[MNTTK] Chương 13 - Cha
- Duyệt Phùng
- 11 thg 5
- 8 phút đọc
Sau khi trời quang, ngay cả gió chiều cũng mang theo hơi ấm. Tâm trạng cha dường như rất tốt, ông ta sai lão quản gia chuẩn bị nguyên liệu và tĩnh vật, ở trong phòng vẽ tranh. Chiếc rương đen cũ kỹ phủ đầy bụi, trông đã rất cũ, kích thước vừa đủ để nhét vào một người. Người hầu lau chùi sạch sẽ, dùng rất nhiều hoa hồng trang trí. Một số cành hoa theo yêu cầu không được cắt bỏ gai.
“Thiếu gia, lão gia có chuyện tìm ngài.” Lão quản gia cung kính đến mời Aiver.
“Được.” Aiver đáp.
Em theo lão quản gia đi vào. Vừa bước qua cửa đã nhìn thấy chiếc rương đen cực kỳ quen mắt, bước chân không tự nhiên khựng lại một chút. Aiver ngoan ngoãn đứng bên cạnh cha. Kỹ thuật vẽ của cha rất tốt, chỉ vẽ tùy ý vài nét, bức tranh đã có hình dáng ban đầu.
“Aiver đến rồi à.” Tay cha vẫn không ngừng, dịu dàng nói.
Tất cả người hầu đều đã lui ra ngoài, cửa phòng đóng chặt. Ngoài tiếng bút chì sột soạt, không còn âm thanh nào khác. Aiver nói: “Vâng.”
“Cởi quần áo ra, ngồi lên.” Cha tự nhiên ra lệnh.
Aiver cụp mắt: “Vâng.”
Em đưa tay cởi nút áo, chậm rãi lột bỏ y phục trên người. Aiver quay lưng về phía cha, dần dần để lộ ra tảng lưng trắng trẻo mảnh mai của thiếu niên. Thân thể được kem dưỡng nuôi dưỡng không để lại một vết tích nào. Cử chỉ em thanh nhã, không lộ ra chút lúng túng nào. Cha từ phía sau nhìn chằm chằm động tác của Aiver, ngay cả hành động vẽ cũng dừng lại.
Y phục bị vứt sang một bên, tất cả chỗ kín đều phơi bày trong không khí. Thần sắc Aiver vẫn như ngày thường, ngay ngắn ngồi ngay chính giữa rương. Hương hoa hồng nồng nặc, vây quanh Aiver. Mùi ngọt ngấy quấn quýt lấy thân thể em, khiến em không thể thoát ra.
“Đừng căng thẳng.” Cha nói, “Không cần ngồi ngay ngắn như vậy. Aiver, nghe lời cha, dạng chân ra, ngả người ra sau, để cha nhìn rõ hơn… Đúng rồi, như vậy… tiếp tục…”
Khi áp sát những bông hồng, mùi hương càng ngọt ngấy. Aiver nghe lời cha, gần như chôn vùi cả người vào trong hoa. Những cành hoa cứng ngắc cọ vào da thịt trần truồng, để lại cảm giác tê tê rần rần. Em ngoan ngoãn trưng bày toàn bộ thân thể trước mặt cha.
“Vẫn chưa có cảm giác ấy à…” Cha lẩm bẩm, buông bút vẽ, bước đến trước mặt Aiver.
Aiver duy trì tư thế này hơi mệt, khẽ há miệng thở dốc: “Cha… cha…”
Bàn tay to lớn của cha đặt lên mông Aiver, bóp mạnh hai khối thịt mềm, sau đó ấn xuống. Tiếp theo ông ta đưa tay vào giữa hai chân, dùng lực không cho phép em kháng cự dạng rộng hai chân Aiver ra. Aiver mất thăng bằng, suýt ngã xuống. Nhiệt độ bàn tay cha nóng bỏng, sờ soạng trên thân thể Aiver, cũng để lại một đường nóng rực. Cha từ phía sau đè xuống, khống chế hai tay Aiver, hơi thở nóng bỏng gần trong gang tấc. Aiver cảm thấy khó chịu, đang định né tránh thì bị cha kiềm chế: “Ngoan, đừng động đậy.”
Đúng lúc này, cửa phòng bị mở ra. Mắt lão quản gia không liếc ngang bước vào: “Ông chủ, thiếu gia Mạc Tây(*) đã đến.”
(*) Mấy chương đầu thì mình dịch theo Hán Việt vì không biết dịch sang tiếng Anh như nào, sau đó tầm chương 4 thì mình dịch thành "Mose" nhưng để thống nhất thì mình vẫn để tên Mạc Tây, mặc dù không khớp với bối cảnh phương Tây lắm.
“Biết rồi.” Giọng cha đầy lạnh lùng. Ông ta đứng dậy khỏi người Aiver, “Ngươi ra ngoài trước.”
Lão quản gia ngoan ngoãn lui ra.
Aiver ngước mắt đã nhìn thấy em trai đang cúi đầu đứng đó. Cha dường như không có ý định để ý đến em trai, bàn tay lại lần nữa vuốt ve hai khối thịt mềm sau lưng Aiver. Ngón tay mang theo mục đích rõ ràng sờ soạng hậu môn, giọng trầm thấp của cha vang lên: “Sao lại không ra nước nhỉ?”
Nói xong, một ngón tay đã thọc vào trong, tay kia vòng qua eo Aiver, vuốt ve cặc em. Da vai trở nên hồng hào. Aiver cảm thấy toàn thân mềm nhũn, không còn chút sức lực nào.
Thân thể hai cha con dán chặt vào nhau, trông vô cùng thân mật. Em trai lắng nghe động tĩnh bên tai, cố nén nỗi sợ hãi không rõ nguồn cơn khi bị gọi đột ngột, ngẩng đầu nhìn về phía ấy. Da Aiver trắng muốt tạo nên sự tương phản rõ rệt với chiếc rương đen cũ kỹ bên dưới. Nước hoa hồng bị nghiền nát bôi lên thân thể em, khiến Aiver lúc này trông càng thêm rực rỡ, mỹ lệ. Thứ dưới thân em bị cha khống chế trong lòng bàn tay, dần dần cương cứng lên vì dục vọng. Em bị đè dưới thân, rồi chậm rãi, từng đợt từng đợt run rẩy phun ra chất lỏng trắng đục.
Aiver bị chính thứ của mình bắn đầy người. Đôi môi đỏ hơi hé thở dốc, khiến người ta không nhịn được muốn đút thứ gì đó vào…
“Nhìn đủ chưa?” Giọng cha vang lên.
Em trai giật mình hoàn hồn, mới phát hiện cha không biết từ lúc nào đã đứng trước mặt mình, đang dùng khăn tay lau chất trắng đục trên tay. Nỗi sợ hãi vô danh lại dâng trào lên cổ họng. Hai tay em trai run run, cúi gằm đầu thấp hơn: “Không… không… không đẹp…”
“Ồ?” Cha nhướng mày, “Nhưng phản ứng của mày lại không phải vậy.”
Em trai lúc này mới nhận ra hạ thân mình cứng ngắc đến mức không che giấu nổi.
Cha đá một cước khiến hắn ngã xuống đất, đế giày giẫm lên ngực em trai: “Biết tại sao cha gọi mày đến không?”
Em trai cố gắng không để răng va vào nhau: “Không… không biết…”
Không tự chủ được, Mạc Tây liếc nhìn về phía Aiver.
Động tác nhỏ ấy không thoát khỏi mắt cha. Ánh mắt cha lập tức trở nên cực kỳ khủng bố. Hắn giẫm lên đầu em trai, đầu xương suýt nứt vỡ: “Gần đây mày dường như hơi đắc ý quên mất mình là ai rồi!”
Cha thu chân lại, túm tóc em trai kéo hắn lên: “Mày đừng quên, tất cả những gì mày có bây giờ đều là cha cho. Nếu mày nhớ nơi ấy thì cha lập tức gửi mày về, thế nào?”
Em trai chịu đựng cơn đau da đầu kịch liệt: “Xin… xin lỗi… cha… con… con không nhớ… nơi ấy… con biết sai rồi… xin… xin cha tha thứ cho con…”
Có chuyện nào bị phát hiện sao? Là chuyện lén lút sờ soạng Aiver, hay bỏ độc chậm vào trà của cha, hay là liên hợp với Bruce thu thập chứng cứ để lật đổ cha? Bất kể là chuyện nào, một khi bị phát hiện cũng đủ để hắn chết hàng vạn lần…
Cha là người đa nghi nặng. Dù không phát hiện được gì, những chuyện như vậy đối với Mặc Tây cũng là chuyện cơm bữa. Em trai nghiến chặt răng, tự nhủ phải bình tĩnh.
Giây tiếp theo, cha ném em trai trở lại đất, trên mặt thay bằng nụ cười ôn hòa: “Đừng sợ mà, gọi con đến cũng chẳng có chuyện gì lớn. Chỉ cần con nghe lời, cha sẽ không bạc đãi con đâu.”
Xương cốt toàn thân em trai gần như tan rã, vẫn cố nặn ra nụ cười: “Cảm ơn cha.”
“Gọi con đến chỉ vì một việc.” Ánh mắt cha sâu thẳm, “Màu đỏ đã hết rồi, con có thể giúp cha lấy thêm một ít không?”
Nụ cười trên mặt em trai cứng đờ.
Từ trong căn phòng đóng chặt cửa vang lên một tiếng thét thảm thiết. Lão quản gia đứng ngoài cửa hiểu ý, dẫn người hầu vào, khiêng Mạc Tây đã đau đến ngất xỉu ra ngoài. Toàn thân em trai đầy máu, môi trắng bệch. Lão quản gia có chút khó xử, vì gọi bác sĩ gia đình chuyên môn vì thiếu gia Mạc Tây quả là không đáng, nhưng nếu không gọi bác sĩ, thiếu gia Mạc Tây chết thì ông chủ sẽ không vui.
“Lần này không còn ai quấy rầy chúng ta nữa.”
Cha vuốt ve khuôn mặt Aiver, trên mặt hiện lên vẻ si mê.
Thần sắc thiếu niên giữa chùm hoa hồng vẫn bình thản, đón nhận nụ hôn đầy dục vọng từ cha.
Tóc cha là màu đen sâu thẳm. Khi cha đè lên, đôi mắt Aiver bị một mảnh tối đen bao phủ, không nhìn thấy gì. Mùi hoa hồng ở mũi càng nồng nặc. Lưỡi Aiver bị hút lấy. Những bông hồng dưới thân bị nghiền nát, tiết ra nhiều nước hơn.
“Bé Aiver đã lớn thế này rồi.”
Cha vừa nói vừa đẩy sâu bản thân vào trong cơ thể Aiver. Aiver ngồi trong lòng cha, giống như thuở nhỏ, nhưng giờ hậu môn lại đang nuốt chửng thứ của cha. Thứ khổng lồ ấy cương cứng trướng căng khiến Aiver khó chịu, đường hầm chặt khít bị vật khổng lồ giãn nở ra.
Không biết từ bao giờ, thân thể này từ nhỏ được ông tưới tẩm nuôi lớn đã trưởng thành. Hai núm vú no đầy trên ngực có thể bị ngậm vào miệng tùy ý nếm nhấm, dạng mông ra nhét đầu khấc cương cứng vào trong. Aiver không thích nói chuyện và giao lưu, giống như một tờ giấy trắng tinh khôi để ông ta mặc sức vẽ vời, từng cử chỉ từng hành động đều theo hình tượng hoàn mỹ nhất trong lòng ông ta mà lớn lên.
Cha đột ngột nắm chặt cổ tay Aiver. Vết thương để lại trên người Aiver đêm hôm ấy đến giờ gần như đã lành hết, chỉ riêng vết răng cắn trên cổ tay này mãi không lành nổi. Dù sau này lành thì cũng sẽ để lại sẹo.
Nghĩ đến đây, đôi mắt cha đỏ lên, động tác dưới thân càng hung mãnh hơn.
Hơi thở của Aiver trở nên rối loạn, dường như đã đoán được điều sắp xảy ra. Em hơi mở mắt ra, rồi lại nhắm chặt.
Hãy nhốt em ấy trở lại trong rương đi. Như vậy sẽ không ai chạm vào em ấy được nữa. Em ấy sẽ chỉ thuộc về một mình ta.
Ý nghĩ này khiến cha hưng phấn vô cùng. Ông ta rút ra thứ vẫn còn cứng ngắc khỏi khe mông Aiver, túm cánh tay em kéo em lên. Giữa hai chân Aiver bừa bộn nhớp nháp, đôi chân bị đụ đến mềm nhũn không đứng vững. Chiếc rương đen cuối cùng cũng được mở ra. Nhìn thấy kết cấu bên trong quen thuộc, Aiver nắm chặt cổ tay cha: “Cha…” Nhưng sức em quá nhỏ, giọng nói căn bản không truyền đến tai cha.
Đó là chiếc rương Aiver thường ở lúc nhỏ. Cha hay nhốt em vào trong, nhưng chiếc rương này đã nhiều năm không sử dụng. Khung xương của Aiver đã lớn hơn, không gian bên trong rương đối với em đã trở nên chật hẹp.
Cha. Aiver thầm gọi một tiếng trong lòng.
Nhưng cha chẳng phát hiện ra gì. Ông ta cực kỳ hưng phấn đóng chặt nắp rương, si mê vuốt ve món đồ sưu tầm của mình.
Còn trong rương, tĩnh mịch và bóng tối cùng dâng đến, lặng lẽ bao trùm lấy Aiver.
Bình luận