top of page

[LGNNBQ] Chương 16

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 7 ngày trước
  • 11 phút đọc

Quá trình xuất tinh kéo dài rất lâu, làn đạn bình luận trái lại vẫn luôn náo nhiệt, từ lúc Phong Nghiêm lên đỉnh đã ồn ào không dứt. Hạ Văn Tư liếc mắt nhìn qua nhưng cũng chẳng buồn để ý.


Phong Nghiêm nghiêng mặt, khi bị đặt nằm trên giường thân thể chỉ hơi rung động, hai chân mở rộng để mặc hậu huyệt không ngừng trào tinh dịch ra ngoài.


Phải nghỉ ngơi hồi lâu đến nửa giờ sau, ngón tay Phong Nghiêm mới cử động được chút ít. Em cũng chẳng còn sức lực để chào tạm biệt khán giả trong phòng livestream, dứt khoát nằm lỳ trên giường bảo Hạ Văn Tư cầm quang não đến trước mặt mình, rồi ấn tắt phòng livestream.


Sau khi buổi phát sóng trực tiếp kết thúc, trong phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh.


Đầu óc Phong Nghiêm vẫn còn đang trong trạng thái trống rỗng. Làm cũng đã làm rồi, lại còn làm đến kịch liệt như thế, ban đầu có lẽ em còn thấy gượng gạo, nhưng hiện tại thì hoàn toàn buông xuôi, mặc kệ tất cả.


Nói đi cũng phải nói lại, ở bên Hạ Văn Tư quả thực không tệ, chỉ là hơi hao sức một chút mà thôi.


"Em muốn tắm."


Cả người nhớp nháp, rã rời chẳng còn chút sức lực nào để đứng dậy. Phong Nghiêm khẽ lẩm bẩm một câu, không ngờ Hạ Văn Tư lập tức bước tới.


Phải thừa nhận rằng, Hạ Văn Tư đúng là một bạn đời giống đực đáng để nương tựa. Chỉ vì một câu nói của em, hắn đã bế em vào phòng tắm, từ đầu đến cuối không để em phải động tay, tỉ mỉ tắm rửa cho em sạch sẽ.


Khi hai người bước ra, giường chiếu đã được quản gia trí tuệ nhân tạo dọn dẹp gọn gàng. Phong Nghiêm vừa chạm lưng xuống nệm đã chìm vào giấc ngủ.


Giấc ngủ ấy kéo dài đến mức khi tỉnh lại, tay chân em đều mềm nhũn. Hạ Văn Tư dậy từ sớm, trước khi rời đi còn dặn dò quản gia thông minh phải luôn theo dõi tình trạng của em. Còn hắn thì vào cung điện tham dự chính sự.


Phong Nghiêm ngủ một mạch đến gần chiều. Tỉnh dậy, em ngồi trên giường, lặng lẽ ngẩn người hồi lâu.


Quản gia thông minh truyền hình ảnh tình trạng của em qua video cho Hạ Văn Tư. Lúc này, sau khi kết thúc buổi nghị sự buổi sáng, hắn đang tranh thủ nghỉ ngơi chỉnh đốn.


Âm thanh quang não vang lên khẽ khàng, không khiến quá nhiều người chú ý. Nhưng trong số đó, tuyệt đối không bao gồm Mạc Sâm và Minh Tử Dục.


Mạc Sâm nắm giữ quyền lực lớn trong quân đội; còn gia tộc của Minh Tử Dục là trụ cột của phe hoàng gia. Nội tình cổ xưa của gia tộc hắn sâu dày đến mức ngay cả hoàng đế cũng không thể nắm rõ toàn bộ.


Lần nghị sự này chủ yếu xoay quanh sự việc xảy ra tại yến tiệc lần trước. Khi Mạc Sâm đem những chứng cứ điều tra được bày ra, vị quý tộc đã giam giữ trái phép nữ học sinh của Trường Quân đội số Một, gây ảnh hưởng nghiêm trọng, gần như đã được định sẵn sẽ không có kết cục tốt đẹp.


Cơ thể người cầm quyền khỏe mạnh, tai thính mắt tinh kia, khi nhận lấy bằng chứng do Mạc Sâm trình lên, sắc mặt đã hoàn toàn trầm xuống. Việc xử phạt quý tộc vốn phải trải qua thủ tục rườm rà. Dù đã định tội, để hoàn tất toàn bộ quy trình cũng phải mất hai, ba tháng.


May mà sau khi hoàn thành bước nghị sự định tội ban đầu, các khâu tiếp theo sẽ tự động được chuyển giao cho những bộ phận liên quan xử lý.


"Cạch."


Chiếc tách được đặt nhẹ xuống bàn trà. Hạ Văn Tư thậm chí còn không buồn nâng mí mắt.


Thế nhưng, cả Minh Tử Dục lẫn Mạc Sâm đều không phải kiểu người dễ dàng bỏ cuộc.


Giữa họ, mọi chuyện đều ngầm hiểu trong lòng. Hạ Văn Tư cũng không hề bất ngờ khi Mạc Sâm tiết lộ cho Minh Tử Dục biết rằng Phong Nghiêm đang ở chỗ hắn.


"A Nghiêm đang ở phủ Thái tử."


Giọng Minh Tử Dục chậm rãi mà chắc chắn, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua quang não của Hạ Văn Tư.


Hạ Văn Tư hoàn toàn có thể giấu em đi, không để Minh Tử Dục và Mạc Sâm biết. Nhưng luật pháp đế quốc, cho dù là hắn, cũng không thể tùy tiện vi phạm.


Giống cái sau khi trưởng thành, tối thiểu phải có hai bạn đời giống đực. So với việc để Phong Nghiêm tiếp xúc với người ngoài, thì hai kẻ biết rõ căn cơ như Mạc Sâm và Minh Tử Dục vẫn khiến hắn yên tâm hơn.


Đế quốc không phải một khối sắt liền mạch. Một khi người khác biết hắn đã có bạn đời, những kẻ như sâu mọt kia ắt sẽ nhân lúc hắn sơ hở mà tìm đến, đe dọa sự an toàn của em.


Hắn cần đồng minh, cần thêm người cùng bảo vệ em.


Hạ Văn Tư mở quyền truy cập video. Trên màn hình, bóng dáng của Phong Nghiêm hiện ra trước mắt hai người.


Quản gia thông minh bắt đầu ghi hình từ lúc em tỉnh dậy, ngồi trên giường ngẩn ngơ, mãi cho đến khi em bắt đầu cởi quần áo thì đột ngột dừng lại.


Mạc Sâm và Minh Tử Dục trước đó chỉ từng nhìn thấy cơ thể em. Họ từng tưởng tượng ra vô vàn dáng vẻ của em. Nhưng khi tận mắt thấy gương mặt thật ấy, cả hai đều chợt hiểu, Phong Nghiêm vốn nên là như vậy.


Ngũ quan không quá mềm mại, rõ ràng là gương mặt đậm chất nam tính, vậy mà lại khiến tim họ khẽ rung động.


"Tôi có thể gặp em ấy không?"


Mạc Sâm chăm chú nhìn không chớp mắt vào hình ảnh trên màn hình. Thế nhưng, người cất lời mang theo một chút khẩn cầu lại là Minh Tử Dục.


Minh Tử Dục có dung mạo tuấn tú, trang nhã, từng cử chỉ đều là chuẩn mực quý tộc. So với Mạc Sâm quanh năm lăn lộn trong quân doanh, trên người hắn luôn mang theo vài phần tiết chế.


Dù lúc này trong lòng hắn đang gào thét muốn lập tức đi gặp em, lời nói vẫn giữ được sự điềm tĩnh và tao nhã.


Găng tay trắng tinh không một nếp nhăn. Đối diện hắn là vị đế vương tương lai. Cho dù quan hệ giữa ba người thân thiết, khi đối đãi với Hạ Văn Tư, hắn vẫn luôn giữ đủ lễ độ.


"Minh Tử Dục, Thái tử đã được hưởng phúc lợi từ A Nghiêm trước rồi. Người tiếp theo nên là tôi."


Mạc Sâm hoàn toàn không có ý định nhượng bộ. Huống chi em đã đồng ý hẹn hò với cả hai. Nếu Minh Tử Dục muốn gặp em, cũng phải xếp sau hắn.


Minh Tử Dục khẽ thở dài một tiếng, nhưng vẫn nhờ Hạ Văn Tư báo trước với em một lời, bày tỏ tâm ý nôn nóng muốn gặp.


Khi Hạ Văn Tư trở về phủ đã gần đến giờ cơm chiều. Hắn bước vào đại sảnh tầng một không thấy em đâu, lập tức lên thẳng tầng ba. Thế nhưng trong phòng ngủ cũng trống không. Hắn đứng trước cửa, mày hơi nhíu lại. Một lát sau như chợt nhớ ra điều gì, nếp nhăn giữa mày dần giãn ra.


Quả nhiên, tìm được em ở vườn hoa phía sau.


Phong Nghiêm dựa người vào lớp đệm mềm trong đình, chăm chú đọc sách, thần sắc chuyên tâm đến mức ngay cả tiếng bước chân cũng không để ý.


Hạ Văn Tư gọi mấy tiếng, em mới hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn hắn.


Hai người cũng coi như vừa xa nhau một quãng thời gian ngắn. Đêm qua là đêm tân hôn, vậy mà Phong Nghiêm lại chẳng hề có chút tự giác nào. May nhờ thiết bị trị liệu, hậu huyệt vốn sưng đến không chịu nổi, sáng nay đã khôi phục hoàn toàn.


Chỉ là lúc rời giường vẫn có cảm giác như bên trong còn lưu lại thứ gì đó, khiến dáng đi hơi mất tự nhiên.


Trong thư phòng của Hạ Văn Tư có vô số sách cổ. Mỗi khi rảnh, em thường ôm vài quyển ra đình sau vườn đọc. Hôm nay cũng không ngoại lệ, mãi đến khi hắn đã trở về mà em vẫn chưa hay biết.


"Đây là gì vậy?"


Không ngờ hắn còn mang theo quà. Phong Nghiêm nhận lấy chiếc hộp, tò mò hỏi.


"Minh Tử Dục và Mạc Sâm nhờ anh mang cho em. Thương Lam chính là Minh Tử Dục ngoài đời, còn Mạc Sâm thì dùng luôn tên thật."


Hạ Văn Tư thuận thế ngồi xuống bên cạnh em, giải thích thân phận của hai vị "đại ca đầu bảng" trong phòng livestream.


Phong Nghiêm từng nghĩ liệu những đại gia trong phòng phát sóng của mình có quen biết nhau ngoài đời hay không. Không ngờ hôm nay được giải đáp. Thương Lam ngoài đời chính là Minh Tử Dục; còn Mạc Sâm thậm chí dùng tên thật đăng ký tài khoản. Từ vài câu bình luận trên làn đạn ít ỏi hắn từng gửi cũng có thể nhìn ra tính cách phần nào.


Mạc Sâm chưa từng có ý định che giấu thân phận. Ngay từ lúc đăng ký trên nền tảng phát sóng, hắn đã luôn âm thầm cho em thấy hắn là người thế nào.


Chiếc hộp màu xanh lam đậm, thiết kế giản dị không trang trí cầu kỳ. Phong Nghiêm mở nắp ra, bên trong có hai món đồ: một chiếc vòng tay thon dài màu cobalt và một vật nhỏ cỡ bật lửa, trông có chút quen mắt.


Hạ Văn Tư lấy chiếc vòng tay ra. Không rõ hắn thao tác ở đâu mà chiếc vòng liền mở ra, hoàn toàn không thấy mối nối. Hắn nhẹ nhàng cài lên cổ tay em. Vòng tay tự động khép kín, rồi điều chỉnh kích thước, ôm sát cổ tay Phong Nghiêm một cách hoàn hảo.


"Trang bị bảo hộ do viện nghiên cứu khoa học sản xuất. Khi chịu tấn công, nó sẽ tự động triển khai lớp hộ bao quanh cơ thể trong phạm vi một sải tay. Minh Tử Dục đặc biệt nhờ anh mang cho em."


Hắn lại cầm món còn lại lên.


"Còn cái này..."


Hạ Văn Tư nắm tay em, ghi nhận vân tay sinh trắc học. Từ giờ, bên trong chỉ mình em có thể sử dụng.


"Thiết bị lưu trữ di động cấp quân dụng. Có thể chứa vật phẩm kích cỡ tương đương một cơ giáp cấp Cự Sơn."


Hắn không nói với em rằng, nếu không phải hắn ngăn cản, Mạc Sâm thật sự đã nhét nguyên một bộ cơ giáp vào trong đó để tặng.


Nhưng tinh thần lực của Phong Nghiêm không đủ để điều khiển cơ giáp. Bất cứ thứ gì có khả năng đe dọa đến an toàn của em, Hạ Văn Tư đều sẽ không để nó xuất hiện trước mặt em.


Phong Nghiêm chợt nhớ đến chiếc chìa khóa cơ giáp mình đang giấu. Do dự một lát, em lấy nó ra trước mặt hắn.


"Em nhặt được nó ở chỗ ở cũ. Em đã tra trên mạng, rất có thể bên trong có một bộ cơ giáp."


Hạ Văn Tư dĩ nhiên nhìn ra sự lưu luyến trong ánh mắt em khi trao lại chìa khóa. Hắn cầm lấy, lúc đó không nói gì thêm. Hai ngày sau, hắn lại bảo em có thể cùng đi xem bộ cơ giáp được cất trong đó trông như thế nào.


"Nhưng sau khi xem xong, cơ giáp cùng chiếc chìa khóa này đều phải giao lại cho viện nghiên cứu khoa học."


Phong Nghiêm gật đầu liên tục, vẻ mặt khó giấu nổi sự hưng phấn. Dù không thể điều khiển cơ giáp, chỉ cần được tận mắt nhìn thấy hình dáng của nó, đối với em đã là kết quả tốt nhất rồi.


Muốn khởi động chiếc chìa khóa cơ giáp kia, bọn họ phải đến Viện Nghiên cứu Khoa học.


Trên xe bay hướng về phía viện nghiên cứu, Hạ Văn Tư chậm rãi giải thích cho em biết giá trị thật sự của thứ em vô tình nhặt được.


"Bên trong là cơ giáp sinh vật. Khác với những mẫu cơ giáp đang lưu hành trên thị trường, đây là thành quả mới nhất của Viện Nghiên cứu Khoa học, vừa nghiên cứu thành công và dự định sản xuất riêng."


Đó là một bộ cơ giáp sinh vật được chế tạo riêng cho một người điều khiển nhất định. Chỉ cần nó xuất hiện trên chiến trường, đối với kẻ địch đã là một sự uy hiếp cực lớn.


Nhưng sau khi hoàn tất nghiên cứu, Viện Nghiên cứu lại xảy ra biến cố. Cơ giáp sinh vật không cánh mà bay. Đế quốc chưa từng từ bỏ việc truy tìm tung tích của nó, đồng thời tiến hành điều tra, thẩm vấn toàn bộ nhân viên liên quan.


Gián điệp cuối cùng cũng bị bắt, nhưng tung tích cơ giáp vẫn là một ẩn số.


Không ngờ vòng đi vòng lại, chiếc chìa khóa lại rơi vào tay Phong Nghiêm, để rồi cuối cùng vẫn trở về với đế quốc.


Lần này, công tác an ninh sẽ nghiêm ngặt hơn bao giờ hết. Người điều khiển cơ giáp sinh vật sẽ trực tiếp khắc ấn tinh thần lực lên hệ thống lõi, bảo đảm quyền sở hữu tuyệt đối. Sau khi hoàn tất khắc ấn, chỉ duy nhất người đó mới có thể kích hoạt cơ giáp.


Là người có công tìm lại chìa khóa, Phong Nghiêm đương nhiên được phép tham dự nghi thức khắc ấn lần này.


Có Hạ Văn Tư dẫn theo, em thuận lợi tiến vào Viện Nghiên cứu Khoa học, thậm chí còn được gặp người đứng đầu nhóm phát minh cơ giáp sinh vật, nghe nói cũng là người nắm thực quyền của viện.


Khi Hạ Văn Tư giới thiệu hai người với nhau, theo phép lịch sự, Phong Nghiêm theo bản năng đưa tay ra.


Nhưng đối phương dường như không có ý định bắt tay.


Em giữ nguyên động tác một lát, ngón tay khẽ động, định rút về, thì người đàn ông nhìn lạnh lùng kia lại chủ động nắm lấy tay em.


Và... dường như không có ý định buông.


Vẫn là Hạ Văn Tư tiến lên một bước, bàn tay phủ lên hai bàn tay đang nắm chặt kia. Trên môi hắn vẫn treo nụ cười, nhưng trong ánh mắt lại chẳng có lấy nửa phần ý cười.


"Vu tiên sinh, việc điều chỉnh cơ giáp sinh vật vẫn cần ngài 'đích thân' thao tác."


Ý tứ trong lời hắn rất rõ ràng, nếu không phải còn cần đến tay của Vu Khải, e rằng hắn đã trực tiếp bẻ gãy nó.


Vu Khải từ đầu đến cuối không lộ ra quá nhiều biểu cảm. Dù bị uy hiếp thẳng thừng như vậy, hắn chỉ lặng lẽ buông tay, rồi khẽ gật đầu với em.


Nụ cười trên mặt Hạ Văn Tư lúc này đã hoàn toàn biến mất.


Các nghiên cứu viên của viện vội vàng kéo Vu Khải rời đi, sợ rằng hai người sẽ nảy sinh xung đột ngay tại đây.


Ngoài đoạn nhạc đệm nhỏ ấy, mọi việc sau đó diễn ra suôn sẻ. Cuối cùng, Phong Nghiêm cũng được tận mắt nhìn thấy bộ cơ giáp mà em hằng mong ngóng.


So với những mẫu đang lưu hành trên thị trường, cơ giáp sinh vật vừa xuất hiện đã khiến em thực sự chấn động.


Thân hình khổng lồ, nhưng dưới sự điều khiển của người lái lại linh hoạt như một sinh vật sống thực thụ.


Trên đường trở về, em còn nhận được tin tốt hơn.


Giấy chứng nhận thân phận cư dân của em đã được cấp. Ngay sau đó là thông báo hoàn tất thủ tục chuyển nhượng nhà.


Cuối cùng, em cũng có một nơi thực sự thuộc về mình ở thế giới này.


Phong Nghiêm nóng lòng muốn đến xem căn nhà mới ngay lập tức.


"Ngủ thêm một đêm đã, ngày mai anh đi cùng em."


Bên trong căn nhà đã được trang hoàng hoàn chỉnh, đồ dùng sinh hoạt cũng đầy đủ. Nếu em muốn tự tay sắp xếp lại, hắn cũng sẵn sàng cùng em đi mua sắm thêm.


Hạ Văn Tư không hề ngăn cản ý định dọn về nhà mới của em.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page