top of page

[MNTTK] Chương 9 - Không Thuần Khiết

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 11 thg 5
  • 8 phút đọc

Người đầu tiên phát hiện Aiver mất tích là lão quản gia.


Mỗi khi công tước trở về đều phải đến phòng tiểu thiếu gia được yêu chiều nhất. Lúc ấy, lão quản gia luôn phải báo trước cho Aiver. Thế nhưng tiểu thiếu gia ngoan ngoãn yên tĩnh kia lại không có trong phòng. Không chỉ trong phòng, khắp tòa thành trì cũng không thấy tung tích của Aiver đâu cả.


“Xin hỏi ngài có nhìn thấy Aiver thiếu gia không?” Lão quản gia trước tiên đi hỏi em trai.


Em trai khúm núm, không dám nhìn thẳng: “Không… không có…”


Mặt lão quản gia không đổi sắc tát hắn một cái, sau đó quay người rời đi không thèm để ý. Ông ta không nhìn thấy ánh mắt oán hận của em trai phía sau.


“Tiểu thư Alice, xin hỏi cô có thấy thiếu gia Aiver không?” Lão quản gia cung kính hỏi.


Alice mặc bộ váy ngủ lụa mỏng, như vừa tỉnh giấc, dùng giọng điệu cực kỳ bình thản nói: “Không có, thưa ngài quản gia.”


Công tước gần đây dường như rất thích món đồ chơi tên Alice này, nên lão quản gia không thể đối xử với cô ta giống như với thiếu gia Mạc Tây. Lão quản gia cảm thấy cực kỳ phiền não. Với tính cách nghe lời của Aiver thiếu gia, em có thể chạy đến đâu chứ?


Lão quản gia đột nhiên nhớ đến tên nô lệ tóc đỏ rực.


Nô lệ là sinh vật hèn mọn chỉ có thể bám víu chủ nhân mà sống. Tìm được nô lệ có lẽ sẽ tìm được Aiver.


Nhưng tên nô lệ kia chạy đi đâu rồi?


Đúng lúc lão quản gia đang tìm kiếm tung tích tên nô lệ, bên ngoài đột nhiên truyền đến tin tức.


Aiver thiếu gia đã được tìm thấy.


Ở một con hẻm sâu đầy gái mại dâm.


Aiver khoác ngoài bộ áo khoác của chàng thanh niên bảo an, hai tay ôm một cốc sữa bò nóng, giống như một con mèo con liếm mép cốc, khiến chàng bảo an đỏ mặt. Hắn đã sớm sai người đi thông báo cho gia đình Aiver, ước chừng họ sắp đến rồi.


Hắn không nhịn được mà bí mật nhìn Aiver. Thật không biết một tiểu thiếu gia quý tộc được nuông chiều trong nhà sao lại chạy đến chốn này. Sinh ra đã mang bộ dạng tai họa, lại còn bị đàn ông… Chàng bảo an không nhịn được mà nhìn chằm chằm vào những vết đỏ ám muội trên cổ Aiver.


Aiver thong thả ngẩng mắt nhìn hắn: “Anh đang nhìn tôi.”


Chàng bảo an như bừng tỉnh, có chút hoảng loạn vì bị bắt quả tang. Hắn đưa tay lau vết sữa ở khóe miệng Aiver: “Khóe miệng cậu dính rồi…”


Aiver cúi mắt nhìn dòng chất lỏng trắng trên ngón tay hắn, cúi người ngậm ngón tay đó vào miệng. Chiếc lưỡi ướt át liếm láp đầu ngón tay. Chàng bảo an run lên. Dưới ánh mắt nóng bỏng của hắn, Aiver ngẩng người dậy, giọng nói rất mềm mại, trên mặt vẫn không chút biểu cảm: “Cảm ơn.”


Chàng bảo an như hạ quyết tâm lớn, hắn cầm tay Aiver nói: “Tên tôi là Bruce. Sau này gặp chuyện gì, em đều có thể đến tìm tôi. Còn nữa…” Lời hắn chưa dứt, bên ngoài đã có người bước vào.


Aiver chăm chú lắng nghe, nhưng Bruce đột nhiên im bặt. Aiver nhìn ra cửa, nhận ra đó là người hầu nhà mình. Lão quản gia mang trên mặt nụ cười cung kính, khiêm tốn tiến đến trước mặt Aiver: “Thiếu gia, tôi đến đón ngài về nhà.”


Aiver không nói gì, ánh mắt em bị thứ khác thu hút.


Thực ra cũng không cần Aiver phải lên tiếng. Lão quản gia làm việc sạch sẽ gọn gàng tự nhiên sẽ lo mọi thứ cho em.


Đội ngũ nô bộc đến đón Aiver rất đông, nhưng Aiver trong nháy mắt vẫn nhìn thấy Vanrian bị chen ở góc khuất nhất. Mái tóc đỏ rực trong bóng tối trông khá hèn nhát. Tên nô lệ dường như cũng phát hiện ra ánh mắt của Aiver, hướng về em nở một nụ cười rực rỡ.


Bruce đang nghe lão quản gia tường thuật tình hình.


Tên nô lệ trốn khỏi chợ nô lệ cách đây không lâu vẫn chưa bị bắt về. Tên nô lệ ấy đã bị dùng để làm màn biểu diễn giết người từ rất lâu, lại còn giết đồng bọn rồi chạy thoát, quả là hung ác tột độ. Còn ở khu vực không xa chợ nô lệ, người ta tìm thấy thi thể của một tên xà ích(*), bên cạnh còn có một ít tài sản. Có vẻ như chính là do tên nô lệ ra tay khi trốn chạy.


(*) Xà ích là danh từ chỉ người làm nghề điều khiển, đánh xe ngựa, xe bò hoặc các loại xe do súc vật kéo.


Lão quản gia cũng đã có ấn tượng: “Hôm đó khi thiếu gia từ chợ nô lệ trở về, gã đánh xe của chúng ta quả thật đã bỏ trốn.”


Thủ đoạn của tên sát nhân cực kỳ thuần thục, trên người dường như mang theo một thứ vũ khí sắc nhọn vô cùng. Không rõ là thứ gì, nhưng tên nô lệ lại cực kỳ thành thạo. Mỗi thi thể đều chết chỉ trong một đòn. Nếu hắn muốn, ngay cả tiếng kêu cũng chưa kịp phát ra, nạn nhân đã chết rồi.


Khi Aiver được tìm thấy, bên ngoài đã có bốn người đàn ông chết. Tên đầu lĩnh của chúng chết ngay bên cạnh giường, đồng thời cũng là người chết thảm nhất. Bruce đã chứng kiến không ít thi thể, nhưng vẫn không nhịn được mà không dám nhìn thẳng. Trước khi Aiver nhìn thấy, hắn đã cho di chuyển thi thể đi.


Tình trạng của Aiver cũng chẳng khá hơn là bao. Người ra tay không nhẹ không nặng. Khi Bruce phát hiện, quần áo trên người em đã rách thành từng mảnh vụn. Thân thể dưới lớp vải rách rõ ràng là đã bị đùa giỡn dâm đãng rất lâu. Tinh dịch trắng đục giữa hai chân không biết là của gã đàn ông nào để lại.


Lão quản gia hiền từ hỏi: “Thiếu gia, ngài có biết là người nào không?”


Dù không biết tên, nạn nhân bị cưỡng bức cũng nên có hiểu biết nhất định về giọng nói, hình dáng của hung thủ. Cách nói chuyện, kỹ thuật làm tình… Những người khác chưa từng gặp hung thủ, nên chỉ có thể mổ xẻ vết thương của nạn nhân mà họ đang bảo vệ để lấy được chút ít thông tin.


Thứ tinh dịch còn sót lại từ hậu môn Aiver chảy ra. Aiver cảm thấy khó chịu, khẽ siết chặt hai chân. Tên nô lệ tóc đỏ rực vẫn dán chặt ánh mắt lên người em, thu hết mọi động tác của Aiver vào mắt.


“Hoàn toàn không biết.” Aiver nói.


Lão quản gia thở dài.


Chủ đề được khép lại ở đó. Aiver được đưa lên xe ngựa, thân thể trần truồng được quấn chặt trong tấm chăn ấm áp. Xe ngựa lắc lư rung rinh. Sợ tiểu thiếu gia khó chịu, Vanrian được phép cùng ngồi xe, ôm Aiver vào lòng.


Aiver dựa đầu vào ngực Vanrian. Thứ bắn vào sâu trong cơ thể em quá nhiều, khiến em cảm thấy rất khó chịu. Những người hầu không dám mạo phạm thân thể em, nên không có cách nào giúp đỡ. Aiver kéo kéo áo Vanrian: “Khó chịu, giúp tôi lấy ra.”


Vanrian cúi đầu không nói gì. Lão quản gia hiểu ý Aiver, mỉm cười nói: “Thiếu gia, hắn chỉ là một tên nô lệ, dùng như một món đồ bình thường là được rồi. Hắn không có tư cách chạm vào thân thể cao quý của ngài.”


Lão quản gia nhìn chằm chằm vào chỗ Vanrian và Aiver đang tiếp xúc, híp mắt lại, dường như đang cân nhắc có nên lột da thịt của Vanrian ra hay không.


Việc Aiver bị mất trinh ở con hẻm tối và bị tên sát nhân không rõ tung tích để mắt tới nhanh chóng truyền về công tước phủ.


Vừa về đến nơi, Aiver đã bị cha yêu thương ôm chặt vào lòng. Người đàn ông cao lớn ấy như một người cha từ bi thực thụ, quan tâm hỏi han Aiver đủ điều.


“Con không sao, cha.” Aiver nói.


Dù trải qua chuyện kinh khủng như vậy, thần sắc trên mặt Aiver vẫn không có lấy nửa phần thay đổi, vẫn là vẻ bình thản chết chóc. Cha si mê vuốt ve khuôn mặt Aiver. Dù nhìn bao nhiêu lần, hắn vẫn bị Aiver đẹp đẽ như vậy mê hoặc. Đây quả là kiệt tác hoàn mỹ nhất xứng đáng.


“Bé Aiver nghe lời như vậy nên mới không chạy lung tung.” Cha dịu dàng nói, tiếp theo giọng đột ngột lạnh xuống, “Vì vậy, nhất định là có người lừa em ra ngoài.”


“Là ai nhỉ?”


Cả phủ không một ai dám thở mạnh.


Alice bị lôi từ giấc ngủ giả đến, tóc tai rối bù đứng lẫn với đám nữ hầu. Cô ta cúi gằm đầu, cố gắng kiềm chế thân thể run rẩy, hai tay chết chặt kéo vạt váy của mình.


Cô ta không ngờ tới, hoàn toàn không ngờ tới Aiver lại trở về như vậy!


Trong tưởng tượng của cô ta, với dung mạo và điều kiện của Aiver, bị ném vào chốn ấy, dù không bị đụ chết cũng sẽ mất nửa cái mạng, trở về sau có lẽ đã phát điên. Những việc khác cô ta đều làm rất sạch sẽ, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Ai ngờ, ai ngờ…


Đừng hoảng, đừng hoảng… Có lẽ, có lẽ cô ta vẫn còn…


“Có phải Alice không?” Cha hỏi.


Như bị gậy tạ giáng thẳng xuống đầu.


Thân thể Alice run rẩy dữ dội hơn. Cô ta cố gắng nhếch môi cười, khiến giọng không run: “Sao… sao lại thế được…”


Aiver nghe thấy tên Alice, ngẩng đầu lên nhìn về phía cô ta. Cha nhìn nụ cười của Alice, dường như nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ ghê tởm. Hắn vẫy tay gọi Alice lại gần.


Alice run rẩy hai chân bước tới. Cha ghê tởm túm lấy má cô ta, đầu ngón tay siết mạnh đến trắng bệch: “Tao đã dạy mày cách cười rồi chứ? Để lộ ra nụ cười kém cỏi thế này là muốn làm ai ghê tởm đây!”


Alice kinh sợ cực độ, đôi mắt xanh biếc bắt đầu rơi lệ: “Vâng, vâng! Con hiểu rồi!”


Cách cười… Alice nhìn sang Aiver. Aiver nhận ra ánh mắt của cô ta, vì lễ phép mà hơi mỉm cười với cô.


Phải giống Aiver…


Dù là nụ cười hay bất kỳ thứ gì khác, đều phải giống Aiver…


Vậy nên Alice bắt chước, cố nén nước mắt, hướng về cha nở ra một nụ cười sao chép.


“Đúng rồi, như vậy là đúng rồi.” Cha hài lòng ném Alice xuống đất.


Alice ngã mạnh xuống sàn, nước mắt lớn giọt lớn giọt rơi. Ở góc khuất cha không nhìn thấy, cô ta dùng ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm vào Aiver.


“Có phải Alice không?” Cha lại hỏi lại câu đó.


“Không phải.” Aiver đáp. Em nhìn thẳng vào mắt Alice, như sợ cha không tin, lại bình thản bổ sung một câu, “Alice đối xử với con rất tốt.”


Vanrian đứng trong đám người dường như nghe được trò cười hài hước nhất trên đời.


Sự dối trá của tiểu thiếu gia của phủ công tước Garcia, đã sớm thành thói quen.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page