top of page

[LGNNBQ] Chương 23

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 7 ngày trước
  • 11 phút đọc

Đã một thời gian rồi hắn chưa cùng phụ hoàng và mẫu hậu ăn cơm. Có lẽ hôm nay là một dịp thích hợp.


Khi Mạc Sâm đến, hắn vẫn mặc quân phục như thường lệ, chỉ là kiểu dáng có chút thay đổi. Hắn cũng nhận ra Phong Nghiêm dường như đặc biệt thích bộ quần áo này của mình. Quả nhiên, khi Phong Nghiêm nhìn thấy hắn, đôi mắt lập tức sáng lên lấp lánh. Mạc Sâm liền biết lựa chọn của mình không sai.


"A Nghiêm."


Mạc Sâm vốn không phải người nói nhiều. Thông thường đều là Phong Nghiêm nói chuyện, còn hắn chỉ phụ họa.


"Anh Sâm từ doanh trại quân đội tới thẳng đây sao?"


Thấy Mạc Sâm vẫn mặc nguyên quân phục, Phong Nghiêm liền đoán hắn đi thẳng từ doanh trại quân đội tới. Thực ra đúng là như vậy, nhưng việc hắn hoàn toàn có thời gian thay quần áo thì không cần phải nói cho Phong Nghiêm biết.


Mạc Sâm hiếm khi ăn cơm bên ngoài. Lần này địa điểm dùng bữa là do Hạ Văn Tư sắp xếp cho hai người.


Phòng riêng độc lập khiến hai người nói chuyện cũng không cần e dè người khác. Phong Nghiêm từ đầu đến cuối đều rất thoải mái, miệng cứ gọi "anh Sâm" hết lần này đến lần khác, không hề khách sáo.


Mạc Sâm rất thích sự thân cận của Phong Nghiêm. Dù em chỉ chia sẻ những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể, hắn vẫn chăm chú lắng nghe.


"Thật ra ban đầu em có hơi lo... anh Sâm sẽ cảm thấy tình huống như vậy khó mà chấp nhận."


Hai người ngồi sát bên nhau. Phong Nghiêm kéo tay Mạc Sâm lại, những ngón tay không mấy ngoan ngoãn luồn qua khe giữa các ngón tay của hắn. Tay Mạc Sâm có những vết chai cứng, sờ vào rất thô ráp. Thế nhưng Phong Nghiêm vẫn chậm rãi vuốt qua từng ngón một, như thể muốn xoa dịu cả những băn khoăn trong lòng mình.


Hàm Mạc Sâm căng chặt. Nơi bị vuốt ve khiến hắn hơi ngứa ngáy, nhưng hắn không rút tay lại. Chỉ khi thấy Phong Nghiêm còn do dự, hắn mới kiên định nói với em rằng được em chấp nhận mới chính là hạnh phúc.


Hết lần này đến lần khác nghe hắn nói như vậy, sự bất an trong lòng Phong Nghiêm dần dần được xoa dịu. Em tin tưởng Hạ Văn Tư và Vu Khải, nhưng nếu không trực tiếp nghe Mạc Sâm trả lời, trong lòng em vẫn luôn vướng mắc.


Em không khỏi tự hỏi liệu mình có quá tham lam hay không. Rõ ràng đã có Hạ Văn Tư và Vu Khải tốt đến thế, vậy mà vẫn muốn kéo cả Mạc Sâm và Minh Tử Dục vào cuộc.


Chỉ khi chính tai nghe thấy Mạc Sâm nói rằng hắn cũng cần em, sự bất an ấy mới hoàn toàn tan biến.


Em thích họ. Từ lần đầu gặp gỡ đến khi dần tiếp xúc, dù là thân thể hay trái tim, từng ngày trôi qua em đều càng thêm thích họ.


"Em thích anh, anh Sâm."


Phong Nghiêm nắm chặt tay Mạc Sâm, giọng tuy nhỏ nhưng vẫn kiên định nói ra.


Một lúc lâu sau Mạc Sâm mới khẽ "ừ" một tiếng, rồi kéo Phong Nghiêm ôm vào lòng. Đây là lần đầu tiên hắn thích một người, một người rực rỡ mà độc lập như vậy, đến mức hắn thậm chí không biết phải làm sao để lấy lòng em.


Khi hai người rời đi, tay họ vẫn nắm chặt lấy nhau. Mạc Sâm đưa Phong Nghiêm đến trước xe bay, trong lòng có chút luyến tiếc.


Hắn vốn tưởng đây chỉ là một buổi hẹn hò rất bình thường: ăn xong bữa tối rồi đưa em về. Nhưng sau khi lên xe, Phong Nghiêm lại nói muốn theo hắn về nhà.


Mạc Sâm siết chặt bảng điều khiển, sợ rằng Phong Nghiêm sẽ đổi ý. Hắn thiết lập lộ trình tự động, rồi nghiêng đầu nhìn em.


"A Nghiêm, em thật sự muốn về nhà anh sao?"


Ngay cả Mạc Sâm cũng khó tránh khỏi suy nghĩ lung tung. Người mình thích muốn theo mình về nhà, hắn không dám chắc bản thân có thể kiềm chế được.


Phong Nghiêm ghé sát lại gần hắn, dường như rất tò mò khi thấy ánh mắt đầy ham muốn như vậy của Mạc Sâm.


"Đúng vậy. Hôm nay em vốn định ngủ lại nhà anh Sâm, nên mới hẹn anh đi ăn tối."


Nghe vậy, Mạc Sâm còn gì mà không hiểu. Hắn không muốn sao? Ngược lại, hắn cực kỳ muốn.


Tình cảm và dục vọng vốn luôn song hành. Càng thích A Nghiêm bao nhiêu, hắn càng muốn thân mật với em bấy nhiêu. Hắn muốn biết khi A Nghiêm cảm thấy thoải mái sẽ có biểu cảm như thế nào, muốn cùng em nằm chung một chiếc giường và chào đón ngày mới.


Sau đó cũng không cần Phong Nghiêm phải nói thêm. Mạc Sâm trực tiếp đưa em về nhà.


Chỉ đến khi mở cửa, hắn mới nhớ ra hôm nay Mạc Đức được nghỉ, có lẽ cũng đang ở nhà.


"Đại ca, anh về rồi..."


Mạc Đức cầm quang não trong tay, vừa từ phòng khách đi sang, vừa ngẩng lên thì nhìn thấy người đi cạnh Mạc Sâm, bước chân khựng lại một chút.


Phong Nghiêm cũng mới biết thì ra Mạc Sâm còn có một cậu em trai. Hắn ta thấp hơn Mạc Sâm một chút, nhưng trông lại rất rắn rỏi, khỏe khoắn.


"Chào cậu, tôi là giống cái của anh Sâm, Phong Nghiêm. Rất vui được gặp cậu."


Phong Nghiêm thoải mái, tự nhiên chào hỏi Mạc Đức. Mạc Đức thì ngây ra, ậm ừ mấy tiếng, vẻ mặt vẫn còn như chưa tiêu hóa nổi thông tin.


Chờ đã... người này vừa nói mình là ai cơ?


Hắn nghe thế nào cũng thấy giống như... giống cái của anh cả hắn?


"Mạc Đức, tối nay em về nhà cũ ngủ hay sang nhà bạn học tá túc một đêm?"


Nửa tiếng sau, Mạc Đức - người đã quyết định tối nay về nhà cũ ở với cha mẹ, mặt mũi vẫn còn mơ hồ, xách theo túi đồ, bị chính anh ruột mình đẩy lên xe bay.


Cha mẹ nhà họ Mạc thấy cậu con trai út đột nhiên về nhà thì cũng hơi ngạc nhiên, thuận miệng hỏi sao tự dưng lại về ngủ.


"Anh cả dẫn anh dâu về nhà ở, chê con vướng víu nên ném con ra ngoài đấy."


Lúc này Mạc Đức mới hoàn toàn hiểu ra. Còn cha mẹ Mạc gia, vừa biết con trai lớn lặng lẽ dẫn bạn đời về nhà, trong lòng vốn luôn lo lắng chuyện chung thân đại sự của hắn, lập tức cũng ngồi không yên.


Hai người kéo Mạc Đức lại tra hỏi một trận. Nhưng Mạc Đức cũng là lần đầu tiên gặp Phong Nghiêm, hỏi gì cũng chỉ biết lắc đầu, một hỏi ba không biết.


Cha mẹ Mạc hiểu tối nay không tiện sang bên con trai lớn, chỉ nghĩ hôm khác rảnh rỗi nhất định phải hỏi cho rõ ràng. Nhưng khóe miệng hai người cứ nhếch lên mãi không hạ xuống được, rõ ràng là đang vui mừng khôn xiết.


Bên kia, sau khi "đóng gói" Mạc Đức đưa về nhà cũ, Mạc Sâm cũng đoán được cha mẹ chắc chắn sẽ có phản ứng.


Hắn đã nghĩ sẵn kế hoạch tiếp theo: trước hết hỏi xem Phong Nghiêm có muốn gặp cha mẹ hắn không. Nếu em đồng ý thì dẫn em đi gặp. Nếu em cảm thấy chưa cần vội, vậy thì trước tiên đi đăng ký kết hôn.


Bất kể là Hạ Văn Tư hay Mạc Sâm, cả hai đều có chung một suy nghĩ, trước tiên phải dẫn Phong Nghiêm đi đăng ký, xác định quan hệ cho thật chắc chắn.


"Anh Sâm cứ thế lừa em trai anh ra ngoài à?"


Phong Nghiêm biết Mạc Đức sẽ an toàn về đến nhà. Dù Mạc Sâm chỉ nói vài câu đã khiến người ta xách túi rời đi, em vẫn bật cười trêu hắn.


"Ừm, cậu ta ở nhà vướng víu. Phòng lại cách âm không tốt, anh sợ em không được tự nhiên."


Mạc Sâm thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình. Chủ yếu là lát nữa động tĩnh chắc chắn không nhỏ. Hắn thì không sao, chỉ sợ Phong Nghiêm biết Mạc Đức còn ở trong nhà sẽ cảm thấy ngượng ngùng.


Nói cho cùng vẫn là vì em.


Phong Nghiêm nghĩ vậy, trong lòng mềm nhũn. Có người trong mắt lúc nào cũng chỉ có mình như thế, làm sao em không cảm động cho được.


"Anh Sâm tốt với em quá."


Mạc Sâm lại chẳng thấy mình làm gì đặc biệt. Thấy Phong Nghiêm nhào vào lòng mình, hắn lập tức ôm chặt em.


Trong nhà không còn ai khác. Hai người có thể tùy ý hôn nhau ở bất cứ góc nào.


Mạc Sâm chưa từng hôn ai quá nồng nhiệt, còn Phong Nghiêm thì chỉ học lỏm được chút ít từ Hạ Văn Tư và Vu Khải, nói giỏi cũng chẳng phải, nhiều lắm chỉ hơn Mạc Sâm một chút.


Nhưng khi hôn với Mạc Sâm lại là cảm giác hoàn toàn khác.


Nụ hôn gần như mang theo chút cắn xé. Hai thân thể ôm chặt lấy nhau. Mạc Sâm dùng sức ôm như muốn đem em hòa vào máu thịt mình.


Có hơi đau một chút... nhưng kích thích lại nhiều hơn.


Mạc Sâm cao hơn cả Hạ Văn Tư lẫn Vu Khải. Phong Nghiêm gần như phải kiễng chân mới chịu nổi nụ hôn mãnh liệt của hắn. Em chìm trong mùi hương quen thuộc trên người hắn, đầu óc choáng váng, ngay cả chân cũng mềm nhũn.


"Hơ... chúng ta vào... ừm... vào phòng ngủ được không?"


Trong khoảng dừng giữa nụ hôn, Phong Nghiêm ôm lấy eo Mạc Sâm, hỏi liệu có thể vào phòng ngủ rồi tiếp tục không.


Mạc Sâm không trả lời bằng lời. Hắn trực tiếp bế bổng cả người em lên, sải bước về phía phòng ngủ.


Phòng ngủ của Mạc Sâm rất giống con người hắn, gọn gàng, sạch sẽ, gần như không có đồ đạc linh tinh.


Phong Nghiêm được hắn nhẹ nhàng đặt lên giường. Nhìn Mạc Sâm đứng trước mặt mình cởi quân phục, em chăm chú nhìn không chớp mắt, cảm thấy cảnh tượng trước mắt đặc biệt hấp dẫn.


Quân phục có rất nhiều cúc, cởi ra cũng mất chút thời gian.


Phong Nghiêm nhìn một lúc đến đỏ cả mắt, cuối cùng quỳ gối trên giường, chủ động tiến lại gần giúp hắn tháo cúc áo.


Từng chiếc cúc lần lượt mở ra.


Thân hình hoàn mỹ của Mạc Sâm cũng dần dần hiện rõ trước mắt em.


Vai rộng, lưng dày, ngay cả cơ bụng sờ vào cũng rắn chắc như đá.


Bàn tay Phong Nghiêm lưu luyến trên cơ bụng của hắn, cảm nhận cơ bắp hơi căng lên vì cái chạm của mình.


"A Nghiêm thích à?"


Trước kia Mạc Sâm chưa từng nghĩ thân thể mình có sức hấp dẫn gì. Trước khi gặp Phong Nghiêm, hắn cũng chẳng để ý những giống cái khác có thích mình hay không.


Đây là lần đầu tiên hắn phát hiện ra, vóc dáng của mình cũng có thể trở thành thứ hấp dẫn Phong Nghiêm.


Từ nay về sau, việc duy trì luyện tập đầy đủ để thân hình ngày càng hoàn thiện hơn... cũng được hắn lặng lẽ đưa vào kế hoạch của mình.


Phong Nghiêm thành thật gật gật đầu, bàn tay quyến luyến không rời khỏi những múi cơ bụng săn chắc của Mạc Sâm.


Cho đến khi Mạc Sâm đặt tay lên cạp quần, sau khi cởi bỏ lớp vải vướng víu, nơi càng thêm hấp dẫn tầm mắt em mới lộ ra. Chẳng cần dùng tay chạm vào, chỉ nhìn thôi cũng đủ biết kích cỡ nơi đó khủng khiếp đến nhường nào. Đợi đến lúc Mạc Sâm cởi nốt chiếc quần lót, "vật kia" liền bật tung ra ngoài. Hai viên tinh hoàn căng tròn, chứa đầy tinh binh dự trữ.


Thân gậy vừa dài vừa thô, toàn bộ xu hướng hơi cong lên phía trên, sừng sững như một pháo đài kiên cố. Phong Nghiêm nuốt nước miếng ực một cái, hậu huyệt không tự chủ được mà mấp máy co thắt. Từ khi nếm trải mùi đời, em luôn được đàn ông tẩm bổ, lỗ nhỏ đã bị địt đến chín muồi, hiểu rõ tư vị tuyệt vời trong đó nên thực sự có chút "ăn tủy biết vị", mê luyến không thôi.


Trong nhà em chưa bao giờ thiếu dịch trị liệu, lần này ra ngoài em cũng đã chuẩn bị sẵn sàng. Chỉ cần dùng dịch trị liệu, dù ngày đầu có bị địt tơi bời thế nào, ngày hôm sau hậu huyệt cũng không bị sưng quá mức, đến buổi chiều là cơ bản khôi phục hoàn toàn. Dù sao thân phận của Hạ Văn Tư cũng ở đó, thứ hắn chuẩn bị cho Phong Nghiêm đương nhiên là loại thượng hạng nhất.


Không chỉ có hiệu quả trị liệu hàng đầu, loại dịch này còn có thể tẩm bổ hậu huyệt. Hiện tại Phong Nghiêm chỉ cần động tình, sâu trong lỗ nhỏ sẽ tiết ra dâm dịch hòa lẫn với dược tính của dịch trị liệu, khiến thân thể em càng thêm mẫn cảm, khi hoan lạc cũng không dễ bị thương.


"Đã ướt thế này rồi sao?"


Mạc Sâm đổ không ít dịch trị liệu lên tay, định bụng làm khuếch trương cho Phong Nghiêm. Khi ngón tay hắn vừa lách vào trong, liền lọt thỏm giữa những vách thịt ướt át, mềm mại. Những tầng thịt ruột vừa trơn vừa mềm dịu dàng bao bọc lấy ngón tay hắn, dù hắn có thêm một ngón nữa vào thì nơi đó cũng nhanh chóng mở rộng ra, không hề gây cảm giác quá chật chội.


Dù vậy, Mạc Sâm vẫn cẩn thận bôi dịch trị liệu lên từng nếp thịt, tỉ mỉ xoa nắn. Trong lúc đó, hắn nhiều lần cố ý nghiền qua điểm lồi mẫn cảm, khiến Phong Nghiêm rên rỉ trầm thấp, kẹp chặt lấy ngón tay hắn.


"Anh Sâm... vào đi..."


Mạc Sâm thực sự quá kiên nhẫn, ngược lại khiến hậu huyệt Phong Nghiêm trống rỗng đến mức chịu không nổi. Em chủ động ôm lấy khoeo chân mình, dùng giọng nói khàn đặc mời gọi hắn cắm vào trong lỗ nhỏ.


Hậu huyệt của Phong Nghiêm như thể đang có lũ lụt, dâm dịch sáng lấp lánh theo ngón tay Mạc Sâm chảy ra ngoài lối nhỏ. Mạc Sâm biết em đã chuẩn bị sẵn sàng, liền quỳ gối tiến tới vài bước, toàn bộ thân hình to lớn áp chế lên người Phong Nghiêm.


'Tạch--tạch --'


Dương vật của Mạc Sâm đâm mạnh vào hậu huyệt Phong Nghiêm, ép ra không ít dâm dịch, dù vậy vách thịt bên trong vẫn trơn ướt vô cùng, dâm dịch từ sâu bên trong cứ cuồn cuộn tuôn ra. Nhờ có dịch trị liệu và dâm dịch bôi trơn, quy đầu của Mạc Sâm tiến vào vô cùng thuận lợi. Chỉ là ngay từ lúc bắt đầu, hắn đã liên tục đè nghiến lên điểm mẫn cảm, khiến vách thịt run rẩy kịch liệt. Phong Nghiêm duỗi thẳng mũi chân, nghiêng mặt cắn chặt đầu ngón tay mình để kìm nén.


Mạc Sâm vẫn tiếp tục thúc vào, đôi chân Phong Nghiêm run rẩy, liên tục chìm đắm trong khoái cảm cao trào. Lỗ nhỏ trên đỉnh dương vật đã mở rộng nhưng không thấy tinh dịch tràn ra, Phong Nghiêm không ngờ mình lại có thể duy trì trạng thái lên đỉnh lâu đến thế. Em buông ngón tay đang cắn ra, đầu lưỡi run rẩy, nước miếng không tự chủ được mà chảy từ khóe miệng ra ngoài.


Đợi đến khi Mạc Sâm dừng lại, thân thể Phong Nghiêm vẫn thi thoảng co giật. Mạc Sâm cũng phải nghiến răng chịu đựng sự bao bọc, hút chặt và kẹp lấy từ vách thịt nóng hổi mới gian nan cắm vào đến tận cùng.


"Ha a... ha a..."


Phong Nghiêm không thốt nên lời, chỉ có thể há miệng thở dốc.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page