[LGNNBQ] Chương 21 - Bắt gian tại trận
- Duyệt Phùng
- 7 ngày trước
- 11 phút đọc
Phong Nghiêm phát hiện ra bản thân mình thực chất cũng là kẻ rất coi trọng ngoại hình.
Chẳng biết là ai bắt đầu trước, đôi môi hai người đã quấn quýt dán chặt lấy nhau. Vu Khải đối với việc hôn môi vẫn còn rất mới lạ, hắn chỉ dựa vào bản năng mà gặm nhấm, liếm mút lấy đôi môi Phong Nghiêm để thăm dò.
Mùi hương của giống đực khiến giống cái nảy sinh cảm giác choáng váng, mà hương thơm của giống cái lại làm giống đực phấn khích tột độ. Loại hưng phấn này sau khi chạm đến những loại dịch tiết ra từ đối phương liền biến thành bản năng đi săn nguyên thủy nhất.
"Ưm..ưm... anh để em... ah... thở một chút đã."
Nụ hôn sâu kéo dài quá lâu khiến Phong Nghiêm cảm thấy hô hấp khó khăn. Em định né tránh nhưng lại bị Vu Khải đuổi theo quấn lấy không rời.
Bó hoa tươi trong tay được Vu Khải tiếp lấy rồi đặt lên bàn trà. Tuy rằng hắn đã buông tha để Phong Nghiêm có cơ hội thở dốc, nhưng đôi môi vẫn thỉnh thoảng rơi xuống bên khóe miệng em.
Phong Nghiêm cảm thấy ngứa ngáy, khóe môi cũng bất giác cong lên.
Vu Khải yêu thích em đến nỗi không nỡ buông tay, ôm chặt người vào lòng, bàn tay mạnh mẽ xoa nắn hai múi thịt mông của Phong Nghiêm. Phong Nghiêm không muốn làm chuyện đó ở phòng khách nên dỗ dành hắn đi vào phòng ngủ. Chỉ là suốt dọc đường đi, bàn tay Vu Khải chưa từng dừng lại. Đợi đến khi đặt được người lên giường, ngón tay hắn đã linh hoạt lột sạch quần áo trên người Phong Nghiêm.
"Sao anh lại gấp gáp như vậy?"
Thậm chí còn chưa đến giữa trưa, bọn họ có cả một ngày dài phía trước, vậy mà Vu Khải lại tỏ ra vô cùng nôn nóng.
"Anh đã chờ đợi quá lâu rồi, kể từ ngày đầu tiên nhìn thấy em phát sóng trực tiếp."
Vu Khải vẫn luôn mong chờ ngày này. Hắn luôn cố gắng nhẫn nại, mỗi khi nhớ đến Phong Nghiêm, hạ bộ lại cương cứng đến khó chịu. Nhưng hắn không hề tự mình thủ dâm mà đem toàn bộ tình yêu cùng tình dục nồng cháy này tích tụ lại, muốn hoàn toàn hiến dâng cho Phong Nghiêm.
Nghe Vu Khải phân tích về ái dục của hắn dành cho mình, Phong Nghiêm chợt có dự cảm chẳng lành.
"Anh muốn đem tất cả của anh trao cho A Nghiêm."
Ngón tay Vu Khải đè lên bụng Phong Nghiêm, vì quá kích động mà đầu ngón tay hắn run rẩy không thôi.
"Sau đó sẽ rót đầy tinh dịch của anh vào sâu trong cơ thể em, xem chừng phải vất vả cho A Nghiêm rồi."
Ngón chân Phong Nghiêm cuộn tròn lại, em rất muốn hỏi Vu Khải một câu: Rót đầy là muốn đổ bao nhiêu mới đầy? Vất vả là sẽ vất vả đến mức nào?
Chỉ là lời đến cửa miệng lại bị em nuốt xuống. Thế giới này có khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, chỉ cần dùng máy trị liệu thì chắc cũng không ảnh hưởng gì quá lớn đâu nhỉ?
Phong Nghiêm bị Vu Khải lột sạch sành sanh, hậu huyệt vẫn còn mềm mại vì trận mây mưa tối qua. Ngón tay dính dịch trị liệu của hắn rất dễ dàng đã cắm được vào trong.
"Bên trong A Nghiêm vừa mềm vừa trơn, lúc anh rút ra nó cứ mút chặt lấy ngón tay anh mãi."
Nhịp thở của Vu Khải loạn xạ. Hắn đã tưởng tượng hàng vạn lần cảnh tượng được tiến vào thân thể Phong Nghiêm. Thế nhưng khi Phong Nghiêm thực sự dang rộng hai chân, kẹp lấy thắt lưng hắn để mặc hắn làm xằng làm bậy, thì hắn vừa mới cắm dương vật vào đã không nhịn được mà ôm chặt lấy eo em.
Có lẽ vì đã nhẫn nhịn quá lâu, nên khi quy đầu vừa mới tiến vào trong cơ thể Phong Nghiêm, hắn đã trực tiếp tước vũ khí đầu hàng.
Dòng tinh dịch nồng đậm, trắng đục phun trào rót đầy khoang trực tràng. Phong Nghiêm bị bất ngờ, huống hồ luồng tinh dịch nóng hổi của Vu Khải lại không ngừng xối thẳng vào điểm mẫn cảm bên trong. Phong Nghiêm chật vật muốn che lấy dương vật của mình, nhưng mông thịt vẫn run rẩy kịch liệt rồi khiến dương vật bắn ra một mớ hỗn độn.
Thậm chí vì quá mức sung sướng, em bắn đến mức không thể dừng lại được.
Vu Khải gần như nín thở chứng kiến cảnh tượng này. Rõ ràng một giây trước hắn còn đang ảo não vì sự "nhanh chóng" của mình, thì giây tiếp theo hạ bộ đã lập tức cương cứng trở lại. Ngay lúc Phong Nghiêm còn đang chìm trong cao trào, hắn đã hung hăng đâm lút cán vào tận bên trong.
Biểu cảm của Phong Nghiêm bỗng chốc đờ đẫn, bàn tay đang che dương vật buông thõng xuống. Giây tiếp theo, từ sâu trong trực tràng, một luồng dâm dịch dâng trào mãnh liệt. Em ưỡn cong người, hai chân co rút đạp mạnh lên mặt giường.
Nếu không có Vu Khải đỡ lấy eo, sợ là em đã bị thúc đến mức văng xuống cạnh giường. Dù vậy, Phong Nghiêm cũng phải mất một lúc lâu mới bình tâm lại được, thân thể vẫn còn run rẩy không thôi. May mà Vu Khải vẫn giữ nguyên tư thế không cử động.
"Tuyệt quá... Cơ thể A Nghiêm ấm thật đấy."
Biểu cảm của Vu Khải cuối cùng cũng thay đổi, đó là một sự thỏa mãn đầy hưởng thụ sau khi được lấp đầy.
Chỉ cần quy đầu ngâm trong cơ thể Phong Nghiêm, hắn liền cảm thấy vô cùng thoải mái. Vách trực tràng vốn đang kẹp chặt dương vật Vu Khải không buông, vừa thả lỏng đôi chút, Vu Khải đã không còn khắc chế nổi nữa.
Hắn chống hai tay ở hai bên người Phong Nghiêm, hạ thân bắt đầu đâm thọc, từ chậm dần chuyển sang nhanh.
Phong Nghiêm chưa từng làm chuyện này với ai khác ngoài Hạ Văn Tư. Cảm giác Hạ Văn Tư mang lại cho em giống như luôn được ngâm mình trong nước ấm, khoái cảm vừa dễ chịu vừa kéo dài.
Nhưng Vu Khải lại hoàn toàn khác biệt, tốc độ vừa mau vừa mãnh liệt, hai hòn trứng dái không ngừng va đập vào mông thịt em. Không chỉ mông bị đập đến mức tê dại, mà ngay cả cảm giác vách thịt bị địt từng tấc một cũng khiến da đầu em tê rần theo.
"Vu...anh Vu Khải, chậm một chút......"
Phong Nghiêm chỉ có thể đứt quãng cầu xin Vu Khải, giọng nói khàn khàn vang lên bên tai lại càng khiến Vu Khải dùng sức càng mạnh.
Có lẽ vì đã bắn ra một lần, lần này của Vu Khải đặc biệt bền bỉ. Sau khi Phong Nghiêm thích ứng được tiết tấu của Vu Khải, em cảm thấy thoải mái đến mức mơ mơ màng màng.
Thế này cũng quá sung sướng rồi?
Quy đầu không ngừng nghiền qua điểm nhô cao bên trong, mang đến cho em cảm giác còn mãnh liệt hơn cả cơn buồn đái. Dương vật run rẩy từng hồi, rỉ ra dịch tiền liệt tuyến. Vì mới bắn cách đó không lâu nên dương vật chỉ nửa cương, kẹp giữa bụng hai người đang dán chặt vào nhau.
Dương vật của Hạ Văn Tư có phần đầu hơi cong lên, nên có thể dễ dàng cọ qua điểm mẫn cảm của em, khi hắn địt chậm lại, khoái cảm đó sẽ được kéo dài. Còn dương vật của Vu Khải... Phong Nghiêm theo bản năng rụt rụt vách thịt, rất nhanh trong đầu đã hình dung ra hình dáng đại khái.
Khó trách có thể lấp đầy hậu huyệt của em như vậy, vách thịt đầy nếp uốn bị căng ra từng tấc một. Tuy không dài bằng của Hạ Văn Tư nhưng lại rất thô.
Những gân máu phủ đầy khi sung huyết gần như có thể ma sát toàn diện với vách thịt, chỉ cần ra vào vài lần trong trực tràng, vách thịt liền không tự chủ được mà run rẩy lên.
"Haa...haa, A Nghiêm ngậm chặt quá, anh không cử động nổi nữa rồi."
Vu Khải nhíu chặt hàng mày, miệng thì nói không còn sức nhưng thực tế lại địt càng thêm tàn nhẫn. Như thế vẫn chưa đủ, hắn còn thèm thuồng nhìn chằm chằm hai hạt nhũ hoa đang ẩn hiện trong khe thịt của Phong Nghiêm.
Tư thế đối diện vừa vặn thuận tiện cho hắn cúi đầu, nơi mà lúc xem phát sóng trực tiếp hắn không thể rời mắt, giờ đây đã nằm trong miệng hắn, được hắn vừa mút vừa liếm.
Thậm chí hắn còn dùng răng hơi ngậm lấy một chút, khiến Phong Nghiêm phản ứng bằng cách ưỡn ngực, siết chặt hậu huyệt.
Nghe tiếng mút mát vang lên bên tai, Phong Nghiêm vừa cảm thấy thẹn vừa thấy hưng phấn. Khi đầu lưỡi Vu Khải đè lên khe thịt nghiền nát, Phong Nghiêm đột nhiên kẹp chặt hai chân, vách thịt run rẩy co thắt, dương vật nảy lên vài cái nhưng không có tinh dịch thoát ra.
Chỉ vì bị bú vú mà em đã lên đỉnh, thậm chí còn là lên đỉnh mà không bắn.
Có điều bản thân Phong Nghiêm không nhận ra điều đó. Khi em lên đỉnh, hai hạt nhũ hoa vốn ẩn trong khe thịt bị kích thích cuối cùng cũng thẹn thùng mà dựng đứng lên. Do bình thường luôn bị che lấp nên nhũ hoa của em vô cùng mẫn cảm.
Dù lúc phát sóng trực tiếp, Phong Nghiêm không ít lần tự đùa giỡn nơi này, thậm chí quầng vú còn to ra một vòng, nhưng khi bị đầu lưỡi chạm vào, em vẫn mẫn cảm đến mức toàn thân run rẩy.
"Thật xinh đẹp, giống như nhụy hoa vậy."
Vu Khải nhả nhũ hoa ra, nhưng dù vậy chúng vẫn không rụt lại vào khe thịt. Màu sắc ấy nổi bật rõ rệt trên làn da mật ong, giống như một nét diễm lệ điểm xuyết trên lồng ngực.
Phong Nghiêm mím môi, chủ động ngẩng đầu hôn lên môi Vu Khải. Nếu còn để hắn nói ra những lời trắng trợn như vậy, em thật sự sẽ xấu hổ đến chết mất.
Vu Khải tất nhiên sẽ không từ chối nụ hôn chủ động này, thậm chí còn tăng thêm sức mạnh, đầu lưỡi quấn lấy nhau. Hạ thân hắn vẫn không hề chậm lại. Khi bị địt đến mức phê nhất, Phong Nghiêm sẽ phát ra những tiếng rên hừ hừ từ mũi, lúc này nụ hôn của Vu Khải sẽ trở nên dịu dàng hơn, dùng cách liếm láp để quấn quýt lấy môi lưỡi em.
"Anh thích em, anh thích em......"
Đến khi Phong Nghiêm không thở nổi nữa mới tách khỏi Vu Khải, em lại lần nữa ghé tai hắn nỉ non những lời tình tứ, lặp đi lặp lại như muốn khắc sâu vào trong tâm trí.
Mỗi lần Vu Khải thông báo một câu, vách trực tràng của Phong Nghiêm lại co thắt một chút. Đợi đến khi Vu Khải một lần nữa đưa Phong Nghiêm lên đỉnh, vách ruột đã siết chặt đến mức không thể nhúc nhích nổi, Vu Khải bèn ôm chặt lấy eo Phong Nghiêm, thực hiện cú thúc cuối cùng.
"A! Không được, cứ liên tục cao trào thế này......"
Tinh dịch nhiều đến mức theo trực tràng chảy xuống tận cửa huyệt, nhưng lại bị Vu Khải chặn cứng ở bên trong. Sau khi bắn xong, Vu Khải vẫn không rút dương vật ra, ngược lại còn mím chặt môi như đang ấp ủ điều gì.
Đến khi luồng nước kịch liệt bắn thẳng vào thành ruột, gột rửa tinh dịch khiến chúng càng tràn xuống cửa huyệt nhiều hơn, Phong Nghiêm há miệng, ngón chân bấm chặt, thân thể không ngừng run rẩy, trong miệng phát ra những tiếng kêu đứt quãng.
Phong Nghiêm căn bản không ý thức được rằng Vu Khải thế mà lại trực tiếp đái vào trong hậu huyệt của mình. Em chỉ cảm thấy bị nóng đến mức run rẩy liên hồi, dương vật vốn đã không còn gì để bắn ra chỉ biết mở rộng đầu khất một cách vô vọng, một lúc lâu sau cũng rỉ ra chút nước tiểu nóng hổi.
Vu Khải thậm chí còn có chút luyến tiếc, không muốn rút dương vật ra khỏi hậu huyệt của Phong Nghiêm. Bên trong đó giống như đang ngâm mình trong nước ấm, vừa ấm áp vừa thoải mái. Nếu không phải Phong Nghiêm lộ ra vẻ mặt không mấy dễ chịu, đưa tay ôm lấy cái bụng đang nhô lên của mình, thì hắn cũng sẽ không rút ra.
Chất lỏng bị chặn cứng trong hậu huyệt cuối cùng cũng có lối thoát. Phong Nghiêm co hai chân đạp trên giường, hậu huyệt phát ra những tiếng 'phụt -- phụt', bài tiết ra hỗn hợp nước tiểu lẫn với tinh dịch trắng đục.
Cũng không biết Vu Khải đã bắn vào bao nhiêu, Phong Nghiêm phải bài tiết một hồi lâu bụng mới xẹp xuống.
Cảnh tượng trên giường đã hỗn độn đến mức không thể nhìn được nữa, ướt đẫm một mảng lớn. Vu Khải cúi người, cẩn thận bế Phong Nghiêm lên, định bụng đưa em vào phòng tắm để tắm rửa cho sạch sẽ.
Cánh cửa phòng ngủ vốn chỉ khép hờ đúng lúc này bị người từ bên ngoài đẩy mở.
Hạ Văn Tư - người xưa nay hầu như chưa từng về nhà vào buổi trưa - hôm nay lại về sớm một cách hiếm lạ. Khi hắn đi qua cửa nhỏ tiến vào sân nhà Phong Nghiêm, đến khoảnh khắc đẩy cửa ra, lông mày hắn lập tức nhíu lại.
Giữa những giống đực với nhau, khứu giác đối với mùi hương của đối phương luôn cực kỳ nhạy bén. Căn nhà này từ trước đến nay chỉ có mùi của hắn và Phong Nghiêm, vậy mà lúc này lại xuất hiện thêm mùi của một kẻ thứ ba, hơn nữa còn là mùi của một giống đực.
Bước chân hắn lập tức trở nên gấp gáp. Chỉ vài bước lớn, hắn đã tiến thẳng vào trong nhà Phong Nghiêm. Khi hắn đẩy cửa phòng ngủ của em ra, thứ mùi còn sót lại sau khi giao cấu ập thẳng vào mũi khiến sắc mặt hắn lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Dù từ lâu hắn đã biết ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến, nhưng khi tận mắt nhìn thấy người đang ôm Phong Nghiêm, cảm xúc phức tạp vẫn khiến Hạ Văn Tư như bị đóng đinh ngay tại chỗ, không thể nhúc nhích thêm một bước.
Vu Khải lại hoàn toàn không để tâm đến ánh mắt của hắn, chỉ liếc hắn một cái.
"Cậu muốn ra phòng khách chờ hay vào đây cũng tùy, tôi không quan tâm. Tôi đưa A Nghiêm đi tắm rửa sạch sẽ trước đã."
Chỉ một câu như vậy, rốt cuộc cũng khiến Hạ Văn Tư cử động.
Hắn không chọn bước vào phòng ngủ, mà xoay người quay lại phòng khách.
Trong khoảng thời gian Vu Khải đang giúp Phong Nghiêm tắm rửa, hắn vừa vặn có thể sắp xếp lại mớ suy nghĩ rối bời trong đầu.
Đợi đến khi Vu Khải một mình bước ra khỏi phòng ngủ của Phong Nghiêm, Hạ Văn Tư dường như cũng đã đưa ra quyết định.
"Vu Khải, sao anh lại ở nhà A Nghiêm?"
Dù đã biết hai người âm thầm qua lại với nhau, Hạ Văn Tư vẫn không ngờ rằng mối quan hệ của họ lại thân mật đến mức này. Ngay cả Mạc Sâm và Minh Tử Dục cũng bị xếp xuống phía sau.
Vu Khải ngồi xuống ở đầu bên kia của ghế sô pha. Dù đã tắm xong, trên người hắn vẫn còn vương lại mùi của Phong Nghiêm.
"Cậu lấy thân phận gì mà chất vấn tôi?"
Bình thường Vu Khải gần như không có tính công kích, nhưng điều kiện tiên quyết là không gặp phải Hạ Văn Tư.
Nói là công kích có lẽ vẫn còn nhẹ. Giống như ác ý luôn bị hắn giấu kín bấy lâu, sau nhiều năm đối đầu gay gắt, giờ đây lại vì Phong Nghiêm mà bùng phát lần nữa.
Vu Khải có thể không cần bất cứ thứ gì, nhưng Phong Nghiêm tuyệt đối không thể để Hạ Văn Tư cướp đi thêm lần nữa.
Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho mọi hậu quả có thể xảy ra khi công khai đối đầu với Hạ Văn Tư, thẳng thừng phơi bày địch ý của mình trước mặt đối phương.
Hạ Văn Tư vì lời đáp trả không hề khách khí của Vu Khải mà im lặng vài giây. Sau đó khí thế trên người hắn bỗng thu lại, vẻ mặt cũng không còn phẫn nộ như trước.
"Anh thật sự thích A Nghiêm à?."
Không, phải nói là yêu.
Vu Khải đã dồn toàn bộ khả năng yêu một người của mình cho Phong Nghiêm.
Bình luận