[LGNNBQ] Chương 18
- Duyệt Phùng
- 7 ngày trước
- 10 phút đọc
Vu Khải đã khiến em cảm nhận rõ sự lệch lạc giữa vẻ ngoài và thực tế. Liệu Mạc Sâm có phải cũng là kiểu người "ngoài lạnh trong nóng" như vậy không?
Ngay lúc em còn đang miên man suy nghĩ về con người của hắn, một bóng dáng đã đứng bên cạnh, khẽ gọi:
"A Nghiêm."
Phong Nghiêm quay đầu lại, liền thấy Mạc Sâm trong bộ quân trang thẳng tắp. Em thoáng sững sờ, rồi vội vàng đứng bật dậy.
"Anh Mạc Sâm?"
Khóe môi hắn giật giật. Dù đã cố gắng khiến bản thân trông bớt nghiêm nghị, khí chất ác liệt trên người hắn vẫn khó mà che giấu.
Phong Nghiêm vốn có thiện cảm tự nhiên với quân nhân, điều này xuất phát từ thế giới trước kia của em. Nhìn ra hắn đang nỗ lực thể hiện thiện ý, em dứt khoát đưa tay khoác lấy cánh tay hắn, kéo hắn ngồi xuống đối diện.
Còn chuyện khi bị em chạm vào mà cả người hắn cứng đờ, Phong Nghiêm cũng không để ý. Có lẽ vì đã trải qua tiếp xúc cùng Hạ Văn Tư và Vu Khải, em dần thông suốt hơn trong chuyện tình cảm.
Mạc Sâm có thích em hay không, em vẫn cảm nhận được.
Trước khi đến đây, hắn quả thực từng lo lắng em sẽ sợ mình. Giờ thấy em chủ động thân cận, hắn cũng thở phào nhẹ nhõm.
"A Nghiêm, em vẫn đang ở nhà Hạ Văn Tư sao?"
Phong Nghiêm tìm chủ đề mở lời, hai người thuận lợi trò chuyện. Mạc Sâm nói không nhiều, lời lẽ ngắn gọn súc tích. Giữa chừng, hắn chủ động hỏi em còn ở cùng Hạ Văn Tư không.
Ý định ban đầu của hắn là mời em đến nhà mình ở tạm vài ngày. Cả học kỳ này trong nhà hắn chỉ có một mình.
"Em chuyển ra mấy hôm trước rồi. Cũng phải cảm ơn anh trai, em mua được căn nhà ưng ý từ anh trai. Trùng hợp là giờ em và anh trai chỉ cách nhau một bức tường."
Tiếng "anh trai" buột miệng thốt ra khiến Mạc Sâm khẽ nhíu mày. Hiển nhiên quan hệ giữa hai người kia đã tiến triển không ít. Điều đó khiến hắn nảy sinh cảm giác gấp gáp. Nghĩ đến thứ trong túi áo, hắn càng thêm kiên định.
"A Nghiêm, có chuyện này anh vẫn luôn muốn nói với em."
Hai người ngồi trong gian riêng nhỏ, khá kín đáo. Nhưng khi thấy hắn lấy thứ gì đó từ túi áo ra, Phong Nghiêm không khỏi co rút khóe môi, ai đi hẹn hò lại mang thứ này theo chứ?
Mạc Sâm trân trọng mở lớp vải được gấp gọn ra trước mặt em.
"Anh tìm em rất lâu. Nếu em còn nhớ món đồ cá nhân này... anh đã có được nó từ chuyên viên an ủi bằng mùi hương."
Ánh mắt Phong Nghiêm giật giật. Em nhớ lại quãng thời gian thiếu tiền, từng bán một chiếc quần lót, cũng là chiếc duy nhất.
"Anh từng nghĩ, nếu có thể mua được chiếc thứ hai em bán ra, nhất định phải tìm cách liên hệ với em. Nhưng mùi hương trên đó dần nhạt đi, anh vẫn không tìm được. Khi anh cho rằng sẽ cứ thế bỏ lỡ em... thì lại bất ngờ gặp lại."
Phong Nghiêm không ngờ người mua chiếc quần lót năm đó lại là Mạc Sâm. Nghe hắn nói mùi hương đã nhạt, em đỏ bừng mặt. Đương nhiên em hiểu hắn đã dùng mảnh vải nhỏ ấy để làm gì.
Nhưng cùng lúc, em lại thầm thở phào, ít ra người mua là hắn, còn hơn rơi vào tay một giống đực xa lạ nào đó.
Nghe hắn nói những lời ấy, Phong Nghiêm càng cảm thấy thân cận hơn. Điều này thể hiện rõ ngay trong cách xưng hô.
"Anh Sâm là quân nhân sao? Mặc bộ này trông anh thật oai phong."
Nhìn ra trong ánh mắt em không hề có sợ hãi, chỉ có tò mò và gần gũi, Mạc Sâm liền dẫn câu chuyện sang những điều vụn vặt về quân đội, kỷ luật nghiêm ngặt, trường quân đội đào tạo nhân tài cho quân đội...
Phong Nghiêm chăm chú lắng nghe. Trong mắt em lộ ra sự hướng tới với quân đội, thậm chí cả trường quân đội.
Ngón tay Mạc Sâm khẽ siết lại, thầm tính xem còn bao lâu nữa đến ngày kỷ niệm thành lập trường, dịp đặc biệt duy nhất cho phép cựu sinh viên dẫn người nhà vào trường tham dự.
Có lẽ... có thể xem đó như một bất ngờ dành cho em sau này.
Trong chuyện theo đuổi người mình thích, Mạc Sâm thực sự có chút vụng về.
Nhưng chính sự vụng về ấy lại khiến Phong Nghiêm không hề bài xích việc tiếp xúc với hắn.
Ba người đàn ông em tiếp xúc - Hạ Văn Tư dịu dàng, Vu Khải tương phản mãnh liệt, và Mạc Sâm vụng về - mỗi người một kiểu, đều vừa vặn chạm đúng điểm khiến em có thể chấp nhận.
Rõ ràng ban đầu em chỉ cần chọn hai ứng viên bạn đời.
Nhưng khi cả ba đều dành tình cảm cho mình, em lại khó lòng dứt khoát từ chối Vu Khải và Mạc Sâm. Còn Hạ Văn Tư... đã là người được xác định sẽ cùng em đi đăng ký kết hôn.
"Em và Mạc Sâm tiếp xúc... có thuận lợi không?"
Cuộc hẹn với Mạc Sâm kết thúc khá suôn sẻ. Hai người còn hẹn sau này sẽ gặp lại. Phong Nghiêm mang tâm trạng nhẹ nhõm trở về nhà, nào ngờ buổi tối đã bị Hạ Văn Tư mò lên giường.
Hắn gần đến giờ nghỉ mới quay về, trời cũng đã nhá nhem tối. Vừa về đến nơi, hắn chỉ kịp thay bộ quần áo, chưa ăn cơm đã xuyên qua khu vườn nhỏ đi sang bên này.
Phong Nghiêm đã cấp quyền ra vào cho hắn, vì thế hắn một đường thuận lợi đi thẳng vào phòng ngủ của em.
"Ừm? Anh về rồi à..."
Từ chiều em đã ngủ một mạch đến giờ. Mơ mơ màng màng nghe thấy giọng hắn, mắt còn chưa mở đã theo bản năng vươn tay đòi ôm.
Ban đầu em không dính người như vậy. Nhưng khi còn ở nhà hắn, hai người ngày nào cũng quấn quýt bên nhau. Hạ Văn Tư thích nhất là ôm em vào lòng, dù chẳng làm gì cũng thấy vui.
Thói quen hình thành chẳng cần quá lâu. Phong Nghiêm đã quen với việc hắn thích ôm ấp mình, thậm chí còn tự nhiên đáp lại.
Hạ Văn Tư vội vã trở về sau một ngày bồn chồn, mệt mỏi. Vì hôm nay em đi gặp Mạc Sâm, cả ngày hắn đều trong trạng thái thấp thỏm. Chủ yếu là hai người còn chưa đăng ký kết hôn, trong lòng hắn khó tránh khỏi lo được lo mất.
Một người quen nắm mọi thứ trong tay như hắn, trước mặt Phong Nghiêm lại có lúc phải cẩn trọng kiềm chế.
"...Ừ, ngủ tiếp đi."
Nhưng khi nhìn thấy em, mọi nôn nóng trong lòng hắn tan biến theo một cách kỳ diệu. Hắn cúi xuống ôm lấy em, ghé bên tai dỗ dành.
Phong Nghiêm lắc đầu, chậm rãi mở mắt.
"Mấy giờ rồi?"
Hắn bế em ngồi dậy, liếc nhìn quang não.
"Bảy giờ rưỡi."
Chiều khoảng bốn giờ em đã về. Thấy còn sớm, em ngủ một lát. Trước khi ngủ còn nghĩ, chờ hắn về nhất định phải dậy. Dạo gần đây, buổi tối hai người đều cùng nhau ăn cơm, đó là khoảng thời gian hiếm hoi có thể thong thả trò chuyện.
Buổi sáng luôn vội vã. Em lại không có giờ giấc rời giường cố định. Tuy hai nhà sát nhau, đi lại vẫn tốn thời gian. Hắn còn phải đi làm, nên em bảo buổi sáng không cần sang.
Buổi trưa hắn ăn tại nơi làm việc, vì vậy thời gian ở bên nhau hầu như chỉ còn buổi tối. Dù thỉnh thoảng hắn ngủ lại, đến khi em tỉnh dậy hắn cũng đã rời đi.
"Hôm nay sao về muộn vậy?"
Phong Nghiêm đã tỉnh hẳn. Nghĩ hắn chắc chưa ăn, em liền bảo quản gia thông minh chuẩn bị bữa tối. Sau khi chỉnh trang sơ qua, em nắm tay hắn cùng xuống nhà ăn.
"Có cuộc họp bị kéo dài, kết thúc là vào giờ này."
Thực ra vừa xong việc là hắn vội rời cung điện ngay. Gần đây hắn luôn như vậy, đến mức phía hoàng đế cũng bắt đầu hỏi han tình hình. Hắn dự định sau khi đăng ký kết hôn với em sẽ tìm cơ hội đưa em về ra mắt hoàng đế.
Phong Nghiêm gật đầu tỏ ý hiểu. Em nhớ lại thời còn làm nhân viên văn phòng, chỉ cần dự án chưa xong là tăng ca đến kiệt sức. Sau này sợ bản thân đột tử, lại có chút tiền tiết kiệm, em liền nghỉ việc để nghỉ ngơi một thời gian.
Khi ấy em mê leo núi, cơ thể cũng khỏe hơn nhiều so với thời ngồi văn phòng.
"A! Nhà em có một anh trai siêu vất vả đó nha!"
Giờ đây em đã có thể gọi hắn là "anh trai" mà không đổi sắc mặt. Giọng em trầm thấp, mang theo ý cười. Em ôm lấy cánh tay hắn, đan những ngón tay mình vào tay hắn rồi siết lại.
Hạ Văn Tư mím môi, cũng cong ngón tay đáp lại.
Những buổi tối của hai người hầu như đều như vậy. Sau bữa ăn, Phong Nghiêm còn ôm mấy quyển sách hắn đưa, hỏi vài điều chưa hiểu.
Hoặc là nắm tay nhau tản bộ trong sân. Không phải đêm nào hắn cũng ngủ lại. Những hôm không ở lại, em sẽ tiễn hắn đến cửa nhỏ, hai người dưới ánh trăng trao nhau một nụ hôn rồi nói lời tạm biệt.
Nhưng tối nay, rõ ràng hắn định ở lại.
Có lẽ vì ban ngày em đi hẹn với Mạc Sâm. Khi đến giờ ngủ, Hạ Văn Tư vuốt ve lưng em theo một cách khiến em run lên.
Trong phòng, chỉ cần đắp một lớp chăn mỏng là đủ ấm. Hắn kéo em sát lại gần, chẳng mấy chốc hai người đã dính chặt vào nhau. Dù không phải lần đầu, Phong Nghiêm vẫn không khỏi căng thẳng.
Trong cơn mơ hồ, em nghe rõ nhịp tim mình dồn dập.
Ở bên Hạ Văn Tư, làm tình với hắn... luôn là một chuyện khiến em vô cùng thoải mái.
Động tác của Hạ Văn Tư vô cùng dịu dàng, khiến khoái cảm cứ thế kéo dài vô tận. Có đôi khi em cảm thấy việc luôn chìm đắm trong khoái lạc thế này thật là một chuyện đáng sợ, chỉ là thân thể lại vì quá sung sướng mà không ngừng run rẩy.
Em bắt đầu mê luyến việc tiếp xúc da thịt với Hạ Văn Tư, bởi vì cảm giác đó thực sự quá đỗi tuyệt vời.
Hơn nữa nhờ có máy trị liệu, ngày hôm sau cơ thể em chỉ còn lại chút mệt mỏi rã rời, còn hậu huyệt thì chẳng hề có cảm giác khó chịu nào, điều này quả thực giống như gian lận vậy.
Vừa có thể hưởng thụ khoái lạc thể xác, lại không lo thân thể đau đớn, thử hỏi có ai mà không thích cho được?
"Anh trai..."
Phong Nghiêm chủ động tách rộng hai chân mình ra, để Hạ Văn Tư có thể thuận theo giữa háng mà sờ vào hậu huyệt.
Dịch trị liệu được đặt ở ngay tầm tay, nghiêng mình một lát liền thấy mỏi, Phong Nghiêm khẽ cử động, hất tung chiếc chăn mỏng đang đắp trên người hai người ra.
Kỳ thực có một chuyện em đã tò mò từ lâu, vừa vặn hôm nay có cơ hội để thử nghiệm.
"A Nghiêm?"
Phong Nghiêm đột nhiên leo lên người hắn, Hạ Văn Tư còn chưa kịp giữ chặt lấy eo em thì đã thấy em xoay người đổi hướng, đè thấp đầu tiến sát vào hạ bộ của hắn. Cặp mông béo vểnh cao vì tư thế này mà lộ ra đường cong căng tròn, săn chắc.
Hậu huyệt ban đầu có màu hồng nhạt tự nhiên, chẳng biết là do tác dụng của dịch trị liệu hay do đã quen với việc hoan ái mà màu sắc ngày càng trở nên diễm lệ, đỏ hồng ướt át.
Tư thế đảo ngược này quả thực rất thuận tiện để liếm láp hai hòn tinh hoàn, Phong Nghiêm thầm cảm thán đúng là phải thực tiễn mới nhận ra chân lý. Lúc trước khi em xem livestream học tập kỹ thuật trên các phòng phát sóng trực tiếp ở Ngôi Sao, em đã đặc biệt tò mò về tư thế này.
Hơn nữa các chủ phòng bên trong vừa liếm vừa mút, so với tư thế bú cu bình thường thì kiểu này dễ dàng chạm đến tinh hoàn hơn nhiều.
Phong Nghiêm vươn đầu lưỡi, dễ dàng liếm lên hai hòn trứng dái của Hạ Văn Tư. Hạ Văn Tư không ngờ Phong Nghiêm lại chủ động chăm sóc đến bộ vị đó. So với việc kích thích trực tiếp lên dương vật, tinh hoàn không có lớp mô xốp chống đỡ, chỉ có một lớp da mỏng manh, khi bị đôi môi chạm vào sẽ mang lại kích thích mãnh liệt hơn bội phần.
Tư thế này cũng giúp Hạ Văn Tư thuận tiện đưa ngón tay vào sâu trong hậu huyệt của Phong Nghiêm. Chỉ cần kích thích nhẹ lên dương vật, điểm tiền liệt tuyến vốn nằm khá nông trong hậu huyệt sẽ nhô hẳn lên. Mỗi lần ngón tay hắn ấn vào đều khiến Phong Nghiêm có cảm giác như bị điện giật toàn thân.
Có lẽ dùng từ điện giật vẫn chưa đủ để hình dung, em cảm thấy mình sắp bị chơi đến mức đái ra rồi. Không chỉ dương vật đang dần cương cứng, mà ngay cả hậu huyệt cũng không khống chế được mà co thắt, kẹp chặt lấy ngón tay của Hạ Văn Tư.
Nơi sâu thẳm trong đường ruột không ngừng tiết ra dâm dịch trào ra ngoài. Chẳng biết là do bản thân Phong Nghiêm vốn dĩ nhạy cảm, hay do đặc tính của giống cái đang quấy phá, mà ban đầu em còn dư sức dùng môi lưỡi để trấn an dương vật của Hạ Văn Tư, nhưng hiện tại trong đầu em chỉ toàn là hình bóng của thứ to lớn trước mắt.
Hơi thở em trở nên thô nặng, đầu lưỡi vươn ra, tham lam liếm láp dọc theo thân gậy của Hạ Văn Tư.
Chút dịch nhầy chảy ra từ đỉnh đầu quy đầu bị lưỡi em cuốn lấy rồi nuốt gọn vào bụng, hương vị nồng đậm khiến đầu óc em choáng váng.
Đây chính là phản ứng tự nhiên của giống cái khi ngửi thấy mùi vị của giống đực.
Nước bọt trong khoang miệng tiết ra bôi trơn khiến dương vật của Hạ Văn Tư trở nên bóng loáng, lấp lánh.
Hậu huyệt của Phong Nghiêm phát ra những tiếng nước "òm ọp, chùn chụt" dâm mỹ, lúc này đã có thể dễ dàng dung nạp cả ba ngón tay.
"Xem ra có thể một lần tiến vào hết rồi."
Lòng bàn tay Hạ Văn Tư bóp mạnh vào mông thịt của Phong Nghiêm, dùng lực một chút liền khiến miệng huyệt ẩn sau khe mông lộ ra rõ rệt. Vành huyệt đỏ tươi, bên trong là lớp thịt mềm mại, ướt át. Hạ Văn Tư quá rõ hương vị bên trong đó, sự mềm mượt và khít khao khiến hắn "ăn một lần là biết vị", không tài nào dứt ra được.
Bình luận