top of page

[MNTTK] Chương 11 - Si Mê

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 11 thg 5
  • 6 phút đọc

Cha rất yêu Aiver, đối xử với em rất tốt. Toàn bộ tòa nhà chỉ có cha là người nói chuyện với Aiver. Ông ta còn sợ em cô đơn nên tìm cho em một người em trai. Aiver không thích nói chuyện, nhưng không sao, cha sẽ lo liệu mọi thứ cho em. Aiver không cần phải giao lưu với người ngoài.


Cha nói: “Aiver thật là một đứa con ngoan ngoãn nghe lời.”


Thực ra không phải vậy. Aiver thầm nghĩ trong lòng.


Aiver kỳ thực là một đứa trẻ xấu.


Aiver phát hiện ra sự thay đổi trong thái độ của em trai vào một ngày đông.


Em trai là món đồ chơi cha tìm cho Aiver, nhưng món đồ chơi này lại không thân thiện với em. Hắn thường ở những nơi không ai nhìn thấy mà trút giận lên Aiver vô tội. Có một ngày, Aiver chậm chạp nhận ra bên cạnh lò sưởi ấm áp rằng dạo này em trai luôn thích ngồi bên cạnh nhìn em thất thần, nhìn cả mấy giờ liền.


Aiver chậm rãi hỏi: “Em có phải đang nhìn tôi không?”


Lúc ấy em trai luôn giận dữ phủ nhận, khuôn mặt bị lửa lò sưởi hơ đỏ bừng.


Sau đó nữa, khi xung quanh không có ai, so với chửi rủa, em trai dường như thích sờ soạng thân thể Aiver hơn. Những hành vi xấu xa vẫn tồn tại, chỉ là em trai dường như đã phát hiện ra thứ thú vị hơn. Hắn cắn môi Aiver, chơi đùa với hai núm vú hồng hào, nhưng không được để lại quá nhiều vết tích, vì cha gần như mỗi ngày đều kiểm tra thân thể Aiver. Hành vi quá mức thân mật giữa anh em ruột thịt không thể để người lớn biết.


Có một lần hai anh em nằm chung một giường. Em trai từ phía sau ôm lấy Aiver, có thứ gì đó luồn vào giữa hai chân em, bảo em kẹp chặt.


Giọng em trai khàn khàn: “Gọi anh trai đi.”


Tuổi em trai lớn hơn Aiver, dù Aiver không hiểu tại sao cha lại bắt em gọi một người anh trai lớn tuổi hơn là “em trai”.


Vì vậy Aiver ngoan ngoãn gọi: “Anh trai.”


Quần ngủ sát người giữa hai chân trở nên dính nhớp. Em trai ở phía sau dường như rất sướng mà thở dài một tiếng.


Chiếc quần ướt át khiến Aiver rất khó chịu. Em trai phát thiện tâm giúp em xử lý chuyện đó.


Nhìn vậy thì em trai cũng rất thích Aiver, dù hắn đối với em chẳng tốt chút nào.


Em trai cực kỳ ghét cha. Aiver biết rất rõ điều này, vì có một ngày, em trai ôm em nhẹ nhàng than vãn: “Lão già kia rốt cuộc bao giờ mới chết đây…”


Chết đi là một chuyện rất đơn giản. Cha đã dạy Aiver chân lý này. Thế nên Aiver nói với em trai: “Giết ông ta đi chẳng phải xong sao?”


Một câu nói vô tâm, người nói không để ý, người nghe lại khắc ghi. Trong lòng em trai đã gieo xuống một hạt giống.


Ngày gia sư xâm phạm Aiver bị xử tử, em trai cuối cùng đã hạ quyết tâm.


Một loại độc dược mãn tính tinh vi được bỏ vào tách trà của cha.


Em trai lén chạy đến gặp Aiver, khuôn mặt vặn vẹo đáng sợ, nắm chặt tay Aiver: “Nếu tôi xuống địa ngục, nhất định phải kéo cả em theo!”


Lúc ấy Aiver đang ngủ say bị đánh thức, mắt còn mơ màng, trông như hoàn toàn không hiểu em trai đang nói gì.


Em chỉ bình thản nhìn hắn, khẽ nói: “Được.”


Alice chết rồi.


Cô ta chết đúng lúc bảo an Bruce đến, khiến vị công tước Garcia vừa còn thề thốt rằng trong nhà không có vấn đề gì lập tức biến sắc.


Bruce vừa nghe thấy động tĩnh liền lập tức đứng dậy khỏi chỗ, chạy về phía phát ra tiếng động. Đám người hầu xung quanh căn bản không ngăn nổi.


“Xảy ra chuyện gì vậy?” Bruce vừa đến đã nhìn thấy Aiver đứng trước thi thể. Hắn tưởng em bị thi thể dọa sợ, vội vàng kéo Aiver sang một bên, quan tâm nói: “Đừng sợ, đừng sợ…”


Aiver vẫn giữ vẻ mặt bình thản ấy. Trong lòng Bruce, em khẽ nói: “Alice chết rồi.”


Giọng nói ấy nghe trong tai Bruce giống như đang nũng nịu với hắn. Bruce càng thêm xót xa: “Đừng sợ, tôi nhất định sẽ bắt được hung thủ. Hãy tin tôi!”


Aiver dùng ánh mắt liếc về phía Vanrian vừa đứng đó, phát hiện đã không còn bóng dáng.


Cha cũng đến đúng lúc, nhìn thấy Bruce đang ôm Aiver trong lòng, trên mặt lập tức lóe lên một tia bất mãn.


Cô gái tên Alice là con gái riêng của một người họ xa có huyết thống rất mỏng manh với công tước Garcia. Mẹ cô ta là ai thì không rõ. Vài tháng trước cô ta đến nương nhờ công tước, hy vọng công tước có thể giúp cô ta tìm một mối hôn nhân tốt. Hiện tại cô ta tạm trú trong phủ. Vừa hay thiếu gia Aiver cần một người bạn nhảy cho buổi tiệc của bá tước, nên tiểu thư Alice đã lấp vào vị trí trống đó. Nghe nói quan hệ của cô ta với Aiver thiếu gia rất tốt.


Bruce khẽ thở dài. Người bạn chơi thân chết rồi, thiếu gia Aiver chắc hẳn sẽ rất đau lòng.


Cha cũng tỏ ra tiếc nuối: “Thực ra, tôi đã chọn sẵn chồng cho cô ta rồi.”


“Là ai?” Bruce ghi chép những thông tin cần thiết.


Công tước cực kỳ miễn cưỡng nói ra một cái tên. Tay Bruce khựng lại một thoáng. Người mang cái tên ấy vốn không có địa vị cao, trong giới quý tộc cũng là người phong nhã hài hước, nhưng với tư cách là một bảo an, Bruce lại biết rõ người này có sở thích ngược đãi nô lệ trong bóng tối, đặc biệt là những nô lệ nữ đã được dạy dỗ tốt. Tuy nhiên mạng sống của nô lệ chẳng đáng để ý, danh tiếng của người kia mới là thứ được giữ gìn.


“Thật đáng thương.” Bruce nhìn Aiver mà than thở.


Aiver ngồi trước cửa sổ, nhìn phong cảnh bên ngoài. Trong sự yên tĩnh toát lên một vẻ quý tộc. Tóc mềm mại bám sát cổ, không hề rối loạn, ngược lại càng làm nổi bật gương mặt nghiêng trắng ngần mang vẻ đẹp nam nữ khó phân.


Cổ Alice bị rạch một vết để máu rỉ ra. Vết thương này không khiến cô ta chết ngay lập tức. Hung thủ treo cô ta bên ngoài gác mái cao nhất, chờ Aiver đi qua con đường lát đá xanh, thi thể rơi đúng lúc, để cô ta chết ngay trước mặt Aiver.


Đây đã là vụ án thứ ba liên quan đến Aiver. Nhìn thủ đoạn thì không nghi ngờ gì, chính là tên nô lệ trốn khỏi nô xá. Trong vụ án lần trước, Aiver là người sống sót duy nhất. Hung thủ không chỉ không giết Aiver, còn xảy ra quan hệ thân mật với em. Bruce lúc ấy đã lo lắng tên sát nhân biến thái này sẽ để mắt đến Aiver và lẩn trốn bên cạnh em. Giờ cái chết của Alice đã xác nhận suy đoán của hắn.


“Con hơi mệt rồi, cha.” Aiver cúi đầu nhìn bông cúc Marguerite mới hái trong tay. Không biết tại sao, hôm nay bông hoa trắng tinh khôi này dường như lấp lánh sắc đỏ rực rỡ của hoa hồng.


Cha vuốt ve đầu Aiver, cúi xuống hôn nhẹ lên má em: “Về phòng đi.”


Aiver đứng dậy đi về phòng, trông vô cùng ngoan ngoãn.


Bruce nhìn Aiver bình thản tiếp nhận nụ hôn, không hiểu sao hành động rất bình thường này trong mắt hắn lại có phần lạ lùng. Chưa kịp suy nghĩ rõ, công tước Garcia ngồi trở lại trước mặt hắn: “Tiếp tục thôi.”


Lão quản gia dẫn Aiver về phòng. Đi được nửa đường, Aiver đột nhiên dừng lại, nói với lão quản gia: “Tôi tự về được.”


Lão quản gia không từ chối yêu cầu nhỏ của chủ nhân nhỏ.


Aiver tự mình mở cửa phòng. Quả nhiên, tên nô lệ tóc đỏ đang ở trong phòng chờ em.


Hai người lặng lẽ nhìn nhau.


Aiver có một thói quen: em sẽ tặng mỗi người em thích một bông cúc Marguerite. Aiver từng tặng con trai lão quản gia một bông, nhưng hắn nhanh chóng chết, bông hoa cũng không biết bị vứt đi đâu; Aiver từng tặng em trai một bông, nhưng lúc ấy em trai rất ghét em, tiện tay ném luôn; Aiver còn từng tặng gia sư một bông, gia sư cắm vào lọ hoa, nhưng cái lọ đã vỡ nát vì hành động thô bạo của gia sư hôm đó.


Aiver rất thích Vanrian, nên em muốn tặng hắn một bông cúc Marguerite.


Trời dần tối. Khi Bruce rời khỏi phủ công tước Garcia, đột nhiên có người gọi hắn lại.


“Có thể nói chuyện với tôi một chút không?” Người gọi hắn có vài phần giống Aiver, nhưng khuôn mặt lại u ám rất nhiều.


Bruce vốn không muốn để ý, người kia tiếp tục nói: “Liên quan đến Aiver.”


Bruce dừng bước: “Cậu là ai?”


Người kia báo tên: “Mạc Tây”

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page