[MNTTK] Chương 12 - Thuần Hóa
- Duyệt Phùng
- 11 thg 5
- 6 phút đọc
Aiver quay người đóng cửa lại. Con dã thú tóc đỏ phía sau lập tức dán sát vào người em. Hơi thở ấm nóng gần trong gang tấc. Aiver thậm chí còn ngửi được mùi máu tanh nồng nặc từ trên người hắn tỏa ra, hắn không hề che giấu, dường như chắc chắn rằng mình sẽ không bị phát hiện: “Thích món quà này không?”
Hóa ra cái này cũng coi là quà sao? Aiver có chút nghi ngờ, nhưng câu trả lời của em luôn khiến người ta không thất vọng: “Thích.”
Vanrian cúi đầu vùi vào hõm vai em, mê mẩn hít hà mùi hương trên người Aiver: “Thật không? Tôi còn tưởng thiếu gia sẽ đau lòng cơ.”
Đôi mắt Aiver trong veo, không khác gì thường ngày, bình thản không gợn sóng. Trên mặt em tìm không ra lấy nửa phần đau buồn. Cái chết của Alice đối với em chẳng có tác động gì, giống như cái chết của một bông hoa không quan trọng. Aiver hỏi: “Tại sao phải đau lòng?”
Giọng nói êm đềm không một chút giả tạo. Cái gáy trắng muốt ngoảnh về phía Vanrian. Không hiểu sao, răng nanh của Vanrian lại trở nên ngứa ngáy.
Vanrian không nhịn nổi nữa, há miệng cắn xuống. Lực đạo khá mạnh khiến người bị cắn hơi run lên. Lần này Vanrian kiềm chế hơn, không cắn đến chảy máu. Hắn liếm liếm vết răng mình để lại, liếc thấy thứ Aiver đang cầm trong tay, dán sát vào lưng em, híp mắt hỏi: “Đây là gì?”
“Hoa cúc Marguerite.” Aiver đáp.
Trong cuốn album tranh gia sư tặng em có rất nhiều loài hoa đẹp, nhưng trong vườn hoa ở đây chỉ trồng được một loại này. Cánh hoa rất nhỏ, không có hương thơm. Vanrian trông chẳng giống người sẽ thích hoa. Bông hoa mỏng manh nằm trong lòng bàn tay to lớn của hắn, trông vô cùng yếu đuối, khiến Vanrian không hiểu sao lại trở nên cẩn thận hơn. Loài hoa dại ven đường rất phổ biến, Vanrian lại như chưa từng thấy, đưa lên mũi ngửi ngửi, không có mùi, nhíu mày nhìn Aiver: “Tặng tôi?”
“Ừ.” Aiver đáp, suy nghĩ một chút rồi bổ sung, “Quà tặng.”
Vanrian ôm chặt Aiver vào lòng, trên mặt treo nụ cười hung ác đầy áp bức: “Tiểu thiếu gia, nô lệ đều rất tham lam. Chỉ một bông hoa nhỏ xíu thế này căn bản không đủ để mua chuộc tôi.” Ánh mắt hắn quét qua cổ áo hơi xốc của Aiver, thu hết xương quai xanh tinh xảo vào mắt. Tay hắn siết chặt eo em, ấn em sát vào mình, để Aiver cảm nhận rõ qua lớp vải lớp nhiệt độ nóng bỏng của hạ thân hắn.
Toàn bộ là ám chỉ tình dục.
Aiver hơi động đậy, trông như đã nhận được tín hiệu giao phối của Vanrian.
Em nắm lấy tay Vanrian, lắc đầu với hắn: “Tôi không cần mua chuộc anh.”
Aiver nhớ đến con mèo trắng dính người ngày trước của mình, nên học theo nó, kiễng chân thân mật chạm nhẹ lên môi Vanrian: “Anh vốn đã là của tôi rồi.”
Sau khi đôi môi dán sát tách ra, Aiver phát hiện Vanrian đứng yên bất động. Em khẽ ngẩng đầu nhìn hắn, thấy Vanrian đang dùng một ánh mắt khó miêu tả mà nhìn mình, đôi mắt hơi đỏ lên.
Bàn tay đang siết eo Aiver siết mạnh đến mức em đau. Vanrian bình tĩnh hỏi: “Tại sao lại hôn tôi?”
Dù là em trai hay cha, chưa ai từng hỏi Aiver câu này. Em suy nghĩ một chút. Con mèo ngày trước cũng hay dính lấy tay em. Con vật xinh đẹp ấy vì sao lại làm vậy nhỉ?
Vì vậy Aiver trả lời: “Vì thích anh.”
Aiver rất thích con mèo trắng ngày trước của mình. Đôi mắt nó cũng là màu xanh biếc giống Alice. Nhưng nó chỉ ở bên Aiver hơn một tháng, sau đó thì biến mất. Cha nói với em rằng con mèo không nghe lời, tính tình hoang dã, nên tự chạy mất. Aiver rất thất vọng. Em nhìn thấy dưới đế giày của cha có một sợi lông mèo dính máu. Dù rất tin tưởng cha, Aiver vẫn cảm thấy con mèo của em là con mèo ngoan ngoãn nhất.
Đây là lần đầu tiên, khi không có ai xung quanh, Vanrian bôi kem dưỡng lên những vết hằn trên người Aiver mà không làm thêm bất kỳ hành động thừa nào. Sau khi bôi xong, hắn nửa quỳ bên cạnh Aiver, xoa bóp bắp chân cho em. Aiver đưa tay sờ tóc Vanrian: “Màu tóc, rất thích.”
Thực ra tóc đỏ trong nô xá chẳng được ai ưa chút nào. Trong thần thoại, những con quỷ tội ác tày trời đều đội mái tóc đỏ mà làm đầy việc ác. Dù cuối cùng những con quỷ ấy đều bị vị thần tóc vàng trấn áp tiêu diệt, nhưng cũng đủ khiến người ta ghê tởm.
Vanrian nhếch mép: “Từ một người phụ nữ bẩn thỉu mà có được.”
Hắn không cảm thấy mình nên gọi người phụ nữ ấy là “mẹ”.
Vì mẹ sẽ hôn con cái mình, còn người phụ nữ kia chưa từng hôn hắn một lần nào.
Khi lão quản gia mở cửa bước vào, nhìn thấy Vanrian vẫn còn trong phòng Aiver, ánh mắt lão lóe lên một tia khó chịu. Vanrian cúi đầu, tự giác rời đi.
Trong thời gian dưỡng thân, tất cả bài học của Aiver đều bị tạm dừng. Nếu Alice chết lặng lẽ thì còn đỡ, nhưng cô ta lại chết đúng lúc Bruce đang ở đây. Những chuyện bẩn thỉu ngầm thì mọi người có thể nhắm một mắt mở một mắt cho qua, nhưng mạng người đã bày ra trước mặt, nên không thể không làm chút gì đó.
Thi thể Alice đã được di chuyển đi, Aiver không biết đi đâu. Vết máu trên đường đá xanh cũng đã được lau sạch. Chuyện này dường như ảnh hưởng đến tâm trạng của mọi người trong phủ công tước. Lão quản gia nhỏ giọng than phiền về việc một số người hầu gần đây không tập trung vào công việc dẫn đến chất lượng công việc dần kém đi.
Rắc rối do Bruce mang đến đã đủ nhiều, cha không muốn sinh thêm chuyện.
Vì vậy cha của Alice nhận được một khoản tiền lớn, đủ để hắn cưới thêm ba người vợ. Hắn vui mừng ra mặt nói rằng không lấy được thi thể con gái cũng không sao. Thực ra, hắn còn nghi ngờ bản thân có nhớ ra mình từng có một đứa con gái như vậy hay không.
Những đám mây u ám suốt nhiều ngày cuối cùng cũng tan đi. Aiver kéo rèm cửa, đón lấy ngày nắng lớn đầu tiên trong khoảng thời gian này. Ánh nắng chiếu vào từ ngoài cửa sổ, cuốn sách đặt trên chăn lấp lánh ánh sáng.
“Aiver.” Có người nhỏ giọng gọi tên em.
Aiver theo hướng âm thanh nhìn sang, phát hiện người đang ẩn trong góc. Em nghi ngờ hỏi tại sao người này lại xuất hiện ở đây: “Bruce?”
Bruce từ chỗ ẩn náu bước ra, hắn “suỵt” một tiếng: “Tôi lén đến tìm em” Hắn nắm lấy tay Aiver, toàn thân toát lên một vẻ dịu dàng kỳ lạ, “Đừng sợ, hãy tin tôi. Tôi nhất định sẽ giúp em thoát khỏi nơi này.”
Aiver không hiểu hắn đang nói gì.
“Không còn nhiều thời gian nữa. Tôi đã biết hết tất cả những việc mà công tước Garcia làm. Em yên tâm, tôi nhất định sẽ tìm được chứng cứ đưa hắn vào tù. Trước khi tôi cứu em ra, em nhất định phải bảo vệ bản thân cho tốt.” Bruce gấp gáp nói, đôi mắt đầy chân thành nhìn Aiver.
“Nói xong chưa, người sắp đến rồi.” Em trai xuất hiện, giọng lạnh lùng thúc giục.
Thần sắc Bruce trở nên nghiêm trọng: “Aiver, tôi đi trước đây!”
Chỉ trong chớp mắt, Bruce đã biến mất không một tiếng động như khi đến.
Em trai vẫn đứng nguyên tại chỗ, giữ nguyên tư thế. Phát hiện ánh mắt của Aiver, em trai cười giễu cợt: “Nhìn tôi làm gì?”
“Không có gì.” Aiver rời đi.
Bình luận