top of page

[MNTTK] Chương 3 - Bao Che

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 11 thg 5
  • 6 phút đọc

“Aiver, hãy nói với cha, con bị ngã từ trên cầu thang như thế nào?”


Aiver vừa mở mắt ra đã thấy cha đứng ngay bên giường mình. Đôi mắt em không chớp, phía sau lưng cha, mặt em trai cắt không còn giọt máu, má hắn hơi sưng, rõ ràng là bị tát mạnh một cái.


Cha hỏi có ý tứ: “Có phải có người đẩy con xuống không?”


Khuôn mặt em trai càng trở nên trắng bệch, môi không còn chút huyết sắc. Hắn cứng ngắc cúi đầu xuống, Aiver nhìn thấy cơ thể hắn đang run lên từng cơn, sợ hãi đến cực điểm.


“Con không biết.” Aiver đáp.


Em chẳng hiểu gì cả, cũng chẳng biết gì.


Cha không hỏi thêm, chỉ phất tay ra hiệu cho tất cả mọi người lui ra ngoài, bao gồm cả bác sĩ và em trai.


Khi em trai rời đi, hắn không cam lòng quay đầu nhìn lại, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Aiver.


“Hôm nay Aiver cũng rất nghe lời nhỉ.”


Sau khi mọi người đều đã rút đi hết, cha vuốt ve mái tóc Aiver, rồi xoa nhẹ khuôn mặt non mịn của em, nâng cằm em lên, buộc ánh mắt Aiver phải nhìn thẳng vào mình.


Aiver hoàn toàn không nhận ra sự thân mật này dường như đã vượt quá giới hạn giữa cha con. Em vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản.


Chấn thương thực ra không nghiêm trọng, chỉ có đầu gối bị thương khá nặng, ngoài ra không có vấn đề gì lớn. Aiver vừa tỉnh lại sau cơn hôn mê, sắc mặt hơi tái nhợt. Phối hợp với khuôn mặt xinh đẹp và đôi mắt không chút gợn sóng, em trông như một con búp bê sứ được chạm khắc tinh xảo, được trưng bày trong tủ kính.


Aiver bị ấn xuống giường nhẹ nhàng. Ánh mắt cha sâu thẳm, hắn dễ dàng gạt tay Aiver sang hai bên, giam chặt chúng lại, để lộ ra bộ ngực mềm mại mong manh. Aiver nằm yên lặng, không hề kháng cự.


“Đứa trẻ nghe lời sẽ dễ khiến người ta yêu thích hơn.” Giọng cha trở nên khàn đục. Hắn kéo áo ngủ của Aiver lên trên ngực, để hai núm vú đỏ tươi phơi ra trong không khí, khiến người ta nóng bụng.


Aiver không biết mình lúc này trông mình quyến rũ đến mức nào. Em nghiêng đầu, tò mò hỏi: “Vậy bây giờ cha có đang thích con không?”


Giọng em nhẹ nhàng, êm ái, đôi mắt ngây thơ, lại như đang cố tình quyến rũ người khác.


Cha không đáp lời, cúi đầu cắn ngậm lấy núm vú của Aiver. Cảm giác tê dại lan ra từ chỗ nhạy cảm. Aiver không nhúc nhích. Tiếp theo, cha đưa lưỡi ra liếm ướt át hai núm vú ấy, khiến chúng dựng lên cứng ngắc.


Áo ngủ của Aiver vốn đã rộng thùng thình, chỉ một chiếc áo ngủ quá khổ che kín cơ thể, bên dưới không mặc thêm gì, càng thuận tiện cho cha hành động.


Cha luồn tay vào giữa hai đùi Aiver, vuốt ve vuốt ve món đồ còn đang ngủ yên ở đó. Trên mặt Aiver nổi lên một tầng đỏ bất thường. Em muốn kẹp chặt hai chân lại, nhưng nhớ đến lời cha vừa nói, nên thôi không động đậy, mặc cho cha muốn làm gì thì làm.


Trên những vết đỏ chưa kịp tan lại thêm những vết tích mới. Hôm đó, trên giường bệnh, Aiver bị cha đùa giỡn, sờ soạng rất lâu, cha mới chịu buông tha cho em.


Lúc này, người đàn ông đều rất dễ nói chuyện. Ngay cả yêu cầu suốt mấy ngày qua cha vẫn một mực từ chối — việc Aiver muốn một tên nô lệ — cũng được đáp ứng một cách dễ dàng.


“Để quản gia dẫn con đi chọn một tên.” Cha vuốt ve đầu Aiver, dịu dàng nói, “Phải nghe lời, không được rời khỏi bên cạnh quản gia, biết không?” Giọng ông đột nhiên trở nên đáng sợ, “Nếu để cha biết con không nghe lời…”


“Sẽ bị phạt.” Aiver nói.


Cha cười, xoa nhẹ má Aiver: “Aiver biết là tốt rồi.”


Những ngày tiếp theo, cha không xuất hiện nữa. Aiver biết cha rất bận, dù không rõ cha đang bận gì, nhưng việc liên tục nhiều ngày không gặp cha, em đã quen rồi.


Những ngày gần đây, em trai cũng không thấy tung tích. Aiver cảm thấy hơi khó chịu. Dù em trai rất xấu xa, rất đáng ghét, hắn giẫm nát những bông hoa Aiver yêu thích nhất, xé rách những cuốn sách em quý nhất, đốt cháy quần áo của em, đẩy em xuống ao nước nông ở vườn sau…..Em trai quá tệ, thôi không nghĩ đến hắn nữa.


Aiver không có việc gì làm, bèn ra ngoài. Trong vườn không có hoa, vì loại đất ở đây rất lạ, hoa vừa trồng xuống sẽ chết một cách khó hiểu. Nhưng Aiver thích hoa, nên những người làm vườn vẫn chăm chỉ thử nghiệm.


Tên của em trai là Mạc Tây.


Mạc Tây rất xấu xa. Lần gặp thứ hai cũng chính là ở đây. Đất trong vườn vừa được người làm vườn tưới nước, Aiver mặc bộ quần áo tinh xảo sạch sẽ, nhìn thấy Mạc Tây đứng trong vườn với vết thương ở khóe mắt.


Aiver còn đang nghĩ có nên chào hỏi người “em trai” cao lớn này không, thì giây tiếp theo, Mạc Tây đã ấn mạnh đầu em xuống đất ẩm.


Sức lực của Mạc Tây rất lớn, siết cổ Aiver đau nhói. Trán em bị đè lên một viên đá khá to trong đất, rỉ ra những giọt máu.


“Giữ trong tay sinh mạng của tất cả chúng ta, có phải rất vui không hả, tiểu thiếu gia?!” Mặt Mạc Tây đầy thương tích, lúc nổi giận trông cực kỳ đáng sợ, “Cùng một cha sinh ra, sao gì mày lại cao quý hơn chúng tao! Chỉ là muốn sống sót thôi, mà còn phải như chó mà nịnh bợ đồ rẻ tiền như mày! Phù! Sao mày không chết đi cho xong!”


Aiver hoàn toàn không hiểu hắn đang nói gì, cũng không hiểu tại sao Mạc Tây lại giận dữ đến vậy.


“Ánh mắt của mày là ý gì?!” Mạc Tây nhìn đôi mắt bình thản của Aiver, lửa giận càng thêm bùng lên. Hắn vung tay tát mạnh vào mặt Aiver, “Mày cho là tao đánh chưa đủ mạnh sao?! Dù sao cuối cùng kẻ ở lại cũng không phải là tao. Tất cả đều phải chết, chi bằng để tao giết mày ngay bây giờ, mày làm người chết chung với tao!”


Aiver đau đến mức ngất đi.


Khi tỉnh lại, Mạc Tây đã bị trói chặt cứng và quẳng ngay dưới chân em.


Lúc đó cha không có mặt, lão quản gia đến hỏi han đầu đuôi sự việc.


Có phải Mạc Tây đã làm bị thương em không?


Trên người Mạc Tây lại thêm nhiều vết thương mới, toàn thân dính đầy bẩn thỉu nằm trên sàn, khóe miệng vẫn treo nụ cười châm biếm.


“Không phải.”


Nhưng Aiver lại lắc đầu, giọng nói không chút cao thấp, vẫn là ngữ điệu quen thuộc của em. Em nói với quản gia: “Là tôi tự ngã, không liên quan đến hắn.”


Lão quản gia nửa tin nửa ngờ. Ông không tận mắt chứng kiến Mạc Tây hành hung Aiver, đồng thời ông cũng tin rằng vị chủ nhân nhỏ kỳ quặc của mình sẽ không nói dối.


Mạc Tây sống sót, thoát khỏi việc bị xử tử riêng.


Những ngày tiếp theo, đám em trai em gái kia vẫn luôn quấn lấy Aiver, hy vọng có thể nhận được một câu nói, một ánh mắt từ em.


Nhưng sau một tháng, Aiver vẫn không nhớ nổi tên của bất kỳ ai trong số họ. Vì vậy, khi cha dẫn em đến và bảo em chọn một người hợp ý nhất trong đám đó, Aiver nhìn về phía Mạc Tây — kẻ cao lớn nhất.


“…Hắn.” Aiver chỉ vào Mạc Tây nói.


Ngay cả Mạc Tây cũng cảm thấy khó tin.


Aiver không hề cảm thấy Mạc Tây có gì khác biệt so với những đứa trẻ khác mà em không nhớ tên. Chỉ là khi cha bảo em chọn một người, nên em chọn như vậy.


Vậy là Mạc Tây được ở lại.


Chỉ có Mạc Tây được ở lại.


P/s: Lời của editor


Giọng văn u ám quá.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page