[LGNNBQ] Chương 12
- Duyệt Phùng
- 7 ngày trước
- 10 phút đọc
Dù thời gian tiếp xúc chưa lâu nhưng cá tính của Phong Nghiêm không khó để nắm bắt, Hạ Văn Tư chỉ đành kiềm chế dục vọng độc ác trong lòng, làm ra những hành vi tiểu nhân lén lút này. Hắn dùng dương vật cứng như sắt mài miết đến mức nhũ hoa em sưng tấy lên mới chịu bắn tinh.
Hắn không hề có ý định lãng phí chỗ tinh dịch này. Ngón tay hắn bóp chặt cằm Phong Nghiêm, không cần tốn quá nhiều sức đã khiến em phải hé miệng.
Quy đầu thô bạo chen vào khoang miệng, nhắm thẳng vào cuống lưỡi mà bắn ra không ngừng nghỉ. Trong cơn ngủ say, hầu kết Phong Nghiêm khẽ chuyển động, thật sự đã nuốt hết chỗ tinh dịch nồng đậm kia vào bụng.
Đến khi Hạ Văn Tư rút dương vật ra khỏi khuôn miệng đang hé mở của em, vẫn còn một chút tinh dịch chưa kịp nuốt hết theo khóe miệng chảy ra ngoài.
"Sao lại để chảy ra thế này?"
Giọng điệu Hạ Văn Tư đầy vẻ xót xa, động tác lau môi cho Phong Nghiêm cũng vô cùng dịu dàng. Nếu không phải vì dương vật sau khi bắn tinh vẫn còn cương cứng chĩa thẳng vào mặt em, thì trông hắn cũng có vài phần chân tình thực lòng.
Chỉ bắn một lần đương nhiên không thể khiến Hạ Văn Tư thỏa mãn, nhưng hắn vẫn lững thững thu hồi dương vật, cả người lại bày ra vẻ đạo mạo như quân tử, hoàn toàn không thấy chút dáng vẻ dục vọng như bị liệt não như lúc vừa hành hạ em.
Hạ Văn Tư mặc lại áo ngủ cho Phong Nghiêm, nhưng đến lượt quần lót, ngón tay hắn khựng lại rồi dứt khoát lột ra luôn. Hắn mặc quần dài vào cho em, còn chiếc quần lót vương mùi tình dục kia thì được hắn gấp gọn gàng, nhét vào túi áo ngực.
"Ngủ ngon, bảo bối."
Hạ Văn Tư khom lưng đặt một nụ hôn lên má Phong Nghiêm, lúc này mới mang theo chiến lợi phẩm của mình rời khỏi phòng em.
Ngày hôm sau, Phong Nghiêm tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài, em khẽ ho khan hai tiếng, cảm thấy cổ họng khô khốc. Khi đứng dậy chuẩn bị rửa mặt đánh răng, cơn đau truyền đến từ trước ngực khiến em phải khom người lại. Vén áo lên xem, em mới phát hiện hai hạt đậu nhỏ trước ngực không rõ nguyên nhân vì sao mà sưng đỏ lên, trông thật đáng thương.
Bộ đồ ngủ em đang mặc vẫn là bộ mang theo từ tinh cầu rác rưởi ra ngoài. Em đặt mua qua quang não, mới giặt một lần, hôm nay là lần đầu mặc. Không ngờ chất liệu vải ấy lại khiến em dị ứng.
Em dứt khoát cởi áo ngủ trên người ra.
Khi chỉ còn lại chiếc quần, ngón tay em khựng lại.
Tối qua... em ngủ mà không mặc quần lót sao?
Em gãi gãi trán, rồi chống mông lật tung chiếc giường lớn tìm kiếm. Thế nhưng chẳng thấy bóng dáng chiếc quần lót nào. Cuối cùng em phải lục trong túi hành lý lấy ra một chiếc mới thay vào. Chỉ riêng việc tìm quần lót đã tốn không ít thời gian, đến khi Hạ Văn Tư gõ cửa, em vẫn còn đang đánh răng rửa mặt.
"Vào đi! Cửa không khóa."
Phong Nghiêm thò đầu ra khỏi phòng vệ sinh gọi một tiếng rồi lại rụt vào.
Hạ Văn Tư đẩy cửa bước vào, ánh mắt lướt qua chiếc giường bừa bộn, dừng lại trên túi hành lý đang mở. Đồ đạc của em chẳng nhiều, một chiếc túi du lịch là đủ chứa hết. Giờ mở ra đặt trên giường, hắn mới thấy bên trong chỉ có vài bộ quần áo, mấy chiếc quần lót, cùng một tấm ga trải giường trông rất quen mắt.
Lúc em phát sóng trực tiếp, hoa văn trên ga giường cũng giống hệt như thế này.
Hắn đã bắt đầu suy nghĩ đến việc mua cho em quần áo mới, đương nhiên cả quần lót nữa.
Còn chăn ga trên giường, nhà hắn dùng đều là loại tốt nhất. Đợi khi em dọn vào nhà mới, hắn có thể trực tiếp đưa sang mười mấy bộ.
"Anh Hạ, hôm qua anh về muộn lắm sao?"
Phong Nghiêm tùy tiện để trần nửa người trên bước ra ngoài. Hắn vừa nhìn đã thấy ngực em, rồi hơi nhíu mày.
"Sau nửa đêm. Chỗ ngực em sao thế?"
Hạ Văn Tư bước đến gần, đưa tay chạm vào điểm nhạy cảm đang sưng đỏ trên ngực em. Em đau đến rùng mình, vội co người lại tránh đi.
"Ah! Anh Hạ đừng chạm vào... chắc là do chất liệu đồ ngủ không tốt, em bị dị ứng. Bây giờ chỉ cần chạm nhẹ cũng đau lắm."
Phong Nghiêm nhăn mặt, cúi đầu ôm lấy bên ngực phải, vừa đáng thương vừa thổi phù phù cho bớt đau.
Hắn bảo em theo hắn lên tầng hai. Em cũng không hỏi nhiều, lập tức đi theo.
"Trong nhà có máy trị liệu. Dùng một lát là khỏi."
Dù không bằng khoang chữa trị trong bệnh viện, nhưng chức năng cũng không kém bao nhiêu. Hắn bôi lên ngực em một lớp dung dịch mát lạnh, có tác dụng làm dịu và hạ nhiệt, rồi dùng đầu dò của máy trị liệu lướt qua vùng da bị sưng.
Phong Nghiêm kinh ngạc nhận ra cơn đau nhanh chóng biến mất. Ngay cả phần thịt vú sưng đỏ cũng dần dịu xuống. Khi dung dịch thấm hết vào da, ngực em đã hoàn toàn không còn dấu vết dị ứng.
Đối với một streamer Onlyfans như em, thiết bị này quả thực có sức hấp dẫn trời sinh.
Trời mới biết hôm em phát sóng kiểu đó xong, hậu huyệt phía sau sưng đau bao lâu. Nếu có máy trị liệu hỗ trợ, đâu đến mức phải nằm úp cả đêm mới ngủ được.
"Sau khi phát sóng trực tiếp, em hẳn sẽ dùng đến máy trị liệu. Dung dịch trị liệu tốt hơn loại gel bôi trơn bán trên thị trường nhiều. Dung dịch này không để được quá lâu, chỗ anh còn hai chai, em cầm luôn đi. Dùng hết thì tìm anh lấy thêm."
Trong mắt hắn, chiếc máy trị liệu đắt tiền ấy chẳng qua chỉ là món quà nhỏ tiện tay để dỗ dành em. Còn dung dịch đúng là có hạn sử dụng, bảo em dùng hết lại tìm hắn cũng là để có thêm cơ hội gặp gỡ.
Máy trị liệu rõ ràng rất đắt. Dù lòng Phong Nghiêm rung động, ban đầu vẫn thẳng thắn từ chối. Phải đến khi hắn tỏ thái độ cứng rắn, nói thẳng rằng với hắn thứ này chẳng đáng gì, rồi trực tiếp nhét vào tay em, em mới buộc phải nhận.
Chỉ là món nợ ân tình này lại thêm một khoản. Em cũng không biết sau này có thể trả nổi hay không.
"Nếu A Nghiêm lo không trả được..."
"Anh thật ra có một cách."
Hạ Văn Tư không thích việc Phong Nghiêm ân tình nói ngoài miệng, hắn đưa đồ cho Phong Nghiêm chưa từng nghĩ đến việc em phải báo đáp mà hắn muốn em...
"Hở?"
Nghe xong "biện pháp" của hắn, em chớp chớp mắt.
"A Nghiêm thấy có chỗ nào cần sửa lại sao?"
Ánh mắt hắn từ đầu đến cuối vẫn dừng trên người em. Môi em khẽ động, ngập ngừng hồi lâu mới lên tiếng:
"...... Nhưng thật sự phải địt... tại hiện trường phát sóng sao?"
Em hiểu, sớm muộn gì tài khoản OnlyFans của mình cũng phải bước đến giai đoạn thực chiến. Thế giới này phân chia giới tính vốn đã kỳ lạ, em đã dần thích nghi với thân phận giống cái của mình, đồng nghĩa cũng phải thích nghi với quan niệm tình dục cởi mở đến quá mức nơi đây.
Huống hồ, sau khi làm xong giấy chứng nhận cư dân, em còn phải có ít nhất hai giống đực làm bạn đời. Em có ấn tượng không tệ với hắn, cũng không bài xích chuyện tiến thêm một bước.
Điều khiến em khó xử là... ngay trước mặt khán giả trong phòng live stream, để hắn thật sự cắm dương vật vào người mình.
Khi chỉ một mình dùng đồ chơi, ít nhiều em vẫn còn kiểm soát được. Nhưng nếu đem toàn bộ phản ứng của bản thân giao vào tay người khác, sự không xác định ấy mới chính là điều khiến em do dự nhất.
Hơn nữa... em khẽ giật khóe môi.
Vì sao kênh Onlyfans lại còn có cái "kế hoạch khích lệ địt phá thân" chứ! Được lên bìa đề cử, loại cám dỗ này, mấy streamer bình thường làm sao cưỡng lại nổi?
Với em - người vừa tiêu gần hết tiền tiết kiệm - những cơ hội tăng độ hot và doanh thu như vậy, dĩ nhiên không thể không động lòng.
Chính vì em mà Hạ Văn Tư mới tìm hiểu kỹ càng các chính sách của nền tảng. Thấy vẻ dao động trên mặt em, hắn bình tĩnh, rành mạch liệt kê từng lợi ích.
Tóm lại chỉ gói gọn trong bốn chữ: kiếm được rất nhiều tiền.
Một đòn trúng ngay điểm yếu của em.
"A Nghiêm, anh cũng có hảo cảm với em. Hôm phát sóng đó, em có thể yên tâm giao mình cho anh. Anh tuyệt đối sẽ không làm em bị thương."
Em nhìn biểu cảm chân thành của hắn. Dù trong lòng vẫn còn lăn tăn, cuối cùng vẫn khẽ gật đầu.
Hắn rõ ràng vô cùng vui mừng, một tay kéo em vào lòng.
Những nụ hôn liên tiếp rơi xuống vành tai và gáy khiến lưng em cứng đờ. Em hoàn toàn không biết nên đáp lại thế nào.
Từ sau tai đỏ dần đến tận vành tai. Trước khi Phong Nghiêm kịp sinh ra cảm giác phản cảm, Hạ Văn Tư đã buông ra. Hắn vốn luôn biết điểm dừng, chỉ là từ khi gặp em, dường như càng lúc càng tham lam hơn.
Ban ngày, hắn đưa em đi làm thủ tục giấy chứng nhận cư dân - chuyện em quan tâm nhất hiện tại.
Đến tối, đã đến giờ ngủ mà hắn lại không trở về phòng mình, mà theo em vào phòng ngủ.
"Anh Hạ?"
Em không giấu được kinh ngạc, hoàn toàn không nghĩ hắn sẽ theo mình vào.
Cánh cửa khẽ khép lại. Rõ ràng Hạ Văn Tư chưa nói gì, em đã cảm thấy không được tự nhiên. Có lẽ vì đề nghị ban ngày của hắn, cũng có lẽ vì sự xấu hổ muộn màng đang dâng lên.
"Anh nghĩ chúng ta cần luyện tập trước."
Giọng hắn trầm thấp đến mức quá đỗi thân mật.
Phong Nghiêm theo bản năng muốn lùi lại, nhưng hắn đã nhanh hơn một bước, vòng tay ôm lấy eo em, kéo sát lại.
Lần này gần như là dán vào nhau.
Hai tay em chắn trước ngực, khó khăn lắm mới giữ được một chút khoảng cách.
"Luyện tập cái gì?"
Hắn cúi đầu, môi gần sát vành tai em, từng chữ một chậm rãi rơi xuống:
"Tất nhiên là luyện tập việc đụ địt rồi. Chẳng lẽ đến hôm phát sóng, A Nghiêm lại cứng đờ tay chân, không nhúc nhích nổi sao?"
Khóe môi em căng cứng.
Hiện tại em đã cứng đờ đến mức không nhúc nhích nổi rồi.
"A Nghiêm cần quen với việc anh chạm vào hơn một chút. Ít nhất không thể để lưng cứng thành thế này."
Bàn tay đặt trên eo em chậm rãi trượt lên, nhẹ nhàng vuốt dọc theo sống lưng đang căng chặt.
Phong Nghiêm như bị điện giật. Nơi bị vuốt qua tê dại từng đợt.
Rõ ràng hắn lại một lần nữa thuyết phục được em.
Phong Nghiêm cố gắng thả lỏng, thử để bản thân bớt nhạy cảm với sự gần gũi của hắn. May mắn là hắn chỉ nhẹ nhàng ôm lấy em, không làm gì quá giới hạn.
Cảm giác bài xích trong cơ thể cũng từng chút một tan đi.
Cảm nhận được cơ thể em dần thả lỏng, ánh mắt hắn càng lưu luyến nơi gáy và vành tai em. Hắn kiên nhẫn chờ đến khi em thật sự buông lỏng hoàn toàn, mới chậm rãi tiến hành bước "thích ứng" tiếp theo.
Ngoài miệng nói là luyện tập cho buổi phát sóng, nhưng nguyên nhân chân thật... là những dục niệm hắn không thể nói ra với em.
Hắn muốn vuốt ve làn da màu mật ong ấy, muốn nhìn thấy dáng vẻ em ý loạn tình mê. Những điều không thể thực hiện trước ống kính phòng live stream lại càng khiến khát vọng trong hắn âm ỉ lớn dần.
"Hạ ca..."
Giọng em run run. Hai tay vốn đặt trước ngực giờ đã vô thức nắm lấy vạt áo hắn. Dù cơ thể cố gắng thả lỏng, những nụ hôn rơi trên vành tai vẫn khiến sắc đỏ lan dần từ tai xuống gò má.
Trong không gian chật hẹp, em né tránh theo bản năng, nhưng không thể ngăn những nụ hôn đuổi theo. Điều khiến em xấu hổ hơn cả là khi lực hôn sâu hơn, mỗi lần môi hắn rời khỏi da lại phát ra tiếng động khe khẽ, không lớn, nhưng đủ khiến nhịp tim em rối loạn.
"A Nghiêm, em còn chưa nói cho anh biết... tên thật của em."
Giọng hắn dịu dàng đến mức như đang dỗ dành.
Em mấp máy môi. Không giằng co quá lâu, cuối cùng vẫn nói ra tên mình. Dẫu sao... cũng chỉ là một cái tên thôi, em tự nhủ.
"Vậy...anh Hạ, tên của anh thì sao?"
Như thể không chịu thua kém, em hơi ngẩng đầu nhìn hắn.
Cánh tay đang ôm chặt eo em bỗng siết lại. Lần này, nụ hôn trực tiếp rơi xuống môi em. Chỉ một cái chạm rất nhẹ cũng đủ khiến môi em run lên, ngứa ngáy khó tả.
"Hạ Văn Tư. Anh tên là Hạ Văn Tư."
Hiểu biết của em về thế giới này vẫn còn quá nông cạn, nên hoàn toàn không biết ba chữ "Hạ Văn Tư" đại diện cho điều gì. Dưới ánh nhìn chăm chú của hắn, em hoảng hốt quay đi, khẽ "ừ" một tiếng, xem như đã nghe thấy.
Hắn dường như có chút bất ngờ.
Em nghe tên hắn mà không hề có phản ứng gì đặc biệt, giống như chưa từng nghe qua. Điều đó khiến hắn nảy sinh chút tò mò về nơi em từng sống.
Nhưng vì tôn trọng em, hắn chưa từng điều tra quá sâu về quá khứ của em.
Dù vậy, hắn cũng không định lén lút tìm hiểu sau lưng em. Giữa bạn tình với nhau, điều cần thiết là sự tin tưởng. Hạ Văn Tư có thể đoán được đại khái em xuất thân từ đâu, bởi vì em cần làm giấy chứng nhận cư dân.
Cư dân ở tinh cầu bình dân sau khi trưởng thành đều có thể tự đến cơ quan liên quan làm thủ tục. Chỉ có...
Hắn từng nghĩ có lẽ quá khứ của em không mấy suôn sẻ. Nghĩ vậy, lòng hắn lại càng mềm lại.
Một giống cái như em, dù trong nghịch cảnh vẫn có thể sống tốt đến vậy, điều đó khác hẳn với phần lớn giống cái mà hắn từng biết.
Em mạnh mẽ hơn, cũng tràn đầy sức sống hơn.
"Ui! Anh Hạ... anh ôm chặt quá."
Cánh tay hắn siết đến mức cơ thể em bắt đầu đau. May mà vừa nghe em kêu, hắn đã nới lỏng đôi chút, chỉ là vẫn không hề có ý định buông em ra.
Bình luận