[LGNNBQ] Chương 10 - Kẹp Vú
- Duyệt Phùng
- 7 ngày trước
- 11 phút đọc
Nhưng nam giới vốn không có môi âm hộ, để làm phong phú nội dung phát sóng trực tiếp của mình, Phong Nghiêm cũng đã dùng không ít công phu. Lúc này không thể không khen ngợi công nghệ của thế giới này, từ đồ lót định hình, cảm biến, cho đến tinh dịch mô phỏng, thậm chí cả công nghệ ngụy trang môi âm hộ giả cũng có thể tìm được dễ dàng.
Tuy chỉ là một con chip nhỏ, nhưng chỉ cần dán lên bụng là có thể kích thích độ mẫn cảm của hậu huyệt lên gấp bội, em thậm chí còn làm bảo hiểm kép để tăng thêm khoái cảm.
Phong Nghiêm cúi đầu vân vê hai hạt nhũ hoa của mình. So với đôi nhũ hoa vốn ẩn giấu rất kỹ lúc ban đầu, giờ đây chỉ cần dùng móng tay khều nhẹ một lát, chúng đã cương cứng, đứng thẳng đầy kiêu kỳ. Hai đỉnh hồng tiêm nhỏ nhắn ấy trông thật sự rất dâm đãng và nhạy cảm.
Lực kẹp của kẹp vú không quá mạnh, khi nhẹ nhàng ngậm lấy đầu vú, ngón tay em vẫn khựng lại một chút. Cảm giác như bị kiến cắn, không quá đau đớn nhưng lại khiến người ta khó lòng ngó lơ.
Sợi dây nối với kẹp vú cũng được thiết kế rất tinh tế, tuy có độ co giãn nhưng chiều dài đã được điều chỉnh cố định. Nếu hơi khom lưng thì không cảm thấy gì, nhưng chỉ cần đứng thẳng người, kẹp vú sẽ lập tức truyền đến một lực kéo đầy vi diệu.
Thế nhưng, để đi từ đầu dây thừng này sang đầu bên kia, em tự nhiên không thể cứ khom lưng mãi được. Mỗi bước đi, kẹp vú lại căng ra lôi kéo. Đừng nhìn đoạn dây không dài, nhưng thực sự muốn đi hết quãng đường đó, em cũng phải chịu không ít khổ sở.
"Tiết mục đêm nay chính là sợi dây thừng này."
Phong Nghiêm bước đi rất chậm, em hít sâu một hơi, nhấc chân bước qua. Chip cảm biến đã khởi động, em vừa vặn ngồi đè lên nút thắt dây. Hậu huyệt lúc này dường như thật sự biến thành một đóa dâm hoa với môi âm hộ mềm mại, những nếp gấp thịt mấp máy cọ xát vào nút thắt khiến em hít hà một hơi, căng cứng sống lưng, nhón chân lên để giảm bớt sự kích thích.
Ống kính của Ngôi Sao Phát Sóng Tiếp đặc tả cận cảnh vào hậu huyệt. Giữa màn hình, lỗ nhỏ dâm mỹ đang không ngừng co bóp, từng dòng dâm thủy rỉ ra ngoài. Tư thế nhón chân cũng chẳng giúp ích được gì, cái miệng nhỏ tham lam cứ thế phun trào dâm thủy, làm ướt đẫm cả sợi dây thừng.
"Ưm..."
Sống lưng căng thẳng khiến kẹp vú bắt đầu phát huy tác dụng. Sợi dây căng ra kéo giật kẹp vú, khiến hai hạt nhũ hoa bị kéo dài ra một chút, vừa đau đớn lại vừa mang theo một luồng điện tê dại mà Phong Nghiêm không sao tả xiết.
Bị lôi kéo lâu ngày, hai hạt nhũ hoa bị túm đến mức sung huyết sưng đỏ. Cảm giác nóng bỏng như lửa thiêu thúc giục Phong Nghiêm phải khom lưng lẩn tránh, lực ở đầu ngón chân cũng theo đó mà tan biến, em lại ngồi sụp xuống sợi dây thừng.
Miệng huyệt ngậm lấy nút thắt dây ướt dầm dề, theo nhịp thở mà nuốt vào một chút. Toàn thân Phong Nghiêm run rẩy kịch liệt, chỉ một khoảng cách từ đầu giường đến cuối giường mà lưng em đã rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.
Sợi dây thừng màu đỏ tươi thấm đẫm nước, sắc đỏ càng thêm đậm. Phong Nghiêm khó khăn lắm mới đi được hai phần ba quãng đường thì không thể không chậm lại. Miệng huyệt lúc này như vỡ đê, dâm thủy tuôn ra xối xả làm ướt đẫm dây thừng, thậm chí còn dọc theo đùi trong chảy xuống, tí tách nhỏ xuống sàn thành từng vũng nước nhỏ.
Phong Nghiêm đã không còn sức để nhấc chân, miệng huyệt bị nút thắt dây hành hạ đến mức rã rời. Em chỉ có thể không ngừng lắc lư mông, vừa muốn rời xa nút thắt, vừa vì thoát lực mà lại nuốt trọn nó vào sâu trong hậu huyệt.
"Á!"
Hai tay Phong Nghiêm nắm chặt sợi dây phía trước, hai chân đột ngột kẹp chặt, mông hung hăng cọ xát lên nút thắt vài cái. Ngay sau đó là tiếng phun nước rõ mồn một, cả người em run bắn lên không ngừng.
Phần dương vật gác trên dây thừng cũng phốc phốc bắn ra tinh dịch. Nơi em đang ngồi đã bị dịch thể làm cho hỗn độn, dơ bẩn vô cùng, nhưng lúc này em chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện dọn dẹp.
Vào khoảnh khắc em lên đỉnh, máy quay của Ngôi Sao Phát Sóng Trực Tiếp cố ý kéo gần, đặc tả cận cảnh miệng huyệt đang co giật.
Đám giống đực trong phòng livestream cứ như bị luồng dâm thủy kia phun thẳng vào mặt, mang lại một trải nghiệm đắm chìm đầy kích thích.
"Ai hiểu cảm giác này không? Bị dâm thủy của vợ phun đầy mặt rồi."
"Tinh dịch vừa bắn vào cái miệng nhỏ của vợ, lại bị em ấy phun ngược ra ngoài kìa."
Phong Nghiêm không buồn nhìn bình luận, em cúi đầu thở dốc hồi lâu mới tiếp tục hoàn thành quãng đường, cuối cùng đi đến đích và cởi bỏ dây thừng.
"Lạch cạch --"
So với lúc đầu, sợi dây thừng thấm đẫm dâm thủy đã nặng hơn rất nhiều, khi rơi xuống đất phát ra tiếng động trầm đục.
Tay chân Phong Nghiêm rụng rời, lúc lấy kẹp vú ra, ngón tay em vẫn còn run rẩy. Khi mở kẹp, em khẽ xuýt xoa một tiếng vì đau, do bị kẹp một thời gian dài nên đầu ngực đã sưng tấy đến mức không còn ẩn hiện trong khe thịt được nữa.
Cả người nằm liệt trên giường mới cảm thấy thoải mái đôi chút. Nhìn những dòng bình luận thô tục như: "Để chồng thổi thổi cho vợ là hết sưng ngay", "Để chồng ngậm một chút là tiêu sưng thôi", Phong Nghiêm cười nhẹ một tiếng.
Giọng cười mang theo chút lười biếng sau khi dục vọng vừa được giải tỏa, khiến không ít người nghe xong phải xoa xoa lỗ tai, trong lòng cũng dâng lên cảm giác ngứa ngáy khó tả.
"Sau khi kết thúc buổi phát sóng trực tiếp tối nay, tôi sẽ tạm thời ngừng live. Đợi đến khi xác định được chỗ ở mới, tôi sẽ khôi phục phát sóng lại sau."
Làn đạn bình luận trong phòng live stream tràn ngập tiếng gào than tiếc nuối, nhưng mọi người cũng hiểu ngoài đời em có việc riêng, không thể tránh được.
Trước khi hạ sóng, Phong Nghiêm còn đặc biệt gọi tên Hạ Văn Tư và Mạc Sâm.
"Đợi em sắp xếp ổn thỏa xong sẽ liên hệ anh Hạ với anh Mạc Sâm, nhất định phải nhận thông tin của em đó!"
Buổi phát sóng kết thúc, đêm đã rất khuya.
Phong Nghiêm xem như cho mình nghỉ phép sớm, dự định hai ngày này nghỉ ngơi chỉnh đốn thật tốt, chuẩn bị rời khỏi tinh cầu rác rưởi.
Sinh tồn nơi đây gần nửa năm, cuối cùng em cũng đợi được cơ hội rời đi.
Số lượng cư dân bản địa của tinh cầu rác rưởi không thể thống kê chính xác. Tinh cầu bình dân chịu trách nhiệm tiếp nhận họ vẫn đang trong giai đoạn xây dựng phát triển, có sẵn các vị trí lao động tay chân để an trí cư dân chuyển đến.
Phong Nghiêm che kín toàn thân, lẫn trong đám cư dân tinh cầu rác rưởi bước lên tinh hạm.
Đây là một con tàu chuyên dùng cho việc di chuyển giữa các tinh cầu, sạch sẽ nhưng không có chỗ ngồi cố định. May mà khoang tàu đủ rộng, ai quen biết thì chen chúc với nhau. Em tìm một góc ngồi thu mình lại, trông không khác gì những cư dân ở tinh cầu rác rưởi khác.
Tiếng trò chuyện rì rầm vang lên. Em nghe loáng thoáng, phần lớn đều là nỗi lo lắng về việc dừng chân trên tinh cầu bình dân chưa biết tên.
Lúc lên tàu, thông báo đã nói rõ, họ sẽ được đưa đến tinh vực Luân Lãng Địch.
Trong thời gian xem nhà trước đó, Phong Nghiêm đã tìm hiểu gần như toàn bộ các tinh cầu bình dân ngoài chủ tinh. Em vẫn nhớ Luân Lãng Địch cách chủ tinh rất xa, là một tinh cầu đang phát triển tốc độ cao, thiếu lao động chân tay, dấu ấn công nghiệp hóa rõ rệt, thật sự không thể xem là nơi lý tưởng để an cư.
Em muốn chọn một tinh cầu dễ sống hơn, nhịp độ chậm rãi hơn. Càng gần chủ tinh thì giá nhà càng đắt, nhưng cơ sở hạ tầng cũng càng hoàn thiện. Trước khi phát sóng kiếm tiền, có lẽ em sẽ không dám chọn; nhưng giờ đã có tiền tiết kiệm, em muốn nơi ở tốt hơn một chút.
May mà tinh hạm không đưa họ trực tiếp vào thành phố, mà dừng tại cảng, vừa hay thuận tiện cho em đổi sang tinh cầu khác.
Phong Nghiêm ở lại trạm trung chuyển, sau khi nói rõ với nhân viên tiếp nhận của Luân Lãng Địch rằng em đã có nơi khác để đến.
"Xin lỗi, không có chứng minh thân phận cư dân thì tạm thời không thể mua vé đến tinh cầu khác."
Mãi đến khi muốn mua vé, em mới phát hiện không có chứng minh thân phận cư dân, cho dù có tiền cũng không thể mua vé tinh hạm.
Dù bây giờ nộp hồ sơ xin cấp, em cũng phải chờ ở trạm trung chuyển một khoảng thời gian không ngắn.
"Phiền phức thật..."
Phong Nghiêm khẽ nhíu mày. Giá như biết trước thế này, còn không bằng đi theo cư dân ở tinh cầu rác rưởi, tạm thời ở lại Luân Lãng Địch.
Hiện tại không mua được vé, còn chẳng biết phải ở trạm trung chuyển bao lâu.
Em nhíu mày ngồi xuống một ghế trống, do dự hồi lâu rồi vẫn mở danh bạ quang não.
Trong danh bạ của em chỉ có hai người.
Hạ Văn Tư và Mạc Sâm là hai người duy nhất em có thể nhờ cậy. Nhưng tùy tiện liên hệ một trong hai...
Phong Nghiêm thực sự không còn cách nào. Sau khi băn khoăn giữa hai cái tên, em mở trước thông tin của Mạc Sâm.
Em cẩn thận soạn một đoạn tin nhắn, gửi đi. Nhưng đợi đến tận trưa vẫn không có hồi âm.
Bất đắc dĩ, em chỉ có thể đặt toàn bộ hy vọng lên Hạ Văn Tư.
Mấy ngày nay, Hạ Văn Tư thỉnh thoảng lại liếc nhìn quang não của mình. Từ khi đưa thông tin liên lạc cho Phong Nghiêm, hắn đã hình thành thói quen ấy.
Chỉ là qua mấy ngày vẫn không thấy em chủ động liên hệ.
Hôm nay hắn từ chối lời mời ăn trưa, rời khỏi hành cung rồi lên phi thuyền. Cũng đúng lúc này, một dãy số lạ gửi đến tin nhắn.
Hắn tùy ý liếc qua nội dung, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc.
Phong Nghiêm không ngờ Hạ Văn Tư hành động nhanh đến vậy. Tin nhắn vừa gửi chưa bao lâu, em đã nhận được cuộc gọi video.
Em chỉ do dự một giây.
Dù sao sau này cũng sẽ gặp mặt, sớm để hắn thấy dung mạo mình... cũng chẳng có gì khác biệt.
Bên kia, ngay khoảnh khắc Hạ Văn Tư nhấn gọi video, hắn đã lập tức hối hận.
Khi phát sóng, Phong Nghiêm luôn cố tình làm mờ gương mặt, hiển nhiên là không muốn người ngoài đời biết em là ai. Hạ Văn Tư còn chưa kịp cúp máy để chuyển sang gọi thoại, màn hình đã sáng lên hoàn toàn.
Phong Nghiêm... vậy mà nhận cuộc gọi video của hắn.
Hạ Văn Tư khẽ nín thở. Nếu nói hắn không hề chờ mong nhìn thấy dung mạo của em, chắc chắn là nói dối. Cơ thể của Phong Nghiêm đã hoàn toàn trùng khớp với thẩm mỹ của hắn, vậy dĩ nhiên hắn cũng hy vọng gương mặt em sẽ hài hòa với thân hình ấy...
Khoảnh khắc nhìn rõ dung mạo Phong Nghiêm, màu mắt Hạ Văn Tư trầm xuống vài phần.
Đuôi mày em hơi hất lên, ngũ quan sắc nét rõ ràng. Vì căng thẳng, môi em khẽ mím chặt. Ánh mắt hắn dừng lại nơi đuôi mắt em thật lâu, khóe mắt rũ xuống ấy khiến cả con người em toát ra một cảm giác... đặc biệt dễ "bị bắt nạt".
Phong Nghiêm cũng sững người trước người đàn ông trong màn hình.
So với gương mặt gần như không thể tìm ra một khuyết điểm của Hạ Văn Tư, thứ đầu tiên đập vào mắt em là mái tóc mang sắc độ tựa như phản chiếu cả dải ngân hà.
"A Nghiêm?"
Giọng Hạ Văn Tư trầm như tiếng cello, hoa lệ mà êm tai.
Sống lưng Phong Nghiêm khẽ tê dại. Em phải mất một lúc mới khẽ "ừm" đáp lại, rồi theo bản năng nhìn quanh. Trạm trung chuyển không đông người, không ai chú ý tới em.
Quang não có chế độ bảo mật riêng tư, không cần lo bị nghe lén hay nhìn trộm. Chỉ là... em vẫn chưa quen.
"Anh Hạ... em làm phiền anh rồi. Em không quen biết ai khác, chỉ có thể mạo muội nhờ anh giúp một chút."
Ngón tay Hạ Văn Tư khẽ động, thần sắc thoáng vui vẻ.
Hắn rất hài lòng khi Phong Nghiêm gặp chuyện lại nghĩ đến mình đầu tiên.
"Em đang ở đâu?"
Phong Nghiêm kể rõ mình đang ở trạm trung chuyển của Luân Lãng Địch. Từ chủ tinh đến đó, dù dùng tinh hạm tư nhân của hắn, cũng phải đến tối mới tới nơi.
"Em đừng vội, cứ ở trong trạm trung chuyển chờ anh. Tối nay anh sẽ tới. Còn chuyện chứng minh thân phận cư dân, đợi anh đón được em rồi làm cũng chưa muộn."
Hạ Văn Tư giấu nhẹm ý định sẽ trực tiếp đưa Phong Nghiêm về chủ tinh. Việc quan trọng nhất lúc này là đón được em đã. Dù là Luân Lãng Địch hay tinh cầu mà em dự định định cư, đều không nằm trong kế hoạch của hắn.
Chỉ khi đặt em ở chủ tinh, trong phạm vi hắn có thể chăm sóc bất cứ lúc nào, hắn mới thật sự yên tâm.
Cuộc gọi không kéo dài lâu, nhưng Phong Nghiêm cuối cùng cũng có thể thở phào. Dù vẫn phải đợi đến tối, ít nhất em không cần lo sẽ bị kẹt ở trạm trung chuyển quá lâu. Khoảng thời gian từ trưa đến tối, em còn có thể an tâm xem nhà tiếp.
Phong Nghiêm nghĩ phải đến nửa đêm hắn mới tới.
Xem đến nhập thần, mãi đến khi xung quanh đột nhiên yên tĩnh lạ thường, em mới chậm chạp ngẩng đầu.
Hạ Văn Tư đã đứng ngay trước mặt em.
"A Nghiêm, anh tới đón em."
Phong Nghiêm tắt quang não, đứng dậy khỏi ghế.
Em vốn không thấp, vậy mà khi đứng lên lại chỉ cao tới ngang vai Hạ Văn Tư.
Hắn phải hơi cúi người mới có thể vòng tay ôm trọn em vào lòng.
Phong Nghiêm không ngờ hắn lại nhiệt tình đến vậy, vừa gặp đã ôm ngay. Hai tay em giơ ra theo bản năng, biểu cảm lộ chút bối rối.
Khoảng cách gần như vậy, em có thể ngửi thấy mùi hương trên người hắn. Không giống nước hoa, mà như chính mùi cơ thể tự nhiên.
Khi nhận ra mình đang vô thức hít sâu mùi hương ấy, Phong Nghiêm càng thêm lúng túng. Em khẽ quay đầu, động tác rất nhỏ, nhưng Hạ Văn Tư vẫn chậm rãi buông em ra.
Dù vậy, điều đó đòi hỏi hắn phải dùng đến ý chí cực lớn.
Toàn thân hắn đều đang gào thét, muốn kéo Phong Nghiêm trở lại vào lòng mình một lần nữa.
Bình luận