[MNTTK] Chương 2 - Em Trai
- Duyệt Phùng
- 11 thg 5
- 6 phút đọc
Mãi đến khi thầy giáo bị lôi xuống dưới, cha vẫn chưa đồng ý với yêu cầu của Aiver.
Hai cánh tay của thầy giáo đều bị bẻ cong một cách bất tự nhiên. Hắn vừa phát ra những tiếng thét chói tai thảm thiết, vừa bị những tên thị vệ mặc đồ đen kéo lê đi. Lúc này Aiver mới nhận ra, cha định đuổi thầy giáo đi. Không biết sau này có còn mời gia sư mới hay không. Aiver vốn ít nói chuyện với bất kỳ ai trong thành trì ngoài cha mình. Nghĩ đến việc có thể rất lâu nữa mới gặp lại thầy giáo, Aiver vẫn cảm thấy có chút cô đơn.
“Những tên nô lệ kia vừa bẩn vừa hôi, trên người còn mang bệnh, mặt mày đầy mụn mủ trông như quái vật. Ngoài sức lực hơi lớn ra, chúng chẳng có chút giá trị nào. Nếu bé Aiver nhìn thấy chúng, sẽ bị dọa sợ đấy.” Cha vuốt ve mái tóc mềm mại của Aiver, nhẹ nhàng giải thích.
Aiver lấy từng viên đạn trong túi cha ra, xếp ngay ngắn thành hàng trên sàn. Em làm động tác trẻ con ấy rồi ngẩng lên yêu cầu: “Vậy thì… con muốn một tên nô lệ xinh đẹp…”
Nô lệ xinh đẹp chỉ được các quý tộc dùng làm đồ trang trí trên giường. Công dụng duy nhất của chúng là thỏa mãn dục vọng của quý tộc. Nghe Aiver nói vậy, sắc mặt cha lập tức trở nên khó coi, vì ông tuyệt đối sẽ không đưa bất kỳ ai lên giường của Aiver, huống hồ lại là một tên nô lệ hèn mọn.
Aiver nghĩ, có lẽ yêu cầu này quá khó cho cha. Thẩm mỹ của cha và em vốn khác nhau. Ví như loài hoa cúc Marguerite mà Aiver rất thích, cha lại chẳng hề ưa. Thế nên Aiver nhỏ giọng nói: “Con muốn tự mình chọn.”
Trong khoảnh khắc ấy, không khí dường như đông đặc lại.
Rất lâu sau, cha mới hôn lên tóc Aiver và nói: “Cha sẽ gọi em trai đến làm bạn với con vậy.”
Đôi mắt Aiver không hề chớp.
Em không thích cái gọi là “em trai” này.
Ngay từ đầu, khi em thức dậy, đã phát hiện những bông hoa trắng nhỏ bên bậc thang đều bị giẫm nát. Aiver cảm thấy rất buồn. Buồn là phải rơi nước mắt, nhưng chưa kịp ép ra giọt lệ, cha đã cho người gọi em đến. Trong đại sảnh, em nhìn thấy bảy tám đứa trẻ cao thấp khác nhau, cả nam lẫn nữ, nhưng không ngoại lệ, khuôn mặt chúng đều có những đường nét giống cha.
Trước khi em đến, cha dường như đã nói chuyện xong với chúng, vì ánh mắt chúng nhìn Aiver đều rất lạ lùng.
“Bé Aiver cần một em trai hoặc em gái.” Cha mỉm cười hiền hòa nói.
Ừm…..em trai hoặc em gái… sao?
Aiver nhìn về phía đứa trẻ đứng ở vị trí đầu tiên. Đứa trẻ ấy có đôi môi rất mỏng, màu nhạt, đang mím chặt lại. Nhưng nó cao lớn, ngũ quan gần như đã trưởng thành, rõ ràng lớn hơn Aiver mấy tuổi.
Aiver cảm thấy rất nghi hoặc, đây cũng là “em trai” của em sao?
Cuối cùng, chỉ có đứa “em trai” này ở lại.
Những em trai, em gái khác đi đâu, Aiver cũng cảm thấy rất thắc mắc.
Aiver được cha bế về phòng mình, sau đó cha liền biến mất. Cha vẫn luôn rất bận rộn, bình thường cũng không hay gọi em trai đến làm bạn với em. Aiver chui sâu vào trong chăn mềm, những vết tích trên người vẫn còn đau nhức. Em rất muốn hỏi thầy giáo phải làm sao, nhưng thầy giáo đã bị cha đuổi đi rồi.
Nghĩ đến thầy giáo, Aiver lại nhớ đến đống atlas rơi vãi khắp sàn. Em nhớ rõ lúc rời khỏi căn phòng ấy, trên những cuốn atlas đã dính đầy thứ chất lỏng màu trắng bẩn thỉu.
Chắc người hầu sẽ nghĩ đó là đồ không cần thiết rồi vứt đi mất…
Aiver cảm thấy lo lắng.
Cửa phòng bị đẩy ra. Lão quản gia dẫn một cậu bé mặt mày đầy vẻ sợ sệt bước vào, trên tay vẫn còn bưng một cốc sữa ấm. Đây chính là cái gọi là “em trai” của em.
“Thiếu gia dùng sữa này để trấn tĩnh một chút ạ.” Lão quản gia nói, “Để Mạc Tây ở đây cùng thiếu gia nói chuyện, tôi xin lui trước.”
Cửa phòng khẽ khép lại.
Em trai cẩn thận đưa cốc sữa cho Aiver, giọng run run: “Thiếu… thiếu gia… mời ngài dùng…”
Aiver cúi đầu nhìn chằm chằm vào dòng chất lỏng trắng đục ấy, chậm rãi đưa tay ra. Ngón tay vừa chạm vào thành cốc, chỉ nghe em trai khẽ cười một tiếng, ngay lập tức, cả ly sữa ấm bị đổ ụp thẳng lên người Aiver.
Toàn thân Aiver bị sữa tạt đầy, em không có bất kỳ phản ứng nào, vẫn giữ nguyên tư thế vừa đưa tay ra tiếp cốc.
“Trí nhớ em thật là chẳng tốt chút nào nhỉ, Aiver.” Em trai cười gian ác, đưa tay dùng sức véo mạnh vào má Aiver.
Làn da trắng nõn ấy dễ dàng bị véo đến đỏ ửng, khơi dậy dục vọng muốn hành hạ, sỉ nhục. Em trai cũng không ngoại lệ. Hắn đưa tay siết chặt cổ Aiver, ấn mạnh em xuống chiếc gối trắng tinh. Aiver phát ra tiếng kêu đau đớn.
Em trai cúi xuống, dùng lưỡi liếm sạch những giọt sữa dính trên mặt em rồi hỏi: “Mấy tháng nay em sống rất thoải mái phải không?”
Aiver không biết phải trả lời thế nào.
Em trai đưa tay cởi phăng chiếc áo sơ mi ướt sũng của em ra. Vừa nhìn thấy những vết tích lớn trên da thịt khiến người ta liên tưởng đến những thứ dâm đãng, lực đạo trên tay em trai lập tức tăng lên. Giọng hắn trở nên nguy hiểm: “Ai làm?!”
Aiver nắm lấy tay hắn, thở khó nhọc: “Thầy… giáo…”
Việc này chưa kịp lan ra đã bị phong tỏa tin tức, em trai vẫn chưa biết. Chỉ cần suy nghĩ một chút, hắn liền hiểu ra đại khái. Hắn cười khanh khách: “Em thật là ngoan ngoãn… Bất kể ai muốn em làm chuyện gì đều được. Tính cách và dung mạo như em, nếu thả ra ngoài chắc chắn sẽ bị tranh nhau cướp sạch…”
Vừa nói, hắn vừa luồn tay theo vạt áo Aiver mà sờ xuống dưới. Bàn tay hắn chạm đến chỗ nhạy cảm nhất của Aiver. Aiver không kìm được mà rên rỉ khe khẽ. Em trai lập tức bịt chặt miệng em: “Đừng phát ra tiếng…” Nói xong, lực đạo trên tay hắn càng thêm mạnh mẽ.
Em trai này rất xấu xa.
Aiver thầm nghĩ, chính vì vậy em mới chẳng hề thích hắn chút nào.
Khi lão quản gia bước vào, nhìn thấy Aiver toàn thân bừa bộn cùng em trai đang quỳ bên giường với vẻ mặt sợ sệt, ông kinh ngạc hỏi: “Chuyện này là sao?”
Em trai trông như sắp khóc đến nơi: “Thiếu gia… thiếu gia ngài ấy không muốn uống sữa… vừa rồi không cẩn thận làm đổ…”
Lão quản gia căn bản không quan tâm hắn nói gì, ánh mắt dừng lại trên người Aiver đầy sữa.
“…Ừ.”
Aiver chậm rãi trả lời. Ở vị trí mà quản gia không nhìn thấy, em trai lén làm khẩu hình với em.
Aiver cụp mắt xuống: “Tôi không muốn uống sữa.”
“Không muốn uống thì thôi.” Quản gia mỉm cười rất dịu dàng với em “Chủ nhân muốn mời thiếu gia xuống dùng bữa cùng.”
Em trai không có tư cách lên bàn ăn, hắn chỉ có thể đứng sau lưng Aiver, đợi Aiver ăn xong mới được lui xuống dùng bữa. Em trai cúi gằm mặt, nhỏ giọng lẩm bẩm chửi rủa điều gì đó.
Nơi dùng bữa ở tầng một. Aiver vịn vào tay vịn cầu thang, đột nhiên dừng bước.
“Em nói gì?” Aiver nghi hoặc quay đầu nhìn em trai phía sau.
Quản gia đứng khá xa, không nghe rõ tiếng thì thầm của hai thiếu niên.
Em trai dường như đã nói gì đó, chỉ nghe Aiver “Ừ” một tiếng.
Ngay sau đó, Aiver bước hụt chân, ngã thẳng từ trên cầu thang xuống.
Những người hầu hoảng hốt kêu lên. Em trai muốn lao tới kéo em. Máu chảy lênh láng, dính kín mắt Aiver. Trong lúc mơ hồ, Aiver nghĩ: Cha từ trước đến nay chưa bao giờ từ chối bất kỳ yêu cầu nào của em khi em bị bệnh…
Vậy thì lần này, em đòi cha một tên nô lệ, cha chắc chắn sẽ không từ chối đâu.
P/s: Lời của editor
Vừa đọc vừa edit nên không biết có bom nổ banh xác không nữa🥲 Bộ này được đề cử trong group thụ khống, nếu lệch tiêu chí chắc kích bạn đó ra quá.
Bình luận