[MNTTK] Chương 1 - Thầy Giáo
- Duyệt Phùng
- 11 thg 5
- 6 phút đọc
Đã cập nhật: 7 ngày trước
Sở thích duy nhất của Aiver là ngồi trên bậc thang, lặng lẽ ngắm nhìn những bông hoa cúc Marguerite từ kẽ đá chen mình nở ra. Những cánh hoa trắng muốt, nhụy hoa vàng nhạt, luôn hút trọn toàn bộ tâm trí em. Đứa trẻ xinh đẹp như Aiver ngồi bên những bông hoa bình dị ấy trông thật không hợp, nên các nữ hầu thường thì thầm sau lưng em.
Thời tiết trong trang viên luôn âm u, bậc thang lúc nào cũng bẩn thỉu. Có khi nữ hầu lười biếng, những vết máu khô bẩn trên đó cũng không được lau sạch. Cuối cùng, luôn là cha em tự tay bế em trở về giường. Cha rất yêu em, không cho phép bất kỳ nữ hầu nào chạm vào người em.
“Thưa ngài, tiểu thiếu gia cũng đã đến tuổi nên mời gia sư rồi phải không ạ?”
Sau khi lão quản gia nói xong câu ấy, cha em im lặng rất lâu.
Thực ra đã muộn lắm rồi. Những đứa trẻ cùng tuổi với Aiver, có đứa đã được cha mẹ sắp xếp cho “mở cỗ” với phụ nữ. Thế mà Aiver vẫn chưa từng có một gia sư nào.
Mãi đến khi lão quản gia tưởng rằng cha em sẽ từ chối, ông mới chậm rãi lên tiếng: “Được.”
Gia sư được mời đến rất nhanh, là một người đàn ông trung niên dung mạo bình thường. Aiver để ý thấy hắn có đôi mắt xanh lục, cùng màu với lá của hoa cúc Marguerite. Thầy giáo có một người vợ xinh đẹp, hắn rất yêu vợ, và đã có một cậu con trai ba tuổi. Đây chính là lý do quan trọng nhất khiến cha em quyết định thuê hắn.
“Bởi vì bé Aiver có đôi chút khác biệt so với những đứa trẻ khác.”
Lúc ấy cha em đã giải thích như vậy. Aiver không hiểu cha đang nói gì.
Người đàn ông mà Aiver gọi là “thầy giáo” đã đảm nhận toàn bộ việc dạy dỗ em, từ thứ Hai đến thứ Bảy, lịch học dày đặc.
Ban đầu khi giảng bài, luôn có quản gia đến kiểm tra. Nhưng sau đó, thầy giáo cho rằng việc này ảnh hưởng rất lớn đến tiến độ giảng dạy, hắn nói với lão quản gia mấy lần, cuối cùng lão quản gia cũng không đến nữa.
Dù thầy giáo là một người đàn ông có dung mạo bình thường, nhưng hắn ăn nói lịch sự, rất nhanh đã giành được cảm tình của những người hầu khác trong thành trì.
Hơn nữa, thầy giáo biết rất nhiều kiến thức về hoa cỏ, điều này khiến Aiver cực kỳ hứng thú.
Thầy giáo mang cho em rất nhiều cuốn atlas về hoa, những bông hoa rực rỡ trong sách khiến Aiver bị hút hồn hoàn toàn.
“Đẹp quá.” Thầy giáo nhìn em, khẽ cảm thán.
Aiver không hiểu, hắn đang nói về hoa sao?
Thầy giáo luôn thích liếm em. Ban đầu là mắt, sau đó dọc theo má hôn xuống, ngậm lấy môi em, đôi khi còn đút lưỡi vào trong. Aiver cực kỳ không thích cảm giác bị thầy giáo hôn, mỗi lần bị hắn hôn đều khiến em nghẹt thở. Tiếp theo, thầy giáo sẽ cởi nút áo em ra, liếm cổ và ngực em. Hơi thở nóng rực của hắn phả lên da thịt trần truồng của Aiver, khiến em cảm thấy rất ngứa ngáy.
Mỗi lần bị thầy giáo liếm xong, em còn bị hắn bôi lên một thứ chất lỏng dính nhớt, khiến Aiver cảm thấy khó chịu.
“Aiver, em thích loài hoa này không?” Khi Aiver đang xem atlas, thầy giáo đột nhiên ghé mặt lên vai em.
Nhưng thầy giáo biết rất nhiều về hoa, Aiver thích xem những cuốn sách này, so với việc thầy giáo làm những chuyện kia với em, thì cũng không đến mức ghét bỏ.
Aiver thường không nói gì, lần này lại lên tiếng: “Em thích.”
Sau đó Aiver mơ hồ cảm nhận được mọi thứ đang dần mất kiểm soát. Thầy giáo đẩy em ngã xuống sàn, những cuốn atlas rơi vãi khắp nơi. Những cánh hoa rực rỡ, tươi tắn trong tranh vẫn sống động như thật. Aiver bị thầy giáo đè lên trên cuốn atlas đang mở, trông như đang được vô số loài hoa đẹp đẽ vây quanh. Thầy giáo run rẩy cởi tung quần áo của em, kéo tuột quần Aiver xuống tận chân, sau đó chen thân mình vào giữa hai đùi em, cúi đầu hôn khắp nơi trên cơ thể em.
Aiver mặc kệ hắn làm gì, trong đầu chỉ nghĩ: vừa nãy động tác thầy giáo quá mạnh, làm rách một trang sách. Bông hoa trên trang đó rất đẹp, là loài hoa đỏ chuyển sắc từ từ, có nhụy hoa đỏ tươi nhất, Aiver rất thích loài hoa này. Nhưng chữ trong sách em vẫn chưa nhận biết hết, nên không biết tên loài hoa này là gì.
Dù có dán lại trang sách đó, Aiver cũng không còn muốn nó nữa.
Thầy giáo vừa nhìn thấy cơ thể em liền càng thêm hưng phấn. Hắn bịt chặt miệng Aiver lại, giọng run run: “Không được nói ra chuyện hôm nay! Nếu không thầy sẽ bán em làm nô lệ! Một thiếu niên xinh đẹp như em chắc chắn sẽ có rất nhiều người thích.”
Mắt Aiver tròn xoe, lặng lẽ nhìn hắn, không nhúc nhích.
Thầy giáo nâng hai chân Aiver lên, bàn tay sờ soạng xuống dưới lối vào chặt khít. Ánh mắt hắn điên cuồng, không biết đang nói với ai: “Kiểu người như em, dù không có thầy thì sau này cũng sẽ bị rất nhiều người đụ. Thà rằng… thà rằng để thầy làm trước…”
Lưỡi thầy giáo lê dọc trên ngực Aiver, hắn thở hổn hển vô cùng thô thiển, nặng nề, hoàn toàn mất đi vẻ ngoài bình thường ngày thường.
Sức lực của hắn rất lớn, khiến Aiver đau đớn.
Đây là lần đầu tiên Aiver nghe thấy từ “nô lệ”.
Thực ra Aiver là một đứa trẻ rất thích tiếp xúc với những thứ mới mẻ, chỉ là cha em bảo em phải ngoan ngoãn ở lại đây, chưa bao giờ cho em ra ngoài. Em cũng rất thích hoa, nhưng đất ở phía sau vườn hoa không thích hợp để những loài hoa mỏng manh xinh đẹp sinh tồn. Aiver chưa kịp thấy hạt giống nảy mầm nở hoa, chúng đã chết hết rồi.
Thầy giáo dùng dương vật cứng ngắc của mình cọ sát vào Aiver, sau đó xâm nhập vào cơ thể em. Cái vật cứng đó khó khăn đẩy mở lối vào hậu môn chật hẹp của Aiver. Thầy giáo nắm chặt eo em, hung hãn nhấp nhô, miệng không ngừng gọi tên em.
Nhưng động tác của thầy giáo quá mạnh. Aiver đã nhìn thấy chiếc bình hoa trên bàn đang lung lay sắp đổ.
Bên trong bình đựng chút nước sạch và một bông hoa cúc Marguerite mà em hái vào buổi chiều. Đó là bông hoa đẹp nhất trên bậc thang, Aiver do dự rất lâu mới quyết tâm hái nó mang về đây.
Cổ em hơi đau, là do thầy giáo cắn.
“Rầm.”
Chiếc bình cuối cùng cũng rơi xuống đất vỡ tan, nhưng thầy giáo vẫn không ngừng động tác.
Hắn còn ép Aiver đan mười ngón tay vào nhau.
Những đầu ngón tay trắng nõn cũng bị nhuộm một vệt đỏ thẫm. Aiver nghĩ, hoa của em đã mất rồi.
Vì vậy…em muốn một tên nô lệ…
Tiếng thét chói tai của nữ hầu thu hút sự chú ý của mọi người. Thầy giáo hoảng loạn rời khỏi người Aiver, động tác mặc quần áo trở nên lóng ngóng. Aiver vẫn giữ nguyên tư thế cuối cùng trước khi hắn rút ra, đôi mắt em tràn đầy bình thản, như thể mọi chuyện đều chẳng liên quan gì đến mình.
Aiver không hiểu tại sao cha lại tức giận đến vậy. Thầy giáo quỳ dưới đất trông rất sợ hãi. Sau khi Aiver được đưa đi tắm rửa sạch sẽ, em ngồi bên cạnh cha. Trên người thầy giáo xuất hiện rất nhiều vết thương, những người hầu mặc đồ đen hiếm khi xuất hiện đang dùng súng chĩa vào đầu hắn.
“Em ấy tự nguyện mà!” Thầy giáo run rẩy gào lên, “Chính là nó quyến rũ tôi đụ nó! Với bộ mặt đó, sinh ra là để cho người ta đụ! Ha, tôi đụ nó sướng đến mức đó, nó đâu có nỡ để tôi chết! Aiver! Em mau lên tiếng đi!”
Cha em có chút lo lắng, vì những ngày gần đây, Aiver quả thật có vẻ hơi phụ thuộc vào vị gia sư này.
Aiver không hiểu lắm thầy giáo muốn mình làm gì.
“Aiver, con muốn làm thế nào?” Cha em cố nén cơn giận, hỏi em.
Thầy giáo nhìn Aiver với ánh mắt tha thiết. Aiver suy nghĩ một lúc. Em nhớ đến bông hoa cúc Marguerite tàn tạ trong chiếc bình đã vỡ. Không hiểu sao, loài hoa mà ban đầu em khá thích bỗng nhiên trở nên không còn ưa thích nữa.
Aiver đã biết mình muốn gì, em ngẩng lên nói với cha:
“Con muốn một tên nô lệ.”
Mặt mày thầy giáo lập tức xám ngoét như tro.
Bình luận