top of page

[MNTTK] Chương 7 - Lừa Gạt

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 11 thg 5
  • 8 phút đọc

Khi tên nô lệ tóc đỏ được dẫn trở lại trước mặt Aiver, em vừa kết thúc bài học buổi sáng và đang dùng bữa trà chiều.


Từ sau khi gia sư lần trước gây ra chuyện xấu xí đó, công tước liền không còn yên tâm với những giáo viên trẻ nữa. Hắn đã mời riêng giáo viên chuyên biệt cho từng môn học của Aiver. Ngoài thời gian lên lớp, họ không được phép tiếp xúc quá nhiều với em.


Đồng thời, không còn dạy riêng nữa. Mỗi buổi học của Aiver đều cần có người ở bên cạnh giám sát.


Ban đầu người được chọn cho vị trí này là Mạc Tây — đứa con trai riêng “em trai” của Aiver.


“Công tước đại nhân nói thiếu gia Mạc Tây hiện tại không thể đảm đương được nữa.” Lão quản gia mỉm cười nói, “Trong phủ, lòng người phức tạp, sợ thiếu gia không thích, nên ngài ấy đã đem người này đến.”


Tên nô lệ tóc đỏ cúi gằm đầu, trông rất dễ bắt nạt. Lão quản gia liếc hắn một cái, ánh mắt đầy khinh miệt.


Cơ hội được tiếp cận thiếu gia như thế này, vốn dĩ một tên nô lệ hèn mọn không xứng được làm việc này. Chỉ là chủ nhân nhỏ nhà mình lại có tính cách như vậy, quá dễ gần. Những tên người hầu chỉ cần tiếp cận một chút là sẽ sinh lòng dạ không nên có. Còn nô lệ thì khác, thứ đồ chơi này dù bị giẫm đạp đến hỏng cũng chẳng sao, cho dù có sinh lòng dạ khác thường, cũng chẳng gây nổi sóng gió lớn.


“Vốn dĩ còn phải dạy dỗ thêm vài ngày.” Lão quản gia nói, “Chỉ là người phụ trách đột nhiên mất tích, mà biểu hiện của hắn cũng khá tốt, nên tạm thời dẫn đến cho thiếu gia xem trước.”


Tên người hầu phụ trách dạy dỗ nô lệ có thói quen thích uống rượu, thường hay trì hoãn công việc. Nhưng kỹ năng dạy dỗ của hắn khá tốt, những nô lệ mua về trong phủ đều bị hắn huấn luyện đều ngoan ngoãn phục tùng, nên lão quản gia vẫn chưa sa thải hắn. Chỉ từ mấy ngày trước, tên người hầu lén đi uống rượu, đến nay vẫn không biết tung tích đâu.


Aiver đang cầm một cuốn sách dày cộm để đọc. Chiếc áo gilê ôm sát lộ rõ đường eo thon thả của em. Nghe lời lão quản gia, em cuối cùng cũng ngước mắt nhìn về phía tên nô lệ. Sau lưng quản gia, tên nô lệ ngước đôi mắt bình thản lên, đối diện với ánh mắt Aiver, rồi khẽ nở một nụ cười đầy tà ác.


“Ngươi tên là gì?” Aiver chợt nhớ ra mình vẫn chưa biết tên tên nô lệ này.


Thái độ khúm núm của tên nô lệ khiến lão quản gia nhìn không nổi, nên ông ta thay hắn trả lời: “Nô lệ không có tên. Nếu thiếu gia có hứng thú, ngài có thể ban cho hắn một cái tên.”


Aiver cụp mắt xuống. Cuốn sách em đang đọc là tự truyện của một nhân vật nổi tiếng. Dòng đầu tiên xuất hiện duy nhất một cái tên, thế là Aiver ngẩng đầu lên, nói: “Vậy thì gọi là Vanrian đi.”


Đó là tên con hươu đầu tiên mà nhân vật chính trong sách nhận được. Tại sao lại là một con hươu nhỉ?


Sau khi lão quản gia rời đi, tên nô lệ tóc đỏ rực lập tức lớn gan quấn lấy thân thể Aiver.


Hắn phải là một con trăn khổng lồ vằn đỏ, chỉ cần một ngụm là có thể nuốt chửng chú hươu con đáng yêu vào bụng.


“Vanrian.” Aiver nhẹ nhàng gọi một tiếng.


Vanrian không đáp. Hắn vuốt ve bàn tay phải của Aiver, chậm rãi kéo ống tay áo lên, để lộ một đoạn cổ tay trắng ngần, sau đó cắn mạnh xuống.


Đau thấu tim gan, nhưng Aiver ngay cả một tiếng rên cũng không phát ra, chỉ trong khoảnh khắc răng xuyên vào da thịt, thân thể em không tự chủ được run lên một cái. Máu tươi theo cổ tay nhỏ giọt xuống. Vanrian buông miệng ra, vết răng cắn sâu đến mức gần như lộ xương.


“Ha, tiểu thiếu gia~” Môi Vanrian dính đầy máu, cười ngạo nghễ, áp sát Aiver, “Ngài thật sự rất kỳ quặc.”


Aiver không động đậy. Tóc em màu nhạt, mềm mại bám sát da đầu, đồng tử lại là màu xanh lam sâu thẳm. Nếu không nhìn kỹ, căn bản không phát hiện ra đó là một đôi mắt xanh. Từ nhỏ được nuông chiều trong trang viên, không tiếp xúc với người ngoài, tiểu thiếu gia cao quý ấy, ngay cả trong xương tủy cũng toát ra một thứ sạch sẽ đặc biệt.


Vanrian nhìn Aiver như vậy, lòng bàn tay ngứa ngáy dữ dội. Mỗi tấc da thịt chạm vào em dường như đều bắt đầu nóng rực lên. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng, thân thể mình đã hưng phấn cứng ngắc.


Hắn không nhịn được mà liếm môi.


Aiver vẫn ngồi yên không động đậy, chỉ có lồng ngực phập phồng nhẹ. Trông em quá dễ gần. Dường như chỉ cần một chút là có thể bị dã thú đè xuống đất, tùy ý xâm phạm, đâm thủng những mạch máu mỏng manh ấy, rồi liếm láp dòng máu ngọt ngào.


“Thiếu gia Aiver…”


Hành động của Vanrian bị cắt ngang. Hắn khó chịu ngẩng đầu nhìn Alice đang đứng ở cửa, sau đó cúi gằm mặt xuống, làm ra vẻ ngoan ngoãn thuận tùng. Aiver cuối cùng cũng có phản ứng, em nhìn về phía Alice: “Ừ?”


Alice ở cửa trang điểm tinh tế, đôi mắt xanh lớn đang chứa đầy nước mắt, trông yếu đuối xinh đẹp, khiến người ta sinh lòng thương xót. Alice lập tức nhìn thấy bàn tay bị thương của Aiver, kêu lên thất thanh: “Á! Ngài bị thương rồi!” Cô ta lao ngay đến trước mặt Aiver, không quên dùng sức đẩy mạnh Vanrian ra một bên, khuôn mặt đầy xót xa: “Sao lại thế này, ngài không sao chứ?”


“Không sao.” Aiver trả lời từng chữ một. Em cảm thấy đối với bạn nhảy sắp tới của mình cần phải kiên nhẫn hơn một chút, nên nói thêm một câu: “Xảy ra chuyện gì vậy?”


Alice liếc Vanrian một cái, rõ ràng là đang khó chịu. Dáng vẻ cô ta đáng thương bám vào Aiver: “Em mang theo từ nhà một món trang sức bị mất. Có thể nhờ vị tiên sinh bên cạnh ngài giúp em tìm được không?”


Aiver nhìn sang Vanrian. Vanrian nở ra một nụ cười rất giả tạo, rồi ngoan ngoãn rời đi.


“Thật ra… thật ra hôm nay là ngày giỗ của mẹ em…” Vừa khi Vanrian đi khỏi, nước mắt Alice tuôn rơi như mưa, “Trước khi đến phủ công tước, em cũng chưa kịp đến mộ mẹ từ biệt cho tử tế. Quản gia nói buổi tiệc mấy ngày tới rất quan trọng, không cho em ra ngoài. Em… em thật sự không biết phải làm sao nữa…”


“Những ngày nay em cứ liên tục gặp ác mộng, mỗi đêm đều ngủ không ngon. Em nhất định phải làm xong chuyện này mới được.”


Cô ta khóc nức nở thảm thiết, nhưng lớp trang điểm lại không hề nhòe. Tuổi còn nhỏ, nhưng đã biết cách khóc sao cho đẹp nhất, sao cho khiến người khác xót xa nhất. Trong lúc khóc, cô ta vẫn không ngừng quan sát phản ứng của Aiver.


Aiver rất nghi hoặc không hiểu sao mắt cô ta lại có thể chảy ra nhiều nước như vậy. Em đưa tay sờ lên mắt Alice. Alice hiểu lầm động tác ấy là Aiver đang thương xót lau nước mắt cho mình, liền kích động nắm chặt tay em: “Ngài đồng ý rồi sao?!”


“?” Aiver càng thêm nghi hoặc.


“Ngài sẽ cùng em đi thăm mẹ em, đúng không?”


Môi đỏ của Alice mấp máy, khuôn mặt trang điểm tinh xảo dường như đang cười.


Vết thương trên tay vẫn đang rỉ máu, nhưng không ai để ý.


“Được.” Aiver đáp ứng.


Tiểu thiếu gia luôn rất nghe lời. Công tước bảo em không được ra ngoài, dù cửa lớn đang rộng mở, em cũng sẽ không chạy lung tung. Ở đây hoàn toàn không có thứ gì ràng buộc hành động của Aiver, em giống như một con chim nhỏ xinh đẹp khỏe mạnh nhưng lại tàn tật.


Aiver nghe lời quá mức, nên dù em đã rời khỏi cửa chính, những người hầu trực ban cũng không hề ngăn cản. Họ căn bản không nghĩ rằng Aiver sẽ rời khỏi nơi này.


Điều khiến Aiver tương đối nghi hoặc là Alice lại ăn mặc bẩn thỉu, thay bộ quần áo rẻ tiền dính đầy vết bẩn, trông hoàn toàn khác biệt với tiểu thư quý tộc ban nãy. Hơn nữa, Alice không rời khỏi cùng Aiver qua cửa chính. Khi Aiver ra ngoài, Alice đã chờ sẵn ở bên ngoài rồi.


Đã có cách rời khỏi rồi, vậy tại sao còn phải tìm em nhỉ? Aiver vô cùng khó hiểu.


“Đi thôi.” Alice nắm tay Aiver, kéo em đi về phía trước.


Đêm khuya tĩnh mịch, sau khi mưa tạnh mang theo vài phần se lạnh. Sau khung cửa sổ đóng chặt, một vệt đỏ rực lóe lên. Người hầu trực ban ngáp một cái, không hề nhận ra tiểu thiếu gia nhà mình đã biến mất.


Thị trấn nhỏ của dân thường, ban đêm cũng khá náo nhiệt. Quần áo của mọi người đều không sạch sẽ, trong mắt luôn lóe lên vẻ mệt mỏi. Khi đêm xuống, họ vẫn phải bươn chải mưu sinh. Quán rượu và những con hẻm tối vẫn sáng đèn, đây là nơi được ưa chuộng nhất vào ban đêm. Trước một số con ngõ, những người phụ nữ trang điểm đậm đứng đó, cười nói đùa giỡn với đám khách thô kệch qua đường, mời đám khách nọ mua dâm.


“Mẹ tôi, là một gái điếm.” Alice nói, cụp mắt xuống.


Trong con hẻm sâu tĩnh lặng, căn phòng tối om, Aiver bị trói chặt trên giường, đôi mắt bị bịt kín. Alice vừa nói vừa từ từ cởi bỏ quần áo của em.


“Bà ấy là người ngoại xứ, không có tiền thuê nhà. Có người giới thiệu chỗ này cho bà ấy. Ở đây, bà ấy bị đàn ông làm những chuyện dâm ô hết lượt này đến lượt khác.” Alice mặc cho Aiver bộ váy nữ, dịu dàng vuốt ve khuôn mặt em, “Lúc đó bà ấy mới biết, trong những con hẻm kiểu này, cửa trước treo một tấm biển đỏ nghĩa là người bên trong có thể tùy ý cho người ta chơi bời.”


Alice bôi son môi cho Aiver, chăm chú ngắm nghía khuôn mặt ấy. Là một người đàn ông, nhưng khuôn mặt này lại rực rỡ, mỹ lệ đến mức không giống thật: “Trước khi tôi trốn ra, bà ấy đã treo tấm biển đỏ trước cửa phòng tôi.”


Cô ta hung ác bóp mạnh má Aiver, còn Aiver không có lấy một chút phản ứng.


Giống như rất nhiều cô gái trước đó, Alice cũng là vật liệu được bắt về tòa thành trì để dạy dỗ. Bọn họ bị nhốt trong những căn phòng tối tăm dưới lòng đất, dùng roi da, thi thể và máu tươi để điêu khắc họ. Người đàn ông điêu khắc bọn họ, câu nói nhiều nhất chính là: “Tại sao? Tại sao mày không thể giống người đó?”


Chỉ cần không giống là phế phẩm, chỉ cần có khác biệt là nên bị vứt bỏ. Vì vậy, để sống sót, Alice đã trở thành người giống “người đó” nhất trong đám con gái.


Nhưng cho đến khi gặp Aiver, cô ta mới biết, có một số thứ vĩnh viễn không thể bắt chước được.


Nếu hàng chính không thể sao chép, thì hàng nhái phải làm sao để tồn tại?


Rất đơn giản — làm bẩn y là được.


Alice xốc áo Aiver ra, để lộ tư thế cực kỳ quyến rũ trước cửa. Cô ta ghé sát tai em thì thầm: “Nghe nói người đàn ông đầu tiên bị thu hút càng nhiều, thì chứng tỏ sức hút càng lớn. Lần đầu tiên của mẹ tôi đã có ba người đàn ông đấy.”


“Vậy thiếu gia Aiver, ngài nghĩ hôm nay sẽ có bao nhiêu người đàn ông đến yêu thương ngài đây?”


Alice bước ra ngoài, trước khi đi còn treo tấm biển đỏ lên trước cửa.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page