top of page

[LGNNBQ] Chương 5 - Lần Đầu Xài Trứng Rung

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 7 ngày trước
  • 11 phút đọc

Phong Nghiêm đã chuẩn bị tâm lý thật kỹ càng, em vừa mới lên mạng đặt mua mấy món đồ chơi tình dục để dùng cho buổi livestream lần này.


Dù ở thời đại tinh tế, khoa học kỹ thuật vô cùng phát đạt, nhưng các loại đồ chơi trên thị trường cũng không quá mức phô trương. Buổi phát sóng trực tiếp tối nay, nếu nói là một màn "chơi cúc hoa" thì cũng chẳng sai chút nào.


Trước đó, Phong Nghiêm đã dựa theo giáo trình trên mạng để chuẩn bị sẵn sàng. Nghĩ đến đây, biểu tình của em có chút không tự nhiên, cũng may dung mạo đã được xử lý làm mờ nên không ai phát hiện ra sự lúng túng ấy.


"Đây là loại trứng rung điều khiển từ xa được đề cử trên mạng, không chỉ có biên độ rung đa dạng mà nhiệt độ cũng có thể điều chỉnh, à...... còn cái chức năng này em không hiểu rõ lắm." Phong Nghiêm ngồi xếp bằng trên giường, gương mặt lộ vẻ khó xử, giọng nói có chút ngập ngừng.


Dòng bình luận bắt đầu nhảy liên tục, hối thúc em đưa tờ hướng dẫn sử dụng cho bọn hắn xem.


Phong Nghiêm nghĩ bụng có lẽ những người xem kiến thức rộng rãi sẽ biết, bèn đưa tờ hướng dẫn lại gần camera. Kết quả vì quá sát nên hình ảnh bị nhòe, em phải lùi lại mấy bước rồi mới ngồi xuống giường lần nữa.


Nhờ sự giải thích của khán giả, Phong Nghiêm mới biết hệ thống quay chụp của Ngôi Sao Livestream rất thông minh. Chỉ cần em cho phép, nó sẽ tự động lấy nét và truyền phát cận cảnh, vô cùng tiện lợi.


Khi tờ hướng dẫn sử dụng hiện rõ trong tầm mắt, khán giả tức thì sôi sục. Hiển nhiên món đồ chơi mà Phong Nghiêm mua có không ít người đã từng biết qua hoặc sử dụng rồi.


*'Đã đến lúc sinh viên ưu tú của đại học y là tại hạ ra tay rồi. Để tại hạ giảng giải một chút cho dễ hiểu, chắc hẳn em đã nghe qua nội soi cổ tử cung rồi chứ?'*


Dưới sự giải thích của vị tự xưng là sinh viên y khoa kia, Phong Nghiêm một lần nữa bị đảo lộn tam quan. Phải nói rằng người thời tinh tế thật biết cách hưởng thụ, ai mà ngờ được món đồ chơi nhỏ bé trong tay em lại ẩn chứa nhiều công năng đến thế.


Em thậm chí cảm thấy món đồ chơi này có chút nóng bỏng tay, hèn gì giá cả lại đắt đỏ như vậy, quà tặng kèm cũng rất nhiều. Ban đầu em cứ ngỡ quà nhiều là để nâng giá, hóa ra tất cả đều là nhu yếu phẩm cần thiết.


Có một bình chất lỏng lớn như chai dầu gội, cư nhiên dùng để đổ đầy vào trứng rung. Mục đích là để mô phỏng cảnh tinh dịch phun ra từ đỉnh dương vật khi bắn tinh. Chất lỏng này có thể được cơ thể hấp thu, giúp bôi trơn và bảo dưỡng hậu huyệt cực tốt.


Nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa là gì. Nghe theo kiến nghị trên mạng, em còn mua thêm một bộ đồ chơi khác. Món này vốn định dùng để thủ dâm, và nó mới chính là "át chủ bài" của đêm nay.


*'Bộ này gồm hai món: một là máy thủ dâm cảm ứng dành cho nam, hai là dương vật giả cảm ứng đặt trong cơ thể dành cho nữ. Hai thứ này là một cặp đồng bộ. Khi nam nhân cắm dương vật vào máy thủ dâm, dương vật giả trong cơ thể nữ nhân sẽ lập tức kết nối và hoạt động theo. Mục đích chính là để giải tỏa nỗi cô đơn cho phụ nữ từ xa'*


Theo cách nói trên dòng bình luận, nhờ có bộ cảm biến mà cảm giác khi đàn ông đâm vào máy thủ dâm chẳng khác gì đang dịt bên trong phụ nữ. Ngược lại, dương vật giả trong cơ thể người kia cũng sẽ chuyển động y hệt theo nhịp dập của đàn ông.


Thần kỳ nhất là khi đàn ông bắn tinh, dương vật giả cũng sẽ phun ra tinh dịch mô phỏng. Cả hai món đồ chơi này đều được đánh giá rất cao, nhưng có vẻ không phù hợp với Phong Nghiêm cho lắm.


"À thì...... Hiện tại tôi không có bạn đời, máy thủ dâm này hiển nhiên không dùng được rồi......"


Phong Nghiêm thở phào một hơi, định bụng thuận thế cất máy thủ dâm sang một bên. Thế nhưng dòng bình luận lập tức phản đối dữ dội, thậm chí quà tặng còn bay ngập màn hình khiến em muốn lờ đi cũng không được.


*'Loại này không có bạn đời vẫn chơi được mà! Các phòng livestream khác đều có phúc lợi cho bảng xếp hạng tặng thưởng đấy! Người đứng đầu bảng chi tiền nhiều nhất, em cứ trực tiếp hỏi xem hắn có muốn dùng máy thủ dâm không. Chủ phòng à, em cũng nên học tập người ta, ôm lấy đùi của đại gia đầu bảng đi chứ!'*


Muốn trở thành người dùng hot thì không thể thiếu một "đại ca" đầu bảng tài lực hùng hậu chống lưng. Đám khán giả này đã chực chờ trong phòng livestream mấy ngày nay, bọn hắn hy vọng Phong Nghiêm có thể phát sóng lâu dài, tốt nhất là tìm được một vị đại gia trấn giữ để bọn hắn cũng được hưởng ké chút phúc lợi sau này.


Minh Tử Dục ngồi ngay ngắn theo bản năng trước quang não, hắn vô cùng khắc chế, ánh mắt mấy lần đảo qua chiếc ly tự sướng trong tay Phong Nghiêm. Nếu thật sự hỏi hắn có muốn không, cũng không phải là không thể.


Đúng là người tinh tế, tâm địa gian giảo hết lớp này đến lớp khác. Phong Nghiêm không ngờ tới còn có thể làm như vậy, chỉ là thật sự phải đem chiếc ly cảm ứng này giao vào tay kẻ khác, em vẫn còn do dự, định bụng tìm cách lấp liếm cho qua chuyện.


Ngay lúc này, màn hình phòng livestream bị hiệu ứng quà tặng đánh thưởng spam liên tục. Chân mày Minh Tử Dục dần nhíu lại, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc hơn.


Phong Nghiêm cũng có chút ngoài ý muốn, nhìn quà tặng vẫn đang spam, em hậu tri hậu giác lên tiếng:


"Cảm ơn, à, vị đại gia mang số hiệu 1796554 này đã tặng quà, nhưng cũng không cần tặng nhiều như vậy đâu."


Phong Nghiêm đột nhiên cảm thấy chiếc ly tự sướng trong tay bắt đầu nóng bỏng tay. Vị đại gia đột nhiên xuất hiện này, không phải là vì phúc lợi dành cho "đại ca đầu bảng" đấy chứ?


"Oa! Có anh em nào đếm xem đây là bao nhiêu cái xe hoa dạo chơi công viên không?"


"Chậc! Đại gia, đúng là đại gia thật sự, loáng một cái mà vài vạn tệ đi tong rồi sao?"


Xe hoa dạo chơi công viên là món quà tặng thưởng có giá cao nhất trên Ngôi Sao Phát Sóng Trực Tiếp, mỗi cái trị giá hai ngàn tinh tệ. Chỉ trong chốc lát, vài vạn tệ đã trực tiếp ném vào, thứ tự trên bảng xếp hạng đánh thưởng thay đổi nhanh chóng.


Minh Tử Dục mím chặt môi, nhìn dãy số kia cuối cùng cũng vượt qua mình, leo lên vị trí bảng một.


Hắn không phải không thể tiếp tục nạp tiền, điều hắn do dự là có nên vì giận dỗi mà tranh cao thấp với người khác trên bảng tặng thưởng hay không. Chính trong lúc do dự đó, hắn đã bỏ lỡ một cơ hội tiếp xúc với Phong Nghiêm.


Bản thân Phong Nghiêm tuy không thừa nhận cái gọi là phúc lợi đầu bảng, nhưng nề hà hiện tại là đâm lao phải theo lao, mắt thấy người dùng tên Anh Số kia vẫn còn đang tặng quà, da đầu em cũng bắt đầu tê dại.


"Anh ơi! Đủ rồi, không cần tặng nữa đâu."


Đừng nói, dãy số kia quả nhiên nghe lời Phong Nghiêm, dừng tay không tặng quà nữa.


"Phúc lợi?"


Quà tặng tuy đã dừng, nhưng màu sắc đặc biệt của dòng bình luận dành cho khách quý trang web lại vô cùng chói mắt. Tay Phong Nghiêm cầm ly tự sướng run nhè nhẹ, tuy không tình nguyện nhưng vẫn phải mở miệng hỏi một câu:


"Anh ơi, cảm ơn anh đã ủng hộ, món quà nhỏ này..."


Giọng Phong Nghiêm khàn khàn, ngón tay chọt nhẹ lên chiếc ly, ngữ tốc đã cố gắng thả chậm hết mức. Đại ca đầu bảng nhìn qua là biết không thiếu tiền, chắc chắn sẽ không thèm để mắt đến món quà nhỏ bé này đâu.


"Địa chỉ tôi đã nhắn tin cho em"


Phong Nghiêm có thể làm sao bây giờ? Em chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, dứt khoát làm trước mặt mọi người trong phòng livestream mà gửi chiếc ly đi.


Phải nói là khoa học kỹ thuật hiện đại thật phát triển, bên này vừa gửi đi không bao lâu, phản hồi của đại ca đầu bảng đã tới.


"Đã nhận được, em muốn khi nào dùng?"


Trong lòng Phong Nghiêm thầm mắng chửi, em không bao giờ muốn dùng!


"Hay là để lần sau dùng được không? Hôm nay tôi có nội dung khác rồi, tạm thời thay đổi thì không hay lắm."


Ngoài miệng em vẫn phải tâng bốc người ta, dùng giọng thương lượng hỏi xem có thể dời sang lần sau hay không.


"Có thể, nhưng em chưa gọi tôi là anh trai."


Môi Phong Nghiêm mím chặt, khô khốc gọi một tiếng anh trai.


Điều này dường như đã dỗ dành đối phương vui vẻ, sau khi gửi một chữ "Ừ" thì người nọ không ra vẻ làm mình làm mẩy nữa.


Phong Nghiêm thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhìn lại thứ trong tay mình, hiện giờ chỉ còn lại một món đồ chơi nhỏ. Em đưa tay nhéo nhéo, không biết làm bằng chất liệu gì mà mềm mại đến không tưởng.


Nó có hình trứng dài, còn có một cái đuôi thon dài. Theo giải thích trong bản hướng dẫn, bộ phận cảm ứng nằm ở phần đuôi, còn camera nội soi lại nằm ở đỉnh của hình trứng. Phong Nghiêm không có khái niệm gì về nội soi, cứ ngỡ nó cũng giống như nội soi dạ dày, chỉ có thể nhìn thấy phần thịt trong phạm vi ống kính.


Em cúi đầu rót tinh dịch mô phỏng vào trứng rung. Việc chuẩn bị bài vở trước đó quả là có ích, Phong Nghiêm cũng không có ý định ngượng ngùng xoắn xuýt. Em vừa rồi đã cởi áo ngoài ra, lúc này ngón tay đặt lên lưng quần, nhanh nhẹn lột bỏ chiếc quần dài.


Hắn hơi nâng mông lên, đôi bàn chân căng chặt đạp lên giường, cởi luôn cả quần lót ra.


Dương vật của Phong Nghiêm vẫn đang ngủ đông, trước khi phát sóng em đã tìm hiểu kỹ lưỡng. Đám lông mu từng mọc hoang dại nay đã có dấu vết cắt tỉa rõ ràng, cơ mà cũng chỉ là đơn giản tỉa bớt những sợi thừa thãi ở rìa, không quá mức tinh xảo.


"Tôi học trước một chút, à, cái thứ này thật sự nhét vào được sao?"


Phong Nghiêm ở trước mặt người xem tách hai chân ra, toàn thân em đều là màu mật ong khỏe khoắn, chỉ có nơi tư mật quanh năm không thấy ánh mặt trời này là trắng nõn như sứ. Đừng nói là những kẻ đang gào thét trên kênh chat, ngay cả Minh Tử Dục cũng phải ngồi ngay ngắn lại.


Hắn nhìn chằm chằm không chớp mắt, trong miệng đột nhiên trở nên khô khốc.


Ống kính đặc tả vô cùng điêu luyện, theo nhịp thở mà đóng mở, hậu huyệt mang một màu nội tạng khỏe mạnh. Đây cũng là lần đầu tiên Phong Nghiêm tự mình chuẩn bị, cảm giác dị vật tiến vào hậu huyệt không mấy dễ chịu, ban đầu trong lòng em còn thấy gượng gạo, ngón tay cử động cũng rất cứng đờ.


Nơi phía sau này vốn là chỗ mềm yếu, non mềm, em lại chẳng hề nương tay, trong mắt người xem thì lối vào hậu huyệt thậm chí đã hơi sưng lên.


'Vợ iu, cái miệng nhỏ phía dưới có phải hơi sưng rồi không?'


'Đâm kiểu đó, không sưng mới lạ đấy?'


Kích cỡ của trứng rung tiến vào hậu huyệt vốn không khó, nhưng Phong Nghiêm đâm vào lối vào rất nhiều lần, lần nào cũng bị chặn ở bên ngoài. Miệng huyệt vốn đã hơi sưng, giờ càng lồi ra một chút.


Môi Phong Nghiêm mím chặt vì nôn nóng, tầm mắt rơi trên màn hình quang não. Trên kênh chat của phòng livestream đều bảo em đừng vội, cứ thử từng chút một, thậm chí có người xem hảo tâm còn dạy học bằng văn tự ngay tại chỗ: thả lỏng thân thể, ngón tay đặt ở đáy vật hình bầu dục, cảm nhận cơ huyệt mấp máy, sau đó để hậu huyệt "ăn" trứng rung vào.


"Ăn vào sao?"


Giọng Phong Nghiêm có vài phần không chắc chắn, chỗ này trước kia toàn là phun ra, giờ còn có thể nuốt vào trong?


Em vốn là người biết nghe lời khuyên, không chỉ thân thể thả lỏng mà miệng huyệt đang căng chặt cũng thử nuốt trứng rung vào. Em đã chuẩn bị từ trước, hậu huyệt thực chất đã khuếch trương đôi chút, chỉ vì căng thẳng nên mới mãi không tìm được đường vào.


Hiện tại vừa thả lỏng, miệng huyệt hơi sưng lên quả nhiên đã nuốt được phần đầu trứng rung. Góc trái bên dưới màn hình phòng livestream xuất hiện một góc nhìn mới, hiển thị rõ ràng toàn bộ tình trạng hậu huyệt của Phong Nghiêm.


Phong Nghiêm cũng nhìn thấy, tay lập tức run lên. Trên màn hình có thể thấy rõ cảnh hậu huyệt đột ngột co rút, đối với Phong Nghiêm mà nói đây là tình huống "ngại muốn chết", nhưng đối với đám giống đực đang canh giữ trong phòng livestream, đó lại là cảnh đẹp không thể rời mắt.


'Hẹp quá, to như của anh chắc chắn không vào nổi đâu nhỉ?'


'Lầu trên tốt nhất nên có tự trọng chút đi, thô thì có ích gì, còn phải dài nữa.'


Khóe miệng Minh Tử Dục khẽ nhếch, nảy sinh vài phần kiêu ngạo khó hiểu. Hậu huyệt của Phong Nghiêm vừa hẹp vừa dài, nếu là giống đực bình thường e là không chạm được tới đáy, nhưng hắn thì có thể.


Ngón tay Phong Nghiêm tì vào đáy trứng rung, cảm nhận hậu huyệt mấp máy, từng chút một nuốt vào trong. Cho đến khi thân hình bầu dục hoàn toàn lọt thỏm vào hậu huyệt, chỉ còn lại cái đuôi thon dài rủ bên ngoài.


Thoạt nhìn cứ như mọc thêm cái đuôi, trên trứng rung có những gờ nổi nhỏ, nếu mở chế độ rung sẽ cọ xát vào thịt non trong hậu huyệt. Phong Nghiêm thở phào một hơi, khí hậu ở tinh cầu rác không tốt lắm, hiện đang là mùa hạ, chỉ cần cử động nhẹ là mồ hôi đầm đìa.


Phong Nghiêm ngày thường kiên trì rèn luyện nên khá thích nghi với khí hậu nơi này, kết quả chỉ vì loay hoay với cái trứng rung nhỏ xíu mà lại vã một thân mồ hôi tinh mịn. Mồ hôi từ trán chảy xuống, trượt dài rồi lặn mất vào trong cơ bụng.


Dương vật của Phong Nghiêm vẫn đang ngủ đông, việc hậu huyệt nuốt trứng rung không mang lại cho em kích thích quá lớn. Trong lòng em vừa mới lóe lên ý nghĩ "kẻ hèn trứng rung cũng chỉ đến thế thôi", thì thực tế đã lập tức dạy cho em một bài học.


"Á!"


Phong Nghiêm không biết điểm nhạy cảm của mình nằm khá nông, trứng rung khởi động giống như mang theo dòng điện, vừa điên cuồng nhảy nhót trong hậu huyệt, vừa không ngừng ép lên điểm nhạy cảm.


'Oa! Điểm dâm nằm nông vậy sao?'


'Thế này chẳng phải chỉ cần vào một chút, thúc mạnh vào điểm dâm là có thể làm chủ phòng lên đỉnh rồi?'


'Mẹ kiếp! Ra nước luôn rồi.'


Chân mày Phong Nghiêm nhíu chặt, đôi môi hơi hé mở, thấp thoáng thấy được đầu lưỡi đỏ tươi. Khoảnh khắc khối lồi trong hậu huyệt bị quét qua, em theo bản năng khép chân lại, mu bàn chân uốn cong đột ngột co rụt, đôi chân run rẩy kịch liệt.


Cũng may trứng rung đang rung lộn xộn trong hậu huyệt không phải lúc nào cũng đè lên khối lồi đó mà rung, em thích nghi một lát, tuy rằng nơi bàn tọa vẫn còn run rẩy, nhưng ít nhất cũng không trực tiếp khép chặt hai chân lại.


Cho nên đám giống đực trong phòng livestream vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng bộ dạng dương vật của Phong Nghiêm đang dần ngẩng cao khi ngủ đông, đỉnh chóp còn rỉ ra chất lỏng mang theo hương thơm mãnh liệt của giống cái.


"Hương thơm thật dễ ngửi, anh cương rồi."

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page