top of page

[MT] Chương 11

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 13 thg 5
  • 13 phút đọc

Trên giường, người đàn ông da nâu bóng láng, khỏe khoắn nằm ngửa, đôi đồng tử vàng hẹp dài như có mật vàng đặc quánh đang chảy. Mái tóc ngắn trắng cùng đường nét ngũ quan cứng cỏi khiến hắn toát lên vẻ ngoan cường, ngạo nghễ.


An Sâm ngồi trên người hắn, dùng miệng huyệt ướt nhẹp giữa khe mông cọ xát lên cây dương vật to lớn, cứng ngắc của con đực. Đầu khấc khổng lồ thỉnh thoảng lún vào lớp thịt mềm mại như con sò, bị nước dâm bôi đến bóng loáng.


[Lê Âu Cổ Đức, con yêu quý của mẹ… ừm a… con vẫn luôn khiến mẹ hài lòng… ư… to quá…]


An Sâm lắc lư cái eo thon, má ửng hồng. Cây dương vật nhỏ nhắn xinh xắn phía trước nhỏ giọt nước dâm, kéo thành những sợi dâm đãng dính nhớp dính lên cơ bụng màu sô cô la của con đực.


“Mẹ thích là được rồi.”


Lê Âu Cổ Đức là một con đực trầm mặc, ít nói nhưng bên trong lại dâm đãng. Hắn là dạng người sâu sắc, hắn yêu thích tất cả những gì mẹ trùng ban cho, dù là đau đớn hay khoái lạc.


Mẹ trùng đặc biệt thích nhìn hắn mất khống chế. Lớp giáp trùng lộ ra như cầu vồng được cô đặc trên mặt gương, màu vàng xanh óng ánh, lộng lẫy chói mắt.


An Sâm cứ cọ xát trên người con đực đến khi đạt một đợt cao trào nhỏ mới đứng dậy rời khỏi dương vật của hắn. Nước dâm phun ra từ miệng huyệt đổ hết lên thân cặc đối phương, lèo tèo chảy xuống. Con đực không nhận được lệnh nên không dám nhúc nhích. Dương vật cương cứng chịu đựng tra tấn, hận không thể đâm thẳng vào cái lồn mọng nước, mềm mại, chín rục của mẹ trùng mà địt cho đã.


An Sâm sướng đến mức thở ra một hơi trầm đục, buộc tóc lại, quỳ ngồi giữa hai chân con đực. Y lấy ra sợi dây nilon mảnh đã chuẩn bị sẵn, bắt đầu quấn từ gốc từng vòng quanh cây dương vật thẳng tắp, bóng loáng của Lê Âu Cổ Đức.


Thân cặc từng chút một biến mất dưới lớp dây nilon màu xanh đậm, chỉ còn lại đầu khấc to bằng quả trứng ngỗng. Lê Âu Cổ Đức khẽ hít vào, chịu đựng cơn đau căng tức dần tăng lên trên dương vật. Lỗ mã mắt há ra, tiết ra dịch tiền liệt trong suốt.


An Sâm thong thả búng nhẹ vào đầu khấc sưng to của con đực. Lê Âu Cổ Đức lập tức rên lên một tiếng khàn đục, ngửa đầu thở dốc. Gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, siết chặt ga giường, thầm cầu nguyện mẹ mau chóng kết thúc. Thế nhưng mẹ trùng đâu có dễ dàng tha cho hắn. An Sâm lại lấy một sợi dây nilon khác quấn chặt quanh gốc tinh hoàn tròn đầy của Lê Âu Cổ Đức, nhét hai quả trứng bị buộc đến xung huyết, bóng loáng vào trong ống bơm chân không rồi hút mạnh.


Tinh hoàn nhạy cảm bị kéo thành hình elip. Con đực không nhịn được mà rên rỉ trầm thấp, giọng khàn khàn, trầm đục. Đùi lớn màu mật ong khỏe mạnh co lên, gốc đùi không kìm được mà co giật. Tinh hoàn càng lúc càng sưng, dưới lớp da nâu bóng lộ ra màu đỏ của dục vọng. Dịch tiền liệt từ lỗ mã mắt chảy ra làm ướt sợi dây nilon ở đầu. Toàn bộ đầu khấc đỏ sẫm, ướt át. Ngón tay An Sâm khẽ cào nhẹ, tiếng rên của con đực đột ngột cao vút. Hắn theo bản năng vặn eo tránh né.


Đợi đến khi An Sâm thu lại ống bơm chân không, Lê Âu Cổ Đức cũng đã đến bờ vực cao trào. Đôi mắt mật vàng nhìn mẹ trùng long lanh ánh nước, thở dốc thô nặng. Cơ ngực cường tráng phập phồng dữ dội. Hai quả tinh hoàn sưng to gấp đôi nặng trịch rũ xuống giữa hai chân. Da ở âm đế có thể cảm nhận được nhiệt độ bỏng rát từ tinh hoàn.


Trên trần nhà phía đầu An Sâm cố định một vòng sắt. Một sợi dây buộc vào cổ tay trắng muốt của y, đầu kia buộc móc sắt nhỏ luồn qua vòng sắt. Móc sắt móc vào sợi dây ở gốc tinh hoàn của con đực. Mẹ trùng kéo dây, móc sắt liền kéo tinh hoàn lên cao.


“Ư——!!!”


Tinh hoàn bị treo lơ lửng giữa không trung, da phía dưới bị kéo giãn đến cực hạn. Con đực vốn giỏi chịu đựng, hắn thở gấp gáp, cực lực nhịn cơn đau dữ dội như thể tinh hoàn sắp bị xé rời. Hai môi dày, gợi tình khẽ mím chặt, phát ra tiếng rên đau đớn trầm thấp. Hắn bị buộc phải theo móc sắt mà nhô hông lên cao. Cơ bắp cường tráng toàn thân căng cứng. Hai bên mông màu nâu gần như rời khỏi mặt giường. Mẹ trùng cười xấu xa cúi xuống, dùng đầu lưỡi liếm láp lớp da mỏng bị kéo giãn dưới hạ thể con đực. Ngón tay phủ lên đầu khấc vẽ một vòng tròn.


Con đực cao lớn, anh tuấn bị chơi đến run rẩy toàn thân, không ngừng rên rỉ. Cơn xúc động muốn xuất tinh như thủy triều che lấp cả cơn đau xé toạc từ tinh hoàn bị kéo căng. Chiếc lưỡi mềm mại, đỏ ướt của mẹ trùng như một loài động vật mềm mại tà ác, liếm ướt nhẹp vùng hạ thể của Lê Âu Cổ Đức.


Ngay khoảnh khắc trước khi Lê Âu Cổ Đức xuất tinh, An Sâm rút lưỡi lại. Ngón tay trắng mảnh lau khóe miệng, cầm lấy cây roi mây mảnh bên giường, “bốp” một tiếng giòn tan quất lên tinh hoàn đỏ ửng, sưng to của con đực.


“A!!! Mẹ??! Đừng——!!”


Con đực bất ngờ bị đánh đến run lên một cái. Roi mây lập tức đánh tan ý muốn xuất tinh của hắn. Trên tinh hoàn xuất hiện một vệt roi đỏ tươi, bỏng rát đau đớn. Đôi mắt mật vàng sẫm của Lê Âu Cổ Đức mơ hồ, lạc lõng.


[Đồ con hư, mẹ có cho phép con bắn không? Tự đếm số roi đi, ba mươi cái.]


An Sâm đẩy hết trách nhiệm lên con đực, thuận lý thành chương mà trừng phạt hắn. Trong cái miệng ẩm nóng của y toàn là vị cà phê đậm đà từ dịch thể của Lê Âu Cổ Đức. Đôi mắt tím nhạt đẹp đẽ lóe lên ánh sáng hưng phấn.


Lê Âu Cổ Đức thấu hiểu tính xấu xa của mẹ trùng, đành bất đắc dĩ đáp ứng. Chỉ cần mẹ vui là được.


Con đực dạng rộng hai chân, cái eo cường tráng nâng cao hơn, gần như tạo thành một chiếc cầu cong. Chỉ còn vai chống trên giường để giữ thăng bằng. Roi mây như rơi xuống tinh hoàn của Lê Âu Cổ Đức như mưa. Vết roi chồng lên vết roi.


Nhưng hắn không chịu đựng giỏi như hắn tưởng tượng. Cơn đau bỏng rát như lửa cháy trên tinh hoàn dần dần đánh bại quyết tâm im lặng chịu đựng của con đực. Lê Âu Cổ Đức nghiêng đầu, vùi khuôn mặt vặn vẹo vì đau vào gối, toàn thân run lên từng cơn nhỏ. Giữa hàm răng cắn chặt liên tục tràn ra những tiếng gầm gừ, kêu thét đau đớn không chịu nổi.


Cặp tinh hoàn mong manh bị roi mây quất đến nát bấy, vết roi rỉ máu. Những túi chứa tinh trùng ẩn dưới da đang cố gắng hết sức chống cự cơn đau chí mạng như sắp vỡ tung. Con đực đau đến mức đầu óc choáng váng. Toàn bộ tinh hoàn tím đỏ sưng to kèm theo cơn đau bỏng rát như lửa thiêu, đâu còn tâm trí để đếm mẹ trùng đã quất bao nhiêu roi.


[ Bao nhiêu rồi, Lê Âu Cổ Đức? ]


“Ư!!! Ừ a đau! 26, 28… ư ừm ừm!!! Xin lỗi mẹ…!!! Sắp hỏng rồi—— a a!!”


Lê Âu Cổ Đức đau đớn la hét lắp bắp. Đầu khấc tím sẫm không ngừng trào ra dịch tiền liệt.


[A… đếm sai rồi à, đồ con hư… là cố ý muốn mẹ quất đến khi con bắn ra mới thôi sao?]


An Sâm dùng đầu roi mây chọc chọc vào cặp tinh hoàn tròn trịa đáng thương, tháo móc sắt treo tinh hoàn xuống. Cái eo mềm nhũn, mỏi nhừ của con đực đột ngột sụp xuống. Hắn ngã trên giường, toàn thân co giật, một lời cũng không nói ra nổi. Trong cổ họng chỉ phát ra những tiếng thì thầm mơ hồ, cầu xin mẹ trùng tháo dây nilon ra.


An Sâm ấn cái đùi to lớn của con đực xuống, từng chút một tháo dây. Dương vật đột ngột được thông máu trở lại, tê dại ngứa ngáy đau đớn. Lòng bàn tay mát lạnh, mềm mại của mẹ trùng vòng lấy con cặc còn in hằn vết dây, nhanh chóng vuốt mạnh.


Con đực phản ứng mãnh liệt, ú ớ gầm gừ. Mông thịt co rút, điên cuồng dùng đầu khấc địt vào lòng bàn tay mẹ trùng. An Sâm như nguyện được thấy lớp giáp trùng đẹp đẽ, cứng cáp hiện ra trên người đối phương. Nền vàng xanh óng ánh điểm những tia sáng rực rỡ, kết hợp với làn da nâu bóng của Lê Âu Cổ Đức toát lên vẻ phong tình dị vực đầy mê hoặc.


An Sâm chậm rãi buông bàn tay ra, một roi quất mạnh lên đầu khấc đang giận dữ nở to của con đực. Con đực lập tức ôm lấy dương vật, đau đến mức nói năng lộn xộn, lớn tiếng kêu thét. Lỗ mã mắt giận dữ mở to, chỉ thiếu chút nữa là đạt đến cao trào.


Tin nhắn tinh thần của Quintus đến không đúng lúc: [Mẹ, rất xin lỗi khi báo cho mẹ một tin xấu...Hoắc Minh Viễn đã tìm được tổ trùng. Con và Pasi chỉ bắt được một mình hắn. Hiện đang đưa hắn về trên đường. Các con đực khác vẫn đang canh giữ trứng trùng…]


Sắc mặt mẹ trùng lập tức tối sầm như sắp rỉ ra nước. Tay dưới mất kiểm soát, một roi nặng nề quất lên dương vật của Lê Âu Cổ Đức. Con đực co rúm lại ngay tại chỗ, hét thảm một tiếng, toàn thân không kìm được co giật, phun ra một dòng tinh dịch đặc sệt bắn lên người An Sâm. Ngay sau đó hắn triệt để biến thành hình thái trùng, bỗng nhiên tường bị nứt, một con bọ hung sao hoa khổng lồ đẹp đẽ nằm sấp giữa đống đổ nát, bất động.


An Sâm vứt roi mây, thuận tay đập nát những mảnh đá bay tới, giận dữ quát Quintus: [Không muốn sống nữa sao!!! Tất cả nghe rõ, mọi con đực mang trứng trùng lập tức rời khỏi tổ trùng, phân tán đến vị trí của mình. Mỗi con một quả trứng. Nếu không giữ được thì đừng giữ nữa. Cần thiết thì ăn luôn để bổ sung sức lực… Suda Na, Elfaz lập tức đến gặp tôi!]


Quintus lo lắng nói: “Nhưng mẹ, chúng đều rất khỏe mạnh!!! Mẹ vất vả sinh ra chúng như vậy! Con… con không nỡ…”


An Sâm cúi đầu, mái tóc trắng xõa xuống che kín khuôn mặt, không nhìn rõ biểu cảm, chỉ nghe thấy giọng thiếu niên vẫn như cũ, bình tĩnh, trong trẻo: [Tôi chỉ nói một lần. Làm theo lời tôi nói. Mau đến đây, đừng lề mề.]


Trong thư phòng, Suda Na đẩy đẩy kính, liếc nhìn Elfaz. Cả hai đều từ biển tinh thần cảm nhận được cơn giận đang sôi trào của mẹ trùng. Hai người nhanh chóng thu dọn đồ đạc, đẩy cửa phòng An Sâm, vòng qua Lê Âu Cổ Đức vừa biến hình, đi đến trước mặt mẹ trùng, đưa bản đồ bố trí phòng cho An Sâm.


“Ngoại trừ những khu vực đặc biệt xa xôi, lực lượng vẫn chưa đủ thưa mẹ, vẫn đang chờ đợt trùng thứ ba, các khu vực khác đã bố trí xong. Bộ gây nhiễu trên phi thuyền có thể mở bất cứ lúc nào.”


[Ừ, Miêu Miêu chuẩn bị xong chưa? Tối nay hắn sẽ vất vả rồi.]


An Sâm lật xem bản đồ trong tay. Các con đực dẫn dắt hàng tỷ con trùng cấp thấp chiếm cứ trên lãnh thổ Hoa Quốc, tạo thành một tấm lưới nhện dày đặc bao trùm toàn bộ Hoa Quốc: [Hai người đi trước đi. Tôi đợi bọn Quintus về rồi sẽ rút. Không cần lo cho tôi.]


“Vâng, mẹ.” Suda Na và Elfaz rời khỏi Đỉnh Huy Đại Hạ, dẫn người chia hai đường rời đi. Mới đi được mười phút, Quintus đã đến. Pasi theo sau, đã nhận ra mình gây họa, im lặng quỳ một tiếng trước mặt mẹ trùng. An Sâm dùng tám phần lực tát một cái mạnh mẽ như mang theo gió mạnh quất lên mặt Pasi. Con đực bị tát nghiêng đầu, trên làn da trắng bệch hiện rõ năm dấu ngón tay. “Phốc” một tiếng, hắn nhổ ra hai chiếc răng dính máu.


[Mày có bị thiểu năng không! Hai người trông khác nhau rõ ràng mà mày cũng không phân biệt nổi!!! Nếu không phải hiện tại nhân lực khẩn cấp, tai nhất định sẽ bứt tám chân của mày rồi cho mày lưu đày!!]


Pasi nước mắt lưng tròng ôm lấy bắp chân nhỏ nhắn của An Sâm nức nở. Bị mẹ ghét còn khó chịu hơn bị giết: “Xin lỗi mẹ, con không dám nữa, xin mẹ đừng lưu đày con… ư ư…”


An Sâm đẩy Pasi ra, túm lấy cổ áo Hoắc Minh Viễn lục soát, tìm ra chiếc máy quay mini hắn giấu trong lớp vải áo. Hoắc Minh Viễn mơ mơ hồ hồ tỉnh lại. Vừa mở mắt đã thấy An Sâm đứng trước mặt, lập tức đỏ mắt gầm lên: “Đám sâu bọ chết tiệt!!!”


An Sâm cười lạnh, lại một lần nữa đánh ngất Hoắc Minh Viễn, gọi Miêu Miêu đến. Đối phương là một con đực tóc màu nước biển, thần tình u uất, gầy guộc. Chỉ thấy hắn đặt đầu ngón tay lên huyệt thái dương của Hoắc Minh Viễn đang nhắm mắt. Chưa đầy một lúc sau hắn rút ngón tay về, mở đôi đồng tử không màu như sương mù.


“Tổng cộng mười người. Họ đã quay được cảnh Pasi dẫn một xâu người trở về tổ trùng. Trước đó có người ẩn danh gửi cho hắn một đoạn video phát hiện có chủng tộc trùng ở sa mạc phía Bắc. Hắn không rõ người đó là ai.”


Nghe lời Miêu Miêu, sắc mặt An Sâm dịu đi nhiều. Xem ra là y lo lắng thừa. Loài người không biết rõ bên trong tổ trùng có gì, nhưng rắn đã ra khỏi hang thì không thể thu lại nữa. Bây giờ chính là thời cơ tốt nhất.


[Biết rồi, con ngoan.] Mẹ trùng xoa xoa mái tóc mềm mại của Miêu Miêu, bảo hắn đi tìm Suda Na.


【Một giờ rưỡi sáng】


Đội mười người vội vã trở về Hoa Quốc đẩy thư ký rq ngoài cửa xông vào văn phòng của Chính Khải Uy, đập bằng chứng lên bàn hắn. “Làm gì mà hấp tấp thế, các người đi đâu về vậy?” Chính Khải Uy trừng mắt nhìn đám thanh niên hấp tấp, tự rót cho mình một chén trà nóng.


“Ngài mau xem đi! Đây là chứng cứ chủng tộc trùng bắt cóc con người.” Nghe vậy, Chính Khải Uy nhíu chặt lông mày, buông ấm trà, nối máy quay vào máy tính. Trong hình ảnh, cảnh Pasi dẫn một xâu người rõ ràng đến mức có thể nhìn thấy lông cứng trên chân hắn.


Sắc mặt Chính Khải Uy thay đổi: “Đoạn video này lấy từ đâu?” Người đứng đầu đội trả lời: “Đội trưởng Hoắc dẫn chúng tôi đi. Anh ta tự mình vào tổ trùng. Hiện giờ không biết tình hình ra sao…”


“Gay rồi! Còn ai biết chuyện này không?!”


“Không còn ai nữa. Đội trưởng Hoắc không nói với ai, bí mật dẫn chúng tôi đi.”


Chính Khải Uy hít sâu một hơi, cầm điện thoại bấm tổng đài. Sau tiếng “tút tút tút” bận tuyến là một khoảng im lặng chết chóc. Chính Khải Uy gọi liên tục ba lần đều không ai nghe. Không khí trong văn phòng đông đặc lại.


Trái tim Chính Khải Uy càng lúc càng chìm xuống. Hắn lấy điện thoại di động ra, cũng không có tín hiệu. Đội viên đối diện nhìn cảnh tượng quen thuộc này, sắc mặt lập tức trắng bệch.


“Chúng con ở sa mạc phía Bắc cũng gặp tình huống này. Trong lãnh địa của chủng tộc trùng hoàn toàn không có tín hiệu…”


Thủ phủ cao nhất Hoa Quốc vốn luôn có đèn đuốc sáng trưng lúc này lại chìm trong bóng tối, cửa lớn đóng chặt. Ánh đèn hành lang chớp sáng chớp tắt. Mùi máu tanh nồng nặc lan tràn trong không khí. Tường, sàn nhà, khắp nơi đều là máu bắn tung tóe. Thi thể nhân viên tan nát vương vãi khắp mọi góc, mặc cho những con trùng cấp thấp tham lam, hung dữ gặm nhấm.


Trong phòng họp tầng ba, Suda Na chỉnh lại cổ áo rối, ngồi xuống ghế. Mấy vị cán bộ cao nhất của chính phủ Hoa Quốc bị trói ngược hai tay ném xuống đất, miệng bị bịt kín. Nhũng khuôn mặt già nua không còn vẻ ngạo mạn ngày thường. Trán đầy nếp nhăn toát mồ hôi lạnh. Họ ấn nút báo động giấu trong ống tay áo nhưng không nhận được phản hồi như mong đợi.


“Đừng phí sức nữa. Công nghệ của loài người làm sao sánh được với chủng tộc trùng.”


Khóe môi thanh tú, tuấn mỹ của Suda Na lộ ra nụ cười châm biếm. Hắn nhìn Miêu Miêu lần lượt đọc ký ức của con người. Con đực tóc xám trắng, u uất không ngừng đọc ký ức của hàng chục con người, không nhịn được mà thẳng lưng, xoa xoa huyệt thái dương, bình phục một lúc rồi lại đi đến người tiếp theo. Đến khi đọc xong ký ức tất cả mọi người trong phòng, hắn mới gật đầu với Suda Na, dựa vào tường nhắm mắt, tiếp nhận sự dẫn dắt tinh thần từ xa của mẹ trùng.


Suda Na đứng dậy mở cửa lớn. Một con trùng cấp thấp với diện mạo hung dữ, chớp mắt đã bò vào, há miệng kìm còn dính thịt vụn, răng nhọn sắc bén cắn đứt đầu con người như cắn một miếng táo giòn, mọng nước. Tiếng kêu thảm thiết, hoảng loạn trong phòng vừa vang lên đã đột ngột ngừng lại.


Cùng lúc đó, Elfaz đứng trên nóc tòa nhà của căn cứ quân sự lớn nhất cả nước, nhìn xuống dưới mặt đất, hiện ra cảnh pháo lửa liên thiên. Đám trùng cấp thấp di chuyển thành đàn, thân hình khổng lồ của bọn chúng như những quả núi nhỏ, vô tình nghiền ép những người lính lao tới từng đợt. Làn đạn dày đặc bắn vào lớp giáp trùng trơn bóng, cứng cáp của chúng nhưng không để lại gì dù chỉ một vết sướt.


Máu tươi, tiếng kêu thảm thiết. Các con đực trong cuộc tàn sát một chiều đang không chút kiêng dè hưởng thụ khoái cảm giết chóc.


Aiaz cắn đứt cổ họng một vị tướng trẻ, ngậm lấy máu nóng đang phun ra mà uống. Phía sau, Darren trong tiếng kêu thảm thiết của con người xé toạc thân thể mong manh của họ, chỉ ăn phần nội tạng mềm nhất rồi vứt sang một bên. Bữa tiệc hoan lạc độc nhất vô nhị chỉ thuộc về chủng tộc trùng giờ mới chính thức bắt đầu.


Trong phòng điều khiển trung tâm, vị tổng tư lệnh tóc bạc trắng run run môi ấn nút đỏ ở chính giữa bảng điều khiển sau khi phát hiện tất cả thiết bị liên lạc đều không kết nối được với bên ngoài. Ông thà hóa thành tro cùng binh sĩ chứ không muốn để đám sâu bọ này sống sót rời đi!!


Thế nhưng một giây, hai giây, mười giây trôi qua, ông vẫn không chờ được gì. Chủng tộc trùng đã cắt đứt tất cả tín hiệu, tất cả.


Vị lão tướng đột ngột ngồi sụp xuống ghế, buộc phải cong xuống cái sống lưng thẳng tắp cả đời, rút súng ngắn ra. Bên trong còn ba viên đạn.


Ngoài cửa, tiếng bước chân xào xạc của chủng tộc trùng càng lúc càng gần.


【Tác giả có lời muốn nói:】


Đám sâu bọ xấu xa đã đến. Bộ truyện này còn hai ba chương nữa là kết thúc.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
CHƯƠNG 1: CHUỘT CỐNG DƠ BẨN

Cái nóng oi ả của ngày hè như thiêu như đốt, mặt trời chói chang độc địa đến tàn nhẫn. Chỉ cần đứng yên dưới nắng một lúc thôi, mồ hôi cũng đủ túa ra thành từng lớp nhớp nháp. Nhà kho cũ được cải tạo

 
 
 
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 

Bình luận


bottom of page