[LGNNBQ] Chương 9
- Duyệt Phùng
- 7 ngày trước
- 12 phút đọc
Phòng live stream của Phong Nghiêm xem như đã có chút danh tiếng, thu nhập về sau không cần phải lo lắng nữa. Em cũng thở phào nhẹ nhõm. Mãi cho tới trước khi rời đi, em vẫn duy trì nhịp sống như cũ, ban ngày đi xem nhà, ban đêm phát sóng.
Sau khi xác định được mức giá nhà đại khái, em dứt khoát chia tiền thành mấy phần: một phần dành để mua nhà, một phần làm chi phí sinh hoạt, và một phần để tích góp phòng thân.
Ngoại trừ hai suất phúc lợi "đầu bảng" đã hứa khi mới bắt đầu phát sóng, Phong Nghiêm vẫn luôn chưa nhả thêm. Cho đến khi radio trên tinh cầu rác rưởi phát thông báo tinh hạm sẽ đến đón cư dân trong vòng chưa đầy ba ngày nữa, em nghĩ tới nghĩ lui, cũng không thể thiên vị bên này mà bỏ quên bên kia.
"Phúc lợi?"
Hạ Văn Tư ngồi ngay ngắn trước màn hình. Tuy không thể tham gia mọi buổi phát sóng của Phong Nghiêm, nhưng chỉ cần có thời gian, hắn nhất định sẽ có mặt.
Trái lại, vì sự cố trong bữa tiệc lần trước, Mạc Sâm có một khoảng thời gian khá dài không thể xem phát sóng. Đến khi quay lại, hắn vừa khéo bắt gặp đoạn Phong Nghiêm chuẩn bị trao phúc lợi cho "đại ca đầu bảng".
Nói là trao phúc lợi cho đầu bảng, nhưng trong phòng live stream hiện giờ có bốn tài khoản đặc quyền thường trú. Phong Nghiêm gọi mỗi người một tiếng "anh" rất công bằng, còn mọi người thì ngầm hiểu với nhau, không cần nói rõ.
Ngay cả Mạc Sâm biến mất hơn một tháng, vị trí trên bảng thưởng của hắn cũng không hề tụt lại. Bốn người bọn họ vững vàng chiếm trọn bốn vị trí đầu bảng xếp hạng, chỉ thỉnh thoảng đổi chỗ cho nhau, còn vị trí thứ năm thì bị bỏ xa tít tắp.
"Đúng vậy. Lúc mới bắt đầu phát sóng, em đã tặng phúc lợi cho anh Thương Lam và anh Số rồi. Anh Hạ với anh Mạc Sâm ủng hộ em lâu như vậy, đương nhiên không thể thiếu."
Mạc Sâm trên nền tảng dùng thẳng tên thật, nhưng không ai dám liên hệ hắn với "Mạc Sâm" ngoài đời kia. Hạ Văn Tư thì càng trực tiếp hơn, nickname chỉ vỏn vẹn một chữ "Hạ".
Hạ Văn Tư dĩ nhiên biết Minh Tử Dục đã nhận được "đãi ngộ" gì. Giờ nghe Phong Nghiêm nói sẽ trao phúc lợi cho mình, dù là hắn cũng khó tránh khỏi dao động trong lòng. Buổi phát sóng hôm đó, hắn vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.
Chỉ một màn địa mô phỏng truyền từ xa bằng ly tự sướng cũng đủ khiến Phong Nghiêm thoải mái đến rối tinh rối mù. Nếu nói hắn không muốn được tiếp xúc gần hơn với em, vậy chắc chắn là nói dối.
Hơn một tháng lắng xuống không những không làm hắn giảm hứng thú với Phong Nghiêm, trái lại còn càng ngày càng mãnh liệt. Hắn khao khát được biết dung mạo thật sự của em, cơ thể ấy liệu có mềm mại trơn mịn như trong phòng live stream hay không, và ngoài chiếc quang não kia, Phong Nghiêm rốt cuộc là một người như thế nào.
Nhưng dù đối diện là Hạ Văn Tư, ông chủ nền tảng cũng không tiết lộ địa chỉ cụ thể của Phong Nghiêm. Dẫu sao vì dịch vụ vận chuyển nhanh của nền tảng, ông chủ vẫn nắm rõ nơi ở của em, nhưng hắn tuyệt đối không dám nói ra sau lưng em.
"Em định tặng tôi cái gì?"
Với thân phận của Hạ Văn Tư, hắn vốn không thiếu thứ gì. Bất luận là cần hay không, những thứ xuất hiện trước mặt hắn nhất định đều là tốt nhất.
Nhưng Phong Nghiêm thì khác.
Bất kể em tặng hắn thứ gì, hắn đều sẽ rất vui.
Khóe môi Hạ Văn Tư khẽ cong lên, cả người toát ra vẻ thư thái hiếm thấy.
Phong Nghiêm thực ra cũng rất đau đầu. Rốt cuộc nên tặng gì cho Hạ Văn Tư và Mạc Sâm? Hai vị đại gia thường xuyên chiếm giữ vị trí đầu bảng này, phúc lợi dành cho họ đương nhiên cũng phải tương xứng.
Phúc lợi của anh Số và anh Thương Lam trước đó đã trao rồi. Việc kéo dài tới tận bây giờ, cũng là để sắp xếp thời gian cho hợp lý, cứ hai tháng sẽ trao phúc lợi một lần cho các đại gia thường trú.
Nếu tháng nào cũng phải tặng... em e rằng không chịu nổi.
Không phải không chịu nổi về tiền bạc, mà là... về mặt thể lực.
Thông qua lần "địt mô phỏng bằng ly tự sướng" trước đó, em mới phát hiện mấy vị đại gia thường trú trong phòng live stream của mình đúng là... tư bản hùng hậu đến mức đáng sợ. Chỉ cách một tầng truyền dẫn mà thôi, vậy mà vẫn khiến em sinh ra ảo giác như thật sự bị địt đến một lượt.
Sau khi hạ sóng, em ngủ say hơn hẳn, chưa kể sáng hôm sau tỉnh dậy còn cảm thấy eo sau hơi ê ẩm.
Đương nhiên, em cũng không phủ nhận một sự thật, em thật sự đã rất sướng.
Tuy có chút cảm giác như bị mở ra cánh cửa của một thế giới mới, nhưng hai tháng qua cũng đủ để em dần thích ứng với thân phận hiện tại của mình. Hơn nữa, làm những chuyện đó quả thực rất thoải mái, em tự nhiên không bài xích.
Quan trọng hơn, em cũng đang tính toán cho tương lai sau khi có được chứng minh thân phận cư dân. Theo luật tinh tế, em bắt buộc phải có ít nhất hai giống đực làm bạn đời. Thích ứng trước với việc thân mật cùng giống đực, đối với em mà nói, chưa chắc đã là chuyện xấu.
Huống hồ, em còn một việc cấp bách hơn.
Muốn có được chứng minh thân phận cư dân, em cần một người bảo lãnh.
Đến thế giới này đã ba tháng, nhưng vì vẫn ở tinh cầu rác rưởi, không thể tiếp xúc với cư dân bản địa, em đương nhiên không thể có người bảo lãnh thích hợp. Nghĩ tới nghĩ lui, dường như chỉ có thể nhờ một trong bốn vị đại gia thường trú trong phòng live stream.
Bọn họ có tiền có thế, hẳn sẽ không mưu đồ gì ở em. Chỉ là... em không biết nếu thật sự tiếp xúc ngoài đời, bọn họ có bằng lòng giúp đỡ mình chuyện này hay không.
"Vì sắp chuyển nhà, nên sau ngày kia em sẽ tạm dừng phát sóng một thời gian. Do chưa xác định được sẽ chuyển đến đâu, nên phải tìm chỗ ở trước đã."
Phong Nghiêm không tiếp tục nói sẽ tặng Hạ Văn Tư phúc lợi gì, mà ngược lại nhắc tới chuyện tạm ngừng phát sóng.
Sau khoảng thời gian tích lũy này, em đã không còn phải cân nhắc nên mua nhà lớn bao nhiêu, mà bắt đầu để ý đến tiện ích xung quanh có đầy đủ hay không. Với cuộc sống tương lai, em tràn đầy hy vọng.
Nụ cười trên môi Hạ Văn Tư nhạt đi đôi chút. Hắn đã quen mỗi ngày đến phòng live stream của Phong Nghiêm ngồi chờ. Nghĩ đến việc phải đợi thêm một khoảng thời gian không xác định, ý niệm muốn tìm ra em lại một lần nữa trỗi dậy mãnh liệt.
Chỉ cần Phong Nghiêm ở nơi hắn có thể nhìn thấy, cảm giác nôn nóng trong lòng hắn chắc chắn sẽ vơi đi không ít.
"Cho nên lần này phúc lợi dành cho anh Hạ, dĩ nhiên còn có của anh Mạc Sâm nữa... em đang nghĩ, có thể đổi thành hình thức thanh toán ngoài đời thực không?"
Hạ Văn Tư chợt nghĩ đến điều gì đó, ngón tay khẽ siết lại.
Chẳng lẽ...
Trên màn hình, làn đạn bình luận đã bắt đầu điên cuồng suy đoán. Có kẻ còn quá đáng đến mức đoán hay là Phong Nghiêm muốn đưa phúc lợi ngoài đời, chủ động dạng chân cho các đại ca trên bảng xếp hạng địt mình. Mạc Sâm cũng nhìn thấy những dòng suy đoán thái quá kia, tuy hắn khẽ nhíu mày nhưng trong lòng lại cảm thấy nếu thật sự như vậy thì cũng không phải là không được.
Phong Nghiêm sờ sờ mặt mình, gương mặt già cũng bắt đầu đỏ ửng lên.
Tuy em không có ý định dạng chân cho người ta địt, nhưng nhìn thấy bình luận trên làn đạn nhắc đến chuyện này, em vẫn cảm thấy có chút kỳ quái.
"Phòng livestream của tôi thì mọi người cũng quen thuộc rồi, tôi không tìm người cùng phát sóng nên chiêu trò không có nhiều. Vừa vặn gặp dịp chuyển nhà lần này, tôi nghĩ đợi khi tìm được chỗ ở mới sẽ mời anh Hạ và anh Mạc Sâm ăn một bữa cơm đạm bạc."
"Nói trước là chỉ ăn cơm thôi nhé, không phải kiểu dạng chân cho địt như các người nói đâu."
Phong Nghiêm bồi thêm một câu. Nhắc đến những suy đoán trên làn đạn, em cũng không có ý giận dỗi. Em từng ghé qua các phòng livestream khác, đặc biệt là của idol hot, việc họ có quan hệ mờ ám lén lút với các đại gia trên đầu bảng là chuyện hết sức bình thường.
Hiện tại em vẫn chưa có ý định đó, chỉ đơn giản là ăn một bữa cơm, địa điểm cũng do em chọn, dù có bị nhìn thấy diện mạo thì chắc cũng không sao chứ?
Phong Nghiêm không biết việc mời các đại ca trên bảng ăn cơm có phải là một khởi đầu tốt hay không, nhưng ăn cơm dù sao vẫn tốt hơn là bị địt đúng không? Bằng không cứ giống như mấy idol Onlyfans kia, phải dạng chân ra để duy trì quan hệ, Phong Nghiêm tự thấy mình không làm được.
Cũng không hẳn là thanh cao gì, chỉ là đối tượng làm tình thì dù sao cũng phải chọn người mà mình có hảo cảm mới được.
"Được."
Thấy Hạ nhắn lại một chữ "Được", Phong Nghiêm mím môi, khẽ ho một tiếng, trong lòng cũng có vài phần chờ mong. Nếu không có gì bất ngờ, Hạ Văn Tư sẽ là giống đực đầu tiên mà em tiếp xúc sau khi đến thế giới này.
"Phiền anh Hạ và anh Mạc Sâm cho em xin số liên lạc, sau khi xác định được địa điểm ăn uống em sẽ liên hệ với hai người. À... chắc chắn là ăn riêng rồi, không thể mời chung một lúc được đúng không?"
Phong Nghiêm bị mấy lời bình luận "thiên tài" trên làn đạn làm cho nghẹn lời, chỉ là hai bữa cơm thôi, em cũng không phải là không mời nổi.
Tốc độ của Mạc Sâm còn nhanh hơn cả Hạ Văn Tư. Phong Nghiêm ghi lại số liên lạc của cả hai nhưng chưa có ý định liên lạc ngay vì sợ làm phiền đối phương.
Thế nhưng em đâu có biết, kể từ sau khi đưa số liên lạc đi, cả Mạc Sâm và Hạ Văn Tư đều thỉnh thoảng lại liếc nhìn quang não, mong đợi xem có đột nhiên nhận được tin nhắn từ em hay không.
Phong Nghiêm hoàn toàn không hay biết chuyện này. Một ngày trước khi tinh hạm đến, em vẫn đang cần mẫn livestream với nội dung mới vừa khai quật được.
"Đây là món đồ chơi mới mà gần đây tôi vừa đào được."
Nội dung livestream của Phong Nghiêm chủ yếu là thông qua các món đồ chơi, thỉnh thoảng lại tìm được vài thứ thú vị. Vì chưa quen thuộc nên phản ứng của em luôn rất ngây ngô, vụng về. Gần hai tháng livestream liên tục đã khiến cơ thể em trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết.
Ngay cả hai hạt đậu nhỏ nơi đầu vú vốn bị lõm vào, có lẽ do thường xuyên được vân vê thưởng thức mà không chỉ màu sắc trở nên diễm lệ hơn, kích cỡ cũng to ra một chút. Em luôn cảm thấy không bao lâu nữa, khe thịt nơi đó sẽ không giấu nổi chúng nữa mà chỉ có thể xinh xắn cương lên.
Để thuận tiện cho việc livestream, Phong Nghiêm chỉ mặc mỗi áo trên. Đôi chân dài săn chắc, xinh đẹp cứ thoắt ẩn thoắt hiện trước màn hình, khiến sự chú ý của đám giống đực trong phòng livestream cứ bị kéo đi mất. Làn đạn cũng thưa thớt dần, chỉ còn lại những câu "đúng đúng đúng", "tốt tốt tốt".
Phong Nghiêm nhướng mày, dứt khoát tiến sát lại gần quang não. Giọng nói của em không cố ý đè thấp nhưng vẫn mang theo một sự khàn đặc đầy câu dẫn:
"Hửm? Mọi người có nghe thấy tôi đang nói gì không?"
Ống kính máy quay chiếu thẳng vào vùng bóng tối nơi bàn tọa. Phong Nghiêm mặc chiếc áo rất rộng rãi, khiến người ta chỉ muốn chui tọt vào trong để nhìn ngắm phong cảnh bên trong rốt cuộc là như thế nào.
"Vợ dâm đang gọi anh, sao anh có thể không nghe thấy được!"
"Vợ dâm nên nói lại lần nữa đi, anh bảo đảm sẽ không chỉ nhìn chằm chằm vào chân em đâu."
"Anh vừa bị vợ iu hôn đến ngất xỉu rồi, em hôn lại lần nữa đi, anh hứa lần này sẽ không ngất đâu."
"Cút cút cút hết đi! Các người không có vợ à? Sao cứ thích tranh vợ của tôi thế hả!"
Phong Nghiêm hiện tại cơ bản đã miễn dịch với việc bị gọi là "vợ". Thấy sự chú ý của mọi người đã quay trở lại, em mới xoay người để lộ ra kiệt tác mà Lan Sinh vừa chế tạo ở phía sau. Chỗ ẩn thân diện tích không lớn, chỉ cần có thay đổi gì mới là liếc mắt một cái có thể thấy ngay.
Chỉ thấy những sợi tơ hồng nối liền nhau được kéo căng trong phòng, từ cửa chạy dài đến tận góc khuất mà ống kính không thể chụp tới. Trên sợi tơ hồng cứ cách một đoạn lại cố ý thắt một nút dây, nhìn không ra sợi dây này có tác dụng gì.
Phong Nghiêm ở ngay trước mặt mọi người trong phòng livestream mà vén áo trên lên.
Vùng bụng phẳng lỳ quấn một mảnh đồ vật, những sợi dây thon dài vòng ra phía sau đến vị trí không nhìn thấy được, còn có hai sợi tự nhiên rủ xuống. Ngay cả những giống đực kiến thức rộng rãi cũng không biết đây là thứ gì.
"Cái này sao?"
Phong Nghiêm quét mắt nhìn làn đạn, thuận tay kéo sợi dây đang rủ xuống lên.
Lần này thì có thể nhìn rõ rồi, sợi dây thon dài kia có độ đàn hồi rất tốt, vị trí cuối cùng còn treo thứ gì đó, trông giống như... cái kẹp nhỏ?
"Là kẹp vú phải không?"
"Tôi làm chứng, đúng là đồ kẹp vú!"
Cái kẹp nhỏ kia trái lại bị nhận ra ngay lập tức. Phong Nghiêm không định dùng đến nó ngay bây giờ, bèn tùy tay ném trở về.
Vòng eo săn chắc di chuyển qua lại trước quang não, thỉnh thoảng em lại cúi người lôi kéo những sợi dây thừng đã buộc chặt. Chiều cao của Phong Nghiêm trong số các giống cái được coi là cao ráo, chủ yếu là do cơ thể hắn rắn chắc, dáng người cân xứng, nhưng những chỗ nên có thịt thì cũng không hề khiêm tốn chút nào.
Đến thế giới này được gần nửa năm, thân thể em vẫn xảy ra một vài biến hóa. Đầu tiên chính là bờ mông này, cũng không biết có phải do lượng vận động không đủ hay không mà cơ mông săn chắc trước kia đã biến mất. May mà nó không bị xệ xuống, chỉ là vòng mông toàn bộ đều lớn hơn không ít. Em cũng không nhìn thấy phía sau, bèn dùng tay đo đạc cảm nhận chiều dài chiều rộng.
"Hình như gần đây tôi béo lên rồi."
Phong Nghiêm lẩm bẩm một câu, đôi tay đưa ra sau đặt lên khối thịt mông của mình. Bởi vì đang quay lưng về phía màn hình, cho nên các giống đực trong phòng livestream đều có thể nhìn thấy ngón tay của Phong Nghiêm tách ra dùng sức như thế nào, và thịt mông lại từ khe hở ngón tay tràn ra ra sao.
Toàn thân trên dưới chỉ có khối mông kia là mang sắc trắng sứ, giờ đây bị những ngón tay màu mật ong vừa bóp vừa xoa, cảm giác dâm dục thuần túy khiến những giống đực mới vào phòng livestream cũng khó lòng rời đi.
Rốt cuộc làm dâu trăm họ, lượng người xem cố định trong phòng livestream của Phong Nghiêm đã được coi là không tệ. Việc người xem ra ra vào vào vốn là hiện tượng bình thường, hiện giờ Phong Nghiêm chỉ mỗi ngày xem qua doanh thu hậu trường một chút, mỗi tuần rút tiền một lần.
Tinh tệ tích lũy trong tài khoản cá nhân cũng càng ngày càng nhiều, cuộc sống sau này của em đã có những lựa chọn tốt hơn.
Thế giới này lấy đựa cái để phân biệt giới tính, đặc điểm nam nữ trái lại xếp sau. Nữ tính so với nam tính thì những trò có thể chơi vẫn nhiều hơn một chút, ví dụ như trò "đi trên dây" mà em vừa đào bới ra được lần này.
Nữ tính có môi âm hộ đầy nếp uốn, khi môi âm hộ tách ra trông như thịt con trai, ngậm lấy sợi dây đi lại không được bao lâu thì âm đạo sẽ trào ra dâm thủy. Chất liệu của sợi dây đi này là loại đặc chế, mềm mại không có xơ vải, cho nên mới thắt được nút dây. Khi tách chân ra, đè môi âm hộ lên dây thừng mà đi lại, các nút thắt sẽ cọ qua môi âm hộ.
Bình luận