top of page

[MT] Chương 10

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 13 thg 5
  • 7 phút đọc

Bầu trời xanh thẳm trong đã được rửa sạch, phóng mắt nhìn đến đâu cũng chỉ thấy biển cát mênh mông vô tận. Giữa trưa, mặt trời treo cao thiêu đốt mặt đất. Sau những đụn cát liên miên, mọi người ẩn mình trong một mảnh bóng râm nhỏ để nghỉ ngơi. Mồ hôi nóng hổi chảy dài theo những khuôn mặt bị nắng cháy đỏ ửng. Hoắc Minh Viễn uống một ngụm nước, lấy điện thoại vệ tinh ra, vẫn không có tín hiệu.


Từ khi họ tiến sâu vào lòng sa mạc phía Bắc, tất cả thiết bị liên lạc đều mất tác dụng. Ngay cả dùng bộ đàm nói chuyện ở khoảng cách gần cũng chỉ phát ra tiếng nhiễu “xèo xèo”. Bầu trời sa mạc phía Bắc dường như bị bao phủ bởi một tầng kết giới vô hình, cách ly hoàn toàn mọi tín hiệu.


Trong lòng Hoắc Minh Viễn dâng lên một dự cảm không lành. Sau khoảnh khắc do dự ngắn ngủi, hắn vẫn quyết định dẫn người tiếp tục tiến lên. Dù sao họ cũng chỉ muốn chụp được chút chứng cứ, không định kinh động đến chủng tộc trùng. Chiến sĩ trinh sát bên phải Hoắc Minh Viễn đột nhiên vỗ vai hắn, đưa ống nhòm qua.


Cách mười cây số, một con nhện khổng lồ có đầu người đang kéo một sợi dây dài, trên dây buộc mấy chục con người, lảo đảo, trùng tộc họ sâu chân ngắn đi theo sau con trùng đực nhện trên mặt cát. Trên sợi dây có cả nam lẫn nữ, trong đó vài gương mặt mà Hoắc Minh Viễn vừa thấy trong báo cáo người mất tích hôm kia. Chủng tộc trùng rõ ràng đã mở rộng mục tiêu từ tù nhân tử hình sang cả người bình thường.


Mọi người nghiến chặt răng. Đám sâu bọ đáng chết này đang coi loài người như súc vật!


Hoắc Minh Viễn nhìn chằm chằm một lúc, thu ống nhòm lại, ra hiệu cho thành viên trong đội nhỏ tản ra, lặng lẽ theo dõi từ xa phía sau chủng tộc trùng.


Trên cái đầu lông bông của Pasi buộc ba bốn cái túm nhỏ, vừa đi vừa huýt sáo, tám chân xen kẽ bước tới. Đầu chân nhọn như lưỡi dao, đâm xuống cát một cái là một hố nhỏ.


Đây là lô người cuối cùng hôm nay. Ngày mai hắn có thể giao ca với các con đực khác, rời khỏi tổ trùng trở về bên mẹ trùng. Pasi theo tuyến đường đã định sẵn, đi đến khi mặt trời ngả về tây mới dừng lại trước một cửa hang ẩn náu. Hắn quay người, kéo sợi dây lại gần đám người đang kinh hoàng tột độ, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chọc vào cổ đối phương. Độc tố lập tức khiến con người tê liệt. Rất nhanh tất cả đều ngất xỉu, ngã ngửa ngã nghiêng khắp một mảng.


Pasi bắt đầu thong thả nhả tơ, cuộn từng con người thành kén.


Khi cuộn đến người cuối cùng, Pasi nhíu mày. Đó là một gã đàn ông cao to, toàn thân dơ bẩn, nằm sấp úp mặt vào cát, đã không còn thở. Có lẽ đối phương mắc phải bệnh nền nào đó không nhìn ra. Chỉ một chút độc tố của Pasi đã lấy mạng hắn.


Mồi không tươi, Pasi không muốn mang về tổ trùng. Hắn tiện tay ném xác ra xa, chuẩn bị gói gọn những người còn lại rồi đi tìm thêm món ăn cho mình.


Xác rơi cách Hoắc Minh Viễn chưa đầy mười mét. Trong khoảnh khắc chớp nhoáng, hắn đưa ra một quyết định táo bạo. Chỉ thấy hắn cẩn thận bò đến bên xác, lột quần áo đối phương mặc vào người mình. Bùn cát nhão nhoẹt bôi bẩn khuôn mặt. Hắn lặng lẽ nằm sấp xuống đất. Hai người thân hình tương đương, nhìn từ phía sau gần như y hệt.


Thành viên đội nhỏ ẩn náu cách đó không xa, hành động nhanh chóng, kéo xác đi. Trong mắt những chiến sĩ trẻ ánh lên nước mắt, hướng về phía Hoắc Minh Viễn chào một cái từ biệt theo kiểu quân đội, mang theo chứng cứ nhanh chóng rút lui. Mức độ nguy hiểm trong tổ trùng chưa biết, xác suất sống sót không tới 1%. Có lẽ đây là lần cuối cùng họ nhìn thấy vị chiến hữu này.


Gói xong những cái kén chứa người, Pasi lững thững đi đến bên Hoắc Minh Viễn, giơ một chân trước lên chuẩn bị đâm xuyên thân thể hắn. Hoắc Minh Viễn hơi cử động vai đúng lúc đó. Pasi ngẩn ra. Hắn kéo quần áo con người lên xem, xác nhận không hiểu sao hắn lại sống trở lại. Trùng đực có chút nghi ngờ trong giây lát, nhưng hắn không suy nghĩ nhiều. Đôi khi độc tố của hắn quả thật sẽ khiến con mồi rơi vào trạng thái giả chết.


Thôi được, nhiều một con vẫn hơn thiếu một con. Pasi nghiêng đầu, gói gọn Hoắc Minh Viễn, trói tất cả con người lại với nhau, vác lên lưng, nhảy vào hang.


Hoắc Minh Viễn cảm giác mình đang lao xuống cực nhanh. Độ sâu của cái hang vượt xa tưởng tượng của hắn. Pasi bám tường hang nhảy vọt, hơn mười phút sau mới chạm đất, đem con người đặt vào kho rồi rời đi. Hoắc Minh Viễn trong cái kén ngột ngạt nghe tiếng bước chân con trùng đực dần đi xa, lấy ra con dao găm từ trong túi, cẩn thận cắt mở lớp tơ nhện trước mặt. Bên ngoài cái kho tối đen, mùi tanh nhàn nhạt lọt vào mũi.


Một lúc lâu sau mắt hắn mới dần thích nghi với bóng tối. Hoắc Minh Viễn cắt mở cái kén bước chân lên mặt đất. Hắn kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt: dưới ánh sáng yếu ớt, vô số cái kén trắng đặc kín cả hang động, chất chồng lên tận trần hang cao hơn ba mươi mét. Hoắc Minh Viễn mở máy ghi hình hồng ngoại mini, cắt mở một cái kén bên chân, lộ ra con người bên trong, đưa ngón tay thử mũi đối phương.


Từ miệng hang sâu thẳm, tối tăm đột nhiên vang lên tiếng vỗ cánh côn trùng lạo xạo. Biểu cảm Hoắc Minh Viễn chuyển sang sự nghiêm túc, cẩn trọng, né người ẩn sau kén trùng, nín thở.


Một con chuồn chuồn xanh biếc cao bằng hai người bay vào. Đôi mắt kép lồi màu xanh lơ quay lạo xạo, chọn một xâu kén trùng treo lên vuốt móc rồi bay đi. Hoắc Minh Viễn lặng lẽ theo sau. Bàn tay vô tình chạm vào vách đá dính nhớp lập tức bốc khói xanh. Hắn vội cởi găng tay, trán toát ra một tầng mồ hôi lạnh. Chất lỏng lạ nhanh chóng phân hủy chiếc găng tay thành một vũng nước đen. Con chuồn chuồn bay rất nhanh, rẽ một khúc cua liền biến mất.


Hoắc Minh Viễn tăng tốc đuổi theo, đến được phòng ấp. Đồng tử người đàn ông đột ngột co rút. Trên mặt đất hàng trăm quả trứng trùng nứt ra một đường chữ thập ở đỉnh, thò ra đám ấu trùng trùng trắng bệch. Thân thể tròn vo ngoằn ngoèo kêu rầm rì. Các con trùng đực nhét những mảnh thi thể người đã bị cắt thành khối vào miệng kìm hung dữ, đáng sợ của ấu trùng.


Không khí tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc đến mức muốn nôn. Hoắc Minh Viễn dùng máy quay mini ghi lại tất cả rồi lén lút lùi lại, chuẩn bị tìm cơ hội rời khỏi tổ trùng. Vừa lùi hai bước, lưng đã va phải thứ gì đó cứng ngắc. Hoắc Minh Viễn nhắm mắt, ra tay nhanh như chớp, cầm dao găm đâm mạnh vào ngực Pasi.


Pasi lười đến mức không thèm né. Đầu dao đâm vào da con đực không để bất kì dấu vết gì. Pasi túm lấy cổ áo Hoắc Minh Viễn ném vào phòng ấp, hướng về con chuồn chuồn lớn đang cho ăn bên trong lớn tiếng: “Này, có món ăn tự mang đến cửa.”


Con chuồn chuồn bay lại gần, hóa thành hình người, lại là người quen cũ của Hoắc Minh Viễn – Quintus. Người đàn ông tóc dài đẹp đẽ trần truồng, đôi cánh chuồn chuồn sau lưng vỗ mạnh, giữ khoảng cách mười phân so với mặt đất bay đến trước mặt Hoắc Minh Viễn, bóp cằm hắn xoay qua xoay lại quan sát. Đột nhiên sắc mặt Quintus nhăn lại, hắn nhận ra Hoắc Minh Viễn. “Hắn làm sao vào được?! Pasi, chẳng lẽ là lô người mày mang về hôm nay? Đồ ngu!!”


Pasi bị mắng đến ngẩn người: “Mày mắng tao làm gì? Không phải chỉ là một con người… giết đi là xong. Có lẽ độc tố của tao chưa gây tê liệt hắn nên hắn tỉnh lại thôi…”


Quintus liếc Pasi một cái, không muốn thừa nhận tên ngu ngốc này là đồng tộc của mình. Hắn chỉ đung một nhát tay chém khiến Hoắc Minh Viễn ngất đi, trói ngược hai tay hắn: “Hắn chắc chắn không phải đến một mình. Biết đâu tin tức đã truyền về phía loài người. Mày đi với tao, về thành phố H gặp mẹ xin tạ tội. Trên đường nếu thấy người trong sa mạc thì giết sạch.”


Khi An Sâm nhận được tin thì đang nằm trên giường vuốt dương vật của con đực. Nghe tin dữ, tay y run lên, vuốt trúng hai hòn dái của con đực. Con đực thét thảm một tiếng, bị vuốt đến mức bắn ra.


【Tác giả có lời muốn nói:】


Đoạn cốt truyện này thật sự không chen được cảnh thịt vào. Chương sau sẽ viết về con đực bị tuốt (vuốt)

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
CHƯƠNG 1: CHUỘT CỐNG DƠ BẨN

Cái nóng oi ả của ngày hè như thiêu như đốt, mặt trời chói chang độc địa đến tàn nhẫn. Chỉ cần đứng yên dưới nắng một lúc thôi, mồ hôi cũng đủ túa ra thành từng lớp nhớp nháp. Nhà kho cũ được cải tạo

 
 
 
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 

Bình luận


bottom of page