top of page

[LGNNBQ] Chương 17

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 7 ngày trước
  • 10 phút đọc

"Chỉ cách một bức tường thôi sao?"


Phong Nghiêm đứng trước cửa ngôi nhà mới của mình, vẻ mặt đầy kinh ngạc.


Hạ Văn Tư sở hữu không ít bất động sản trên chủ tinh, vậy mà em lại cố tình chọn đúng căn gần hắn nhất. Hai căn hộ chỉ cách nhau một bức tường vòm trong sân, thậm chí còn có một cánh cửa nhỏ thông sang nhau. Ban đầu, khi mua căn bên cạnh, hắn định đập thông để làm gara, sau đó căn nhà phía bên kia được rao bán, hắn liền tiện tay mở rộng diện tích luôn, gara cũng vì thế mà có chỗ này.


Căn nhà chỉ cách một bức tường ấy vốn được giữ lại, giờ vừa hay Phong Nghiêm mua, hắn cũng coi như "tiếp cận lâu đài", muốn gặp em lúc nào cũng tiện.


Chuyển nhà lại càng đơn giản, ngay cả chăn ga trên giường cũng được xách thẳng từ nhà Hạ Văn Tư sang.


Vì quá thuận tiện, hơn nữa quan hệ giữa hai người hiện tại cũng đã có thay đổi, Hạ Văn Tư vẫn duy trì thói quen mỗi ngày sang tìm em, thỉnh thoảng còn ở lại qua đêm.


Thế nhưng tối đầu tiên dọn tới nhà mới, Phong Nghiêm không giữ hắn lại.


Ngôi nhà mới rất đẹp. Tuy nhỏ hơn nhà Hạ Văn Tư không ít, nhưng cũng là một căn hộ hai tầng được hoàn thiện tinh xảo. Giường trong phòng ngủ chính vừa rộng vừa mềm, em lăn qua lăn lại trên đó cũng chẳng hề chật chội.


Đang tận hưởng niềm vui sống một mình, quang não của em bỗng nhận được một tin nhắn từ người lạ, ít nhất ban đầu là người lạ.


'Em có thể cho anh xem lỗ đít xinh đẹp của em không? Gần đây công việc bận quá, anh đã lâu rồi không xem livestream của em.'


Phong Nghiêm lập tức ngồi bật dậy trên giường, nhìn dòng tin nhắn cùng dãy số xa lạ, theo bản năng xóa đi rồi kéo đối phương vào danh sách đen.


Nhưng không biết người kia có lai lịch thế nào, chặn cũng như không. Em vẫn nhận được tin nhắn của hắn, thậm chí hắn còn biết mình bị chặn.


'Vì sao em lại chặn anh? Là anh làm sai điều gì sao?'


Ban đầu Phong Nghiêm không định trả lời. Ngoại trừ câu nói đường đột lúc đầu, đối phương không hề nói thêm điều gì quá đáng, chỉ liên tục hỏi lý do bị chặn.


'Vì em không biết anh là ai. Nhưng anh lại biết em, đúng không?'


Lần này phải rất lâu sau em mới nhận được hồi âm. Ngay khi em định coi đây chỉ là một sự cố ngoài ý muốn thì tin nhắn mới đến.


'Xin lỗi, anh quên tự giới thiệu. Thật ra hôm nay chúng ta đã gặp nhau rồi. Tha thứ cho anh vì lúc đó quá kích động. Em giống hệt như trong tưởng tượng của anh, chỉ là Thái tử điện hạ giấu em kỹ quá.'


Phong Nghiêm nhíu mày suy nghĩ một lúc, rồi chợt bừng tỉnh.


'Anh là vị tiên sinh ở viện nghiên cứu hôm nay đã nắm tay tôi... Vu Khải?'


Ấn tượng của em về Vu Khải rất sâu đậm. Không chỉ vì hành động của hắn có chút kỳ lạ, mà còn bởi dung mạo nổi bật hiếm thấy.


Cho dù đứng cạnh Hạ Văn Tư, hắn cũng không hề lép vế. Việc em nhớ được hắn vốn là điều rất bình thường.


Nhưng Vu Khải lại vui mừng vô cùng.


Hắn biết hôm nay mình thể hiện không tốt, không ngờ Phong Nghiêm vẫn nhớ đến hắn. Hắn say mê em, lại từ ông chủ của nền tảng phát sóng trực tiếp Ngôi Sao dò được chút thông tin: ba người còn lại trong phòng livestream của Phong Nghiêm là ai, và gần đây em chuẩn bị chuyển nhà.


Hạ Văn Tư trước nay chưa từng xuất hiện ở nơi công cộng cùng một giống cái nào. Vu Khải có thể phân tích số liệu cơ thể của em. Ngay khi thấy em và Hạ Văn Tư cùng xuất hiện trước mặt mình, hắn đã đối chiếu dữ liệu và nhanh chóng xác nhận, đây chính là A Nghiêm từng xuất hiện trên livestream, không thể nhầm lẫn.


Nếu nói về phân tích dữ liệu, hắn tự tin không ai vượt qua mình.


Mang theo tâm trạng ấy, hắn chủ động liên hệ với Phong Nghiêm. Muốn có được mã liên lạc của em không khó, hoặc nói đúng hơn, việc vượt qua mạng lưới phòng ngự của đầu não đối với hắn cũng chẳng phải chuyện gì ghê gớm.


'Là anh đây! Anh rất nhớ em.'


Phong Nghiêm lại nằm xuống giường. Đối với Vu Khải, em thực sự có chút tò mò.


'Vì sao anh biết đến livestream? Anh đã xem tôi...'


Trong suy nghĩ của em, livestream trên Onlyfans có lẽ ở một mức độ nào đó vẫn cần che giấu, nhưng ở thế giới này lại là điều hoàn toàn bình thường, một chính sách mở nhằm giúp các giống đực và giống cái trong kỳ xao động tạm thời giải tỏa dục vọng, từ đó giảm bớt tỷ lệ tội phạm trong xã hội.


'Anh đã ở trong phòng livestream của em từ rất sớm rồi. Có lẽ em còn nhớ, ID của anh là một dãy số. Hai tháng trước, em còn tặng anh một món quà.'


Dù chỉ là một lần điều khiển từ xa, nhưng thiết bị điều khiển ấy đến giờ hắn vẫn cất giữ cẩn thận.


ID là dãy số, món quà hai tháng trước...


Phong Nghiêm chợt mở to mắt. Đặc điểm quen thuộc như vậy, chỉ có thể là một người.


'Anh là "anh Số" trong phòng livestream sao? Vu Khải tiên sinh.'


Nhận được câu trả lời xác nhận, Phong Nghiêm vẫn còn ngẩn người vì tại sao lại trùng hợp như vậy. Nếu không phải Minh Tử Dục và Mạc Sâm tặng món quà đó, em sẽ không chủ động giao ra chìa khóa cơ giáp. Nếu em không giao chìa khóa, Hạ Văn Tư cũng sẽ không vì lo lắng cho an toàn của em mà mang chìa khóa đến viện nghiên cứu khoa học.


Rồi mới phát hiện chìa khóa cơ giáp là tài nguyên quan trọng bị đánh cắp của viện nghiên cứu, sau đó em đến viện, gặp được Vu Khải.


Vòng đi vòng lại, chỉ có em ngây thơ cho rằng sẽ không bao giờ gặp mặt các "đại gia" trong phòng livestream. Không ngờ chẳng những gặp, mà còn sắp sửa gặp đủ cả. Nghĩ đến Mạc Sâm và Minh Tử Dục vẫn đang chờ cơ hội gặp mình, Phong Nghiêm bỗng có ảo giác như cừu non tự chui vào miệng cọp.


Biết Vu Khải chính là "anh Số", sự cảnh giác trong lòng em cũng bớt đi phần nào. Sau một thời gian tiếp xúc với Hạ Văn Tư, em mơ hồ nhận ra hắn không chỉ đơn thuần là người có tiền.


Chỉ là giữa người trưởng thành với nhau, không cần thiết phải truy đến tận cùng. Hắn không nói, em cũng sẽ không cố hỏi. Vì vậy ở bên nhau lại càng nhẹ nhàng hơn.


'Em có thể gọi anh là Vu Khải. Anh hy vọng sau này quan hệ của chúng ta sẽ thân mật hơn.'


Trong lòng hắn đã sớm quyết định, về sau chỉ có thể là bạn đời thân mật hơn, là người chồng thân yêu, tuyệt đối không có quan hệ nào khác.


Phong Nghiêm tự nhận mình là người khá hướng ngoại, vậy mà trước cách bày tỏ thẳng thắn như thế của Vu Khải cũng có chút chống đỡ không nổi. Hoàn toàn trái ngược với lần gặp đầu tiên, điều đó ngược lại khiến em càng để ý hơn.


'Em có thể gọi video với anh không?'


'Anh đã rất lâu không thấy em livestream, thật sự rất nhớ em.'


Phong Nghiêm định nói hai người mới gặp cách đây không lâu, nhưng cuối cùng vẫn chấp nhận yêu cầu gọi video.


Vu Khải đang ở nhà. Suốt một năm qua, phần lớn thời gian hắn ở ký túc xá viện nghiên cứu. Gần đây nhân lúc được nghỉ mới trở về nhà rồi lại quay lại phòng thí nghiệm. Trước khi gặp Phong Nghiêm, phòng thí nghiệm là điều hấp dẫn hắn nhất.


Giờ đây, tuy thí nghiệm vẫn khiến hắn say mê, nhưng Phong Nghiêm cũng đã trở thành một lực hút khác.


"Alo, Vu Khải."


Qua màn hình, cảm giác nhìn người khác vẫn khác với ngoài đời. Vu Khải ngồi ngay ngắn phía bên kia, khí chất vẫn như lần đầu em gặp, lạnh lùng, hờ hững.


"A Nghiêm."


Thế nhưng khi nhìn thấy em, cả người hắn như bừng tỉnh. Phong Nghiêm không biết mình diễn tả có đúng không, nhưng giọng nói vốn mang vài phần thờ ơ của hắn khi gọi tên em lại nhiễm thêm chút ấm áp.


Dù ở trong nhà mình, Vu Khải vẫn ăn mặc chỉnh tề. Tóc hắn đen thuần, hai lần gặp đều đeo kính. Dù để tóc dài nhưng không hề có cảm giác nữ tính, mái tóc được buộc gọn gàng phía sau.


"Em tên là Phong Nghiêm. Dĩ nhiên anh gọi em là A Nghiêm cũng được."


Vu Khải chăm chú ngắm nhìn gương mặt em, chỉ cảm thấy thế nào cũng không đủ.


Phong Nghiêm chưa từng bị ai nhìn như vậy. Em khẽ mím môi vì căng thẳng, nhưng lại không thể dời mắt. Ánh nhìn kia đậm đặc dục vọng và sự mê đắm. Ngay cả khi đã vượt qua ranh giới mơ hồ, trở nên thân mật với Hạ Văn Tư, em cũng chưa từng bị nhìn như thế.


Trước mặt em, Hạ Văn Tư luôn đặc biệt kiềm chế. Hắn dịu dàng và bao dung, không tạo cho em quá nhiều cảm giác uy hiếp, vì vậy khoảng cách xa lạ giữa hai người nhanh chóng bị xóa nhòa.


Nhưng Vu Khải lại khác.


Rõ ràng trông thanh tâm quả dục, lại khiến em cảm nhận rõ rệt sự khác biệt giữa giống đực và giống cái, sự chủ động, tích cực hơn hẳn khi đối diện với giống cái.


"A Nghiêm, anh muốn gặp em, muốn chạm vào em."


Vu Khải thậm chí còn lấy ra một thứ mà Phong Nghiêm không ngờ tới, đặt nhẹ vào vị trí em có thể nhìn thấy qua màn hình.


Đối với những món đồ chơi từng mua, em cũng mang theo rời khỏi tinh cầu rác, trong đó có quả trứng rung có chức năng co bóp bên trong. Thứ nhỏ bé ấy em chỉ dùng đúng một lần, giờ vẫn nằm cùng hành lý trong góc tủ quần áo.


"Sao anh vẫn còn giữ nó..."


Không ngờ Vu Khải thật sự còn giữ bộ điều khiển. Phong Nghiêm như bị bỏng, ánh mắt cũng không dám nhìn sang nữa.


"Em đã tặng anh, đương nhiên anh phải giữ lại. Anh còn hy vọng lần tới hẹn em ra ăn cơm, nếu em có thể mang theo món quà nhỏ ấy cùng đi, anh sẽ vô cùng vui."


Phong Nghiêm hơi hơi mở to mắt.


Ý của Vu Khải... là muốn em mang theo trứng rung ra ngoài hẹn hò với hắn sao?


Chuyện này thật sự...


Hàng mi em cụp xuống, run nhẹ. Phải thừa nhận rằng đàn ông đều nặng chuyện dục vọng. Trước kia em vốn không quá ham thích chuyện ấy, nhưng từ khi đến thế giới này, vì sinh tồn mà trở thành Idol Onlyfans, cơ thể em dần dần thích ứng.


Chỉ một món đồ chơi cũng có thể khiến em thoải mái.


Cho đến khi thật sự làm với Hạ Văn Tư, em mới nhận ra đồ chơi suy cho cùng vẫn không thể so với người thật. Em sa vào rất nhanh, cũng chưa từng từ chối lời cầu hoan của hắn.


Thậm chí tối trước ngày chuyển nhà, em và Hạ Văn Tư còn dây dưa đến tận nửa đêm.


Giờ bảo em từ chối Vu Khải, trong lòng em lại có chút chột dạ. Dù sao em đã hứa với Hạ Văn Tư, nếu còn đáp ứng người khác thì thật không công bằng.


Nhưng... chỉ là mang theo trứng rung ra ngoài thôi, chắc cũng không khó nhỉ?


Phong Nghiêm âm thầm tự hỏi một lúc, rồi dưới ánh nhìn chăm chú của Vu Khải, em gật đầu đồng ý. Hai người hẹn xong thời gian gặp mặt, Vu Khải đạt được điều mình muốn, liền không tiếp tục dây dưa nữa.


Sau khi cắt video, Phong Nghiêm khẽ thở phào, ít nhất cuộc hẹn này vẫn được sắp sau Mạc Sâm và Minh Tử Dục.


Đêm đầu tiên ở nhà mới, em ngủ rất ngon.


Sáng hôm sau, Hạ Văn Tư trực tiếp đi qua từ cánh cửa nhỏ nối hai căn nhà. Trước đó hai người đã bàn bạc, hắn sang không cần báo trước. Dù sao Phong Nghiêm cũng đã đồng ý, qua một thời gian nữa sẽ cùng hắn đi đăng ký kết hôn, chính thức xác nhận thân phận bạn đời.


"Có phải hơi nhanh quá không?" em hỏi.


Hạ Văn Tư vòng tay ôm lấy eo em, lắc đầu.


Thật ra hắn chưa từng nói với em rằng, nếu không phải em cảm thấy hắn quá vội vàng, thì ngay ngày hôm sau khi em mở livestream hắn đã muốn dẫn em đi đăng ký rồi. Có thể nhẫn nại đến bây giờ, cũng là vì cân nhắc tâm ý của em.


Nếu Hạ Văn Tư đã không có ý kiến, Phong Nghiêm cũng không khuyên thêm nữa.


Biết em thích đọc sách, cách vài ngày hắn lại mang đến mấy quyển. Ban ngày hắn không thể thường xuyên ở nhà, nhưng luôn dặn em nếu thiếu gì thì nói với hắn, chờ đến lúc nghỉ sẽ cùng nhau ra trung tâm thương mại mua sắm.


Phong Nghiêm rất hài lòng với nơi ở hiện tại. Đồ đạc trong nhà phần lớn đều chuyển từ nhà Hạ Văn Tư sang, đều là những thứ từng bày trong phòng ngủ của em ở đó. Không chỉ đồ sinh hoạt, mà còn có cả quần áo đặt may riêng.


Quần áo mặc ở nhà lẫn ra ngoài đều đủ, chẳng mấy chốc đã lấp đầy tủ quần áo.


Rất nhanh đã đến ngày hẹn với Mạc Sâm.


Dưới sự "hộ tống" của Hạ Văn Tư, Phong Nghiêm còn chuẩn bị quà gặp mặt cho hắn. Tuy Hạ Văn Tư không thể đích thân đưa em đi, nhưng vẫn sắp xếp người chuyên trách đưa đón, đảm bảo an toàn.


Từ khi đến chủ tinh, Phong Nghiêm hầu như chưa từng ra ngoài. Ngay cả địa điểm dùng bữa cũng do Hạ Văn Tư đề xuất, một khách sạn theo chế độ hội viên nhưng không yêu cầu thân phận đặc biệt mới được vào.


Chỉ là gặp mặt, trò chuyện vài câu, nên chọn một quán cà phê yên tĩnh, có thể ngồi lâu tán gẫu, rõ ràng là lựa chọn không tệ.


Phong Nghiêm trước đó chưa từng gặp Mạc Sâm, nhưng Mạc Sâm lại đã nhìn thấy diện mạo em thông qua quang não của Hạ Văn Tư.


Đúng giờ hẹn, hắn xuất hiện tại quán cà phê. Ánh mắt sắc bén như chim ưng nhanh chóng khóa chặt vị trí của em.


Thời điểm này thực sự không khéo, hắn vừa từ doanh trại quân đội chạy tới, còn chưa kịp về nhà thay một bộ đồ phù hợp cho buổi hẹn. Bộ quân trang thẳng tắp cùng khí thế trên người khiến người ta hoàn toàn không cảm nhận được đây là một cuộc hẹn riêng tư.


"A Nghiêm?"


Phong Nghiêm đang ôm tách cà phê, thẫn thờ suy nghĩ. Em cũng vừa mới đến không lâu, tài xế đưa em tới tận cửa. Đối với Mạc Sâm, ấn tượng của em còn rất mơ hồ. Giờ sắp gặp mặt trực tiếp, trong lòng khó tránh khỏi một chút căng thẳng.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page