[MNTTK] Chương 10 - Hoa Xương
- Duyệt Phùng
- 11 thg 5
- 8 phút đọc
Bầu trời mang sắc xám nặng nề. Những tấm rèm cửa dày đặc che kín phòng Aiver, không cho phép lấy một tia sáng lọt vào. Từ khung cửa sổ này có thể nhìn thấy những bó hoa do người làm vườn trồng xung quanh. Cha bảo Aiver nằm yên trên giường nghỉ ngơi, ngay cả vườn hoa cũng không cho đi. Trên người em phải bôi một loại kem dưỡng kỳ lạ. Mỗi lần bôi lên, Aiver đều cảm thấy vùng da ấy nóng rực lên.
Aiver lén kéo rèm cửa ra một khe nhỏ, nhìn thấy trước cổng phủ công tước có cỗ xe ngựa lạ dừng ở đó. Một vị quý ông mặc áo khoác nâu, đội mũ từ trên xe bước xuống. Khi được người hầu dẫn vào, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Aiver, vừa vặn chạm ánh mắt với em. Người kia khẽ mỉm cười với Aiver, sau đó mới bước vào nhà.
Aiver cảm thấy người này trông có chút quen mắt.
“Cút! Tất cả cút ra!”
Ngoài cửa vang lên tiếng Alice kinh hãi. Cô ta chạy dọc hành lang, đám người hầu đuổi theo phía sau. Chưa chạy được mấy bước đã bị đè xuống đất, bị lôi kéo trở lại phòng. Tiếp theo là tiếng bước chân hỗn loạn.
Đây đã không phải lần đầu. Từ khi Aiver bắt đầu nằm giường nghỉ ngơi, mỗi ngày em đều có thể nghe thấy những âm thanh như vậy. Cha tin lời Aiver, nên ông ta biết không phải lỗi của Alice, nhưng cũng không tiếp tục đi tìm người đã dẫn Aiver ra ngoài.
Tiếng thét kinh hãi hàng ngày của Alice rất gây phiền nhiễu, nhưng đó là cha ra lệnh cho người hầu làm. Cha làm vậy chắc hẳn có lý do của ông ấy, Aiver không suy nghĩ nhiều.
“Có khách đến sao?” Aiver hỏi lão quản gia.
“Là con trai trưởng của Công tước Seth.” Lão quản gia đáp, “Vài năm trước không lo chính sự, đi làm bảo an, tên là Bruce.”
Aiver nói: “Hình như tôi từng nghe qua cái tên này.”
Lão quản gia mỉm cười với em: “Ngài nhớ nhầm rồi.”
Thế à… Aiver cúi đầu nhìn chằm chằm vào cuốn album tranh trên tay. Sau khi gia sư biến mất chỉ còn lại vài cuốn album. Chữ trên đó khá hiếm gặp, nên đến giờ Aiver vẫn chưa biết rõ những bông hoa đẹp đẽ ấy gọi là gì.
Trong album in một bó hoa đỏ. Những bông hoa nhỏ nhắn nở rất tinh xảo, màu đỏ rực rỡ đến chói mắt, khiến Aiver không khỏi nhớ đến tên nô lệ tóc đỏ rực.
Đang nghĩ vậy, Vanrian đã bưng đồ vào. Lão quản gia tự giác lui ra ngoài.
Những vết hằn trên người Aiver không dễ phai đi. Cần dùng khăn lau người, sau đó bôi kem dưỡng. Cha thường thích tự tay làm vào buổi tối. Ban ngày thì do Vanrian — tên nô lệ này — phụ trách.
“Công tước và vị khách đang nói chuyện ở tiền sảnh.” Vanrian nắm lấy bắp chân Aiver, vẻ như không quan tâm mà nói, “Nghe có vẻ tranh cãi khá kịch liệt, suýt nữa thì cãi nhau to.”
Hắn hứng thú chờ Aiver hỏi lại, nhưng Aiver không có chút phản ứng nào, chỉ cúi mắt không biết đang nhìn gì.
Vanrian cảm thấy nhàm chán: “Tiểu thiếu gia, ngài thật không giống một người sống.”
Hắn mất hứng tiếp tục nói.
Vị bảo an tên Bruce tìm đến cửa, nói muốn gặp Aiver lần nữa để tìm hiểu tình hình ngày hôm đó. Hắn phân tích lợi hại với cha Aiver: những nô lệ từ tầng một nô xá chạy ra đều là biến thái. Aiver hiện tại đang bị một tên sát nhân biến thái để mắt tới, cực kỳ nguy hiểm. Bruce hy vọng có thể bố trí người của mình bên cạnh Aiver để đảm bảo an toàn cho em.
Nhưng công tước đã từ chối, giọng điệu mất kiên nhẫn vô cùng, dường như muốn lập tức đuổi Bruce ra ngoài, ngay cả công việc ngay trước mặt cũng không muốn làm. Trông ông ta giống như bị người khác mạo phạm món đồ yêu quý được nhốt trong lòng bàn tay ông ta.
Vanrian nắm lấy cổ tay Aiver. Vết răng hắn để lại vẫn còn đó. Hắn cúi đầu hôn lên vết thương ấy: “Tiểu thiếu gia, ngài có phải rất thích đau đớn không?”
Dù là Vanrian hay Alice, thân thể bị bọn họ làm tổn thương em cũng không phản kháng, không kêu gào, mặc cho người khác phạm tội với mình. Ngay cả khi sự việc bại lộ, em còn giúp che giấu tội ác.
Da thịt non mịn còn vương mùi hương của kem dưỡng, khiến răng nanh của Vanrian ngứa ngáy. Mong muốn cắn thêm một miếng càng lúc càng mãnh liệt. Còn Aiver chỉ mở to đôi mắt tròn xoe, lặng lẽ ngồi đó.
Dường như cố ý dụ dỗ người khác phạm tội lên người em.
“Không thích.” Aiver nói.
Vanrian kìm nén dục vọng, nghiêng đầu: “Vậy tại sao lại giúp Alice che giấu?”
Chỉ cần một câu là có thể quyết định sinh tử của cô ta. Chết đi thì tốt rồi, sẽ không còn làm hại em nữa.
Nhưng tại sao lại không làm vậy?
Đôi mắt Aiver không gợn chút sóng nào: “Không sao cả”
“Nhưng đây là đang nói dối đấy, tiểu thiếu gia.” Vanrian nói.
“Ta chưa bao giờ nói dối.” Aiver khẽ nhếch mép, “Ngươi tin ta đi.”
Răng nanh lại ngứa ngáy. Vanrian không nhịn được mà dùng lưỡi liếm. Áo Aiver lỏng lẻo, để lộ nửa bờ vai tròn trịa. Không chỉ răng ngứa, cổ họng cũng bắt đầu ngứa ngáy, dục vọng không tự chủ được trào dâng.
Có thể làm bất cứ gì với em, vì em sẽ không khóc, cũng không kêu…
Mũi của dã thú đều rất thính. Chỉ cần trên người con mồi chảy ra máu, chúng có thể theo mùi máu tanh mà truy đuổi, cho đến khi nuốt chửng con mồi bị thương vào bụng. Đặc biệt là loại con mồi ngoan ngoãn này, nhìn thấy kẻ săn mồi không phản kháng, cũng không chạy trốn, chỉ ngoan ngoãn đứng nguyên tại chỗ chờ kẻ săn mồi hưởng thụ.
Vanrian luồn tay dọc theo đùi Aiver hướng về chỗ càng riêng tư hơn, kéo mở áo em, bắt đầu hôn từ xương quai xanh, đặc biệt chăm sóc vết răng cắn trên cổ tay mà hắn để lại.
“Việc này cũng không sao à?” Vanrian cười híp mắt hỏi, “Nếu không ngăn tôi lại, sẽ xảy ra chuyện giống như hôm đó đấy. Tôi thô bạo hơn gã đàn ông hôm đó rất nhiều!” Thân thể ngài sẽ bị bắn đầy tinh dịch, hậu môn sưng đau, toàn thân nhức nhối.
“Hôm đó rõ ràng cũng là ngươi.” Aiver nhỏ giọng nói.
“Cái gì?” Vanrian không nghe rõ.
Aiver rất nghiêm túc lặp lại một lần nữa: “Hôm đó, người làm chuyện ấy với ta, rõ ràng cũng là ngươi.”
Em có thể phân biệt ra. Ví dụ như đêm hôm đó, là Alice hại chết cô gái gõ cửa phòng em cầu cứu. Em nhớ tên của bảo an, nhưng lão quản gia lại nói em nhớ nhầm…
Và trong lúc bị bịt mắt, là ai đã đến bên giường em.
Aiver đã nhìn thấy vết thương trên tay Vanrian. Đó vốn là vết cắn sâu của đồng bọn khi hắn trốn ra ngoài. Sau khi đến đây, hắn dùng vết dao lớn hơn để che đậy.
“Vết thương của ngươi đã lành chưa?” Aiver hỏi.
Aiver chưa bao giờ nói dối, nhưng người em che chở không chỉ có mỗi Alice.
“Tốt và xấu không thể chỉ nhìn bằng mắt.” Cha từng dạy em như vậy.
Khi nói câu ấy, cha đâm lưỡi dao vào mắt một chàng trai trẻ. Chàng trai trẻ ấy là con trai lão quản gia, nhờ quan hệ của lão mà đến đây ở tạm vài ngày.
“Một số người đối tốt với con có thể là vì mang lòng dạ bất chính. Một số người đối xử tệ với con lại có thể là vì yêu con.”
Chàng trai trẻ đã không còn phát ra được tiếng thét thảm thiết nữa, vì miệng hắn cũng đã nát bấy. Lão quản gia đứng bên cạnh cha, dù xương máu ruột gan của mình bị tra tấn đến thảm hại như vậy, lão vẫn chọn đứng cùng phe với chủ nhân.
“Ra là vậy.” Aiver hỏi.
Chàng trai trẻ ấy từng ngồi trên bậc thang nói chuyện với Aiver mấy câu. Nụ cười của hắn rất tươi sáng, con người cũng tốt, còn mang cho Aiver một gói hạt giống hoa hồng trắng. Chỉ là gói hạt giống ấy chưa kịp gieo xuống đất đã được gieo vào trong xương cốt của chàng trai trẻ trước.
Hóa ra hắn cũng là người xấu sao?
“Người xấu không nhiều đâu, bé Aiver không cần lo lắng.” Sau khi xử lý xong thi thể chàng trai trẻ, cha vuốt ve đầu Aiver, dịu dàng an ủi, sợ đứa con trai yêu quý của mình sẽ bị dọa sợ.
Đúng vậy, người xấu quả thật không nhiều.
Em trai là người tốt, lão quản gia là người tốt, Alice là người tốt. Người xấu chỉ có một.
Đó là cha của em.
“Tiểu thiếu gia, ngài thật sự quá ngây thơ rồi.”
Vanrian nuốt sạch thứ Aiver bắn ra, từ giữa hai chân em đứng dậy. Hai má Aiver ửng đỏ, cả người vẫn còn mơ màng, dường như chưa kịp hoàn hồn từ đợt cao trào vừa rồi. Những vết hằn cũ trên mặt trong đùi chưa kịp phai, lại thêm những vết mới, loang lổ trên thân thể trắng như tuyết, rất dễ khơi dậy dục vọng sỉ nhục của con người.
Vanrian quay đầu, híp mắt nhìn chằm chằm vào khe cửa không biết từ lúc nào đã mở ra: “Trong thế giới này, người xấu mới là nhiều nhất.”
Alice đang rình rập ngoài cửa bị ánh mắt của hắn dọa cho ngồi sệp xuống đất. Trong hoảng loạn, cô ta luống cuống túm lấy chiếc váy rối bù, dẫm giày cao gót loạng choạng chạy ra ngoài.
“Tiểu thiếu gia, xin ngài nhắm mắt lại.”
Aiver nhắm mắt. Em nghe thấy Vanrian mở cửa đi ra ngoài.
Hôm nay có khách quý đến thăm, cha không cho phép em bị khách nhìn thấy, nên cả hành lang dài này đều rất vắng vẻ, người hầu cũng ít. Vì vậy nơi đây tĩnh lặng đến mức khi Vanrian rời đi, không còn bất kỳ âm thanh nào khác.
Không biết bao lâu sau, Aiver mở mắt ra.
Em bước ra khỏi phòng, không nhìn thấy bóng dáng Vanrian và Alice đâu cả.
Vậy nên em tiếp tục đi ra ngoài. Cuộc trò chuyện giữa cha và vị khách vẫn đang tiếp diễn. Giọng cha to hơn bình thường rất nhiều, nhìn qua thì ông ấy thật sự đang giận dữ. Aiver không để ý, em không quấy rầy cuộc nói chuyện của họ, quay người rời đi.
Aiver nhìn thấy Vanrian trong vườn hoa.
Trong vườn, người làm vườn vẫn đang làm việc. Màu đỏ rực rỡ vốn rất chói mắt, nhưng Vanrian lại trông chẳng hề nổi bật.
Vanrian dường như biết Aiver đến. Hắn ngẩng đầu, mỉm cười với em, giơ một ngón tay chỉ lên trên, sau đó lại cúi đầu xuống, không biết đang bận gì.
Aiver ngẩng đầu nhìn lên.
Em thấy ở chỗ gác mái có một bóng đen rơi xuống, đập mạnh vào con đường lát đá xanh vừa mới lát xong ngay trước mặt em. Máu tươi chảy ra ròng ròng. Đó là Alice.
Miệng cô ta phun máu, không nói nên lời. Trong tầm mắt chỉ toàn màu đỏ, cô ta chỉ nhìn rõ một người: “Aiver…”
Aiver ngồi xổm xuống trước mặt cô ta, vuốt ve đầu cô: “Đau lắm sao?”
Không có tiếng trả lời nữa.
Cô ta trợn to mắt, khóc mà chết đi.
Bình luận