top of page

[LGNNBQ] Chương 22

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 7 ngày trước
  • 11 phút đọc

Vu Khải khi còn ở học viện quân sự vẫn còn mang chút danh tiếng, vậy mà từ sau khi bước vào viện nghiên cứu khoa học, hắn gần như trở thành một cỗ máy vô cảm.


"Xin lỗi... về rất nhiều chuyện."


Hai người im lặng rất lâu. Không ngờ Hạ Văn Tư lại là người chủ động cúi đầu trước Vu Khải. Với địa vị và thân phận của hắn, việc thừa nhận sai lầm của mình vốn là chuyện vô cùng khó khăn.


Đây cũng là kết quả sau khi hắn suy nghĩ kỹ càng, điều duy nhất hắn có thể làm, đồng thời cũng là cách mà Vu Khải có lẽ sẽ chấp nhận.


Chuyện năm đó vừa có kẻ âm thầm giở trò, vừa có sự bốc đồng của chính hắn khiến mọi thứ trở nên không thể cứu vãn. Giống như khi Phong Nghiêm từng hỏi hắn có hối hận hay không, lúc ấy hắn tuy im lặng, nhưng cũng coi như đã ngầm thừa nhận.


Hắn quả thật hoài niệm quãng thời gian bốn người ở bên nhau năm đó, khi còn chưa phải bận tâm đến thân phận, mọi thứ đều nhẹ nhõm và tự do.


Vu Khải cũng không ngờ Hạ Văn Tư lại là người cúi đầu trước. Lời xin lỗi vì chuyện năm xưa khiến nỗi uất ức và cảm giác bị hiểu lầm đè nặng trong lòng hắn bấy lâu nay cuối cùng cũng tan đi phần nào.


Khí thế trên người Vu Khải cũng dần thu lại, chỉ là hắn trở nên trầm mặc hơn. Có lẽ hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, hắn cần chút thời gian để tiêu hóa và lắng đọng lại. Tuy giữa hai người tạm thời vẫn chưa nói chuyện thêm, nhưng ít nhất bầu không khí cũng không còn căng thẳng như lúc đầu nữa.


Đó chính là điều Phong Nghiêm mong muốn.


Em không muốn những người mình dần dần thích lại mang trong lòng một vết thương mưng mủ mãi không lành.


Phong Nghiêm ngủ rất say, đến cả bữa trưa cũng bỏ lỡ. Mãi đến khi Hạ Văn Tư gọi em dậy ăn tối, em mới mơ mơ màng màng tỉnh lại.


Không gọi em dậy ăn trưa là vì muốn em được nghỉ ngơi cho tốt, nhưng bữa tối thì không thể để em ngủ tiếp nữa, một ngày mà chỉ ăn mỗi bữa sáng thì cơ thể làm sao chịu nổi.


"Em muốn ngủ thêm một lát nữa..."


Phong Nghiêm vùi mặt vào gối, làm nũng không muốn rời giường.


Hạ Văn Tư vừa dỗ vừa khuyên, cuối cùng cũng kéo được em ra khỏi chăn, rồi dắt đi rửa mặt đánh răng. Sau khi rửa mặt xong, đầu óc em mới tỉnh táo hơn một chút, nhưng cả người vẫn lười biếng. Suốt đường em vẫn để Hạ Văn Tư nắm tay dắt đi, cho đến khi tới phòng ăn.


"Hả?"


Nhìn thấy Vu Khải đang ngồi bên bàn ăn, bộ não còn chậm chạp của Phong Nghiêm cuối cùng cũng nhớ ra điều gì đó. Buổi sáng em còn ở trong phòng địt nhau cùng Vu Khải, vậy Hạ Văn Tư rốt cuộc về nhà từ lúc nào?


Hai người này vậy mà lại có thể bình tĩnh ngồi chung một bàn.


Phong Nghiêm chớp chớp mắt, biết mình chắc hẳn đã bỏ lỡ chuyện gì đó. Nhưng trên bàn ăn em cũng không định truy hỏi, hơn nữa bụng em vừa ngửi thấy mùi thức ăn đã bắt đầu réo vang.


Sau khi ăn xong, Phong Nghiêm cuộn mình trên ghế sô pha xem TV. Thực ra đó là thiết bị quang não dùng trong gia đình, không tiện mang theo như quang não cá nhân, nhưng lại tổng hợp chương trình từ khắp các tinh cầu.


Thứ Phong Nghiêm thích xem nhất là giải đấu cơ giáp tranh tài.


Nghe nói các trường học sẽ do giáo viên dẫn các đội, học sinh tham gia thi đấu. Vừa có thể tăng độ nổi tiếng cho trường, vừa giúp học sinh được nhiều doanh nghiệp và quân đội chú ý.


Phong Nghiêm hoàn toàn tập trung vào màn hình. Ngồi lâu mệt, em liền nghiêng người tựa sang một bên. Không bao lâu, tư thế ngồi biến thành nằm, đầu gối lên đùi Hạ Văn Tư, còn hai chân thì gác lên bụng Vu Khải.


Hạ Văn Tư và Vu Khải mỗi người chiếm một bên cơ thể Phong Nghiêm. Sự chú ý của cả hai đều đặt trên người em. Hạ Văn Tư cúi đầu, nhẹ nhàng chỉnh lại mái tóc rủ xuống trước trán em.


Vu Khải đặt tay lên đùi Phong Nghiêm, trong lòng cũng dần trở nên yên tĩnh.


Bên viện nghiên cứu khoa học hắn đã xin nghỉ thẳng một ngày. Hôm nay cả ngày hắn đều dự định ở lì tại chỗ Phong Nghiêm.


Trước khi Phong Nghiêm tỉnh dậy, hắn và Hạ Văn Tư coi như đã tạm thời giảng hòa. Muốn khôi phục quan hệ như trước kia dĩ nhiên không thể chỉ dựa vào một hai câu nói. Năm đó bốn người bọn họ tuy không đến mức thân thiết như anh em ruột, nhưng cũng chẳng khác là bao.


Hoàng đế ngoại trừ Hoàng hậu thì không có giống cái nào khác, mà Hoàng hậu lại còn có một bạn đời giống đực. Hoàng hậu là nam giới, so với nữ giới thì việc sinh sản càng phức tạp hơn. Dù là giống cái, trong cơ thể nam giới cũng không tự nhiên có tử cung để mang thai.


Ở đế quốc, những nam giới phụ trách sinh sản đều thông qua phương pháp nuôi dưỡng ngoài cơ thể để lưu lại đời sau cho bạn đoiiwf.


Khi Phong Nghiêm biết mình không cần phải mang thai, cả người em liền thả lỏng hẳn.


Nếu sau này muốn có con, hai người chỉ cần đến cơ quan chuyên môn là được. Ít nhất hiện tại, Phong Nghiêm hoàn toàn chưa từng nghĩ đến chuyện có con.


Hoàng hậu chờ đến khi hắn đã trưởng thành, trở thành Thái tử có đủ năng lực kế vị, mới cùng một vị bạn đời giống đực khác sinh con. Vì vậy đứa bé ấy tuổi còn nhỏ, lại đặc biệt thân thiết với hắn.


Sau khi có em trai, Hạ Văn Tư mới nhận ra năm đó mình ngu xuẩn đến mức nào. Nếu không phải Phong Nghiêm đánh thức hắn, lại thêm việc bắt gian tận giường lần này, có lẽ đến giờ hắn vẫn không thể bình thản đối diện với chuyện đó.


Sau khi nói rõ mọi chuyện với Vu Khải, hắn mới phát hiện sai lầm của mình khi ấy lớn đến mức nào. Từ thời còn đi học hắn đã biết rất rõ, Vu Khải vốn không phải kiểu giống đực có tính công kích mạnh.


Xem xong chương trình, Phong Nghiêm lại bị hai người kéo ra ngoài đi dạo. Tuy họ vẫn đứng hai bên em, trái phải kèm theo, nhưng bầu không khí đã không còn căng thẳng như lần đầu em nhìn thấy Vu Khải nữa.


Cảm giác được hai người cùng lúc che chở quả thật rất kỳ lạ. Phong Nghiêm thầm nghĩ, nhưng con người vốn dĩ luôn dần thích nghi với hoàn cảnh trong cuộc sống.


Lúc mới đến thế giới này, em cũng từng nghĩ rằng mình không thể chấp nhận chuyện sau này sẽ có hai bạn đời. Nhưng hiện tại không chỉ thích nghi rất tốt, thậm chí em còn đã ngủ với cả hai người.


Mà bây giờ em lại phải giải quyết một vấn đề khác.


"Em chỉ chấp nhận hai anh... vậy có phải hơi không công bằng với Mạc Sâm và Minh Tử Dục không?"


Phong Nghiêm với vẻ mặt nghiêm túc gọi hai người ngồi xuống. Khi em nói rằng có chuyện muốn hỏi ý kiến họ, cả hai đều nghĩ đó sẽ là chuyện hệ trọng lắm.


Kết quả... chỉ là chuyện này?


Ngay cả Vu Khải cũng vậy, nghe Phong Nghiêm vì chuyện này mà phiền não thì có chút khó hiểu.


"Nếu em cũng thích bọn họ, em vẫn có thể ở bên họ."


Mỗi khi nhìn Phong Nghiêm, ánh mắt Hạ Văn Tư luôn trở nên đặc biệt dịu dàng.


Phong Nghiêm không nghe ra trong lời hắn có chút miễn cưỡng nào. Rõ ràng lúc trước khi nhắc đến Vu Khải thì...


"Nhưng lúc em nói muốn thử ở bên anh Khải..." Phong Nghiêm lộ vẻ nghi hoặc rất rõ ràng, "thái độ của anh đâu có dễ dàng như vậy."


Hạ Văn Tư hiếm khi lộ ra vài phần lúng túng. Dù sao khi ấy quan hệ giữa hắn và Vu Khải thật sự không tốt, tuy bây giờ cũng chưa cải thiện bao nhiêu, nhưng ít nhất thái độ sẽ không còn gay gắt như trước.


Sau khi nghe Hạ Văn Tư giải thích, Phong Nghiêm mới hiểu ra mình đã nghĩ sai.


Ở thế giới này, việc một giống cái có nhiều bạn đời giống đực cùng lúc là chuyện được pháp luật và xã hội rất ủng hộ. Bởi vì tỉ lệ sinh của trẻ sơ sinh cực kỳ thấp. Ngay cả Hạ Văn Tư cũng là đứa con quý giá mà Hoàng đế và Hoàng hậu phải nỗ lực nhiều năm mới có được.


Còn sự ra đời của Vu Khải lại là một trường hợp hiếm hoi ngoài ý muốn. Mẹ của hắn là sau khi rời khỏi Hoàng đế mới phát hiện mình mang thai Vu Khải. Trẻ con vốn vô cùng quý giá, cho dù sau này bà ở bên một giống đực khác, nhiều năm như vậy cũng chỉ có duy nhất một mình Vu Khải.


Phần lớn những đứa trẻ được sinh ra đều là giống đực, còn giống cái thì ít hơn rất nhiều. Vì để bảo vệ quyền lợi của giống cái, cũng như để giống cái không bài xích việc có ít nhất hai bạn đời giống đực, đế quốc đã phải nỗ lực rất nhiều để thúc đẩy luật pháp và chính sách liên quan.


Chính sách của đế quốc gần như hoàn toàn nghiêng về phía giống cái. Cho dù giống cái cả đời không làm việc, mỗi tháng vẫn sẽ được đế quốc trợ cấp kinh tế.


Phong Nghiêm trước đây sống trên tinh cầu rác thải, nên dĩ nhiên không biết đến những chính sách này.


May mà em cũng không có ý định sống dựa vào giống đực nuôi dưỡng. Em không chỉ có công việc, mà còn tự mình mua được nhà.


Hạ Văn Tư và Vu Khải đều không có ý kiến gì, nên Phong Nghiêm dự định sẽ nói rõ suy nghĩ của mình với Mạc Sâm và Minh Tử Dục.


Nói thật, hiện giờ Phong Nghiêm đối với cả bốn người đều có rất nhiều hảo cảm. Nhưng từ thích đến yêu... thì tạm thời vẫn chưa đạt đến mức đó.


Hiện tại xem như là sống chung thành nhóm.


Hai người là một nhóm, năm người... ừm, cũng vẫn là một nhóm.


Cùng lắm thì chia ngày ra. Một, ba, năm, bảy ở cùng người này; hai, bốn, sáu nghỉ ngơi.


Phong Nghiêm sắp xếp trong đầu vô cùng rõ ràng, có thể nói mức độ tiếp nhận nhanh đến đáng kinh ngạc.


Không chỉ nhanh chóng chấp nhận chuyện sau này mình sẽ có bốn ông chồng, thậm chí em còn bắt đầu rất có chí hướng mà chuẩn bị điều chỉnh hướng phát sóng trực tiếp của mình.


Những ngôi sao phát sóng trực tiếp mang theo bạn đời cùng lên sóng vốn không hề hiếm. Bản thân đó đã là quan hệ hợp pháp, nên khi phát sóng bầu không khí thường vô cùng thân mật. Phong Nghiêm cũng phải thừa nhận, việc em có thể tiếp nhận nhanh như vậy, một phần là vì mỗi khi thân thể tiếp xúc với Hạ Văn Tư và Vu Khải, em đều cảm thấy rất thoải mái.


"Em đã lâu rồi không phát sóng trực tiếp. Hai ngày nữa em định..."


Phong Nghiêm nói ra quyết định của mình với Hạ Văn Tư và Vu Khải. Dù sao em cũng đã có quan hệ thân mật với hai người họ, còn phía Mạc Sâm và Minh Tử Dục, em cũng dự định sẽ nói rõ trước.


"Anh không có ý kiến, chỉ là..."


Hạ Văn Tư vòng tay ôm lấy eo Phong Nghiêm, bàn tay khẽ xoa lên lưng em.


Phải tiếp nhận hai người cùng lúc, hắn không biết Phong Nghiêm có chịu nổi hay không.


"Anh cũng không vấn đề."


Vu Khải vẫn nhớ rất rõ cảnh Hạ Văn Tư địt phá trinh với Phong Nghiêm trong buổi phát sóng trực tiếp trước kia. Có lẽ đúng là anh em, cả hai đều muốn chứng minh trước mặt mọi người rằng Phong Nghiêm thuộc về mình.


Không có gì bất ngờ thì sau này Phong Nghiêm chắc chắn sẽ có bốn bạn đời giống đực. Vì để tránh số lượng bạn đời tiếp tục tăng lên, cũng cần phải răn đe những tình địch tiềm năng khác.


Hai người đàn ông có cùng suy nghĩ rất nhanh liền tạm gác lại ân oán trước kia, cùng nhau chờ đợi buổi phát sóng trực tiếp của ba người.


"Em... em thật sự đồng ý... trở thành giống cái của anh sao?"


Ở đầu kia của cuộc gọi video, Minh Tử Dục đột nhiên đứng bật dậy. Cả người hắn kích động đến mức gần như không thể giữ được vẻ bình tĩnh thường ngày.


"Đúng vậy. Trước đó em đã nói chuyện với anh Văn Tư và anh Khải rồi. Thật ra ban đầu em rất do dự, vì quyết định này với anh cũng không công bằng... ý em là, em đã ở bên anh Văn Tư và anh Khải."


Minh Tử Dục lắc đầu.


"Anh rất vui vì em vẫn chấp nhận anh. Nếu em thật sự lựa chọn từ bỏ anh... thì chẳng khác nào lấy mạng anh. Anh yêu em, A Nghiêm."


Sau khi cắt cuộc gọi, Phong Nghiêm vẫn còn có chút chưa hoàn hồn.


Hạ Văn Tư từ phía sau ôm lấy em, nói rằng việc em chấp nhận cả Minh Tử Dục và Mạc Sâm mới là công bằng thật sự đối với họ.


"Em biết rồi, anh trai."


Khi gọi video cho Mạc Sâm, Phong Nghiêm ngồi thẳng người hơn một chút. Hạ Văn Tư vẫn ôm eo em từ phía sau, còn Vu Khải thì lặng lẽ ngồi bên cạnh.


Mạc Sâm hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Vu Khải trong khung hình, nhưng rất nhanh ánh mắt hắn lại quay về phía Phong Nghiêm.


"A Nghiêm, em tìm anh có việc gì sao?"


Phong Nghiêm mím môi. Không hiểu sao đối diện với Mạc Sâm, em lại còn căng thẳng hơn khi nói chuyện với Minh Tử Dục.


Ngay từ đầu em đã có thiện cảm rất lớn với hắn.


"Em... em với anh Văn Tư và anh Khải định đi đăng ký kết hôn. Vừa rồi em đã hỏi anh Tử Dục, anh ấy đồng ý trở thành giống đực của em. Em muốn hỏi... hỏi anh có đồng ý không..."


"Anh đồng ý."


Phong Nghiêm còn chưa nói xong, Mạc Sâm đã dứt khoát trả lời.


Từ rất lâu trước đây, hắn đã mong mình có thể trở thành giống đực của Phong Nghiêm. Như vậy hắn mới có thể danh chính ngôn thuận ở bên em, có thể chạm vào em, hôn em, ôm em.


Phong Nghiêm há miệng, cuối cùng chỉ bật cười bất lực.


"Anh Sâm, khi nào anh có thời gian, em muốn gặp anh."


Thời gian này Mạc Sâm vừa hay cũng rảnh. Hai người nhanh chóng hẹn ngày gặp, thậm chí còn sớm hơn buổi hẹn với Minh Tử Dục một ngày, ngay trước kế hoạch phát sóng trực tiếp của ba người.


"Em thích Mạc Sâm đến vậy sao?"


Hạ Văn Tư dĩ nhiên hiểu vì sao Phong Nghiêm muốn gặp hai người trước, nhưng hắn vẫn hơi bất ngờ khi thấy em có vẻ thích Mạc Sâm hơn.


Dù sao tính cách Minh Tử Dục ôn hòa hơn nhiều, còn Mạc Sâm quanh năm ở trong quân đội, khí thế trên người khiến không ít giống cái phải e dè.


"Ừm. Lúc anh Sâm mặc quân phục trông cực kỳ oai phong!"


Nhắc đến Mạc Sâm, giọng Phong Nghiêm tràn đầy thích thú.


Dù sao sau này cả bốn người đều sẽ trở thành giống đực của Phong Nghiêm, nên Hạ Văn Tư cũng vui khi thấy quan hệ giữa họ trở nên thân thiết.


Chỉ cần có bốn người bọn hắn ở bên, lũ sâu bọ kia sẽ không có cơ hội gây nguy hiểm cho Phong Nghiêm.


Thời gian hẹn gặp Mạc Sâm là vào chiều ngày kia. Hạ Văn Tư và Vu Khải đều biết tối hôm đó Phong Nghiêm có lẽ sẽ ngủ lại bên phía Mạc Sâm, nên Vu Khải dứt khoát ở lại viện nghiên cứu khoa học, không quay về chỗ ở của mình.


Còn Hạ Văn Tư cũng có sắp xếp khác. Sau khi cho người đưa Phong Nghiêm đến địa điểm đã hẹn, hắn liền xoay người đi thẳng về phía cung điện.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page