top of page

[MNTTK] Chương 6 - Lồng Giam

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 11 thg 5
  • 8 phút đọc

【Quy định của Công tước phủ Garcia: Người hầu không được tùy tiện đi lại vào nửa đêm】


Cô gái co ro trong góc tối tăm, dùng tay ấn chặt lấy thân thể đang run rẩy kinh hoàng, cố nén nỗi sợ hãi, qua khe hở quan sát động tĩnh bên ngoài. Trong tòa thành trì tĩnh mịch và trống trải không một ngọn đèn, những đầu hươu được làm tiêu bản treo trên tường hiện lên vô cùng dữ tợn. Cô gái luôn cảm giác đôi mắt đã chết kia đang nhìn chằm chằm vào mình.


Không có ai đuổi theo… không có ai… Cô gái hoảng loạn bò ra khỏi góc tường, dựa vào vách tường để kìm nén nỗi sợ, tìm kiếm lối ra của tòa lâu đài. Chiếc váy trên người cô đã rách bươm từ lâu, tóc tai xõa tung, khuôn mặt xinh đẹp giờ đây hoàn toàn mất đi sắc thái. Chân cô không mang giày, đôi chân nhỏ run rẩy từng bước một hướng ra ngoài, thỉnh thoảng lại nghi thần nghi quỷ ngoảnh nhìn về phía sau.


【Ban đêm không được bật đèn】


Đừng sợ… đừng sợ… Cô gái không ngừng tự thôi miên mình, bước chân càng lúc càng nhanh, cuối cùng thậm chí hoảng loạn chạy thục mạng.


Một tháng trước… cô bị bất ngờ bị nhốt vào một căn phòng tối om… Trong đó còn giam giữ mấy cô gái tuổi tác tương đương với cô. Những ký ức tiếp theo tràn đầy thi thể và máu tươi. Cô gái không muốn nhớ lại nữa. Cô và một cô gái khác đã âm thầm lập kế hoạch rất lâu, cuối cùng mới trốn thoát được ra ngoài.


Sau khi thoát khỏi căn phòng giam cầm ấy… cô mới phát hiện mình đang ở trong một tòa thành trì hoàn toàn xa lạ…


【Nghe thấy bất kỳ âm thanh khả nghi nào cũng không được mở cửa】


“Mở cửa! Mở cửa!” Giọng cô gái the thé, đập mạnh vào cánh cửa đóng chặt, “Xin hãy cứu tôi với!”


Người canh gác đã phát hiện bọn họ trốn thoát, người bạn đồng hành của cô đã bị bắt. Không được! Cô không thể bị bắt trở lại!


Cô vội vã chạy đến gõ cửa tiếp theo, giọng càng thêm thảm thiết: “Có người muốn bắt tôi về! Hắn muốn hại tôi! Hắn muốn lấy mạng tôi!”


Cô gõ liên tiếp hơn chục cánh cửa, nhưng không một cánh nào mở ra cho cô.


Tiếng bước chân vang vọng trong tòa thành cổ tĩnh mịch. Thân thể cô gái cứng đờ, cố nén xúc động muốn hét lên, chống đôi chân mềm nhũn chạy về một hướng khác. Trong mơ hồ, cô dường như nhìn thấy một bóng người cao lớn ở phía sau bóng tối, tuy chậm rãi nhưng không ngừng tiến lại gần, giống như đang săn đuổi con mồi.


Cô gái cuối cùng không chịu nổi nữa, sụp đổ mà gào lên: “Cứu mạng với——”


Cô chạy loạn xạ, không biết mình đã chạy đến đâu.


Bỗng nhiên, một cánh cửa đóng chặt mở ra. Từ khe cửa hắt ra chút ánh sáng yếu ớt, ngọn đèn dầu vừa được châm vẫn còn lập lòe. Cô gái như nhìn thấy cứu tinh, lao ngay về phía đó: “Xin ngài, xin hãy giúp tôi!”


Aiver bị người ta đánh thức từ giấc ngủ, mơ màng xoa xoa mắt. Tay em bị cô gái nắm chặt lấy. Aiver chưa từng gặp cô gái này bao giờ, nhưng giáo dưỡng tốt khiến em không thể thờ ơ với một vị tiểu thư đang lâm nạn. Em điều chỉnh lại biểu cảm, nghiêm túc hỏi: “Xin hỏi có chuyện gì vậy?”


“Ở đây… ở đây có kẻ xấu! Hắn đang đuổi theo tôi! Hắn đuổi theo phía sau muốn giết tôi!” Cô gái cực kỳ kích động, “Hắn bắt chúng tôi nhốt ở một nơi, mỗi ngày… mỗi ngày đều có người chết… Thi thể thối rữa ngay trước mặt tôi, tôi thực sự không chịu nổi nữa. Tôi… tôi vất vả lắm mới trốn ra được! Tôi không thể… không thể để hắn bắt tôi trở về!”


Cô gái rõ ràng đang ở trong trạng thái sợ hãi cực độ và hoảng loạn, nói năng trước sau không khớp, vô cùng hỗn loạn. Thế nhưng nói nhiều như vậy, cô ta lại hoàn toàn không nói rõ muốn Aiver giúp đỡ như thế nào. Aiver có chút không vui. Dù sao thì bất kỳ ai bị một cô gái xa lạ vu oan rằng trong nhà mình có kẻ xấu cũng sẽ cảm thấy khó chịu. Thế nên em chỉ lặng lẽ nhìn cô gái, không nói một lời.


Dáng vẻ của em trông vô hại như một con vật nhỏ ngoan ngoãn. Cô gái lập tức coi em như cọng rơm cứu mạng: “Cậu có biết lối ra ở đâu không?!”


“Biết.” Aiver đáp.


Cô gái suýt nữa thì vui mừng rơi nước mắt. Cô ta lập tức kéo Aiver ra khỏi phòng: “Vậy còn chờ gì nữa! Chạy mau, chúng ta chạy mau lên!”


Aiver hoàn toàn không muốn động đậy, còn cô gái thì bị cơ hội thoát thân ngay trước mắt làm cho đầu óc quay cuồng, nên không hề nhận ra sự khác thường của Aiver. Em cứ bị động để cô gái kéo tay chạy dọc hành lang dài, thỉnh thoảng lại sửa hướng cho cô ta. Tòa thành trì rất lớn, phòng của Aiver cách cửa chính khá xa, mà cô gái lại hết sức kinh hãi, nghe thấy chút động tĩnh nào cũng hoảng sợ ẩn nấp.


Tiếng bước chân lại vang lên lần nữa. Cô gái như bị kích thích mạnh mẽ, hoảng loạn nhảy dựng lên, chui phắt vào sau tấm rèm cửa để trốn, sợ hãi đến mức nói không ra lời: “Hắn… hắn đến rồi… hắn đến rồi!”


Thính lực của Aiver kém hơn cô ta rất nhiều. Đợi đến khi cô gái đã trốn kỹ, em mới nghe thấy tiếng bước chân.


“Aiver.” Người kia gọi em một tiếng.


Aiver ngẩng đầu nhìn hắn: “Cha.”


Cha đã mấy ngày nay không xuất hiện. Từ sau ngày hôm tên nô lệ tóc đỏ được tắm rửa sạch sẽ, lão quản gia không cho em tiếp xúc với hắn nữa, nói rằng nô lệ mới không hiểu chuyện, cần phải giúp dạy dỗ cho chủ nhân nhỏ vài ngày. Aiver không biết lão quản gia đã dạy dỗ hắn xong chưa, nên muốn hỏi cha xem còn phải dạy bao nhiêu ngày nữa.


“Cha có một con chim sẻ xám nhỏ không cẩn thận bay mất. Aiver có nhìn thấy không?” Cha vuốt ve khuôn mặt Aiver mà hỏi.


Đôi mắt Aiver bình thản không gợn sóng, không vì hành động đùa giỡn của cha mà có bất kỳ biến động nào. Em đáp: “Con không biết, cha.”


“Đứa con ngoan.” Cha nói.


Sau đó ông ta quay đầu hỏi người phía sau: “Alice, cô ta thật sự chạy về hướng này sao?”


Lúc này Aiver mới nhìn thấy sau lưng cha có một cô gái tóc vàng, mắt xanh, tuổi tác gần bằng em. Giữa lông mày cô ta vẫn còn lưu lại chút kiêu ngạo, nhưng bộ trang phục trên người lại giống hệt cô gái ban nãy, rõ ràng xuất thân cao quý nhưng giờ đã rơi vào cảnh khốn cùng. Thân thể Alice đang run rẩy. Cô ta không dám nhìn thẳng vào cha, run giọng nghiến răng nói: “Vâng… tôi tận mắt nhìn thấy…”


“Không được vì muốn sống mà nói dối nhé.” Cha nói.


Khuôn mặt Alice càng thêm trắng bệch: “Không… dám…”


Bỗng nhiên, cha rút mạnh thanh kiếm dài treo trên tường, nặng nề chém thẳng vào tấm rèm cửa bên cạnh.


Máu tươi thấm đẫm qua lớp vải dày, cô gái ẩn nấp sau rèm thậm chí chưa kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết đã chết không nhắm mắt, ngã gục xuống đất.


“Aaaa———— Aaaa————” Alice hoảng sợ gào thét, chân mềm nhũn ngã ngồi xuống sàn.


“Dạy mãi mà vẫn chỉ được hàng hóa loại này.” Biểu cảm của cha vô cùng tự nhiên cất thanh kiếm dính máu trở lại vị trí cũ, dùng ánh mắt như nhìn rác rưởi liếc qua Alice vẫn đang chìm trong nỗi kinh hoàng.


Mặt Aiver không biểu cảm nhìn thấy tất cả, đôi mắt em không chứa đựng bất kỳ thứ gì.


“Quả nhiên…” Cha nâng cằm Aiver lên, hôn nhẹ lên môi em, “Chỉ có bé Aiver là hoàn mỹ nhất mà thôi.”


Aiver cảm thấy buồn ngủ. Em khẽ ngáp một cái nhỏ. Cha dịu dàng hỏi: “Có phải buồn ngủ rồi không?”


Aiver gật đầu. Tiếp theo, cha bế em lên, vứt Alice lại phía sau, ôm Aiver trở về phòng. Ông nhẹ nhàng đặt em xuống giường, trước khi rời đi còn hôn một nụ hôn chúc ngủ ngon lên môi Aiver: “Ngủ ngon, bé Aiver.”


“Ngủ ngon, cha.” Aiver lập tức chìm vào giấc ngủ.


Trước khi hoàn toàn ngủ say, Aiver vẫn mang theo chút nghi hoặc nghĩ: Tại sao cô gái lại nói nơi này có kẻ xấu nhỉ?


Ánh trăng nghiêng qua khe hở của rèm cửa đổ xuống, Alice vẫn mềm nhũn ngồi nguyên tại chỗ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào đôi mắt chưa khép lại của cô gái đã chết. Đôi mắt chết chóc kia dường như đang tố cáo Alice – kẻ phản bội. Máu lạnh tanh chậm rãi chảy dọc theo sàn nhà, hướng thẳng về phía Alice.


Alice khóc mãi, rồi đột nhiên cười lên. Càng cười, tiếng cười càng lớn hơn.


Làm sao có thể có kẻ xấu chứ? Mọi người đều là những người rất tốt mà.


Ngày hôm sau, lão quản gia vẫn chưa đem tên nô lệ trả lại cho em. Aiver cảm thấy khá thất vọng.


Điều khiến em càng không vui hơn, hôm nay em trai sắp đến.


Em trai vẫn như mọi khi. Vừa khi đám người hầu lui ra, hắn lập tức đẩy Aiver ngã xuống sofa, nắm chặt tóc em, ghé sát vào tai Aiver thì thầm: “Mấy ngày nay em có nhớ tôi không hả…”


Aiver không nói gì, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.


Em trai cởi vài nút áo của mình, để lộ lớp băng quấn bên dưới, cười hì hì hỏi: “Em có biết những vết thương này là do đâu không?”


Hắn trực tiếp xách Aiver lên: “Tất cả đều vì em! Nhưng em ngã lầu thì liên quan gì đến tôi? Chỉ vì em bị thương, tôi lại phải chảy nhiều máu hơn em sao?” Hắn mạnh tay ném Aiver trở lại sofa.


Aiver dùng giọng nói hoàn toàn không có cao thấp đáp: “… Xin lỗi.”


“Thiếu gia, lão gia vừa đưa ra một quyết định…”


Đúng lúc này, lão quản gia đẩy cửa bước vào. Hắn không biết trước rằng em trai đã đến, nên khi nhìn thấy hắn thì khẽ giật mình, sau đó dùng giọng điệu xa cách và lịch sự nói: “Mạc Tây cũng ở đây à…”


“Chào buổi sáng, ngài quản gia…” Em trai cứng nhắc chào lão quản gia.


Lão quản gia hoàn toàn không để ý đến hắn, đi thẳng qua người em trai, đến trước mặt Aiver: “Thiếu gia, nửa tháng nữa sẽ có tiệc do Bá tước Tully tổ chức. Lão gia muốn dẫn ngài cùng đi, nên cho tôi đến thông báo trước với ngài một tiếng.”


Cha từ trước đến nay không thích người khác nhìn thấy em, trước kia còn không cho em ra ngoài, vậy mà giờ lại muốn dẫn em đi dự tiệc, quả thực khiến người ta khó tin.


“Ngài không cần lo lắng, mọi thứ khác lão gia đã sắp xếp chu đáo cho ngài rồi.” Lão quản gia mỉm cười nói, “Người sẽ làm bạn nhảy cùng ngài tại buổi tiệc, chúng tôi cũng đã chọn giúp ngài. Đó là một cô gái rất xinh đẹp, hiện tại cô ấy đã đến rồi. Ngài gặp cô ấy thử xem.”


Lão quản gia vỗ tay.


Một tiểu thư tóc vàng duyên dáng, e thẹn nâng vạt váy bước ra. Kiểu tóc của cô ta cực kỳ chỉn chu, trên váy thêu những hoa văn phức tạp rườm rà. Cô ta bước những bước nhỏ đến trước mặt Aiver, khẽ cúi người hành lễ kiểu quý tộc: “Chào buổi sáng, thiếu gia Aiver.”


Aiver cảm thấy cô gái trang điểm đậm này dường như có chút quen mắt.


Cô gái cười khanh khách:


“Lần đầu gặp mặt, em là Alice.”

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page