top of page

[LGNNBQ] Chương 11

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 7 ngày trước
  • 11 phút đọc

"Chúng ta lên tinh hạm trước đã."


Em khẽ đáp một tiếng, bước theo bên cạnh hắn. Thỉnh thoảng em lại nghiêng mắt nhìn hắn một cái, cứ ngỡ mình làm rất kín đáo, nào ngờ từng ánh nhìn nhỏ ấy đều rơi trọn vào đáy mắt hắn. Khóe môi hắn hơi cong, ánh mắt lấp lánh ý cười.


Suốt dọc đường, hai người hầu như không nói gì, nhưng bầu không khí cũng chẳng hề gượng gạo. Hắn điều khiển tinh hạm riêng đến trạm trung chuyển. So với những tinh hạm vận tải chật kín người, tinh hạm của hắn rõ ràng xa hoa và tiện nghi hơn rất nhiều.


Hành lý của em chẳng có bao nhiêu, chỉ vỏn vẹn một chiếc túi đơn giản. Hắn xách giúp, nhẹ tênh như không.


Bên trong tinh hạm, tiện nghi đầy đủ. Chuyến đi không cần vội vã, phải đến chiều hôm sau mới có thể tới chủ tinh. Phòng của hắn và phòng em ở sát nhau. Dù vẫn muốn ở cạnh em thêm một lúc, hắn vẫn chu đáo đưa em đến tận cửa phòng.


"Em nghỉ ngơi cho tốt. Ngày mai anh qua tìm em."


Quả thật em đã mệt. Những lời cảm ơn còn dang dở, em dự định đợi nghỉ ngơi đủ rồi sẽ nói sau.


Đêm đó em ngủ rất ngon, gần như vừa đặt lưng xuống giường đã thiếp đi. Sáng tỉnh dậy, em còn ngồi ngẩn ngơ trên giường một lúc. Vừa rửa mặt xong thì nghe thấy tiếng gõ cửa.


"Tối qua em ngủ có ngon không?"


Là hắn đến rủ em cùng đi ăn sáng. Từ khi đến thế giới này, em chỉ toàn dùng dịch dinh dưỡng. Bởi vậy khi nhìn thấy trên bàn bày biện những món ăn bình thường, biểu cảm của em không giấu nổi sự kinh ngạc.


"Em ngủ rất ngon. Cảm ơn anh đã giúp em, anh Hạ."


Ngồi xuống bàn ăn, em thực lòng biết ơn hắn. Nếu không có hắn giúp đỡ, em còn chẳng biết phải ở lại trạm trung chuyển bao lâu. Giấy chứng nhận thân phận cư dân cần người bảo lãnh, vòng đi vòng lại vẫn phải nhờ đến hắn giúp đỡ.


Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, em mới quyết định liên hệ trực tiếp với hắn.


Sự thật chứng minh lựa chọn ấy là đúng. Ngay cả Mạc Sâm, người ban đầu em đã liên hệ, đến tối mới trả lời, nói rằng hắn đang làm việc ở tinh vực khác nên hồi âm chậm. Hắn còn hỏi em đang ở đâu để lập tức chạy đến.


Khi đó, Hạ Văn Tư đã trên đường tới rồi. Em bèn cảm ơn Mạc Sâm, đồng thời báo rằng Hạ Văn Tư sắp đến chỗ em. Biết Hạ Văn Tư đã tới, Mạc Sâm cũng không nói sẽ qua nữa, chỉ nhắc em sau khi ổn định nhớ hẹn một bữa cơm.


Chuyện cứ thế bỏ qua.


Trong lúc ăn, Hạ Văn Tư mới nói cho em biết tinh hạm sẽ đi thẳng đến chủ tinh.


Dù có chút bất ngờ, Phong Nghiêm cũng không dám nói rằng mình vốn định đến một tinh cầu bình dân khác định cư. Hơn nữa, để làm giấy chứng nhận cư dân, em vẫn buộc phải ở lại chủ tinh một thời gian.


"Thật ra anh khuyên em nên định cư luôn ở chủ tinh."


Ăn xong, hai người ngồi trò chuyện trong phòng giải trí. Biết được dự định của Phong Nghiêm, hắn liền đưa ra quan điểm của mình.


Em dĩ nhiên hiểu chủ tinh là nơi phồn hoa bậc nhất, nhưng giá nhà cũng đắt đến kinh người.


Với khoản tiền dự phòng của em, ở tinh cầu bình dân có thể mua được một căn hộ rộng rãi. Còn ở chủ tinh... e rằng chỉ đủ mua một căn hai phòng ngủ.


"Giá nhà ở chủ tinh vượt quá khả năng của em."


Phong Nghiêm lắc đầu. Ai mà chẳng muốn sống ở nơi tốt nhất, nhưng ngay từ đầu em chỉ dự tính khoảng một triệu rưỡi, tính cả chi phí sửa sang và nội thất.


Nếu mua nhà ở chủ tinh, em gần như phải tiêu sạch toàn bộ tiền tiết kiệm. Không còn khoản dự phòng nào khiến em khó lòng yên tâm.


Hạ Văn Tư biết em đang lo chuyện tiền bạc. Trong lòng hắn dĩ nhiên càng mong em dọn đến ở cùng mình, nhưng hiện tại chưa phải lúc để đưa ra đề nghị ấy. May thay, ở chủ tinh hắn có không ít tài nguyên, trong tay còn giữ vài căn hộ thích hợp với em.


"Chuyện nhà cửa em không cần lo. Trong tay anh có sẵn nguồn nhà, loại có thể dọn vào ở ngay. Giá cả cũng nằm trong mức em có thể chấp nhận."


Em khẽ dao động.


Hạ Văn Tư nhìn ra sự lưỡng lự trong mắt em, liền hơi nghiêng người lại gần, mở quang não, kéo ra toàn bộ những bất động sản mà hắn cho là phù hợp với em.


Có vài căn vừa nhìn đã thấy nội thất xa hoa đến mức khiến người ta giật mình, hiển nhiên thuộc hàng đắt đỏ. Thế nhưng khi em hỏi giá nhà, hắn lại đưa ra mức giá gần tương đương với tinh cầu bình dân.


"Anh Hạ, anh cũng không thể giảm giá nhiều như vậy để bán cho em được!"


Hạ Văn Tư thoáng lộ vẻ tiếc nuối. Thực ra hắn vốn muốn trực tiếp tặng em một căn hộ, nhưng cũng biết chắc em sẽ không bao giờ nhận.


Những căn phía sau, hắn nâng giá lên đôi chút, cao hơn nhà ở tinh cầu bình dân không ít, song vẫn chưa bằng mức giá đúng với vị trí đất vàng của chủ tinh. Em vốn không định cư ở chủ tinh, hiểu biết về giá nhà nơi đây cũng chỉ ở mức đại khái, nên hoàn toàn không biết những căn hắn đưa em xem đều nằm ở khu vực đắc địa nhất.


Thực tế, với số tiền tiết kiệm hiện tại, em còn chưa đủ mua nổi một phòng ngủ trong những căn hộ ấy.


Cuối cùng, em thực sự ưng hai căn. Biết giá nhà ở chủ tinh đáng sợ, em không chọn diện tích quá lớn, khoảng hơn 80 mét vuông, thêm ban công tính ra thực tế hơn 90 mét vuông. Theo mức tham khảo Hạ Văn Tư đưa là 3,5 triệu, em cắn răng một cái vẫn có thể xoay xở được.


Còn chuyện giá thực tế cao gấp bảy, tám lần con số đó, dĩ nhiên hắn không hề nói cho Phong Nghiêm biết. Căn hộ em chọn có vị trí đặc biệt, hắn cũng hơi bất ngờ khi em vừa nhìn đã nhìn trúng ngay. Hắn hơi nhướng mày, trong lòng lại dâng lên chút vui mừng khó tả.


Chưa kịp nhận tiền chuyển khoản từ em, hắn đã trực tiếp chuyển quyền sở hữu căn hộ sang tên em. Chỉ còn vài thủ tục cần bổ sung. Đợi khi Phong Nghiêm có giấy chứng nhận thân phận cư dân là có thể dọn vào ở.


Hiện tại, em chỉ có thể theo hắn về nhà hắn, tạm thời ở đó một thời gian.


Không ngờ lại được "bao nuôi" theo cách như vậy. Có chỗ ở khiến em nhẹ nhõm hẳn, nhưng rồi em chợt nhớ đến việc phát sóng trực tiếp của mình, chẳng lẽ sẽ phát sóng ngay tại nhà hắn...


Vì phần lớn tiền tiết kiệm đã dùng hết, Phong Nghiêm chỉ mong có thể bắt đầu làm việc ngay. Chỉ là địa điểm làm việc tạm thời ở nhà hắn, chuyện này dĩ nhiên phải trao đổi trước.


"Phát sóng trực tiếp à? Được thôi. Nhà anh cách âm rất tốt, sẽ không ảnh hưởng đến anh."


Em khẽ thở phào, trong lòng lại thêm vài phần thiện cảm với hắn. Hơn nữa, bản thân hắn rất dễ gần. Tuy quen biết chưa lâu, nhưng hai người đã trò chuyện tự nhiên như thể thân quen từ trước.


"Nhân tiện... em còn nợ anh một bữa cơm. Nhưng em không rành chủ tinh lắm, hay là anh chọn địa điểm, em chỉ lo thanh toán?"


Hạ Văn Tư mỉm cười tủm tỉm đồng ý lời mời hẹn của em. Nghĩ đến việc có thể lập tức đưa em về nhà mình, tâm trạng hắn vui vẻ suốt dọc đường.


Chỉ là vừa mới sắp xếp ổn thỏa cho em xong, hắn đã nhận được một cuộc điện thoại không mời mà đến.


Chỉ kịp cấp quyền truy cập trong nhà cho em, hắn để lại một câu: "Không cần đợi anh, chắc anh sẽ bận đến khuya," rồi rời đi.


Hạ Văn Tư hộ tống em xuống tinh hạm, đưa em thẳng lên phi thuyền. Về đến nơi ở, còn chưa kịp nói thêm mấy câu đã phải rời đi vì công việc. May mà trước khi về, em đã dặn quản gia trí tuệ nhân tạo chuẩn bị sẵn phòng.


Có sự hỗ trợ của quản gia thông minh, em nhanh chóng quen thuộc với bố cục ngôi nhà của Hạ Văn Tư. Ngay từ đầu đã biết hắn rất giàu, nên em cũng không bất ngờ khi nơi ở có tới ba tầng, mỗi tầng lại được phân khu rõ ràng.


Tầng ba là khu phòng ngủ. Tầng hai em chưa xem kỹ. Tầng một còn có một phòng họp cực lớn.


Em không khỏi tò mò hắn rốt cuộc làm công việc gì, nhưng cũng không có ý định cố ý dò hỏi.


Quản gia trí tuệ nhân tạo còn dẫn em ra phía sau vườn. Chỉ liếc mắt một cái, Phong Nghiêm đã đem lòng yêu thích nơi ấy.


Trước mắt là một khoảng xanh mướt trải dài. Đúng vào mùa hoa nở rộ, cả khu vườn rực rỡ muôn sắc, cành lá được cắt tỉa tinh tế, gọn gàng mà vẫn giữ được vẻ tự nhiên sinh động.


Một khu vườn như thế này, Phong Nghiêm thể ngồi cả ngày cũng không chán. Chỉ cần ngồi trong chiếc đình phủ đầy dây leo, lật giở vài trang sách thôi cũng đủ khiến lòng người thư thái, vui vẻ đến lạ.


Trong nhà Hạ Văn Tư còn có một thư phòng. Ba bức tường đều là giá sách cao chạm trần. Sau khi hỏi qua quản gia trí tuệ nhân tạo, em chọn ra những cuốn mình hứng thú, mang ra đình giữa vườn đọc.


Quang não tuy tiện lợi, nhưng cảm giác lật từng trang sách giấy vẫn là điều khó có thể thay thế.


Hiện tại, em thiếu hụt nền tảng giáo dục của thế giới này. Nghĩ đến chiếc chìa khóa cơ giáp mà em vẫn cất giấu, mong muốn được tận mắt nhìn thấy một cơ giáp thực thụ lại càng mãnh liệt hơn.


Em giống như một miếng bọt biển, liều lĩnh hấp thu tri thức của thế giới xa lạ này.


Khi biết rằng với tinh thần lực của mình, em không thể điều khiển cơ giáp, dù trước đó đã mơ hồ đoán được, trong lòng vẫn không khỏi tiếc nuối. Ngón tay khẽ vuốt ve chiếc chìa khóa bên hông, em hiểu rằng cho dù cơ giáp ấy còn nguyên vẹn, trong tay em cũng chỉ như một mô hình vô dụng.


Đắm chìm trong biển tri thức, bất tri bất giác đã tới tối. Đến khi quản gia trí tuệ nhân tạo nhắc nhở giờ dùng bữa, em mới nhận ra toàn thân đã cứng đờ vì ngồi quá lâu. Trên bàn trong đình chất đầy sách, suốt cả buổi chiều em đều mải mê đọc.


Ăn tối xong, Hạ Văn Tư vẫn chưa về. Không quen thuộc khu vực xung quanh, em cũng không định ra ngoài. Rửa mặt xong xuôi, em lên giường ngủ sớm.


Khi Hạ Văn Tư xử lý xong công việc và trở về, đêm đã khuya lắm rồi.


Từ quản gia trí tuệ nhân tạo, hắn biết được hôm nay em đã làm gì, ăn uống và đi ngủ vào lúc nào. Sau đó, hắn cho quản gia tạm thời chuyển sang chế độ ngủ đông.


Giày hắn bước trên hành lang trải thảm, gần như không phát ra tiếng động.


Mang theo một thân sát khí còn vương lại sau công việc, hắn trở về nơi ở. Thế nhưng vừa nghĩ đến em, tất cả khí thế sắc lạnh ấy liền được thu liễm sạch sẽ.


Cho đến khi tay hắn đặt lên tay nắm cửa phòng em, trên người hắn đã không còn sót lại chút uy áp nào đáng sợ.


Hiện tại đang là mùa hè, nhiệt độ trong phòng được điều chỉnh vừa phải, vì vậy em có thể yên tâm ngủ.


Ở tinh cầu rác thải, điều này là không thể.


Có những đêm, em đang ngủ trong nơi ẩn thân lại bị cái nóng bức đánh thức, mồ hôi đẫm lưng, rồi lại mê man thiếp đi. Sáng hôm sau buộc phải dậy thật sớm, lén lút đi tắm sạch mồ hôi trên người.


Có lẽ vì biết nơi này an toàn.


Kể từ khi đến thế giới này, đây là lần đầu tiên Phong Nghiêm ngủ sâu đến vậy. Không hề nghe thấy tiếng Hạ Văn Tư bước vào phòng, cũng chẳng nghe tiếng cửa khẽ khép lại.


Thậm chí khi tấm chăn bị vén lên, em vẫn ngủ say đến mức chẳng hay biết gì, như thể cả trời đất đều chìm trong bóng tối tĩnh lặng.


Phong Nghiêm chìm sâu vào một giấc mộng không thể tỉnh lại, cơ thể em nặng nề đến cực độ, ngay cả phản ứng cũng trở nên trì trệ. Một vật lạnh lẽo từ mắt cá chân em từ từ trượt lên trên, mơn trớn rồi lướt thẳng vào giữa hai chân.


Cảm thấy cái lạnh, em vô thức khép chân lại, kẹp lấy vật kia ở giữa đùi. Thế nhưng nó chỉ tạm dừng một lát rồi lại lấn tới đầy quá quắt, men theo khe hở của quần lót mà thọc sâu vào bên trong.


Khi ngủ, dương vật tự nhiên sẽ ở trạng thái ngủ đông, nhưng ngay cả trong cơn mơ màng Phong Nghiêm cũng cảm thấy có gì đó không ổn. Tư thế nằm thẳng của em khẽ động đậy, nhưng những ngón tay đang từng tấc từng tấc đo đạc trên phân thân em vẫn không hề dừng lại.


Hạ Văn Tư phủ kín người lên trên Phong Nghiêm, gần như bao trùm lấy em trong bóng tối của chính hắn. Nếu lúc này Phong Nghiêm tỉnh lại, e rằng động tác của hắn sẽ còn quá quắt hơn nữa.


Đôi mày Phong Nghiêm hơi nhíu lại, đôi môi khép chặt cũng dần hé mở, những tiếng rên rỉ hàm hồ đứt quãng thốt ra. Ánh sáng mờ ảo càng làm tăng thêm vài phần ái muội. Nhiệt độ trong phòng vốn đang vừa vặn với một chiếc chăn mỏng, nay lại bị hắn thô bạo hất tung đi.


Chiếc quần lót bị kéo tuột xuống tận bắp chân. Những buổi phát sóng trực tiếp trong thời gian qua đã khiến cơ thể Phong Nghiêm dần quen với tình dục, Hạ Văn Tư có chút tiếc nuối khi thấy em vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh táo lại.


Hắn dùng ngón tay ấn mạnh vào cửa huyệt, cảm nhận sự chật khít bên trong, Hạ Văn Tư thở hắt ra một hơi rồi mới thu tay lại.


Hắn nhích người lên phía trên, kéo khóa quần, ngón tay vén nhẹ mép quần lót, dương vậy đã sớm cương cứng liền bật ra ngoài, chĩa thẳng vào ngực Phong Nghiêm.


Áo ngủ trên người Phong Nghiêm đã bị hắn lột sạch từ lúc nào. Vì em đang nằm nghiêng nên hai khối cơ ngực ép sát vào nhau, khiến hai hạt nhũ hoa đỏ hồng lấp ló giữa khe thịt. Thị lực ban đêm của Hạ Văn Tư vô cùng kinh người, dù trong phòng tối tăm nhưng với hắn cũng chẳng khác gì lúc bật đèn.


Hắn chuẩn xác thúc hông, dùng dương vật thô dài đâm thọc vào nhũ hoa của em, cố tình đem thứ dịch tiền liệt tuyến nhớp nháp đang tràn ra cọ sạch lên quầng vú, nhìn hai hạt đậu nhỏ run rẩy ló đầu ra khỏi khe thịt.


Hạ Văn Tư ngắm nhìn da thịt trên người Phong Nghiêm, quả thực y hệt như lúc hắn thấy trên livestream, từng tấc thịt đều như chọt đúng vào tâm can hắn. Ban ngày hắn vừa nổi trận lôi đình ở bên ngoài, cơn giận ấy không hề tan biến dù hắn đã thu xếp xong lũ người không yên phận kia.


Thế nhưng khi trở về vào buổi tối, bước chân vào phòng Phong Nghiêm, cơn giận ấy liền chuyển hóa thành dục vọng ngập trời. Nếu không phải vì quá coi trọng em, hắn thật sự muốn mặc kệ ý nguyện của Phong Nghiêm mà cầm tù em trong phòng ngủ, để mỗi ngày em chẳng cần làm gì cả, chỉ việc dang rộng cơ thể chờ hắn yêu thương là đủ.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page