top of page

[LGNNBQ] Chương 27 - Ngoại Truyện

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 7 ngày trước
  • 8 phút đọc

Minh Tử Dục từ khi sinh ra đã đứng ở vị trí mà người khác khó lòng với tới. Sự tao nhã và chừng mực của tầng lớp quý tộc lâu đời gần như đã khắc sâu vào trong máu hắn, vì vậy rất hiếm khi thấy hắn rơi vào tình trạng thất thố. Có lẽ chuyện duy nhất khiến hắn vượt khỏi dự liệu của bản thân... chính là khi đối mặt với Phong Nghiêm.


Thái tử đi trước một bước, sau đó là Vu Khải, thậm chí ngay cả Mạc Sâm cũng đã có quan hệ vô cùng thân mật với em. Chỉ có hắn...


Theo luật lệ, sau khi giống cái trưởng thành, chỉ cần có hai giống đực làm bạn đời thì sẽ không bị xem là phạm pháp. Nhưng khi Phong Nghiêm đã xác định có hơn hai bạn đời giống đực, trong lòng Minh Tử Dục vẫn không khỏi hoảng loạn. Dù hai người chưa thật sự ở chung với nhau, nhưng tính cách của Phong Nghiêm lại quá dễ hiểu.


Đúng lúc Minh Tử Dục đang lo lắng không yên, thời gian hẹn gặp với Phong Nghiêm cũng đã tới. Dù hắn đã cố gắng hết sức để thể hiện mặt hoàn mỹ nhất của mình trước mặt em, Phong Nghiêm vẫn do dự không biết có nên tiếp tục giữ liên lạc với hắn hay không.


Khi ấy hắn hoảng đến mức nói chuyện cũng lắp bắp, đầu óc gần như trống rỗng. May mắn thay, cuối cùng Phong Nghiêm vẫn đồng ý tiếp tục qua lại với hắn.


Trải qua hàng loạt chuyện như vậy, mỗi lần đối mặt với Phong Nghiêm, trong lòng hắn vẫn tràn đầy bất an, thậm chí còn có một ý nghĩ điên cuồng muốn bất chấp tất cả mà giữ chặt em bên mình. Nếu Phong Nghiêm lại nói một lần nữa rằng không muốn tiếp tục liên lạc với hắn, có lẽ hắn thật sự sẽ phát điên.


"Anh Dục? Hít sâu nào! Anh không sao chứ?"


Sau khi mọi chuyện dần ổn định, mối quan hệ giữa năm người cũng từng bước thân thiết hơn. Sau khi bàn bạc, bọn họ quyết định dành riêng cho Phong Nghiêm và Minh Tử Dục một khoảng thời gian riêng tư. Nếu đã chấp nhận Minh Tử Dục, đương nhiên không thể để hắn mãi chỉ đứng nhìn từ xa.


Phong Nghiêm được Minh Tử Dục đón đến nơi ở của hắn. Cả hai đều hiểu rõ tối nay có thể sẽ xảy ra chuyện gì. Kinh nghiệm của Phong Nghiêm phần lớn đều "học" được từ ba người kia, nên nếu nói ra, em thậm chí còn quen thuộc hơn Minh Tử Dục một chút.


Sau khi đẩy Minh Tử Dục ngã xuống giường, Phong Nghiêm lập tức nhận ra hắn có gì đó không ổn. Minh Tử Dục cứ chăm chú nhìn em, gần như không chớp mắt. Hô hấp dồn dập đến mức sắc mặt hắn trở nên khó coi. Phong Nghiêm biến sắc, lập tức cúi người nâng gương mặt Minh Tử Dục lên.


Giọng nói lo lắng của em liên tục vang bên tai hắn. Tình trạng khó thở do thở gấp quá mức dần dần cũng được xoa dịu.


Chỉ là ngay cả Minh Tử Dục cũng không nhận ra, nước mắt đã lặng lẽ trượt khỏi hốc mắt, rơi cả vào lòng bàn tay Phong Nghiêm.


Sự hiểu biết của Phong Nghiêm về Minh Tử Dục vẫn còn quá ít. Từ khi đến thế giới này, em đã gặp không ít người đàn ông: người dịu dàng, người thẳng thắn, người mạnh mẽ, ai cũng có nét riêng rõ rệt.


Nhưng Minh Tử Dục lại là người đầu tiên rơi nước mắt trước mặt em.


Phong Nghiêm cũng phải thừa nhận rằng lúc ban đầu, em thật sự không quá để tâm đến Minh Tử Dục. Mọi thứ giống như thuận nước đẩy thuyền, em vẫn luôn tiếp nhận những hành động vụng về muốn lấy lòng của hắn, nhưng lại chưa từng cho hắn một sự hồi đáp xứng đáng hơn.


Trong lòng em thở dài một hơi.


Em biết mình đã làm sai.


"Anh bảo em phải làm gì với anh đây?"


Cả người gần như dán sát lên người Minh Tử Dục. Dù ngoài miệng nói không biết phải làm gì với hắn, nhưng giọng điệu lại gần như đầy cưng chiều. Đây cũng là lần đầu tiên em chủ động kéo gần khoảng cách giữa hai người như vậy.


Sau khi dần thả lỏng, Minh Tử Dục ngửi thấy mùi hương đặc trưng của Phong Nghiêm. Cảnh tượng người mình thích ở gần đến vậy khiến hắn không kìm được mà vươn tay ôm lại em, rồi từng chút một siết chặt vòng tay.


Ở phương diện này, giống đực dường như có bản năng bẩm sinh.


Không biết ai là người bắt đầu trước, chỉ biết rằng gương mặt hai người dần áp sát vào nhau. Môi Minh Tử Dục hơi lạnh, Phong Nghiêm khẽ vươn đầu lưỡi liếm nhẹ, muốn làm cho đôi môi ấy ấm lên.


Vì đêm đầu tiên của hai người, Minh Tử Dục đã cố ý chuẩn bị dịch bôi trơn. Đây là loại thuốc hỗ trợ chuyện phòng the do chính Vu Khải điều chế, công hiệu còn tốt hơn cả dịch trị liệu, giúp trị liệu và nuôi dưỡng cơ thể một cách hoàn thiện. Chỉ là chất lỏng khi bị rót vào trong cơ thể vẫn mang theo cái lạnh lẽo, khiến hậu huyệt Phong Nghiêm theo bản năng rụt rụt lại.


Khối mông thịt tròn trịa run rẩy nhếch lên, vách thịt thắt chặt bao lấy ngón tay Minh Tử Dục. Cảm giác trơn mịn hơn cả tơ lụa khiến mùi hương dẫn dụ trên người Minh Tử Dục càng thêm nồng đậm.


Cho dù đã thích ứng với việc làm tình, nhưng dưới thiết lập của thế giới này, ngửi thấy mùi hương của Minh Tử Dục vẫn khiến Phong Nghiêm cảm thấy đầu váng mắt hoa.


Chỉ cần một cái nhấc người nhẹ nhàng, vị trí của hai người đã thay đổi. Ở vào thế hạ phong, Phong Nghiêm nhìn Minh Tử Dục đang áp sát trong gang tấc, hầu kết khẽ chuyển động:


"Chậm một chút..."


Thân thể em đã khá quen thuộc với hoan lạc, nhưng em vẫn thích tiết tấu ôn hòa thong thả hơn, như vậy sẽ không khiến em khó lòng chống đỡ. Hơn nữa đây cũng là lần đầu của Minh Tử Dục, lẽ ra hắn không nên kịch liệt như thế mới đúng?


Thân hình Phong Nghiêm giờ đây đã rắn chắc hơn hẳn lúc mới đến thế giới này, lại được Hạ Văn Tư chăm sóc kỹ càng nên cả sức lực lẫn vóc dáng đều được tẩm bổ rất tốt, em cũng trở nên dễ địt hơn.


Nhưng mọi chuyện hoàn toàn khác với tưởng tượng của em. Minh Tử Dục sau khi cởi bỏ quần áo, lộ ra dáng người cân đối nhưng ẩn chứa sức bật kinh người. Dù trưởng thành trong nhung lụa quý tộc, có lẽ không bằng Mạc Sâm ở trong quân đội, nhưng cũng không phải là người mà Phong Nghiêm có thể chống lại.


Bị đè nghiến dưới thân, bên tai em vang lên những tiếng "bạch bạch" va chạm rõ mồn một. Côn thịt thô dài đâm lút vào trong hậu huyệt, phát ra tiếng "phụt phụt" dâm mĩ khi khuấy đảo đống dân dịch hỗn hợp.


Hơi thở nặng nề của Minh Tử Dục không ngừng phả vào tai em, cổ tay em bị khống chế chặt chẽ không thể cử động. Vì đang ở tư thế quỳ, bờ mông hơi nhếch cao của em bị những cú thúc đầy uy lực đánh cho đỏ ửng.


Không ngờ Minh Tử Dục khi lâm trận lại dính người đến thế. Mỗi lần em thốt lên lời xin tha đều bị khuất phục trước ánh mắt tràn ngập tình si của hắn. Những danh xưng thân mật mà quý tộc dành cho bạn đời cứ liên tục thốt ra từ miệng Minh Tử Dục:


"Thân ái, thân ái của tôi..."


Phong Nghiêm bị bao vây bởi vị ngọt lịm như mật đường. Tuy tư thế quỳ giúp em đỡ tốn sức hơn, nhưng kiểu đâm từ phía sau này lại khiến dương vật của Minh Tử Dục tiến vào cực sâu, mỗi một cú thúc đều nghiền nát điểm nhạy cảm, đâm mạnh vào tận cửa đại tràng.


"Chờ...ư..ư, dừng lại một chút..."


Mồ hôi theo gò má Phong Nghiêm nhỏ xuống mặt giường, cả người em run rẩy kịch liệt. Đôi tay em bấu chặt lấy nệm, dùng đầu gối cố bò về phía trước để nhả bớt cây gậy thịt đang lấp đầy hậu huyệt ra ngoài.


Từ góc độ của Minh Tử Dục, hắn chỉ thấy tấm lưng trần của Phong Nghiêm khi em chậm chạp bò đi. Hắn hé môi thở dốc, một tay đặt lên đùi trái của em, dùng lực kéo mạnh một cái khiến Phong Nghiêm từ tư thế quỳ ngã sang nằm nghiêng. Côn thịt vừa mới bị nhả ra một chút lại lần nữa bị xuyên vào tận gốc.


Chiếc chân bị gác lên cao đột ngột căng thẳng, ngón chân em co quắp lại vì sung sướng, cổ họng không thốt nên lời. Quy đầu dựng đứng của em run rẩy mở ra cái miệng nhỏ, bị cú đâm trực diện này làm cho bắn ra vài giọt tinh dịch trắng đục.


Phong Nghiêm túm chặt lấy ga giường đến nhăn nhúm, ngửa đầu chịu đựng những cú va chạm mãnh liệt hơn. Tinh dịch không ngừng rỉ ra từ đỉnh dương vật, cùng với những nhịp co thắt vi diệu, hậu huyệt em co rút kịch liệt, thắt chặt lấy vật nóng bỏng của Minh Tử Dục.


"Em vẫn còn đang bắn mà..."


Dường như tư thế nằm nghiêng vẫn không làm Minh Tử Dục thỏa mãn. Thân thể mềm nhũn đang dựa trên giường của em bị hắn bế thốc lên, để em ngồi gọn trong lòng hắn. Chỉ cần dựa vào sức cánh tay, hắn đã có thể nâng mông Phong Nghiêm lên xuống, điên cuồng dập.


Khoái cảm luôn duy trì ở mức cao nhất, hậu huyệt Phong Nghiêm không ngừng thắt chặt, biểu cảm trên mặt em đã hoàn toàn thất thần vì đê mê.


Dù sao cũng là lần đầu tiên, biểu hiện của Minh Tử Dục mặc dù không tồi, nhưng bị vách thịt thắt chặt bao bọc lấy khiến hắn rốt cuộc không thể nhẫn nại thêm được nữa. Sau eo tê dại, hắn gục đầu lên vai Phong Nghiêm, thân thể bắt đầu run rẩy kịch liệt.


Chỉ là thứ bắn ra từ dương vật lại không phải tinh dịch, mà là một lượng lớn nước tiểu rót thẳng vào hậu huyệt, nhanh chóng khiến bụng của Phong Nghiêm căng phồng lên, phần còn lại thì theo nơi giao hợp của hai người chảy tràn ra ngoài.


Trong lần đầu tiên với Minh Tử Dục, Phong Nghiêm bị bắn đầy một bụng nước tiểu, em ôm lấy bụng mình rồi chậm rãi chớp mắt.


Về sau, mỗi khi hai người ân ái, Minh Tử Dục đều vừa nói: "Thân ái, xin lỗi, nhưng vì thoải mái quá..." rồi lại tưới đầy một bụng nước tiểu lên người em.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page