top of page

[LGNNBQ] Chương 25

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 7 ngày trước
  • 11 phút đọc

Ánh mắt Vu Khải dời về phía sau, Vu Nhã lập tức căng cứng lưng. Một đôi tay bất ngờ đặt lên vai bà.


Xích - người mà bà vừa thề thốt đã sai ra ngoài - lúc này lại trực tiếp đu người lên lưng bà. Còn Tảo thì cau mày, vừa nhắc Xích đừng leo tường mà hãy đi vào từ cổng chính, vừa bước vào nhà.


Vu Khải quá hiểu tính cách vô pháp vô thiên của Vu Nhã. Cũng chỉ có các cha mới có thể kiềm chế được tính bà. Hơn nữa, các cha chưa bao giờ để mẹ hắn ở một mình quá lâu. Vì vậy khi nghe Vu Nhã nói đã sai các cha ra ngoài, hắn căn bản không lên tiếng.


Cả nhà cùng ngồi xuống phòng khách, lúc này Vu Nhã mới nói rõ lý do gọi hắn trở về.


"Cái này có người gửi tới thương hội."


Vu Khải nhận lấy thứ giống như một tấm giấy từ tay Vu Nhã. Đó là một thẻ đọc dữ liệu - loại thường dùng để lưu trữ hình ảnh.


Trong nhà có thiết bị đọc. Chỉ cần đặt thẻ lên là có thể mở ra xem. Nhưng sau khi xem xong nội dung bên trong, sắc mặt Vu Khải đã trở nên vô cùng khó coi.


Bên trong đều là ảnh của Phong Nghiêm, thậm chí còn có cả video. Người gửi dường như từng tiếp xúc với Phong Nghiêm ở khoảng cách rất gần. Sau phần hình ảnh và video còn có một đoạn âm thanh đã được xử lý.


Không thể phân biệt được là nam hay nữ. Người đó cố tình bôi nhọ thân phận của Phong Nghiêm, nói rằng em cố ý tiếp cận Hạ Văn Tư, Vu Khải và Mạc Sâm.


Nhưng đối phương lại cố ý bỏ sót Minh Tử Dục.


Vu Khải không biết đó là cố ý hay đơn giản là người kia không hề biết tới sự tồn tại của Minh Tử Dục.


Nhưng điều này lại khiến hắn có thêm một manh mối.


Có vẻ như có kẻ nào đó đang ẩn nấp quanh Phong Nghiêm, theo dõi nhất cử nhất động của em: từ việc em gặp Hạ Văn Tư, sau đó là gặp hắn, và cuối cùng là cuộc gặp với Mạc Sâm ngày hôm qua.


"Người trong ảnh... là giống cái của con sao?" Vu Nhã hỏi.


Việc đối phương gửi thẻ đọc này đến thương hội chắc chắn là có mục đích. Vu Khải trong lòng đã có vài suy đoán.


"Đúng vậy. Em ấy tên là A Nghiêm."


Khi nhắc đến Phong Nghiêm, khí thế quanh người Vu Khải lập tức dịu xuống. Không khó nhận ra hắn thật sự rất thích em.


Vu Nhã thì chẳng quan tâm người gửi thẻ đọc này có âm mưu gì.


Điều quan trọng nhất là con trai bà đã có giống cái. Mà bây giờ lại có kẻ muốn bôi nhọ giống cái của con bà.


"Tiểu Khải, chuyện truy tra cứ giao cho bọn ta. Có kết quả sẽ báo cho con."


Tảo và Xích cũng nghĩ như vậy. Vu Khải là đứa trẻ họ nhìn lớn lên, chẳng khác gì con ruột. Nay con trai đã tìm được bạn đời, vậy mà lại có kẻ không biết điều dám nhắm vào, họ đương nhiên phải tìm cho ra kẻ đó.


Vu Khải gật đầu. Mạng lưới của các cha rộng hơn hắn nhiều, nhờ họ điều tra là lựa chọn tốt nhất.


"Cảm ơn cha Tảo và cha Xích."


Tảo và Xích đều cong mắt cười. Xích vỗ vỗ vai Vu Khải, cười nói:


"Khách sáo với bọn ta làm gì."


Vu Nhã thì lại cực kỳ tò mò.


"Mấy tấm ảnh này góc chụp chẳng ra sao cả. Con kể cho mẹ nghe đi, giống cái của con rốt cuộc là người thế nào?"


Bình thường Vu Khải nói năng ngắn gọn súc tích, nhưng hễ nhắc đến Phong Nghiêm là cả người như thay đổi. Hắn gần như chỉ có một việc - khen em.


Vu Nhã sống từng ấy năm rồi mà vẫn chưa từng thấy con trai mình nói nhiều đến vậy.


Bên phía Mạc Sâm vừa kết thúc cuộc họp ở quân đội. Phó quan gõ cửa bước vào đưa tài liệu, tiện thể nói rằng có một bưu kiện gửi cho hắn. Theo quy trình đã kiểm tra an toàn, không có thành phần nguy hiểm mới mang vào.


Sau khi ra hiệu cho phó quan rời đi, Mạc Sâm cầm lấy bưu kiện.


Nó chỉ lớn cỡ một chiếc kính mắt. Nhưng hắn nhớ rõ mình không hề đặt mua thứ gì trên quang não.


Sau khi mở ra, bên trong là một thẻ đọc dữ liệu.


Nội dung trong đó hoàn toàn giống với thẻ đã gửi tới thương hội.


Mạc Sâm gần như không để ý đoạn âm thanh cuối cùng. Sắc mặt hắn lạnh hẳn xuống, bởi hắn đã xác định có kẻ đang theo dõi Phong Nghiêm.


Hắn lập tức chia sẻ toàn bộ nội dung trong thẻ cho Hạ Văn Tư.


Gần như ngay lập tức, Hạ Văn Tư gọi video tới.


"Những bức ảnh và video này là sao?"


Hạ Văn Tư vẫn đang ở cung điện. Sau khi nhận được tin của Mạc Sâm, hắn liền đứng dậy.


Hoàng đế và Hoàng hậu nhìn thấy biểu cảm trên mặt hắn hiện lên vẻ nghiêm túc hắn đi đến bên cửa sổ sát đất rồi trực tiếp mở video liên lạc.


Mạc Sâm nói ra suy đoán của mình cho Hạ Văn Tư.


Hạ Văn Tư trầm ngâm một lát, sau đó nói:


"Cậu trước tiên nói chuyện này cho Minh Tử Dục biết đi. Ngày mai A Nghiêm sẽ gặp hắn. Kẻ đang ẩn trong bóng tối kia... rất có thể cũng sẽ xuất hiện."


Sau khi cắt đứt liên lạc, Hạ Văn Tư lập tức gọi cho Vu Khải. Khi biết Vu Khải bị Vu Nhã gọi về nhà chính là vì thương hội nhận được thẻ đọc kia, hai người nhanh chóng bàn bạc kế hoạch ngày mai làm thế nào để bắt được con sâu đang ẩn trong bóng tối.


"Văn Tư, có chuyện gì vậy?"


Hoàng hậu nhìn Hạ Văn Tư với ánh mắt lo lắng. Sắc mặt hắn lúc này rất khó coi.


"Phụ hậu, có kẻ đang theo dõi A Nghiêm. Hắn còn gửi thẻ đọc chứa 'chứng cứ' bôi nhọ rằng em ấy cố ý tiếp cận bọn con đến thương hội của mẹ Vu Khải."


Sắc mặt hoàng đế cũng trầm xuống.


Hành động của kẻ đó vừa vặn chạm đúng vùng cấm của ông.


Chính vì đám quý tộc không an phận kia mà anh trai của ông mới không thể sống cùng họ. Những quý tộc thấm đầy độc tính ấy gần như chiếm giữ mọi mạch máu quan trọng của đế quốc.


Thế nhưng, ngoài sự bất an và âm mưu ngấm ngầm, họ lại không thật sự gây ra tổn hại quá lớn cho đế quốc. Ngược lại, nếu trực tiếp động vào họ, rất có thể sẽ khiến toàn bộ đế quốc rơi vào rung chuyển.


Chỉ khi chính quyền ổn định, những con sâu kia mới buộc phải ngoan ngoãn.


"Kẻ nào vươn tay quá dài... chặt đi là được."


Khi hoàng đế hỏi Hạ Văn Tư định xử lý chuyện này thế nào, hàng mi hắn cụp xuống, giọng nói lạnh nhạt buông ra một câu như vậy.


Phong Nghiêm thì ngủ một giấc vô cùng thoải mái, hoàn toàn không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, càng không biết đã có kẻ âm thầm theo dõi em từ lâu.


Đến giờ ăn tối, Vu Khải gọi video cho em, nói rằng tối nay phải ở lại chỗ mẹ, không thể về bên em.


Chỉ nghe giọng nói thôi cũng biết tâm trạng hắn không được tốt lắm.


Phong Nghiêm biết Vu Khải rất dính em, nên cũng không hề tỏ ra khó chịu.


"Em cũng nhớ anh, anh Khải. Ngày mai em gặp anh Dục xong, em đến tìm anh luôn được không?"


Vu Khải làm sao có thể nói không.


Hắn đưa tay lên, xuyên qua màn hình nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Phong Nghiêm. Phong Nghiêm ngoan ngoãn nghiêng mặt, như thể đang cọ vào lòng bàn tay hắn.


Sau khi kết thúc cuộc gọi, Vu Nhã nhìn bộ dạng mất hồn mất vía của con trai, chỉ biết lắc đầu.


Quang não của Vu Khải không hạn chế quyền xem đối với người trong nhà, nên Vu Nhã và hai cha đều nhìn thấy rõ Phong Nghiêm qua màn hình.


So với những bức ảnh chụp lén và video kia, ngoài đời em trông có thần thái hơn nhiều. Khuôn mặt lại hiếm thấy ở chỗ có phần thiên về nét của giống đực.


Nhưng khi em ngoan ngoãn làm nũng với Vu Khải, vẫn có thể nhìn ra vài phần dáng vẻ mềm mại của giống cái.


Ấn tượng đầu tiên của Vu Nhã về Phong Nghiêm không tệ. Chỉ là bà vẫn tò mò không biết khi gặp mặt trực tiếp, em có dễ ở chung hay không.


Mạc Sâm thì có thời gian rảnh, nhưng nghĩ đến ngày mai còn phải bố trí kế hoạch bắt giữ, hắn không chủ động đến tìm Phong Nghiêm.


Hắn chỉ gửi cho em một tin nhắn, dặn em nghỉ ngơi cho tốt.


Phong Nghiêm cũng đi ngủ rất sớm. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tinh thần tràn đầy sức sống.


Em và Minh Tử Dục hẹn gặp vào buổi trưa, vì vậy sau khi ăn sáng xong cũng không còn bao nhiêu thời gian.


Nhưng em hoàn toàn không cần vội, bởi đến giờ Minh Tử Dục sẽ tới đón em.


Ban đầu kế hoạch vốn không phải vậy. Tối hôm qua Minh Tử Dục đặc biệt gọi video cho em, nói rằng ở ngoại ô có một buổi tiệc pháo hoa. Trước khi tiệc bắt đầu còn có hội chợ rất náo nhiệt, hỏi em có muốn đi xem không.


Từ khi tới chủ tinh đến giờ, Phong Nghiêm bận rộn đến mức chưa có dịp đi dạo tử tế, nên lập tức đồng ý ngay.


Đúng giờ hẹn, Minh Tử Dục quả nhiên tới đón em.


Lần này hắn rõ ràng không còn căng thẳng như lần trước. Gương mặt cũng không còn lúc nào cũng nghiêm nghị, cũng không còn cứng ngắc nữa. Khuôn mặt tuấn tú, nhã nhặn ấy kết hợp với thần thái dịu lại, thực sự chỉ có thể dùng bốn chữ "tú sắc khả xan(*)" để hình dung.


(*)là một thành ngữ tiếng Trung, dùng để mô tả vẻ đẹp của một người tuyệt mỹ, quyến rũ đến mức chỉ cần ngắm nhìn cũng cảm thấy no nê, không cần ăn cơm


"A Nghiêm sao cứ nhìn anh vậy?"


Minh Tử Dục ấn nút để xe bay chuyển sang chế độ tự động, rồi ngồi xuống cạnh Phong Nghiêm.


Lúc lên xe, hắn giả vờ trò chuyện với em nhưng thực chất âm thầm quan sát xung quanh một vòng. Không phát hiện người khả nghi nào.


Điều này khiến hắn càng cảnh giác hơn.


Đối phương có thể dễ dàng tiếp cận A Nghiêm đến vậy, khiến mức độ cảnh giác trong hắn lập tức tăng lên cao nhất.


"Bởi vì anh Dục đẹp mà!"


Phong Nghiêm thẳng thắn khen.


Minh Tử Dục mím môi, hai má nhanh chóng ửng đỏ.


Lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy biết ơn gương mặt từng khiến hắn không mấy hài lòng này.


Khuôn mặt hắn tinh xảo đến mức thậm chí còn đẹp hơn nhiều giống cái, vì vậy trước đây thường xuyên bị vài tên giống đực không biết điều quấy rối.


Dù lần nào hắn cũng khiến đối phương phải trả giá ngay tại chỗ, nhưng cảm giác lúc ấy vẫn không hề dễ chịu.


"A Nghiêm mới đẹp. Trong lòng anh, A Nghiêm mới là người đẹp nhất."


Minh Tử Dục ngay từ đầu đã bị thân thể của A Nghiêm hấp dẫn. Thật ra không chỉ mình hắn, mà mấy người bọn họ ban đầu đều bị thân thể cùng mùi hương của em lôi cuốn. Thế nhưng càng bị hấp dẫn, trong lòng hắn lại càng cảm thấy trống rỗng. Mãi đến sau này, hắn gần như phát điên vì khao khát được gặp A Nghiêm.


Phong Nghiêm đã nghe quá nhiều lời âu yếm, nhưng em vẫn luôn bị những lời ấy làm rung động. Chính vì em biết bọn họ nói ra đều là thật lòng, cũng biết mình thật sự được bọn họ yêu thương, nên trái tim vốn trống rỗng của em từ khi đến thế giới này mới dần dần được lấp đầy.


"Anh Dục, em thích anh."


Phong Nghiêm đã từng nói thích với Hạ Văn Tư, từng nói thích với Vu Khải, cũng từng nói thích với Mạc Sâm. Minh Tử Dục là người cuối cùng.


Nhưng tình cảm của em không hề có thứ tự trước sau. Em chỉ cảm thấy bản thân vô cùng may mắn khi có thể thích bọn họ. Có lẽ chờ thêm một khoảng thời gian nữa, em thậm chí sẽ yêu họ.


Trong đôi mắt Minh Tử Dục dường như chứa cả bầu trời sao. Khi nghe Phong Nghiêm nói thích mình, những vì sao trong mắt hắn cũng trở nên lấp lánh hơn.


Diện tích của chủ tinh vô cùng rộng lớn. Nói là đi ngoại ô, nhưng thực ra cũng mất khá nhiều thời gian. Khi Phong Nghiêm xuống xe, Minh Tử Dục nói hội chợ đã bắt đầu từ sớm. Khắp nơi đều đông nghịt người, có vài người thậm chí còn cố ý từ những tinh vực khác chạy tới.


May mà khu hội chợ đủ rộng. Phóng mắt nhìn ra xa, gần như không thấy điểm cuối.


Ngay khi họ vừa bước vào hội chợ, Minh Tử Dục đã biết người do Mạc Sâm và Hạ Văn Tư sắp xếp âm thầm bảo vệ xung quanh họ. Dù vậy, hắn vẫn luôn nắm chặt tay Phong Nghiêm. Người trong hội chợ quá đông, tuy chưa đến mức chen chúc vai kề vai, nhưng hắn vẫn không dám thả lỏng cảnh giác.


Phong Nghiêm theo Minh Tử Dục dạo quanh hội chợ. Đôi mắt em gần như bị những món đồ bày bán làm cho hoa lên. Thứ gì cũng có, thậm chí còn có cả quầy bán vật liệu cơ giáp. Trước mỗi sạp đều tụ tập không ít người.


Khi Minh Tử Dục nhận được ám hiệu từ Hạ Văn Tư, bảo hắn tạm thời kéo giãn khoảng cách với Phong Nghiêm, hắn mím môi, cố gắng kìm nén bản năng của mình, giả vờ như vô tình bị dòng người tách ra khỏi em.


Trên thực tế, những người đi lại xung quanh Minh Tử Dục trông như khách dạo hội chợ kia, đều là người Hạ Văn Tư sắp xếp để bảo vệ an toàn cho Phong Nghiêm, đồng thời cũng để dụ kẻ vẫn luôn ẩn trong bóng tối tiếp cận em.


Đối phương cực kỳ cẩn trọng. Dù Minh Tử Dục và Phong Nghiêm đã tách ra một khoảng, hắn vẫn không lập tức tiến lên. Mãi đến khi hai người đi đến gần cuối hội chợ, nơi người qua lại thưa bớt, hắn mới đột nhiên đổi hướng tiến tới.


"Chào em, chúng ta lại gặp nhau rồi?"


Phong Nghiêm đột ngột bị người ta nắm lấy cánh tay. Em lập tức cau mày. Mùi hương và ánh mắt của đối phương khiến em trong nháy mắt nhớ lại chuyện ngày hôm qua. Khi ấy em chỉ coi đó là một khúc nhạc đệm nhỏ, không ngờ lại gặp lại hắn lần nữa.


Em không có chút thiện cảm nào với người này. Thế nhưng đối phương lại tỏ ra vô cùng tự tin. Thấy Phong Nghiêm hoàn toàn không có ý định để ý đến mình, trong mắt hắn thoáng qua một tia tức giận, rồi nhanh chóng bị ép xuống.


Cánh tay bị siết chặt khiến Phong Nghiêm cảm thấy đau, chân mày em càng nhíu lại.


Đúng lúc này, một bàn tay khác chợt nắm lấy cổ tay đối phương. Trước khi hắn kịp kêu lên vì đau, người kia đã bịt miệng và khống chế hắn.


Chút động tĩnh nhỏ này cũng không thu hút quá nhiều sự chú ý của những người xung quanh.


Minh Tử Dục nhanh chóng đi tới bên cạnh Phong Nghiêm. Khi nhìn thấy trên cổ tay em có dấu vết bị bóp rõ ràng, ánh mắt hắn nhìn về phía người đàn ông kia đã không còn đơn thuần như đang nhìn một kẻ sắp chết nữa.


Hiển nhiên người đàn ông kia nhận ra Minh Tử Dục. Sau khi bị bắt giữ đột ngột, hắn biết mình xong rồi. Nhưng điều khiến hắn không thể hiểu nổi là Minh Tử Dục làm sao biết được hắn sẽ xuất hiện ở đây.


Khi bị áp giải đến trước mặt Hạ Văn Tư, sắc mặt người đàn ông lập tức trắng bệch. Cả người hắn mềm nhũn như không còn xương, quỳ sụp xuống trước mặt Hạ Văn Tư.


"Thái... Thái tử điện hạ..."


Hắn vốn cố ý tránh những thời điểm Hạ Văn Tư có thể tiếp xúc với Phong Nghiêm, nên hoàn toàn không ngờ rằng từ lúc Phong Nghiêm rời khỏi nhà đã được Minh Tử Dục đích thân tới đón.


Ngay khi nhìn thấy cảnh đó, trong lòng hắn đã thầm chửi một tiếng, những lời thô tục suýt nữa đã bật ra khỏi miệng.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page