[MNTTK] Chương 15 - An Giấc
- Duyệt Phùng
- 2 ngày trước
- 9 phút đọc
Làm sao nô lệ có thể sống sót được cơ chứ?
Khi vừa sinh ra, bọn họ vẫn còn có thể coi là con người. Bọn họ cũng như những quý tộc ăn mặc chỉnh tề, xương cốt phủ đầy máu thịt ấm nóng, cũng có tứ chi và ngũ quan, cũng có những mối quan hệ chứng minh sự tồn tại của mình. Nhưng sau đó thì khác rồi. Các loại nô lệ có công dụng riêng của chúng. So với sinh mạng của bọn họ, công dụng của chúng mới là thứ được ưa chuộng hơn. Để hoàn toàn phân biệt cao quý và hèn mọn, loài nô lệ này — loài có ngoại hình không khác biệt mấy so với quý tộc — phải thay đổi một số thứ.
Nô lệ phải đào bỏ phần thuộc về con người.
Ngón tay Vanrian rất dài, lòng bàn tay dày lên một lớp chai, cộng với sức mạnh lớn, bị đôi tay này nắm lấy sẽ rất khó chịu, nên thường bị hất ra. Người phụ nữ sinh ra hắn là món hàng bán ở tầng một nô xá. Nô lệ tầng một nổi tiếng nhờ nhan sắc. Việc nhan sắc bám trên thân nô lệ không phải chuyện dễ dàng. Ở tầng này, dù là nô lệ nữ hay nô lệ nam, ban đêm cũng phải làm việc chăm chỉ hơn.
Người phụ nữ ấy khá xui xẻo. Sau khi bị mấy người đàn ông chơi cùng lúc, bụng lại mang thai. Khi phát hiện ra thì đã không thể phá được. Sinh ra đứa trẻ trong sự chán ghét, bà ta phát hiện giá bán vốn đã thấp của mình lại giảm thêm một bậc. Như vậy thì sao được, tiếp tục thế này e rằng bà ta sẽ bị ném ra bán ở lối vào chợ.
Vì vậy bà ta vội vã, bán với giá rẻ cho một lão già gầy guộc.
Lúc ấy Vanrian muốn kéo bà ta, muốn bà ta mang hắn theo, nhưng người phụ nữ quá vội vàng, hất tay hắn ra, đầu cũng không ngoảnh lại mà chạy về với chủ nhân mới. Vanrian nhìn bàn tay bị hất ra, cũng không quá giận dữ. Vì người phụ nữ này rất ngu ngốc, bị mua về chắc chắn không sống được bao lâu.
Quả nhiên, chỉ mới qua một tháng, Vanrian đã nghe tin bà ta chết từ lời đồn.
Đáng kiếp. Vanrian lúc ấy nghĩ.
Một số quý tộc sẽ mua nô lệ nhỏ từ nô xá về tự tay đào tạo. So với việc mua nô lệ trưởng thành trực tiếp, loại nô lệ được nuôi dưỡng như vậy sẽ dùng càng thuận tay hơn. Nô lệ nhỏ dễ khống chế. Trong mắt bọn họ, được chủ nhân để mắt rồi mua về là chuyện trời ban. Vanrian cũng từng có khoảng thời gian ngây thơ như vậy. Hắn bị nhốt cùng mấy đứa trẻ bẩn thỉu trong lồng, đặt ở nơi dễ thấy để bán.
So với những đứa trẻ khác, dung mạo của Vanrian rõ ràng nổi bật hơn. Khi những đứa trẻ khác chìa tay ra ngoài lồng cầu xin người qua đường mua chúng, Vanrian tự tin rằng mình sẽ là nô lệ đầu tiên được chủ nhân mới để mắt tới.
Nhưng những đứa trẻ tầm thường hơn hắn đều đã được bán hết, lồng của hắn vẫn chẳng ai ngó ngàng. Khi thời gian bán nô lệ nhỏ sắp kết thúc, hắn cuối cùng cũng hoảng loạn. Hắn vội vàng chìa tay ra ngoài lồng, cố gắng níu lấy ống quần của ai đó để khiến họ dừng lại.
Xin ngài, mua con đi…
Đứa trẻ tóc đỏ khóc lóc van xin.
Người bị níu lại bị quấy rối đến bực bội, không chỉ hất tay hắn ra, còn giẫm lên mu bàn tay, kéo mạnh tóc hắn.
Đồ quỷ đỏ mang tai ương, cút xa cho tao!
Có người tin rằng tóc đỏ là biểu tượng của ma quỷ, có người cho rằng tóc đỏ mang đến tai họa. Đứa trẻ tóc đỏ càng nhỏ, sức mạnh của dấu ấn ma quỷ càng mạnh, nô lệ như vậy càng tà ác. Quý tộc đều nghĩ vậy. Vì thế bọn họ đắm chìm trong khoái cảm giao hợp với mỹ nhân tóc đỏ, hưởng thụ cảm giác chinh phục chúng, nhưng sẽ không mang một đứa trẻ tà ác như vậy về phủ của mình.
Sau đó, Vanrian bị đưa đến tầng hai nô xá — nơi chuyên dùng để biểu diễn nô lệ.
Nơi đây có thể dạy con người rất nhiều thứ.
Đôi khi là đối đấu với dã thú lớn. Có lẽ người nô xá lười cho chúng ăn, nên nhét những nô lệ thừa thãi vào để chúng no bụng. Vừa làm biểu diễn vừa kiếm tiền của quý tộc, một công đôi việc.
Nếu ở tầng một, những thứ xấu xí còn mang theo lớp vỏ đào hoa có thể có hoặc không, thì ở tầng hai, sự xấu xí là hoàn toàn trần trụi, không che đậy.
Giết người và bị giết, sống sót hay chết đi, ở trong lồng và ở ngoài lồng.
Nô lệ ở trong lồng, còn những người có ngoại hình không khác nô lệ mấy ở ngoài lồng.
Đương nhiên, chỉ là trông bề ngoài giống nhau mà thôi.
Vanrian hiểu rất rõ trong lòng. Mỗi nô lệ để sống sót đều ngày ngày cắt xén máu thịt của chính mình, rồi ném tất cả vào cát bụi. Bọn họ còn sống, lưỡi dao vẫn sắc bén. Đến khi gọt bỏ hết phần thuộc về con người, trở thành một bộ xương khô tê liệt lang thang trên đời, bọn họ sẽ không còn sợ chết nữa.
Mỗi lần biểu diễn, Vanrian đều ra tay cực kỳ tàn nhẫn. Sức tay hắn rất lớn, đối thủ một khi bị hắn kìm chặt cánh tay thì coi như đã thua. Máu đỏ chảy ra từ mạch máu nô lệ tươi rói như màu tóc đỏ của hắn.
Không nô lệ nào muốn đối đầu với hắn trong buổi biểu diễn.
Đêm hôm ấy, hắn bị nhốt chung lồng với nữ nô lệ sẽ cùng biểu diễn với hắn vào ngày hôm sau. Người phụ trách nô xá muốn tạo chút điểm nóng, nam nô và nữ nô chung phòng, trải qua đêm ngọt ngào, biết đâu nữ nô còn mang thai. Nhưng ngày hôm sau, trong hai người phải có một người bị đối phương giết chết trong buổi biểu diễn. Cốt truyện như vậy chắc chắn sẽ thu hút rất nhiều quý tộc.
Nhưng thực ra đêm ấy chẳng xảy ra chuyện gì.
Nữ nô lệ chỉ cần đối diện với hắn đã run như cầy sấy. Cô ta chắc chắn không giết được Vanrian. Đang chán nản, cô ta chợt nảy ra một ý nghĩ. Cô ta cố nén sợ hãi, hỏi nam nô lệ hai tay đầy máu tanh trước mặt: “Cậu lợi hại như vậy, chẳng lẽ không muốn trốn khỏi đây sao?”
Vanrian nhắm mắt dưỡng thần, trông như chẳng có hứng thú gì.
Nhưng phần máu thịt thuộc về con người trên người hắn, rốt cuộc vẫn chưa gọt sạch.
Trong bóng tối, Vanrian lại mở mắt ra.
Người phụ trách nô xá không ngờ hắn dám trốn, không chỉ trốn mà còn giết thêm một nô lệ khác. Vanrian vốn tưởng nữ nô lệ kia dám xúi hắn trốn thì khi sự việc xảy ra cũng sẽ chạy theo hắn. Kết quả vừa mở lồng, cô ta chỉ co ro một chỗ run rẩy. Vanrian tưởng cô ta sợ, không kiên nhẫn muốn kéo cô ta ra, ai ngờ người phụ nữ ấy như phát điên đột nhiên hất tay hắn ra, còn cắn mạnh vào cánh tay hắn để ngăn hắn trốn thoát.
Người đến bắt hắn sắp tới. Vanrian nghiến răng giết chết cô ta.
Đối mặt với những người nô xá phái đến bắt hắn, Vanrian mới cuối cùng nhận ra, so với hắn — người năm tháng biểu diễn giết người — thì bọn họ yếu đuối đến mức nào.
Nhưng người quá đông, Vanrian đành phải cải trang.
Hắn dùng bùn đất hôi thối che đậy mùi máu tanh trên người, cướp quần áo của một nô lệ sắp chết để che mái tóc đỏ, lẫn vào đám nô lệ của các chủ nô. Những chủ nô lơ đãng ấy gần như không nhớ rõ mình có bao nhiêu nô lệ.
Trời rơi mưa phùn lất phất, đất đai ở lối vào chợ nô lệ đầy bùn lầy. Lối ra gần trong gang tấc, nhưng lối vào chợ lại xuất hiện một cỗ xe ngựa. Vanrian đành phải tiếp tục cải trang.
Từ trên xe ngựa bước xuống một tiểu thiếu gia sạch sẽ, trên người toát ra một sức hút khó tả. Vừa xuất hiện đã thu hút gần như toàn bộ ánh mắt có mặt tại đó, vì em sạch sẽ đến mức quá lạc lõng với xung quanh. Đôi lông mày khẽ cụp xuống trông cực kỳ dễ gần.
Nếu một nô lệ dùng để biểu diễn giết người đột nhiên xuất hiện trước mặt em, chắc sẽ dọa em sợ lắm, Vanrian nghĩ.
Tiểu thiếu gia quý tộc đến nô xá mua nô lệ.
Bóng dáng lọt vào tòa kiến trúc cao lớn của nô xá.
Bên xe ngựa chỉ còn lại một tên xà ích trông như đang thất thần. Vanrian liếm môi. Quả là quá dễ dàng.
Giết tên xà ích này, cướp cỗ xe ngựa này, bên trong chắc chắn còn có đồ quý giá. Vanrian còn chưa nghĩ ra bước tiếp theo sẽ làm gì.
Nhưng vừa giải quyết xong tên xà ích, Vanrian đã cảm nhận được động tĩnh.
Ừm? Tiểu thiếu gia kia ra rồi?
Bên cạnh không thấy bóng dáng nô lệ nào khác, là không tìm được nô lệ ưng ý sao?
Chỉ là tiểu thiếu gia xuất hiện đúng vào lúc quá trùng hợp. Vanrian lau vết máu trên tay, tiếp tục duy trì lớp ngụy trang của mình.
Tiểu thiếu gia rất yên tĩnh, chỉ lặng lẽ đứng đó. Chiếc áo sơ mi dính sát eo, đuôi tóc dính vài giọt nước, cúi đầu thấp thấp, không biết đang nhìn thứ gì.
Quản gia nói cần một tên xà ích mới.
Đám chủ nô ùa đến, hò hét bán nô lệ nhà mình.
Tiểu thiếu gia trông rất tốt bụng, dáng vẻ như sẽ không từ chối người khác.
Vanrian khẽ động ngón tay. Dù sao sau khi trốn ra cũng chưa biết phải đi đâu.
“Đại gia… mua em đi…”
Vanrian hưng phấn một cách kỳ lạ, nhưng vẫn phải học theo những nô lệ khác làm ra vẻ nịnh nọt đáng thương. Vanrian không cần nhìn cũng biết biểu cảm hiện tại của mình rất buồn cười.
Da tiểu thiếu gia rất mịn màng, khiến Vanrian không nhịn được mà nhéo nhẹ.
Tiểu thiếu gia mím chặt môi, không trả lời ngay. Vanrian cúi đầu, trong mắt lóe lên một tia cảm xúc, không để lộ dấu vết che lại vết răng cắn đáng sợ trên tay. Quỷ mới biết sao con đàn bà ấy cắn mạnh đến vậy.
“Được.” Aiver đáp.
Ngay cả Vanrian cũng không nhận ra, sau khi nghe Aiver trả lời, hắn khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Rốt cuộc không phải ai cũng hắc hủi hắn.
“Cái tên Vanrian này là do đâu ra vậy?”
Vanrian hỏi Aiver đang nằm trên giường. Aiver bị nhốt trong rương lâu như vậy, cần nghỉ ngơi thật tốt: “Là tên nhân vật chính trong sách, tên con hươu đầu tiên.” Em dừng lại một chút, rồi bổ sung, “Sau này nhân vật chính có rất nhiều con hươu khác, nhưng hắn chỉ đặt tên cho con hươu ấy mà thôi.”
“Vậy sao.” Vanrian cụp mắt xuống, “Thiếu gia nghỉ ngơi cho tốt đi, thuộc hạ lui ra trước.”
Aiver có chút khó xử. Em kéo vạt áo Vanrian, nhỏ giọng hỏi: “Tôi thật sự không cần quay lại trong rương sao?”
Đợi đến khi cha muốn thả em ra, sai lão quản gia đến mở rương mà không thấy em thì phải làm sao? Lão quản gia sẽ báo với cha, cha biết rồi sẽ giận, cha giận sẽ lại nhốt em vào rương… Aiver không vui.
Trên mặt Vanrian không có bất kỳ biểu cảm nào: “Yên tâm, quản gia sẽ không nói.”
“Thật sao?” Aiver do dự.
“Thật.” Vanrian đáp, sau khi quay người, trong mắt lóe lên tia hung ác, “Hắn vĩnh viễn sẽ không nói đâu.”
Bên kia.
Hôm nay Bruce có phần ép người quá đáng. Khó khăn lắm hắn mới đi được, công tước Garcia xoa xoa trán.
Nhìn chủ nhân đang bực bội, lão quản gia nhíu mày.
Rốt cuộc là từ khi nào nhỉ?
Những chuyện phiền não này cứ liên tiếp xuất hiện, thi thể xuất hiện từ hư không gây thêm không ít rắc rối. Dù tay dính máu không ít, nhưng những thi thể ấy lão quản gia đều xử lý sạch sẽ, những con chim sẻ xám bị nhốt dưới hầm cũng rất nghe lời. Nói cho cùng, bọn bảo an ăn no rửng mỡ chẳng có việc gì làm sẽ không nắm được sơ hở.
Từ khi nào lại dính líu với tên nô lệ sát nhân trốn chạy kia nhỉ?
Hình như… là ngày hôm đó, ngày thiếu gia Aiver đi mua nô lệ.
Thiếu gia mua về một nô lệ, tên Vanrian. Thiếu gia rất thích mái tóc đỏ của hắn… Ừm? Tóc đỏ?
Lão quản gia híp mắt. Hắn mơ hồ nhớ người phụ trách nô xá từng nói, tên nô lệ trốn chạy kia cũng là tóc đỏ.
Dường như đã hiểu ra điều gì.
Lão quản gia cảm thấy tối nay, hắn cần phải đi gặp tên nô lệ tên Vanrian này một chuyến.
Bình luận