[LGNNBQ] Chương 8 - Địt Mô Phỏng
- Duyệt Phùng
- 7 ngày trước
- 12 phút đọc
Các quý tộc tham dự buổi tiệc tối lần này vẫn còn đang sống trong lo sợ bất an, nhưng bản thân Thái tử lại cảm thấy thật may mắn vì bữa tiệc đã kết thúc sớm. Ngay từ khi bắt đầu, hắn đã giống như một miếng bánh thơm ngon, khiến đám giống cái tại đây hết lần này đến lần khác tìm cách "ngẫu nhiên chạm mặt" trước mặt hắn.
Hắn còn cần tra rõ kẻ gây chuyện trong bữa tiệc, hơn nữa theo ý tứ của Thái tử, phải tận lực trì hoãn việc công bố kết quả điều tra.
"Quả thực là một sự tồn tại đáng để Minh Tử Dục phải vắng mặt."
Liếc nhìn tin nhắn Thái tử vừa gửi tới, Mạc Sâm nhíu mày, trong lòng dấy lên một dự cảm bất an.
Bởi vì thân phận tôn quý, Hạ Văn Tư đã tiếp xúc với quá nhiều giống cái. Bọn họ đều tẻ nhạt như nhau khiến hắn chán ghét. Mọi người đều lầm tưởng hắn thích những giống cái trắng trẻo mảnh khảnh, nhưng không ai biết rằng hắn thiên về kiểu người có thân hình cường tráng, màu da sẫm một chút thì càng tốt.
Phong Nghiêm có thể nói là sinh ra để dành cho thẩm mỹ của hắn. Tầm mắt hắn lướt từ bắp chân em dọc lên trên, dừng lại lâu nhất ở khối cơ bụng và cơ ngực săn chắc kia.
Thân thể như vậy nhìn qua đã thấy vô cùng muốn địt, ngay cả hương thơm trên người em hắn cũng không hề bài xích. Khi thấy giữa hai chân Phong Nghiêm bắt đầu cử động theo nhịp điệu của món đồ chơi nhỏ, Hạ Văn Tư hơi nheo mắt, ngửa đầu uống cạn ly rượu vang đỏ.
Khi vật trong hậu huyệt Phong Nghiêm mở chế độ cảm biến, cảm giác sẽ lập tức phản hồi đến ly tự sướng của Minh Tử Dục. Phong Nghiêm hoàn toàn không biết rằng ngay cả cảm giác bị xâm nhập cũng sẽ được truyền tải đi.
Thậm chí vật kia còn đang không ngừng thúc vào trong, càng lúc càng tiến gần đến đáy, sâu đến mức Phong Nghiêm lo lắng không biết bụng mình có bị đâm thủng hay không mới chịu dừng lại.
"Chậc! Các người thấy không? Cái này là vào đến tận cùng bên trong rồi đúng không?"
"Đại gia đầu bảng không chỉ là tư bản có tài chính hùng hậu, mà 'tư bản' dưới háng cũng hùng hậu quá đi!"
"Mấy đứa lúc nãy gáy đâu rồi, ra đây mà xem này?"
Minh Tử Dục nào đã bao giờ được người ta khen ngợi dương vật hắn như thế. Chẳng sợ biết rõ ngoài Thái tử và Nguyên soái ra thì không ai hay biết danh tính mình, hắn vẫn mím chặt môi, vành tai đỏ bừng lên.
Bên trong cơ thể Phong Nghiêm so với tưởng tượng của hắn còn thoải mái hơn nhiều. Đây mới chỉ là cảm giác truyền qua ly tự sướng, nếu thực sự được đâm vào trong hậu huyệt của em, dương vật của Minh Tử Dục chắc chắn sẽ còn trướng lớn hơn vài phần.
Trong phòng livestream, Phong Nghiêm vì cảm giác bị căng ra lần nữa mà rên hừ một tiếng, đôi chân dang rộng cũng không trụ vững được nữa mà bắt đầu run rẩy.
Ly tự sướng truyền cảm hiện là món đồ chơi được săn đón nhất đế quốc tinh tế. Tuy vẫn còn khoảng cách so với làm tình thật sự, nhưng nó đã đủ để khỏa lấp sự cô đơn của những cặp đôi ở xa nhau.
Đừng nói là Phong Nghiêm, ngay cả Minh Tử Dục cũng chưa từng tiếp xúc với loại đồ chơi này, hay nói đúng hơn là hắn chưa bao giờ cần đến chúng.
Thế nên đây cũng là lần đầu tiên Minh Tử Dục biết được, cái thứ đang bao bọc lấy dương vật mình lại là một sự tồn tại kinh người đến thế.
Bên trong Phong Nghiêm thực sự vô cùng sung sướng, vì căng thẳng mà toàn bộ thành ruột đều co thắt bao chặt lấy dương vật hắn. Minh Tử Dục đặt hai tay lên ly tự sướng, cơ bụng gồng chặt đến mức nổi rõ từng thớ.
Dù biết là không nên, nhưng với tư cách một giống đực lịch thiệp, hắn không nên đột ngột rút dương vật ra khi thấy giữa hai chân Phong Nghiêm đang run rẩy, để rồi ngay giây sau lại hung hãn đâm mạnh vào.
Thế là tất cả mọi người trong phòng livestream đều thấy vật trụ trong hậu huyệt Phong Nghiêm như phát điên, ra vào với tốc độ kinh người.
Phong Nghiêm đột ngột đè chặt lấy bụng mình, ngón chân co quắp, ưỡn người lên. Cơ thể dùng sức khiến hậu huyệt cũng thắt chặt theo. Minh Tử Dục nhíu mày thở gấp một tiếng, bị những rãnh thịt trong ly tự sướng hút chặt đến mức không thể nhúc nhích.
Có lẽ vì vật trụ không còn quấy phá nữa nên biểu cảm của Phong Nghiêm đã thả lỏng đôi chút. Ngay khi cơ thể em vừa áp trở lại mặt giường, hậu huyệt cũng thôi không thắt chặt nữa.
Thì ra vật trụ vốn đang nằm yên trong hậu huyệt bỗng nhiên động đậy. Thừa dịp Phong Nghiêm chưa kịp phản ứng, nó nương theo sự nhu động chậm rãi của thành ruột, nghiền nát điểm mẫn cảm rồi đâm thẳng vào cửa kết tràng.
Toàn thân Phong Nghiêm gồng lên, rốt cuộc không cách nào dang rộng hai chân đối diện với màn hình được nữa. Em chật vật xoay người quỳ gối trên giường, khối cơ mông săn chắc căng chặt, động tác theo bản năng muốn chạy trốn này không thể lừa dối được mọi người trong phòng livestream.
Thế nhưng Minh Tử Dục không cho em cơ hội thoát thân, đôi tay ấn chặt trên ly tự sướng dùng sức, dương vật giả nhanh chóng ra vào trong khe rãnh, mỗi một lần đều nghiền qua điểm mẫn cảm, đâm thẳng vào tận cùng mới chịu rút ra.
"Ah...Ah...Ưm"
Mông thịt đang vểnh lên của Phong Nghiêm bỗng chốc mất sạch sức lực, cuối cùng chỉ có thể miễn cưỡng quỳ rạp trên giường. Vật hình trụ va chạm với hậu huyệt tạo ra những tiếng "lạch bạch lạch bạch" đầy dâm mỹ. Mỗi khi bị đâm mạnh vào trong, Phong Nghiêm đều không tự chủ được mà ngửa đầu lên, đường cong uốn lượn trên tấm lưng cũng theo đó đập vào mắt đám giống đực.
"Đệt! Cái này cũng quá mạnh bạo rồi, thân thể rắn chắc như A Nghiêm mà còn bị đâm tới mức phải trốn về phía trước."
"Phải biết đây mới chỉ là trạng thái truyền cảm thôi đấy, nếu làm thật chắc A Nghiêm bị đâm hỏng mất."
"Lỗ đít A Nghiêm bị ma sát đến đỏ bừng rồi kìa, vách thịt quấn chặt quá, còn bị lộn ra ngoài một chút nữa."
Phong Nghiêm tự nhiên không biết mình đã quấn lấy vật hình trụ kia chặt đến mức nào. Tốc độ ra vào của Minh Tử Dục quá nhanh, khiến thịt mềm bên trong của em đều bị lộn ra ngoài, làm cho đám đông trên màn hình gào thét không thôi, làn đạn bình luận bay ngập trời.
Hạ Văn Tư ngâm mình trong bồn tắm, biểu cảm trên mặt nhạt đi vài phần. Tầm mắt hắn tập trung vào phần thịt mềm không ngừng lộn ra ngoài của Phong Nghiêm trên màn hình. Rõ ràng mới uống rượu vang không lâu, nhưng hắn lại cảm thấy cổ họng khô khốc.
Mạc Sâm thì so với Hạ Văn Tư còn tốt hơn một chút, trong tay hắn vẫn còn vật thay thế. Nếu đã tìm được người thì không cần phải tiết kiệm nữa, chiếc quần lót Phong Nghiêm từng mặc qua bị hắn ấn chặt lên dương vật của mình.
Hắn từ bữa tiệc trở về không bao lâu, trên người vẫn mặc bộ quân phục cứng cáp, quanh thân toát ra vẻ chính trực, chỉ có chiếc quần quân phục giấu dưới bàn thư ký là đã kéo khóa xuống từ lâu.
Hơi thở của Minh Tử Dục cũng trở nên dồn dập, vành tai đỏ bừng như sắp nhỏ máu. Cơ bụng căng thẳng không ngừng thúc mạnh vào ly tự sướng, đôi mắt hắn dán chặt vào từng cử động của Phong Nghiêm trên màn hình. Đồng tử vì hưng phấn mà thu hẹp lại, bên tai vang vọng tiếng rên rỉ khàn khàn của đối phương.
Mỗi một tiếng rên đều khiến sống lưng Minh Tử Dục tê dại, dục vọng tăng vọt.
Phong Nghiêm thầm cảm thấy may mắn vì mình đã chọn che giấu diện mạo, người trong phòng livestream không nhìn thấy biểu cảm trên mặt em. Em vùi mặt vào gối, đôi tay nắm chặt khăn trải giường đặt bên tai để không bị lực va chạm từ vật hình trụ trong hậu huyệt làm cho cộc đầu vào thành giường.
Ngoại trừ việc không có "hàng thật" cắm vào, thì cảm giác này so với làm tình chẳng khác là bao.
Tôn nghiêm nam tính của Phong Nghiêm đã được tái thiết lập kể từ khi xác định mình là giống cái. Lần này tuy không bị người khác đè dưới thân, nhưng cũng khiến em chẳng dễ chịu gì. Do tâm lý mâu thuẫn, thân thể em nảy sinh phản ứng né tránh theo bản năng.
Hơn nữa Minh Tử Dục đâm quá hung bạo, cảm giác ở mông em vô cùng kỳ lạ. Điểm mẫn cảm bị nghiền nát liên tục, vách lỗ đít bị lực va chạm làm cho tê dại. Thân thể dần dần thích ứng, thậm chí bắt đầu cảm thấy khoái lạc.
Về mặt tâm lý, Phong Nghiêm vẫn định giãy giụa thêm một lát, nhưng ngay khi em phát ra tiếng thở dốc dính dấp thì vật hình trụ trong hậu huyệt lại một lần nữa thay đổi. Tiết tấu ra vào thong thả ban nãy đã bị phá vỡ.
Minh Tử Dục không còn rút ra toàn bộ rồi đâm vào hết cỡ nữa, mà lực đạo ra vào lại càng thêm nặng nề, biên độ thúc đẩy cũng lớn hơn trước.
Phong Nghiêm nhận ra điều gì đó, nhưng tư thế nằm bò trên giường hiện tại không thể ngăn cản được động tác tiếp theo của Minh Tử Dục. Điểm mẫn cảm bị nghiền ép không ngừng, vách thịt ê ẩm khiến Phong Nghiêm không thể không vểnh mông lên, tay ôm lấy bụng mình.
Dù Phong Nghiêm đã đeo bao cao su từ trước, nhưng lực phun trào của tinh dịch vẫn vô cùng kinh người, cách một lớp màng mỏng liên tục đập mạnh vào vách thịt.
Phong Nghiêm phát ra tiếng rên rỉ kéo dài. Dương vật không được vuốt ve đang ở trạng thái bán cương cứng cũng rỉ ra tinh dịch. Thịt mềm nơi hậu huyệt co rút kịch liệt, sâu trong thành ruột không ngừng phun ra nước dâm.
Dâm thủy trơn ướt đẩy vật hình trụ ra ngoài, nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ. Miệng huyệt của Phong Nghiêm đóng mở như một cái miệng nhỏ, bắn ra thêm vài luồng dâm thủy khi lên đỉnh nữa mới thực sự dừng lại.
Đại đa số dâm thủy đều rơi xuống đệm giường, cũng có một ít vừa mới từ miệng huyệt chảy ra, hòa cùng những sợi tơ dâm mỹ lúc này mới bắt đầu nhỏ giọt.
"Tuyệt..."
Kênh chat như bị ấn nút tạm dừng, một hồi lâu sau mới bùng nổ lượng bình luận lớn nhất từ khi Phong Nghiêm bắt đầu phát sóng đến nay.
Chế độ chia sẻ mùi hương của phòng livestream vẫn đang mở, mùi vị giống cái nồng đậm khiến đám giống đực đang chờ đợi trong phòng phát sinh hưng phấn ở những mức độ khác nhau, cùng với đó là dục vọng theo đuổi bạn tình mãnh liệt.
Có lẽ do hương thơm đã nồng đến một mức độ nhất định, cuối cùng cũng có người phân biệt được mùi hương của Phong Nghiêm. Đó là mùi xạ hương nồng nàn pha lẫn chút vị muối biển sau khi phơi mình dưới nắng gắt. Nếu Phong Nghiêm không động tình, mùi vị ấy sẽ chỉ thoang thoảng không rõ ràng, khiến người ta cứ muốn hít hà mãi để tìm xem rốt cuộc đó là hương gì.
Minh Tử Dục thở hắt ra một hơi, rõ ràng nhiệt độ trong nhà không quá nóng, nhưng sau gáy hắn vẫn rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Vừa mới sơ giải dục vọng, theo lý thuyết hắn nên cảm thấy thỏa mãn, nhưng thế này vẫn là không đủ!
Tầm mắt Minh Tử Dục liếm láp từng tấc một trên cơ thể đang run rẩy của Phong Nghiêm. Hắn ngược lại càng thêm không thỏa mãn, khát vọng đối với Phong Nghiêm gần như đã đạt tới đỉnh điểm. Nếu không phải còn giữ được vài phần lý trí, sợ là hắn đã cưỡng ép người bạn kia phải tiết lộ thông tin của Phong Nghiêm cho mình.
Thể lực của Phong Nghiêm có thể nói là tuyệt hảo, vậy mà sau trận kịch chiến này, em cư nhiên cũng cảm thấy có chút mệt mỏi. Chủ yếu là hai chân vẫn còn mềm nhũn, hậu huyệt cứ như đang ngậm thứ gì đó, cảm giác khác lạ vô cùng rõ ràng.
Cũng may hiệu quả của buổi phát sóng trực tiếp này hẳn là rất tốt, hiệu ứng quà tặng thưởng vẫn luôn liên tục không dứt, nhiều đến mức khiến em phải líu lưỡi.
Hơn nữa nếu em không nhìn lầm, hình như lại có thêm hai vị đại gia vào nữa?
Tuy rằng kiếm được tiền, nhưng Phong Nghiêm không hiểu sao vẫn có chút dự cảm bất tường. Không phải vì chuyện tiền bạc, mà là cảm thấy có quá nhiều đại gia tụ tập ở cái phòng livestream nhỏ bé này của em, em thấy sau này mông mình sẽ bị chơi hỏng mất? Phong Nghiêm rùng mình một cái, nhìn về phía nơi ở tạm bợ đơn sơ của mình.
Vì chỉ là một chỗ ẩn thân tạm thời nên đương nhiên không thể có điều kiện sinh hoạt tốt. Thứ được dùng làm "cửa chính" chẳng qua chỉ là đống linh kiện máy móc phế liệu có thể thấy khắp nơi trên tinh cầu rác rưởi. Ở nơi này, chỗ để ẩn náu chưa bao giờ thiếu.
Thông thường, quanh những "ngọn núi" rác chất cao như núi luôn có thể tìm được nơi thích hợp để ẩn thân.
Ngoài em - kẻ đột ngột bị ném tới tinh cầu rác rưởi thì cư dân bản địa thực ra cũng không cần phải trốn tránh như vậy. Thường chỉ có những lão già lớn tuổi không có thân nhân chăm sóc, hoặc cô nhi mất cha mẹ, mới chọn tìm chỗ ẩn náu gần núi rác.
Chỉ đến mỗi lần tinh hạm chở đầy rác tới đổ, mới có thanh niên trai tráng kéo nhau đến đây đào bới tìm đồ có giá trị.
Muốn tránh bọn họ cũng không khó. Đây chính là lý do em có thể ẩn mình tới tận bây giờ.
Hôm nay thời gian phát sóng rõ ràng dài hơn hôm qua. Kết thúc xong, em vẫn phải đi tắm rửa lại một chút. Ga giường hôm qua mới giặt, theo thời tiết hiện tại thì tới chiều đã khô.
Kéo tấm ga còn ẩm xuống, Phong Nghiêm lại hỏi khán giả trong phòng live stream có muốn tiếp tục trò chuyện thêm một lát không, tiện thể em đi tắm luôn.
Ngâm suối nước nóng có lẽ là điều duy nhất em sẽ nhớ về tinh cầu rác rưởi. Có lẽ vì hiện giờ đã có chút tiền tiết kiệm, áp lực sinh tồn dường như bỗng chốc nhẹ đi, cả người em cũng theo đó mà thả lỏng.
Ngâm mình trong làn nước nóng hổi, đầu óc em cũng trở nên chậm chạp.
Quang não vốn đặt xa một chút bị em kéo lại rất gần. Gần đến mức ống kính bắt trọn những điểm nổi bật trên cơ thể em. Vừa rồi rời khỏi chỗ ẩn thân, có lẽ do gió lạnh thổi qua, trước ngực vốn khẽ nhô lên nay lại co rụt lại. Làn da màu mật ong ngâm trong nước, quầng vú càng thêm rõ nét.
Những người trong phòng live stream rất khó rời mắt khỏi nơi ấy.
Mãi tới ngày hôm sau, ông chủ nền tảng phát sóng mới biết phòng live stream của Phong Nghiêm lại xuất hiện thêm hai tài khoản đặc quyền. Lúc này hắn rốt cuộc cũng không thể ngồi yên. Nếu như với Vu Khải và Minh Tử Dục hắn còn có thể xoay xở đôi phần, thì thân phận của Thái tử và Nguyên soái lại hoàn toàn không phải người như hắn có thể tùy tiện đắc tội.
May mà Thái tử không từ chối yêu cầu liên lạc của ông chủ nền tảng. Không ai biết hai người đã trao đổi điều gì, chỉ biết bốn tài khoản đặc quyền kia không hề gây ra sóng gió lớn trong phòng live stream của Phong Nghiêm.
Còn những lời bàn tán ngầm phía sau thì không phải điều Phong Nghiêm có thể biết. Thực tế, em cũng chẳng có khái niệm rõ ràng về "tài khoản đặc quyền", chỉ cảm thấy bọn họ đặc biệt có tiền, mỗi lần tặng thưởng quà đều khiến em phải líu lưỡi.
Dẫu vậy, em cũng không cố tình lấy lòng những "đại ca" ấy. Nói cho cùng, em bỏ công sức phát sóng, bọn họ tự nguyện thưởng quà; em gọi một tiếng "cảm ơn anh trai" đã là hết lòng hết dạ rồi.
Bình luận