mua rượu cho đàn anh cũng là chuyện thường tình.

Lý Tiền nhìn Trần Tồn không vừa mắt đã từ lâu. Từ tuần đầu tiên Trần Tồn vào xưởng, hắn chỉ gật đầu với mọi người xem như chào hỏi, sau đó không hề chủ động nói thêm với bọn họ một câu nào, thậm chí còn chẳng thèm nhìn thẳng bọn họ lấy một lần.

Ngày nào hắn cũng tới xưởng sớm hơn mọi người, lẳng lặng tự mình sửa xe. Sửa xong thì tự mình tan làm.

Đến giờ cơm trưa, trong xưởng chỉ có một cái bàn, nhưng Trần Tồn cũng không ăn cùng bọn họ. Hắn tự cầm hai hộp cơm, dựa vào tường đứng ăn một mình.

Hắn trở thành người câm là vì bị cắt mất nửa đầu lưỡi. Không chỉ ảnh hưởng đến việc nói chuyện mà ngay cả nhai nuốt cũng khó khăn, cho nên hắn ăn lúc nào cũng chậm hơn người khác rất nhiều. Nhưng hắn ăn cực kỳ sạch sẽ, đến một hạt cơm cũng không để thừa. Ăn xong, hắn ném hộp cơm vào thùng rác, rửa tay sạch sẽ rồi lại tiếp tục im lặng đi sửa xe.

Điều khiến người ta khó chịu nhất chính là tiền lương ở đây được tính theo phần trăm.

Vốn dĩ công việc chỉ có từng ấy, mỗi ngày thong thả sửa xe là được.

Kết quả từ khi Trần Tồn tới, tên nhóc này ngày nào cũng làm việc như liều mạng, chẳng hé nửa lời than khổ, trực tiếp cướp mất ba bốn phần công việc của bọn họ, ép đám lão làng lười biếng này cũng phải bắt đầu chăm chỉ theo.

“Anh Tiền, hôm nay có muốn nhân lúc ông chủ không ở đây mà dạy cho hắn một bài học không?”

Tên học việc vừa nãy châm thuốc cho hắn là kẻ giỏi nhìn sắc mặt người khác nhất để nịnh nọt. Hắn lập tức sán lại gần hiến kế, từng bước dụ dỗ:

“Thằng câm kia thật ra là không phục tụi mình thôi. Nó không phục thì đánh cho nó phục. Chúng ta đông người thế này, cho dù hắn có biết đánh nhau đến đâu thì cũng chống nổi từng này đấm đá chắc?”

Bình thường Lý Tiền không chủ động gây sự với Trần Tồn, bởi vì Trần Tồn quái gở như một kẻ dị dạng, đặc biệt là đôi mắt kia. Mỗi lần bị hắn nhìn chằm chằm, Lý Tiền luôn có cảm giác lạnh gáy khó nói thành lời. Nhưng hôm nay hắn uống đến mặt đỏ bừng, lại được đám học việc trẻ tuổi tâng bốc quen rồi, càng nghĩ càng cảm thấy mình nên cho Trần Tồn một màn ra oai phủ đầu, để hắn biết điều hơn một chút.

Đôi mắt hí như chuột của hắn nheo lại, khẽ gật đầu xem như đồng ý.

Từ nhỏ Trần Tồn đã một mình lăn lộn mà lớn lên. Khứu giác đối với nguy hiểm của hắn nhạy bén đến mức giống hệt một con chó hoang từng chịu không ít trận đòn, cũng từng đánh qua vô số trận ác chiến ngoài đường.

Hắn vẫn bình tĩnh đóng nắp động cơ lại, hoàn thành bước cuối cùng của việc sửa xe, giống như hoàn toàn không nhìn thấy đám người đang bao vây mình.

Nhưng ngay khoảnh khắc đám người của Lý Tiền tiến vào khoảng cách nguy hiểm, Trần Tồn đột ngột phát tác không hề báo trước.

Hắn hung hăng đạp một cú vào bụng Lý Tiền, cả người như lao vọt tới, bóp chặt lấy cổ hắn.

“Anh Tiền!”

“Mau kéo thằng nhóc này ra!”

Mấy tên thợ sửa xe còn lại hoảng hốt hét lớn, lập tức lao vào cuộc hỗn chiến.

Lối đánh của Trần Tồn hoàn toàn là kiểu đánh nhau ngoài đường phố, vừa hung ác vừa tàn nhẫn. Gương mặt âm trầm dữ tợn như một con chó điên đã cắn được con mồi thì quyết không chịu nhả. Quyền cước của cả đám liên tiếp giáng xuống người hắn, vậy mà hắn không rên lấy một tiếng, càng không ai có thể kéo hắn ra được.

“Rầm——!”

Lý Tiền bị quật mạnh lên mặt bàn, cái bàn lập tức đổ sập, hắn ngã thẳng vào đống cơm thừa canh cặn còn sót lại buổi trưa, đau đến phát ra tiếng rên thảm thiết.

Hắn trơ mắt nhìn Trần Tồn tiện tay nhặt lấy chai bia bên cạnh, giơ lên rồi đập mạnh về phía mình.

Lý Tiền theo bản năng nhắm chặt mắt lại, nhưng cơn đau tưởng tượng không hề giáng xuống.

Tiếng thủy tinh vỡ tung như tiếng nổ vang lên ngay bên tai khiến sắc mặt hắn trắng bệch, lúc này mới dám run rẩy mở mắt.

Mà vừa nhìn rõ, mặt hắn càng trắng thêm vài phần.

Trần Tồn đang nhìn chằm chằm hắn. Đôi mắt đen đến đáng sợ kia giống như mắt quỷ. Chai bia không đập vào người hắn, nhưng phần thủy tinh sắc nhọn đã kề sát cổ hắn. Mỗi một tấc tiến gần đều khiến máu trong người hắn lạnh thêm một phần.

Hai chân Lý Tiền bắt đầu nhũn ra, thậm chí suýt không nhịn nổi cảm giác buồn tiểu. Hắn sợ đến mức vội vàng vứt bỏ hết thể diện, run rẩy cầu xin:

“Xin… xin mày… tha… tha cho tao…”

Hắn đã cầu xin, nhưng Trần Tồn vẫn không hề lay động, giống như đang nghiêm túc suy nghĩ xem nên ra tay thế nào mới có thể một kích lấy mạng.

Mảnh thủy tinh dần cứa rách lớp da mỏng manh nơi cổ, máu tươi từng giọt chảy xuống. Lần này Lý Tiền thật sự sắp són cả ra quần.

“Reng reng reng——”

Tiếng chuông báo thức vang lên đầy lạc quẻ, phát ra từ túi quần Trần Tồn. Vài giây sau, Trần Tồn đột nhiên buông tay.

Chai bia rơi thẳng xuống đất, đập mạnh lên chân Lý Tiền. Nhưng hắn ngay cả một tiếng đau cũng không dám kêu, chỉ mềm nhũn quỳ phịch xuống đất.

Trong bầu không khí yên tĩnh đến quỷ dị, Trần Tồn bình thản như thường ngày, hiếm hoi tan làm sớm rồi rời khỏi xưởng sửa xe.

Sau khi ra ngoài, hắn mới lấy điện thoại từ túi quần ra tắt chuông báo thức.

Chiếc điện thoại được mua ở khu chợ đồ điện tử second-hand với giá một trăm năm tệ, là mẫu cũ từ nhiều năm trước. Màn hình từng bị rơi nứt hai đường lớn, bình thường chỉ có thể dùng để nhắn tin và thỉnh thoảng chụp vài tấm ảnh. Chỉ cần mở thêm chức năng khác là lập tức giật lag.

Nhưng đối với Trần Tồn mà nói, như vậy đã đủ rồi.

Khu Hạ Thành cũng chia đủ loại tam giáo cửu lưu(*), mà nơi Trần Tồn sống chính là khu Bạch Giáo Đường hỗn loạn nhất. Giá thuê nhà rất rẻ, mỗi tháng chỉ ba trăm.

(*)Tam giáo cửu lưu là thành ngữ chỉ 3 hệ tư tưởng tôn giáo lớn và 9 trường phái triết học/nghề nghiệp trong văn hóa phương Đông cổ đại.

Mặt trời vẫn chưa lặn, căn phòng thuê chật hẹp không cần bật đèn cũng có thể nhìn rõ. Sàn xi măng, tường xi măng, bên trong trống trải lạnh lẽo như một nhà tù. Ngay cửa vào đặt một cái bàn nhỏ, bên trên để bát đũa và chiếc bếp đơn sơ.

Ở góc tường là một chiếc giường lò xo đơn giản. Không có tủ quần áo, chỉ có bảy tám bộ quần áo ít ỏi treo trên giá dựng sát đất.

Đó cũng là toàn bộ gia sản của hắn.

Trần Tồn keo kiệt với từng đồng tiền đến cực điểm. Giữa một đống quảng cáo tuyển dụng rách nát, hắn chọn vào làm ở xưởng sửa xe này chỉ vì ông chủ có bao cơm trưa. Gói cước điện thoại rẻ nhất cũng phải cân nhắc mới đăng ký, còn ở phòng thuê thì có thể không bật đèn là tuyệt đối không bật, chỉ để tiết kiệm chút tiền điện.

Rõ ràng tiền lương đã đủ để hắn ăn no mặc ấm, thậm chí ở khu Hạ Thành còn có thể xem như sống không tệ, vậy mà Trần Tồn vẫn sống như một kẻ bủn xỉn, thắt lưng buộc bụng với chính bản thân mình.

Việc đầu tiên hắn làm khi trở về phòng trọ là đi tắm. Nơi này chỉ có phòng tắm công cộng. Lúc Trần Tồn mang dép lê bước vào, người trước vừa mới tắm xong, sàn nhà vẫn còn ướt nhẹp, hơi nước ẩm thấp chưa tan.

Tường và sàn phòng tắm phủ đầy cáu bẩn lâu năm, mốc meo và rêu xanh loang lổ. Dòng nước chảy lúc mạnh lúc yếu, không gian chật chội đến mức chỉ đủ cho một người đứng.

Trần Tồn từ lâu đã quen với hoàn cảnh dơ bẩn ẩm thấp thế này. Hắn cởi bộ quần áo vừa bẩn vừa nhăn nhúm, đặt sang một bên.

Chỉ đến khi cởi sạch mới thấy rõ cơ thể hắn phủ đầy những vết sẹo lớn nhỏ chằng chịt. Đáng sợ nhất là vết sẹo dài hơn hai mươi centimet trên lưng. Vì lúc bị thương không được xử lý đàng hoàng, lại liên tục nhiễm trùng, nên vết sẹo dữ tợn như một con rết đang bò ngang lưng hắn.

Mùa hè, để tiết kiệm tiền, Trần Tồn không bật nước nóng mà luôn tắm nước lạnh. Hôm nay cũng không ngoại lệ. Nhưng bình thường hắn gội đầu tắm rửa chỉ dùng duy nhất một cục xà phòng, vậy mà hôm nay lại dùng chai sữa tắm và dầu gội mới mua ở siêu thị hôm qua.

Đây là lần tắm lâu nhất, cũng nghiêm túc nhất trong suốt mấy năm qua của hắn.

Hắn tắm đi tắm lại hết lần này đến lần khác, rồi nâng tay ngửi mùi trên người mình, mãi cho đến khi mùi dầu máy hoàn toàn biến mất.

Một người keo kiệt như Trần Tồn đương nhiên chẳng nỡ tiêu tiền vào chuyện ăn diện. Quần áo của hắn không có mấy bộ, ngoài đồng phục lao động ra thì tất cả đều là màu đen đơn điệu, một mùa chỉ thay phiên mặc hai bộ.

Vậy mà hôm nay hắn lại mặc quần áo mới.

Dù vẫn chỉ là hàng vỉa hè rẻ tiền, nhưng để tránh đổ mồ hôi, hắn còn đặc biệt nhắn tin đặt trước một chiếc xe đen.

Đây là lần đầu tiên tài xế gặp người dùng tin nhắn để gọi xe. Sau khi đón được người, hắn không nhịn được bắt chuyện vài câu, nhưng mãi cũng không nhận được lời đáp lại.

Cho đến khi Trần Tồn đưa tay chỉ vào cổ họng mình.

Tài xế lúc này mới ngượng ngùng cười cười, trong mắt thoáng hiện vài phần thương hại, không nói thêm nữa mà thành thật lái xe.

Trần Tồn làm như không thấy ánh mắt ấy. Hắn đội mũ lên, kéo vành mũ xuống che khuất hơn nửa khuôn mặt, lặng lẽ nhìn cảnh vật ngoài cửa kính.

Chiếc xe chạy càng lúc càng xa. Những mái hiên lướt qua ngoài cửa sổ dần trở nên quen thuộc hơn, cuối cùng dừng lại trước cô nhi viện.

Ngoại trừ hai năm được xem như biến cố trong cuộc đời, từ lúc có ký ức đến nay Trần Tồn vẫn luôn sống ở nơi này. Năm mười tuổi, người cha ruột đột nhiên xuất hiện rồi dẫn hắn đi. Trong suốt hai năm ấy, đến ngày này hắn vẫn sẽ quay về đây.

Mãi đến sau này hắn bị đưa vào Trung Tâm Cải Tạo Thiếu Niên vài năm, năm nay mới được thả ra.

Theo lý mà nói, một người trở về nơi chốn tuổi thơ đã xa cách nhiều năm, ít nhiều cũng sẽ có chút cảm khái vì hồi ức. Nhưng bước chân và ánh mắt Trần Tồn lại chẳng có bao nhiêu lưu luyến. Hắn trực tiếp đi thẳng về phía đại lễ đường.

Đó là nơi được trang hoàng đẹp nhất trong toàn bộ cô nhi viện. Không gian sáng sủa rộng rãi, ghế ngồi đều được lót đệm mềm, sàn nhà sạch đến mức như đang phát sáng, điều hòa mát lạnh thổi khắp cả hội trường.

Trần Tồn tìm một góc khuất sẽ không bị ai chú ý rồi ngồi xuống.

Quy trình trên sân khấu vẫn giống hệt trong ký ức của hắn. Viện trưởng bụng phệ lên phát biểu trước. Khi tiếng vỗ tay vang dội nổi lên, một người giàu có đến từ khu Thượng Thành cùng người vợ Omega xinh đẹp của hắn bước lên sân khấu.

Tiếp đó, hai đứa trẻ xinh đẹp nhất cô nhi viện mặc quần áo mới tinh bước lên tặng hoa. Hai người từ khu Thượng Thành đưa tay đặt lên vai bọn nhỏ, trên mặt mang theo nụ cười ôn hòa. Đèn flash của đám phóng viên lúc này cũng bắt đầu chớp sáng liên tục.

Một tiếng sau, bản tin về hoạt động từ thiện lần này sẽ tràn ngập khắp các chuyên mục lớn nhỏ.

Khoảng thời gian tiếp theo là các tiết mục biểu diễn, chủ đề đều xoay quanh lòng biết ơn và tinh thần chăm chỉ vươn lên học tập. Đặc biệt đến lúc các học sinh khuyết tật lên sân khấu biểu diễn, đèn flash của đám phóng viên dưới khán đài càng lóe lên dữ dội hơn hẳn.

Trần Tồn ngồi dưới sân khấu lặng lẽ nhìn, từ đầu đến cuối gần như không có cảm xúc gì.

Cho đến khi tấm màn nhung đỏ một lần nữa khép lại rồi lại từ từ mở ra, trên sân khấu xuất hiện một cây dương cầm thủy tinh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đến mức giống một món nghệ thuật phẩm được trưng bày trong cung điện thời Trung Cổ.

Lúc này, vẻ mặt Trần Tồn mới xuất hiện một chút biến hóa khó lòng nhận ra.

Cô nhi viện cũng có đàn piano được quyên góp, nhưng tất cả đều chỉ là loại đàn đen trắng bình thường nhất. Cây đàn thủy tinh trước mắt lại lộng lẫy chói mắt, khiến không ít đứa trẻ không kìm được mà bật ra tiếng cảm thán kinh ngạc.

Nhưng thứ càng thu hút ánh nhìn hơn cả cây đàn ấy, lại là Thẩm Gia Mộc đang ngồi trước đàn.

Toàn bộ ánh đèn trên sân khấu đều vụt tắt, chỉ còn một luồng sáng duy nhất chiếu xuống trung tâm, phủ lên người em. Ánh sáng khiến cả người em như đang phát sáng, đến cả từng sợi tóc cũng lấp lánh.

Em không mặc lễ phục chỉnh tề cứng nhắc. Bên trong là áo sơ mi cổ chữ V, trên cổ đeo chồng nhiều chuỗi vòng cổ ngọc trai và kim cương với độ dài khác nhau. Bên ngoài khoác một chiếc blazer trắng nạm đá tua rua lấp lánh, trước ngực cài ghim áo tinh xảo, trên ngón tay còn đeo một chiếc nhẫn kim cương khảm ngọc lục bảo màu cực nhạt. Giống hệt một chú thiên nga kiêu ngạo treo đầy châu báu lên người.

Thẩm Gia Mộc vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành, nhưng đã đẹp đến mức khiến người ta kinh diễm. Làn da trắng lạnh đến mức có thể nhìn thấy mạch máu mờ dưới da, như một khối ngọc thanh lãnh không tì vết. Môi em mang sắc hồng nhạt như cánh hoa, tóc và đôi mắt đều có màu nâu nhạt như hổ phách.

Sắc mặt em lạnh nhạt, hoàn toàn không nhìn ra chút vui vẻ nào vì biểu diễn cho người khác xem. Em thậm chí còn chẳng chia cho khán đài lấy một ánh mắt, cũng không có bất cứ động tác tương tác nào, mười ngón tay trực tiếp hạ xuống phím đàn. Trong nháy mắt, tiếng đàn piano lưu loát và tao nhã tràn ngập khắp đại lễ đường.

Lúc em vừa lên sân khấu, những người ngồi gần Trần Tồn đang khe khẽ bàn tán.

“Anh trai kia đẹp quá, anh ấy là ai vậy?”

“Là con trai của ông lớn vừa nãy trên sân khấu đó, tớ nghe nói năm nào anh ấy cũng tới biểu diễn.”

“Anh ấy đẹp thật đấy! Còn đẹp hơn cả cây đàn piano kia nữa!”

“Cây đàn này chắc đắt lắm nhỉ?”

“Cậu đúng là không có kiến thức, đương nhiên là rất đắt rồi!”

“Nếu cậu có kiến thức thì nói xem bao nhiêu tiền đi!”

“Ách…” Cậu bé kia nghẹn họng một chút, rồi bịa đại ra cái giá đắt nhất trong phạm vi nhận thức của mình, “Mấy triệu!”

“Rõ ràng cậu cũng có hiểu đâu!”

Trần Tồn không nghe thấy cuộc cãi vã của bọn họ. Hắn chỉ nghe thấy tiếng đàn piano. Cũng chỉ nhìn thấy Thẩm Gia Mộc trên sân khấu. Đôi mắt vốn trầm lặng của hắn vào khoảnh khắc ấy pha trộn đủ loại cảm xúc — lạnh nhạt, chăm chú, còn xen lẫn một chút oán hận khó nói rõ.

Cho đến khi nốt nhạc cuối cùng rơi xuống.

Gương mặt tinh xảo quá mức của Thẩm Gia Mộc cuối cùng cũng lần đầu tiên ngẩng lên. Động tác cúi chào khán giả qua loa đến mức rõ ràng, em chỉ đứng dậy, hơi cúi người xuống một biên độ nhỏ gần như không thể nhận ra, rồi lập tức đứng thẳng lên.

Ngay cả lúc rời sân khấu, bước chân em cũng không hề có nửa phần lưu luyến dừng lại.

Sau khi em rời đi, Trần Tồn — người đã ngồi dưới khán đài hơn nửa buổi — cũng đứng dậy, lặng lẽ không một tiếng động đi về phía cửa sau.

Trật tự ở khu Hạ Thành hỗn loạn đến mức không thể kiểm soát. Trộm cắp ở nơi này chỉ là chuyện thường như cơm bữa, càng đừng nói đến những kẻ thấy tiền đỏ mắt rồi trực tiếp cướp đoạt. Trước khi tới đây, cha mẹ Thẩm Gia Mộc đã cho người mang súng thật đạn thật tới dằn mặt, dọn sạch hiện trường một lượt.

Trên con đường nhựa nhỏ đỗ một chiếc xe tải vận chuyển. Thùng acrylic dùng để chứa cây đàn piano hiện giờ đã trống không. Phía sau xe tải là một chiếc xe bảo mẫu màu đen tuyền.

Rèm che ở hàng ghế sau không kéo kín, cửa sổ xe cũng hạ xuống một nửa.

Thẩm Gia Mộc, người vừa rồi còn đứng trên sân khấu, lúc này đã ngồi vào trong xe. Em chống khuỷu tay lên cửa sổ, tựa trán, giữa những ngón tay kẹp một điếu thuốc, vừa hút vừa cúi đầu nhìn điện thoại.

Một Omega vị thành niên hút thuốc ít nhiều mang theo cảm giác phản nghịch. Động tác nhả khói của em không quá thành thạo, nhưng cũng tuyệt đối không phải lần đầu tiên.

Bước chân Trần Tồn chợt dừng lại. Hắn đứng dưới gốc phong đỏ còn chưa vào mùa thay lá, ánh mắt thẳng tắp dừng trên khuôn mặt em, trên những ngón tay thon dài kẹp thuốc, cùng gương mặt xinh đẹp bị làn khói mỏng lượn lờ bao phủ.

Thẩm Gia Mộc chú ý tới Alpha đứng bên đường nhìn chằm chằm mình, nhưng em không quay đi, chỉ khẽ chuyển mắt liếc sang.

Kiêu ngạo lạnh nhạt như một con mèo Ba Tư đội vương miện, từ trên cao hờ hững đánh giá hắn.

Ánh mắt ấy chỉ dừng lại hai ba giây.

Sau đó Thẩm Gia Mộc thu hồi tầm mắt, vẻ mặt càng thêm lạnh lùng chán ghét. Em bóp tắt thuốc, tiện tay ném đầu lọc ra ngoài cửa xe. Cửa kính dán phim từ từ kéo lên, hoàn toàn che khuất em bên trong.

Trước khi cửa sổ đóng kín, Trần Tồn vẫn nhìn thấy rõ vẻ chán ghét không hề che giấu trên gương mặt xinh đẹp lạnh lùng kia.

Giống như đang nhìn thấy một con chuột cống dơ bẩn.

Chán ghét, nhưng cũng chẳng đáng để em lãng phí thêm dù chỉ một giây ánh mắt.

Không bao lâu sau khi cửa kính khép lại, chiếc xe bảo mẫu đã lao vọt đi như tên bắn, chỉ chốc lát liền biến mất không còn tung tích.

Ánh mắt Trần Tồn vẫn dừng ở hướng chiếc xe rời đi rất lâu. Sau đó hắn mới thu hồi tầm mắt, bước đến nơi chiếc xe vừa đỗ lúc nãy.

Điếu thuốc chỉ mới cháy được một nửa đã bị Thẩm Gia Mộc tiện tay ném xuống mặt đường như rác rưởi.

Trần Tồn không có thói sạch sẽ, nhưng hắn cũng chưa từng có thói quen nhặt rác lên dùng.

Vậy mà lúc này, hắn lại chậm rãi ngồi xổm xuống, nhặt lấy đầu lọc kia. Tư thế hút thuốc của Thẩm Gia Mộc rất ra dáng, nhưng loại thuốc em hút lại là thuốc nữ vị trái cây ngọt ngấy, loại có viên nổ trong đầu lọc.

Ngón tay Trần Tồn khẽ vuốt ve thân thuốc, cuối cùng cúi đầu ngậm lấy nơi còn lưu dấu cắn ướt át của Thẩm Gia Mộc trên đầu lọc.

Hương vị thuốc lá còn sót lại cuối cùng cũng bị mùi pheromone em hoàn toàn lấn át. Trần Tồn chỉ nếm được hương hồ điệp lan nồng đậm. Ảo giác ấy giống như hắn đang hôn em vậy.

————————

【Hướng dẫn đọc】

1. Tính cách thụ rất tệ, bình đẳng coi thường tất cả mọi người, cảm giác xứng đôi rất mạnh, cực kỳ kiêu quý. Không chấp nhận kiểu thiết lập nhân vật này thì xin đừng đọc.

2. Công là Beta âm u, táng gia bại sản nuôi vợ. Bị câm là do nguyên nhân về sau, có thể nói được một ít, hậu kỳ có khả năng hồi phục cũng có khả năng không. Không chấp nhận kiểu thiết lập nhân vật này thì xin đừng đọc.

3. Tổng thể hẳn vẫn khá ngọt, giai đoạn đầu có hành vi cưỡng ép, hậu kỳ song hướng yêu đương ngọt văn.

4. Tác giả viết không có giới hạn, hậu kỳ có thể bất cứ lúc nào cũng xuất hiện thêm "mìn" khác. Nếu thấy không thoải mái xin kịp thời thoát ra, không thích cũng mong đừng công kích tác giả. Vừa mắng vừa đọc thì coi như đang nạp tiền cho tôi.

5. Tốc độ viết của tác giả như ốc sên, trước tháng 12 sẽ cập nhật cách ngày.
 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 

Bình luận


bottom of page