[LGNNBQ] Chương 19
- Duyệt Phùng
- 7 ngày trước
- 11 phút đọc
Hai người ở trên giường vốn chẳng câu nệ tư thế, tư thế từ phía sau vừa đỡ tốn sức, lại vừa có thể đâm vào sâu nhất.
Khi quy đầu dương vật tì sát vào miệng huyệt, cơ mông hai bên của Phong Nghiêm khẽ căng cứng lại, nhưng lỗ nhỏ vẫn mềm mại thả lỏng để đón nhận. Từ vị trí của Hạ Văn Tư, chỉ cần cúi mắt xuống là có thể nhìn thấy rõ mồn một cảnh tượng vật to lớn của mình đang từng chút một xâm nhập vào cơ thể Phong Nghiêm như thế nào.
Miệng huyệt bị căng rộng ra hết cỡ, những nếp gấp thịt mềm bị lấp đầy và san phẳng hoàn toàn.
Đúng như lời hắn nói lúc đầu, chỉ cần động tác chậm lại một chút, hắn liền có thể thuận lợi đưa toàn bộ phân thân thô to vào trong cơ thể Phong Nghiêm. Thế nhưng tốc độ này thật sự quá chậm, khiến đầu óc Phong Nghiêm vang lên những tiếng ầm ầm, đôi tay chống trên giường cũng không ngừng run rẩy. Nếu lúc này em có thể cúi đầu, hẳn sẽ phát hiện ngay cả đôi chân mình cũng đang run rẩy không thôi.
Từng tấc một trong cơ thể bị nghiền qua, vách tràng mềm mại khẽ run rẩy lại quấn quýt lấy vật nóng hổi kia.
Môi Phong Nghiêm hơi hé mở, dường như việc hô hấp thôi cũng đã vắt kiệt toàn bộ sức lực, khiến thân thể em chẳng thể cử động thêm được nữa.
"Anh trai..."
Phải một lúc lâu sau, Phong Nghiêm mới hàm hồ gọi Hạ Văn Tư một tiếng. Tuyến tiền liệt hơi nhô lên bị phân thân đầy gân guốc nghiền qua, cảm giác ấy thật sự khiến em không tài nào chịu nổi.
Quy đầu đã chạm đến tận cùng thành ruột, thậm chí còn nhẹ nhàng thúc lồi cả vùng bụng dưới.
"Ân?"
Hạ Văn Tư đưa tay xoa xoa trên bụng Phong Nghiêm, cảm nhận được vách tràng của em chợt co thắt dữ dội, hắn thấp giọng đáp lại một tiếng.
Phong Nghiêm gọi người, nhưng lại phát hiện đầu óc mình đang trống rỗng. Em vừa muốn bảo Hạ Văn Tư hãy làm nhẹ một chút, chậm một chút, nhưng đồng thời lại khao khát hắn có thể mạnh bạo và kịch liệt hơn nữa...
Hạ Văn Tư dường như thấu hiểu dục vọng của Phong Nghiêm, hắn đột ngột rút mạnh dương vật ra. Cảm giác điểm nhạy cảm bị nghiền ép dữ dội khiến ngón tay Phong Nghiêm cuộn tròn, nắm chặt lấy khăn trải giường, đôi môi hé mở nhưng không thốt nên lời.
Thế mà chỉ một chút như vậy, em đã bị kích thích đến mức bắn ra một mảnh hỗn độn.
Những thớ thịt bên trong vẫn còn đang run rẩy co thắt, tạo thành một lực cản cực lớn khi Hạ Văn Tư một lần nữa tiến vào.
"... Đừng thúc vào trong, em vẫn còn...Ah, dừng không được..."
Hậu huyệt của Phong Nghiêm không ngừng run rẩy thắt chặt, dương vật như đã hỏng rồi, tinh dịch cứ tí tách không ngừng tuôn ra ngoài.
Hạ Văn Tư chọn đúng lúc này để đâm vào, điểm nhạy cảm nhô lên liên tục bị nghiền nát. Phong Nghiêm đạt cao trào đến mức không thể dừng lại, đôi tay rốt cuộc không chống đỡ nổi thân thể nữa, em đổ rạp về phía trước, ngã xuống mặt giường.
Hạ Văn Tư cũng ép người xuống theo, cả cơ thể dán chặt lên lưng Phong Nghiêm. Phía dưới không ngừng kích thích, nhưng trong miệng lại thốt ra những lời an ủi dịu dàng, cứ như thể hắn không phải là kẻ khởi xướng mọi chuyện vậy.
Tiếc rằng Phong Nghiêm đã hoàn toàn chìm đắm trong tình dục, trong miệng chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ "ư ư", ngoan ngoãn bị Hạ Văn Tư ấn dưới thân mà chà đạp.
Đúng lúc cao trào này, quang não của Phong Nghiêm lại vang lên.
Động tác của Hạ Văn Tư hơi khựng lại, hắn ghé sát vào tai Phong Nghiêm.
"A Nghiêm, có người tìm em."
Thân thể Phong Nghiêm vẫn còn đang run rẩy, phải đến khi Hạ Văn Tư nhắc lại lần thứ hai, bộ não trì trệ của em mới bắt đầu hoạt động.
Tư thế hiện tại hiển nhiên không tiện đi lại, Hạ Văn Tư bèn chống thân thể dậy, với tay lấy chiếc quang não từ tủ đầu giường.
"Ưm ưm...Ah...ah~"
Vật kia chợt rút khỏi hậu huyệt, khiến vách tràng vẫn còn đang quấn quýt không nỡ buông rời.
Phong Nghiêm rên rỉ, sống lưng căng cứng. Khi tiếp nhận quang não từ tay Hạ Văn Tư, tay em đã bủn rủn không còn chút sức lực.
Quang não vẫn đang rung nhẹ, thấy người gọi video tới là Vu Khải, Phong Nghiêm cũng không nghĩ ngợi nhiều mà nhấn kết nối.
Quang não của Phong Nghiêm vốn mở quyền hạn cho Hạ Văn Tư, cho nên khi màn hình ảo kết nối, Hạ Văn Tư liếc mắt một cái đã thấy Vu Khải, mà Vu Khải ở đầu dây bên kia cũng nhìn thấy hắn.
"A Nghiêm..."
Gương mặt Vu Khải hiện rõ vẻ hoang mang, dường như không hiểu vì sao Hạ Văn Tư lại xuất hiện trong cuộc gọi này.
Mà Hạ Văn Tư chỉ dùng một hành động duy nhất để giải trừ sự hoang mang đó.
Phong Nghiêm nắm chặt lấy cạnh của quang não, trong miệng không khống chế được mà phát ra tiếng rên rỉ.
Hạ Văn Tư một lần nữa đâm sâu vào hậu huyệt của em. Dường như để Vu Khải nhìn cho rõ, động tác của hắn cực kỳ chậm chạp, khiến khoái cảm khi dương vật nghiền qua điểm nhạy cảm càng trở nên dài đằng đẵng.
Ngón tay Phong Nghiêm run rẩy, quang não rơi xuống giường. Trong màn hình, biểu cảm của Vu Khải trở nên nghiêm nghị, hắn đẩy gọng kính, khóe miệng cũng trĩu xuống.
"Anh trai..."
Giọng nói của Phong Nghiêm mang theo sự run rẩy, em muốn bảo Hạ Văn Tư tạm dừng lại, ít nhất là đừng ở trước mặt Vu Khải.
Tuy rằng lúc phát sóng trực tiếp cũng là ở trước mặt rất nhiều người, nhưng video này có thể nhìn rõ mặt. Việc bị Vu Khải chứng kiến cảnh mình bị Hạ Văn Tư địt đến thất thần thực sự không phải là một ý hay.
"A Nghiêm, ngoan nào."
Trước mặt Phong Nghiêm, Hạ Văn Tư luôn thể hiện vẻ vô hại, thế nhưng trước mắt một giống đực khác, hắn lại cực kỳ có tính công kích. Hắn không quan tâm Vu Khải và Phong Nghiêm đã quen biết nhau như thế nào.
Từ thời điểm ở viện nghiên cứu khoa học, hắn đã nhận ra Vu Khải có hứng thú không bình thường đối với Phong Nghiêm. Hắn theo bản năng muốn ngăn cách hai người, lại không biết bọn họ liên lạc với nhau từ khi nào, thậm chí Vu Khải còn gọi tên em thân mật như thế.
Phong Nghiêm bị Hạ Văn Tư bế bổng lên theo tư thế trẻ con tiểu tiện.
Hạ Văn Tư cố ý ở trước mặt Vu Khải mà tách rộng hai chân Phong Nghiêm, khiến gã có thể nhìn thấy rõ ràng vị trí giao hợp của hai người. Môi Phong Nghiêm run rẩy, hậu huyệt bại lộ trước mắt Vu Khải, vì căng thẳng mà co rút lại.
Vu Khải chẳng hề để ý đến hành vi gần như khiêu khích của Hạ Văn Tư, gã chỉ mê muội nhìn ngắm thân thể Phong Nghiêm, từ đầu ngón chân đến sợi tóc, mỗi một chỗ trong mắt gã đều như đang tỏa sáng.
Khi Phong Nghiêm duỗi thẳng mũi chân mà không cách nào khép hai chân lại được, hơi thở của Vu Khải cũng trầm trọng thêm vài phần.
Hạ Văn Tư hung hăng đâm chọc thành ruột Phong Nghiêm, cho đến khi cửa kết tràng lại lần nữa mở ra vì hắn. Hắn xuyên qua cửa kết tràng, đâm vào vị trí mềm mại kia sướng đến mức khiến hắn muốn hòa tan mình vào chỗ đó mà không ngừng bắn tinh.
Thời điểm Hạ Văn Tư xuyên qua cửa kết tràng, Phong Nghiêm đã ưỡn ngực, thè lưỡi ra ngoài, nước bọt không kịp nuốt xuống cứ thế nhỏ giọt theo khóe miệng. Dương vật đã không còn bắn ra được gì nữa nhưng vẫn phí công co giật, chờ đến khi Hạ Văn Tư bắn tinh xong.
Từng luồng tinh dịch xối rửa kết tràng, rồi tràn đầy theo vách ruột chảy ra khỏi hậu huyệt. Cái thứ vốn không còn bắn ra được gì kia thế mà lại rỉ ra, phun cả nước đái ra ngoài.
Phong Nghiêm đái ra hồi lâu, làm cho khăn trải giường ướt đẫm thành mớ hỗn độn.
Đến khi Hạ Văn Tư cuối cùng cũng rút dương vật ra, Phong Nghiêm vẫn duy trì tư thế hai chân mở rộng đầy dâm đãng, toàn thân run rẩy không cách nào tỉnh táo lại.
"Thái tử, A Nghiêm cũng là giống cái của tôi."
Vu Khải chỉ để lại cho Hạ Văn Tư một câu như vậy, rồi chủ động cắt đứt video.
Màn hình tối đi, sắc mặt Hạ Văn Tư trầm xuống rõ rệt. Hắn siết chặt vòng tay, hận không thể giấu Phong Nghiêm vào nơi chỉ mình hắn nhìn thấy.
Phong Nghiêm vốn dĩ sẽ có hơn hai bạn đời giống đực. Mạc Sâm và Minh Tử Dục là những người hắn đã ngầm thừa nhận. Còn Vu Khải... là người hắn không muốn thừa nhận nhất.
Nhưng tất cả vẫn phải dựa vào ý nguyện của Phong Nghiêm. Cho dù hắn là Thái tử, cũng không thể ngăn cản em tiếp xúc bình thường với Vu Khải.
Vì sao lại cố tình là Vu Khải chứ...
Thân thể Phong Nghiêm vẫn còn run nhẹ, đầu nghiêng sang một bên, đã chìm vào cơn hôn mê mệt mỏi.
Hạ Văn Tư cẩn thận bế em lên. Khi từ phòng tắm bước ra, cơ thể em đã được tẩy rửa sạch sẽ.
Ga giường đã thay mới, căn phòng cũng không còn vương lại mùi hương nồng đậm ban nãy.
Hắn đặt em nằm xuống giường trước, còn bản thân lại chẳng có chút buồn ngủ.
Ánh đèn trong phòng mờ ảo, chỉ để lại một ngọn đèn tường nhỏ. Hạ Văn Tư ngồi ở mép giường, nửa gương mặt chìm trong bóng tối.
Trong ánh sáng xanh nhạt của quang não, một tấm ảnh hiện ra trên màn hình.
Đó là bốn thanh niên mặc đồng phục trường quân đội. Dù đã qua nhiều năm, vẫn có thể nhận ra rõ ràng từng người.
Đứng bên trái là Minh Tử Dục, bên phải là Mạc Sâm. Ở giữa, phía trái là Hạ Văn Tư, còn phía phải chính là Vu Khải.
Thời đại học, bốn người cùng chung một phòng ký túc xá. Gia thế tương đương, quan hệ tự nhiên cũng thân thiết.
Có lẽ tình bạn thời còn đi học luôn vững chắc và thuần túy hơn khi đã bước vào công việc. Hạ Văn Tư từng cho rằng bốn người bọn họ sẽ là bạn bè cả đời.
Cho đến khi thân phận thật sự của Vu Khải bất ngờ bị phơi bày.
Khoảnh khắc biết Vu Khải là anh em cùng cha khác mẹ của mình, cảm giác bị lừa dối khiến hắn làm ra những hành vi thiếu lý trí.
Từ đó, Vu Khải rời khỏi vòng tròn của họ.
Mãi sau này hắn mới biết, mẹ ruột của Vu Khải và cha hắn từng tự do yêu đương. Chỉ là thời gian bên nhau không dài, chia tay trong hòa bình. Vu Khải được mẹ mang đi, rồi vòng vèo thế nào lại để hai anh em gặp lại nhau.
Vậy mà khi ấy, hắn lại cho rằng Vu Khải là đứa con riêng do cha lén lút sinh với người phụ nữ khác, dù rõ ràng Vu Khải còn lớn hơn hắn một tuổi.
Chỉ là khi còn trẻ, tính tình hắn không chín chắn như bây giờ. Dù đã biết sự thật, hắn vẫn không mở lời xin lỗi. Thời gian trôi qua, biết rõ mình sai nhưng thói quen cố chấp khiến quan hệ giữa hắn và Vu Khải ngày càng xấu đi, đến mức hiện giờ còn xa lạ hơn cả người dưng.
Hạ Văn Tư hơi cúi mắt, tắt quang não.
Khi Phong Nghiêm tỉnh lại vào sáng hôm sau, Hạ Văn Tư đã rời đi từ sớm.
Chuyện này xảy ra thường xuyên đến mức em đã quen. Nếu một ngày mở mắt mà Hạ Văn Tư còn nằm trên giường, trái lại mới là chuyện hiếm.
Cơ thể em sạch sẽ, sảng khoái, chỉ là tay chân vẫn còn hơi mềm, phía sau vẫn còn cảm giác như bị lấp đầy thứ gì đó. Buổi chiều còn phải ra ngoài, nhưng buổi sáng hiếm hoi này, em lười biếng chẳng muốn làm gì.
Em và Hạ Văn Tư cũng không phải ngày nào cũng làm chuyện đó, mà nhu cầu phương diện này của em vốn không cao. Từ sau khi địt phá trinh ở phát sóng trực tiếp, em vẫn luôn trong trạng thái ngừng phát sóng. Thế nhưng màn phá trinh này thật sự kiếm được rất nhiều tiền, một ngày thu nhập đủ bằng một tháng trước kia của em. Trong tay tạm thời dư dả hơn, em bắt đầu tính toán thay đổi đôi chút cách vận hành kênh livestream của mình.
Không phát sóng mỗi ngày nữa, nhưng phải đảm bảo mỗi lần lên sóng đều có chất lượng.
Suốt buổi sáng, Phong Nghiêm nằm suy nghĩ về kế hoạch sau này. Em không định dựa vào làm Onlyfans mà kiếm tiền cả đời. Khác với những lo lắng ban đầu, giờ đây em nhận ra việc làm một Idol Onlyfans cũng không phải điều khó chấp nhận.
Dường như ở thế giới này càng lâu, em càng thích nghi tốt hơn.
Hơn nữa, em đã có bạn đời cố định. Những hình thức phát sóng từng khiến em khó xử cũng có cách giải quyết. Đợi khi tiết kiệm đủ tiền để sống ổn định trên chủ tinh, em sẽ tìm một khoản đầu tư nhỏ, kiểu không cần em phải lộ diện vẫn có thể vận hành.
Còn chuyện phát sóng...
Ngón chân Phong Nghiêm khẽ co lại. Em vẫn muốn làm theo ý mình, thỉnh thoảng thôi, chỉ là thỉnh thoảng lên sóng một lần.
Có lẽ vì xã hội nơi này công nhận Onlyfans một cách khá cởi mở, nên việc phát sóng của em từ đầu đến giờ đều thuận buồm xuôi gió. Vừa kiếm được tiền, vừa là công việc khiến em cảm thấy thoải mái, đổi lại là người khác, e rằng cũng chẳng thấy ghét bỏ gì.
Chỉ là chuyện mưu sinh đã nghĩ thông, còn chuyện tình cảm lại khiến em đau đầu.
Ít nhất, việc phải có hai bạn đời giống đực vẫn luôn canh cánh trong lòng em. Em từng nghĩ chỉ cần tìm đủ hai người chồng thì sẽ không phạm pháp, mà sống chung với Hạ Văn Tư cũng rất hòa hợp.
Nhưng mới vừa xác định được một người ứng viên, sao lại đột nhiên xuất hiện đến ba người chờ chọn?
Hơn nữa, cả ba lại vừa vặn đều là đại gia đầu bảng trong phòng livestream của em. Đắc tội với ai cũng không ổn. Em không muốn gây thù với tiền, nhưng cũng không muốn miễn cưỡng bản thân. Mà trong ba người từng tiếp xúc, chẳng ai là không tốt.
Mạc Sâm là kiểu vừa nhìn đã có thiện cảm. Vu Khải lại khiến tim em đập nhanh không kiểm soát. Còn người còn lại... không biết sẽ ra sao.
Người nào cũng là giống đực hiếm có vạn dặm mới tìm được một. Thật sự phải lựa chọn, em cũng do dự. Không phải kiểu đã ăn trong bát còn nhìn trong nồi, mà là vì cả ba đều đã thẳng thắn bày tỏ thiện ý với em. Chọn ai cũng giống như sẽ làm tổn thương hai người còn lại.
Nếu nói thẳng chuyện tiền bạc mà gạt tình cảm sang một bên, khoảng thời gian em khó khăn nhất, có thể với bọn họ chẳng đáng gì, nhưng những lần họ tặng thưởng thật sự đã giúp em vượt qua giai đoạn ấy.
Trước kia, ngay cả loại dịch dinh dưỡng rẻ nhất em cũng phải tính toán từng bữa. Bây giờ, em có thể ăn thực phẩm tự nhiên giá cao hơn một chút, tức là những loại rau củ tươi, thịt trứng sữa mà ở thế giới cũ chỉ cần ra chợ là mua được.
Em cũng từng thử loại dịch dinh dưỡng đắt tiền hơn, hương vị tốt hơn hẳn. So với loại rẻ nhất chỉ như nước lọc nhạt nhẽo, loại đắt tiền giống như nước trái cây, có thêm hương vị, uống vào dễ chịu hơn nhiều.
Em còn nghe từ Mạc Sâm rằng quân đội tiếp viện chủ yếu bằng dịch dinh dưỡng, đủ no bụng, tiết kiệm thời gian, mà hương vị cũng không tệ.
Mạc Sâm phần lớn thời gian đều uống dịch dinh dưỡng. Chỉ khi Mạc Đức ở nhà, hắn mới vì sức khỏe của Mạc Đức mà bảo quản gia trí tuệ nhân tạo chuẩn bị thực phẩm tự nhiên.
Bình luận