top of page

[MT] Chương 1

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 13 thg 5
  • 12 phút đọc

Tỉnh L, nơi cực bắc, có một cánh rừng nguyên sinh rộng lớn và hoang vu, hiếm dấu chân người. Mỗi độ đông về, tuyết trắng phủ dày đến ngang thắt lưng. Sự khắc nghiệt của giá lạnh cùng tình trạng khan hiếm thức ăn của thú dữ đã ngăn bước phần lớn những kẻ muốn tiến vào núi. Ngoại trừ những người gác rừng cẩn trọng, chỉ còn lại lũ thợ săn trộm bị lòng tham che mắt là dám liều mình xâm nhập.


Vương Lỗi là một trong số đó. Hắn cùng người thợ săn già dẫn dắt mình khoác lên lớp áo da dày cộp, trùm kín người như gấu. Gió lạnh cắt da quất vào mặt đau buốt như dao cứa, lông mi đóng đầy sương băng.


Hai người lặng lẽ băng qua nền tuyết. Người thợ săn già dày dạn kinh nghiệm, lần theo dấu vết tìm được một chuỗi dấu chân hổ. Vương Lỗi lập tức hưng phấn.


“Sư phụ, chuyến này con đến đúng rồi.”


Lão thợ săn trừng mắt: “Im miệng!”


Quát xong, ông ta xoa xoa mấy ngón tay cứng đờ, siết chặt khẩu súng săn trong tay.


Men theo dấu chân, trên nền tuyết dần xuất hiện một vệt kéo dài, như thể một con thú lớn bị lôi đi thô bạo, xẻ đôi lớp tuyết. Những vết máu lác đác chỉ đường phía trước. Lão thợ săn khẽ thở ra làn khói trắng, đôi mắt đục ngầu bỗng lóe lên tia sáng.


“Theo sát ta, nhóc.”


Vương Lỗi cúi thấp người, bám sát phía sau, lên đạn sẵn sàng. Chưa đầy ba nghìn mét phía trước, quả nhiên xuất hiện một bóng dáng vàng đen nằm bất động trên tuyết, bên cạnh là xác một con lợn rừng bị ăn dở.


Lão thợ săn ra hiệu chia ra bao vây. Hai người lặng lẽ ẩn mình hai bên, Vương Lỗi nín thở, chậm rãi áp sát. Khi đã vào tầm bắn, hắn nheo mắt, ngón tay đặt lên cò súng.


“Đoàng!”


Tiếng súng nổ vang, bầy chim đen đặc bay tán loạn.


Nhưng con hổ… không hề nhúc nhích. Trên thân nó quả thật xuất hiện một lỗ đạn, nhưng không có lấy một giọt máu chảy ra.


Vương Lỗi sững sờ, dụi mắt, tưởng mình bắn trượt. Hắn quay đầu nhìn lão thợ săn, chỉ thấy khuôn mặt sương gió của ông lão méo mó vì kinh hãi, ánh mắt dán chặt về phía sau lưng hắn.


“Ngồi xuống!!”


Ông gào lên, đồng thời giương súng bắn liên tiếp về phía sau Vương Lỗi.


Cơ thể Vương Lỗi phản ứng nhanh hơn suy nghĩ, ngay khi lời vừa dứt, hắn lập tức khuỵu xuống. Sau loạt súng chát chúa, hắn quay đầu nhìn lại… và chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng nhất đời mình.


Một thiếu niên toàn thân trần trụi, không biết từ lúc nào đã đứng lặng phía sau hắn. Lực đạn khiến y lùi lại vài bước. Gương mặt và thân thể gần như bị bắn nát một nửa, máu tươi bắn tung tóe lên người Vương Lỗi.


Nửa khuôn mặt còn lại của thiếu niên hơi nghiêng, cánh tay gãy nát chậm rãi vươn về phía hắn. Những vết thương khuyết tật trên cơ thể bắt đầu nhúc nhích, mầm thịt sinh trưởng với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy, nhanh chóng liền lại.


Vương Lỗi trợn mắt chết lặng, đầu óc trống rỗng, nhất thời không biết nên làm gì. Ngay khi cánh tay cụt kia sắp chạm tới hắn, lão thợ săn đã túm cổ áo hắn, liều mạng kéo chạy.


Trong hốc mắt khuyết tật của thiếu niên, dày đặc vô số mắt kép màu tím chen chúc. Chỉ trong chốc lát, cơ thể đã hoàn toàn khôi phục, đến cả vết máu cũng biến mất không dấu vết. Làn da trắng nõn như ngọc, không một tì vết. Bàn chân trần lún sâu vào tuyết, mái tóc dài bạc trắng buông rối trên vai. Y đuổi theo dấu chân hoảng loạn của con mồi, di chuyển nhanh như một cái bóng trong rừng sâu.


Vương Lỗi chạy đến loạng choạng, một lúc lâu sau mới hoàn hồn:


“Thứ… thứ đó là cái gì?! Như vậy mà cũng không chết?!”


Lão thợ săn không trả lời. Ông cũng không thể trả lời. Bởi ngay khoảnh khắc ấy, cánh tay vừa mọc lại của thiếu niên đã từ phía sau xuyên thẳng vào lồng ngực ông. Máu thịt của ông lão nhanh chóng tan chảy thành một vũng dịch đỏ, theo khe nứt trong lòng bàn tay mà bị hút vào cơ thể thiếu niên.


Thiếu niên — An Sâm — khẽ giãn đôi mày. Trong máu thịt của con người ẩn chứa nguồn năng lượng ấm áp, tươi sôngz. Hương vị cũng không tệ… tuy có hơi già, nhưng hiện tại y chưa thể kén chọn.


Ăn đến quá nửa, y mới rút tay ra. Lớp da rỗng của lão thợ săn rơi xuống nền tuyết. Từng đợt bọ cánh cứng đen như thủy triều ùa tới, gặm nhấm sạch sẽ.


Vương Lỗi đã sớm chạy mất dạng. An Sâm ăn lửng dạ, thong thả đuổi theo. Lượng nhiệt vừa hấp thu khiến đầu óc y tỉnh táo hơn nhiều. Tinh thần lực mênh mông cuồn cuộn của mẹ trùng lan tỏa trong biển ý thức vô tận, truyền đi tín hiệu đến từng con trùng đực...


[… Ta ở đây… Đến tìm ta… Ta đói…]


Tại một điểm dừng chân của Liên minh ngoài hành tinh ở thành phố H, Elfa đột ngột đứng bật dậy. Chiếc ghế cọ kèn kẹt trên sàn, khiến cuộc thảo luận sôi nổi trong phòng họp bỗng chốc im bặt. Cấp dưới dè dặt nhìn vị thượng tướng nước ngoài nổi tiếng nóng nảy này, không biết có nên tiếp tục đọc báo cáo hay không.


“Hủy họp. Thời gian sẽ bàn lại.”


Elfa sải bước rời khỏi phòng, gọi phó quan đến, ra lệnh bí mật áp giải năm tử tù trẻ tuổi cùng hai thùng dịch dinh dưỡng cấp cao nhất lên trực thăng chờ hắn.


Thư ký nhận lệnh rời đi. Elfa cố hết sức đè nén sự kích động trong lòng, khống chế cơ thể không run lên. Mẹ… là mẹ đang triệu hồi… ngay trên tinh cầu này!


Ba trăm năm…mẹ trùng cuối cùng cũng sống lại. Đây là cơ hội trời ban, hắn nhất định phải đến trước tất cả những con trùng khác, trở thành kẻ đầu tiên tìm thấy y.


Trong khi đó, thiếu niên — cũng chính là mẹ trùng An Sâm — đã ăn xong Vương Lỗi ở rìa rừng. Máu trên đầu ngón tay theo từng nhịp hô hấp thấm ngược vào da. Y liếm nhẹ đầu ngón tay, lột sạch quần áo của đối phương rồi lót dưới thân, lặng lẽ chờ trùng đực đến đón.


Trời quang không mây. Tinh thần lực của mẹ trùng bao phủ phạm vi năm mươi kilomet xung quanh. So với trùng tinh với sự chênh lệch nhiệt độ ngày đêm vượt quá một trăm độ, nơi đây quả thực ôn hòa dễ chịu, sức sống dạt dào, ngay cả “thức ăn” cũng phong phú và ngon lành hơn nhiều.


An Sâm vô cùng hài lòng với “ngôi nhà mới” này.


Elfa đến rất nhanh.


Chiếc trực thăng lơ lửng trên không trung khu rừng. Người đàn ông cao lớn tóc vàng mắt xanh nhảy xuống, giẫm lên lớp tuyết dày, từng bước tiến đến trước mặt An Sâm rồi quỳ một gối.


Đôi đồng tử xanh lục ánh lên lệ quang, giọng nói không kìm được nghẹn ngào:


“Mẹ… người đã trở lại.”


Mẹ trùng với gương mặt đẹp đến mức mê hoặc cúi xuống, dịu dàng ôm lấy đầu trùng đực. Trong cảm nhận của y, con trùng này giống như một miếng thịt bò nướng xèo xèo đầy hấp dẫn.


Elfa cúi đầu, chóp mũi chạm vào làn da mềm mại thơm ngọt của mẹ trùng. Máu trong cơ thể hắn sôi trào, ánh mắt khao khát dán chặt vào đầu vú hồng hào trước ngực y.


An Sâm khẽ vuốt mái tóc vàng của hắn, cảm nhận nước bọt mình không ngừng tiết ra.


“Đứa trẻ ngoan… ta đói rồi.”


Một mẹ trùng vừa thức tỉnh cần lượng năng lượng khổng lồ để bước vào giai đoạn trưởng thành và sinh sôi. Tử cung và khoang sinh sản sâu trong cơ thể y đang gào thét vì đói khát.


Elfa lập tức cởi áo khoác, quấn quanh thân thể trần trụi của An Sâm, bế y lên trực thăng. Y được đặt lên ghế. Đôi mắt kép đã trở lại thành đồng tử người bình thường, sắc tím nhạt trong suốt, nhìn qua còn có chút mộng ảo.


Elfa kéo một tử tù bị trói chặt cùng một bình dịch dinh dưỡng đến trước mặt y.


“Mẹ… người xem muốn dùng loại nào.”


An Sâm mở bình dinh dưỡng trước. Đôi môi xinh đẹp hé ra, từ dưới lưỡi đỏ tươi thò ra một ống hút nhọn, cắm vào miệng bình. Nhưng chỉ vừa nếm thử, y lập tức lộ vẻ chán ghét, rút ống hút ra, phun hết chất lỏng trong miệng.


Biểu cảm của Elfa cứng đờ. Ngón tay siết chặt tay vịn ghế đến biến dạng. Hắn kéo cổ áo tử tù, lộ ra cổ họng sạch sẽ, dâng tới trước mặt mẹ trùng.


“Xin lỗi… xin lỗi, mẹ… người vẫn nên ăn cái này đi, còn tươi.”


An Sâm không trách hắn. Cái miệng sắc bén của y đâm xuyên lồng ngực tử tù, bơm vào men tiêu hóa đặc trưng của mẹ trùng, khiến cơ thể trẻ tuổi kia từ bên trong nhanh chóng bị chuyển hóa thành dịch dinh dưỡng.


Y khẽ nuốt, sắc mặt ửng lên hồng hào đầy hưởng thụ. Chưa đến năm phút, tử tù chỉ còn lại một lớp da mỏng. Elfa thở phào nhẹ nhõm, thu lại để mang đi xử lý.


Viên thư ký ngồi ở ghế lái, mắt nhìn thẳng phía trước.


Hắn đã sớm biết cấp trên của mình là Trùng tộc, nhưng mẹ rùng trong truyền thuyết, đây là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến.


Không khỏi thầm cảm thán.


Không ngờ lại là một thiếu niên xinh đẹp đến mức khó phân biệt nam nữ, nhìn chỉ khoảng mười tám mười chín tuổi. Ngũ quan hoàn mỹ đến mức phi thực, dù vừa rồi y ăn sống một con người, cũng không khiến người khác sinh ra chút cảm giác ghê tởm nào. Quả thực là dung mạo yêu ma… mê hoặc lòng người.


Trên đường bay về thành phố H, năm tử tù đều bị hút cạn.


Ăn no, mẹ trùng rúc vào lòng trùng đực, cơn buồn ngủ dâng lên. Trong không gian vũ trụ bao la, kênh liên lạc chung chỉ thuộc về Trùng tộc vang lên tiếng khò khè khe khẽ, thỏa mãn của mẹ trùng.


Elfa ôm chặt y trong lòng. Gương mặt tuấn mỹ vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng vành tai đỏ ửng như sắp rỉ máu


Tục ngữ quả thật nói rất đúng: no bụng thì dâm dục nổi lên. An Sâm tỉnh lại thì đã mẫn cảm phát hiện trong bụng mình trào dâng một loại đói khát hoàn toàn khác biệt. Đôi tròng mắt lộc cộc xoay hai vòng, lập tức phân liệt thành mắt kép. Những sợi dây tinh thần của Elfa đang phiêu đãng trong không khí lập tức biến mất trước cửa thư phòng.


Trong thư phòng, đám trùng đực đang nôn nóng đánh bạo gọi cho Elfa qua máy truyền tin. Bất đắc dĩ, Elfa chỉ có thể mở video. Màn hình lập tức bị chen chúc bởi đủ loại hình dáng của Trùng tộc, tiếng kêu côn trùng xen lẫn tiếng người hỗn loạn, nghe đến mức đau cả đầu.


Thẳng đến khi An Sâm đẩy cửa bước vào, xuất hiện trên màn hình, cả thế giới dường như bị ấn nút tạm dừng. Trong nháy mắt, mọi thứ trở nên yên tĩnh không một tiếng động.


“Nhanh lên tới đây, ta đang chờ các người.”


An Sâm nói xong liền cắt đứt video, kéo cà vạt của Elfa, dẫn gã trùng đực cao lớn trở lại phòng ngủ. Y đưa tay cởi sạch sẽ quần áo của hắn.


Elfa hô hấp dồn dập, dùng ánh mắt tham lam liếm láp khắp khuôn mặt mẹ trùng. Hắn phối hợp theo lực đạo của đối phương, ngoan ngoãn nằm xuống giường. Dưới thân hắn, cây dương vật cực đại đang dâng trào kề sát vào bụng An Sâm. Y không cần mở miệng, chỉ cần tinh thần liên kết cũng đủ để trùng đực hiểu rõ ý nguyện của mẹ trùng.


An Sâm ngồi ngay giữa hai chân Elfa. Bàn tay non mịn của y chậm rãi vuốt ve cây dương vật to lớn mà một tay không thể nắm hết, từ gốc kéo dài lên tận quy đầu. Sau đó y nhặt chiếc cà vạt dưới đất, vòng qua hai viên tinh hoàn no đủ, căng mọng như hệ rễ, rồi siết chặt lại. Y không nhẹ không nặng, vỗ vỗ vài cái.


“Ô… Mẹ trùng…” Elfa không nhịn được, khẽ khít hai chân lên, khao khát được mẹ trùng vuốt ve nhiều hơn.


[… Không được bắn đâu… Ta nói có thể thì mới được, bé ngoan…]


Tinh thần lực của mẹ trùng đối với trùng đực là sự nghiền áp tuyệt đối. Đôi mắt kép của An Sâm như một vực sâu không đáy, túm chặt lấy Elfa khiến hắn rơi xuống vực sâu vô hạn. Cây dương vật của trùng đực kiều ngạo ngẩng cao, trên mặt nổi đầy gân xanh đang cuồng loạn giật giật.


Lần này An Sâm không hề nương tay. Một cái tát tiếp một cái tát vang lên, đập mạnh lên trên tinh hoàn của Elfa. Hai viên tinh hoàn bị đánh lay động qua trái rồi qua phải, lớp da bên ngoài nhanh chóng đỏ ửng và sưng phồng lên.


Elfa chợt nắm chặt khăn trải giường, đau đến mức ngâm nga một tiếng, cố gắng kiềm nén bản năng muốn trốn tránh. Cây dương vật ngạo nghễ của hắn đau đến mức mềm đi một nữa. Đôi mắt hắn ướt át, đầy vẻ tủi thân. Những sợi tinh thần tán loạn bay ra, lấy lòng quấn lấy mẹ trùng cầu xin tha thứ.


[Đếm số.]


An Sâm không thèm để ý đến lời xin khoan dung của hắn. Một tay vẫn liên tục ngược đãi tinh hoàn, tay kia thì cố định chặt quy đầu đối phương. Móng tay y nhẹ nhàng cào cấu, thổi mạnh vào khe quy đầu. Khoái cảm mãnh liệt ập đến, khiến đại não Elfa rung chuyển. Hắn thở dốc thô nặng, bụng dưới căng cứng. Cây dương vật lại dựng thẳng lên lần nữa. Quy đầu đỏ bừng, mãn nguyện phun ra nước trong, trong khi tinh hoàn vẫn còn đau đớn khó chịu. Thân hình cường tráng của Elfa run rẩy, vâng theo mệnh lệnh của mẹ trùng, hắn run rẩy thè lưỡi hô lên con số.


“1… 2… Ô a… Mẹ mẹ, ách! 3…”


Toàn bộ kênh công cộng mà tất cả Trùng tộc đều có thể nghe được mệnh lệnh của mẹ trùng. Phảng phất như vừa trải qua một trận đại đình công, đám trùng đực hận không thể lấy thân mình thay thế. Một bộ phận trùng đực vừa xoa bóp dương vật đang bốc hỏa, vừa phải lên đường.


An Sâm chọt vào khe quy đầu, cây dương vật của trùng đực không thể kiềm chế, phun ra một lượng lớn dịch của tuyến tiền liệt, theo thân dương vật chảy xuống. An Sâm hài lòng dùng lòng bàn tay vê lấy một chút chất lỏng đó, bôi lên trên cơ bụng cứng như sắt của trùng đực.


[Hư quá, con đái trong quần rồi…]


Elfa cắn chặt răng nức nở, tơ máu trong mắt dày đặc. Dục vọng bắn tinh lấp đầy ý thức của hắn. Chỉ cần mẹ trùng cho phép, dù chỉ thổi một hơi hắn cũng có thể bắn ra ngay. Khoái cảm mãnh liệt khiến thân thể hắn không khống chế nổi, một bộ phận trùng hóa hiện ra. Lớp lân giáp đen nhánh thay thế cho da thịt ở khớp xương và bả vai, dưới ánh đèn lóe lên những tia sáng mê hoặc.


Mẹ trùng yêu thích tất cả hình thái của Trùng tộc. Với y, hình thái sâu mới là bản thể chân chính, còn lớp người bề ngoài chỉ là thứ ngụy trang. An Sâm nghiêng đầu, thè lưỡi mềm mại liếm lên đầu gối lạnh băng được bao phủ bởi khôi giáp của Elfa, tạm thời buông tha cho hai viên tinh hoàn đỏ bừng sưng to của hắn.


Bàn tay mềm mại, trơn tuột của An Sâm ngăn chặn cây dương vật nóng rực đang cọ xát xuống dưới, ấn mạnh xuống, sau đó xoa nắn quy đầu một lúc rồi lại buông ra. Cứ thế lặp đi lặp lại. Bắp đùi Elfa run rẩy, xé rách khăn trải giường bên dưới. Cây dương vật không ngừng bị đẩy lên đỉnh bắn tinh rồi lại bị ép cứng xuống. Lưng hắn tê dại như bị điện giật, hông không tự chủ được mà đưa đẩy mạnh bạo, dùng dương vật cọ xát trong tay mẹ trùng.


“…Mẹ ơi...mẹ ơi…Ưm a… Dương vật sướng quá…”


Những sợi tinh thần ti của Elfa nhảy nhót như những chú cún con, liều mạng quấn quanh mẹ trùng nũng nịu. An Sâm nhìn chằm chằm khuôn mặt trùng đực đang hiện rõ vẻ dâm đãng bừng bừng, miệng khô lưỡi ráo, xương cốt biến hình. Một chiếc đuôi dài hơn hai mét, trắng xám, giãn ra từ sau lưng y, từng đốt xương sống như được khảm vào. Đuôi nhọn sắc bén như lưỡi dao. Phần đuôi sau được lược tỉa cẩn thận, từng vòng một quấn chặt lấy dương vật của Elfa, rồi dùng sức siết mạnh một cái.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
CHƯƠNG 1: CHUỘT CỐNG DƠ BẨN

Cái nóng oi ả của ngày hè như thiêu như đốt, mặt trời chói chang độc địa đến tàn nhẫn. Chỉ cần đứng yên dưới nắng một lúc thôi, mồ hôi cũng đủ túa ra thành từng lớp nhớp nháp. Nhà kho cũ được cải tạo

 
 
 
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 

Bình luận


bottom of page