[DCTT] Chương 6
- Duyệt Phùng
- 11 thg 5
- 12 phút đọc
Thình thịch…thình thịch…
Là tiếng tim đập. Trong bóng tối, bên tai như vọng lại một vùng biển sâu xa xăm.
Nhưng y lại tựa như đang trôi giữa tầng mây. Cảm giác an nhàn, thư thái ấy khiến thanh niên chỉ muốn ngủ, giống như một buổi hoàng hôn mùa thu. Ánh sáng u ám nhàn nhạt bao phủ lấy y, trên bầu trời tím sẫm rộng lớn, những vệt hồng nhạt dần loang ra, chuyển sang xanh, chậm rãi thấm khắp không trung mênh mông, điểm xuyết những vì sao bạc mờ ảo lấp lánh.
Bầu trời sâu thẳm rộng lớn nối liền với đại dương đen kịt, mặt biển lặng im không gợn sóng. Cơ thể y tự nhiên cuộn lại, trong vô thức, y nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Tim đập. Chỉ còn tiếng tim đập. Âm thanh ấy trầm ổn, tĩnh lặng, như một chiếc đồng hồ quả lắc đong đưa qua lại.
Nó vỗ về y. Âm thanh ấy, giống như một con cá voi non. Tạp Lai Văn chưa từng thấy cá voi, cũng chưa từng thấy đại dương. Trong đêm dài vô tận, đôi lúc y tỉnh lại, rồi lại lặng lẽ cuộn mình trong giấc mơ.
Đứa con thứ ba của y cũng đang cuộn tròn. Quả trứng bán trong suốt dao động trong nước ối, thỉnh thoảng rung lên khẽ khàng, nhịp tim của nó như một khúc ca mơ hồ.
Đôi khi, Tạp Lai Văn tỉnh giấc. Giữa trạng thái nửa mê nửa tỉnh, thời gian dường như mất đi ý nghĩa. Bóng tối thay thế từng phút từng giây ôm lấy y, bảo vệ nhịp tim dần chậm lại của y. Chỉ nằm trên giường, y đã tiêu hao gần hết số dung dịch dinh dưỡng trong rương chứa nhưng lại mơ hồ không hiểu vì sao.
Giấc mộng này dịu dàng mà dài dằng dặc. Tạp Lai Văn lờ mờ nhận ra, có điều gì đó đã thay đổi, có thể là thời gian y ngủ trên giường, trên ghế, hay trên một góc thảm; hoặc cũng có thể là cơn đói rỗng kéo dài, mãnh liệt bất thường kia. Y chậm rãi tìm thức ăn cho mình, bất chấp cảm giác buồn nôn, cố gắng nuốt hết tất cả.
Y muốn làm vậy. Trước kia, Tạp Lai Văn ép bản thân phải ăn, chỉ vì một ý nghĩ duy nhất: một ngày nào đó, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, y có thể được sống sót mà rời đi mà trở về nhà. Chính ý nghĩ đơn giản ấy đã chống đỡ y vượt qua từng ngày dài đau đớn, ngột ngạt và tuyệt vọng, câm lặng, thô ráp, mà tĩnh mịch.
Nhưng giờ đây, việc ăn uống không còn vì lý do đó nữa. Hoặc nói đúng hơn… không chỉ vì thế.
Vậy là vì cái gì?
Nếu có ai hỏi y lúc này, thanh niên cũng không thể đưa ra một câu trả lời rõ ràng.
Y chỉ cảm thấy một niềm vui mơ hồ, giống như một đứa trẻ biết mình đang giữ một viên kẹo trong tay, hoặc một giấc mộng nhỏ còn chưa thành hình.
Cảm giác thỏa mãn ấy an ủi y. Thỉnh thoảng, thanh niên vẫn vì những cơn co thắt và đau đớn mà thở dốc, ngón tay siết chặt ga giường. Nhưng qua cơn, y lại tựa vào chiếc gối ướt mồ hôi, lặng lẽ chìm vào giấc ngủ. Tóc dính vào gò má ửng đỏ, môi lại tái nhợt.
Đôi khi, y gắng sức bước xuống giường. Trên sàn rải rác những lọ thủy tinh nhỏ, bên trong còn đọng vài giọt chất lỏng trong suốt. Tay Tạp Lai Văn run nhẹ, nhưng y vẫn cố mở một ống dinh dưỡng mới.
Nhiệt độ trong phòng không cao, nên y quấn mình trong tấm chăn, co hai chân trần lại, bắt đầu hút từng ngụm nhỏ qua ống. Y hút rất nhẹ, như không còn sức lực, mệt mỏi vô cùng. Nhưng trong thần sắc của y, vẫn lộ ra một thứ khác, giống như sự thỏa mãn mơ màng sau giấc ngủ sâu tự nhiên tỉnh lại.
Bụng y đã nhô cao rõ rệt. Tạp Lai Văn đưa tay nhẹ nhàng sờ bụng dưới, cảm thấy một niềm thỏa mãn, vui sướng. Đứa con thứ ba của y sắp ra đời. Thanh niên nghe thấy một âm thanh mềm mại, rất khẽ như chim non mổ vỏ.
Âm thanh ấy đáp lại y, trong từng nhịp tim, từng hơi thở chậm rãi, thậm chí cả những lời thì thầm vô thức của y.
Khi Tạp Lai Văn vuốt ve bụng mình, y nghe thấy khúc ca mơ hồ của ấu trùng trở nên rõ ràng hơn, vang lên giữa nhịp tim, xa xôi mà lại gần kề.
Vì thế, y nhận ra… mình đang mơ.
Nhưng giấc mơ này quá dịu dàng, quá êm ái.
Y cuộn mình trong chăn, không muốn tỉnh lại.
……
“Cậu ổn chứ, Tạp Lai Văn?”
Trong không gian chật hẹp, giọng nói quan tâm của người bạn truyền đến từ máy liên lạc. Giữa làn nhiễu điện, giọng thiếu niên trở nên mong manh, đứt quãng như thể ngay giây sau sẽ biến mất, để tất cả lại chìm vào bóng tối tĩnh mịch.
Nhưng sự tĩnh lặng ấy… cũng thật tốt.
Thanh niên thích sự yên tĩnh này. Bóng tối vỗ về y, như một mái nhà mơ hồ. Lúc này, y quấn chăn, tựa vào tường, co mình trên giường. Cả căn phòng chỉ còn một ánh sáng xanh lạnh le lói, giống như một chiếc tổ mềm mại, kín đáo và bí mật.
Thuở nhỏ, Tạp Lai Văn từng làm rất nhiều việc nhà. Y đứng trong sân sau, vất vả phơi những tấm ga giường, giũ ra rồi trải chúng lên dây phơi. Ngoài kia vang lên những tiếng ầm ầm, thỉnh thoảng xen lẫn vài tiếng nổ chói tai xé rách một góc bầu trời.
Y từng chui vào trong chăn, dựng nên một chiếc lều nhỏ trên giường, ôm đầu gối cuộn tròn bên trong, dùng đôi tay bé xíu lặng lẽ nghịch một chiếc hộp nhạc cũ kỹ.
Giờ đây, y đã trưởng thành. Chiếc lều năm xưa không còn chứa nổi y nữa, còn ngôi nhà cũ… cũng đã sớm biến mất. Đôi khi trong mộng, Tạp Lai Văn vẫn bị vài tiếng nổ giật mình đánh thức nhưng đó chỉ là những tiếng nổ còn sót lại trong ký ức. Âm thanh ấy vĩnh viễn không thể bị xóa nhòa, luôn vang lên ở một nơi rất xa, chợt bừng sáng một khoảng trời cam u ám.
Kéo Cách Nhĩ đang hỏi y điều gì đó. Thanh niên khẽ đáp vài tiếng, hàng mi cụp xuống, những ngón tay gầy nhẹ nhàng vuốt ve bụng dưới đang nhô cao.
Đó là một bàn tay tái nhợt vì làm việc quá lâu trong phòng thí nghiệm. Xương ngón tay lộ rõ, quen thuộc với việc nắm chặt những lưỡi dao dài, sắc lạnh. Máu có thể bất ngờ bắn lên cung mày của y, hoặc như một nụ hôn vô tình của tình nhân, điểm lên đôi môi nhợt nhạt hơi cong kia.
Máu từng nhuộm đỏ cả khuỷu tay y. Khi còn là thiếu niên, Tạp Lai Văn đã quen với những thứ đó, y giúp người khác cầm máu giữa hỗn loạn, “leng keng” một tiếng gắp ra mảnh đạn, máu tươi nhỏ giọt xuống đất không ngừng. Dòng nước đen đỏ trong cống rãnh cuốn theo xác chuột chết, trôi đi dưới cơn mưa xối xả.
Về sau, y bắt đầu xử lý những thi thể khác. Không còn là trong con hẻm tối, giữa tiếng kêu thảm thiết và hơi thở dồn dập nữa. Mà là trong những căn phòng kính trắng toát, sạch sẽ, im lặng, những hành lang không bóng người, bàn phẫu thuật với sáu ngọn đèn rực sáng.
【Đế quốc nhận nuôi các cậu, cho các cậu một tương lai mới.】
Có người đã từng nói như vậy nhưng y không còn nhớ rõ nữa.
【Đây là nhà mới của các cậu. Hãy cố gắng học tập, đừng lãng phí tài năng của mình. Cống hiến cho đế quốc.】
Những bóng người quyền lực đứng ở nơi cao. Không nhìn rõ khuôn mặt, nhưng giọng nói dường như đều giống nhau. Họ giám sát, giáo dục, trừng phạt, ban thưởng.
Nhưng Tạp Lai Văn không còn nhớ những điều đó nữa. Một vật tiêu hao thì có thể giữ lại được bao nhiêu ký ức chứ? Hết nhóm này đến nhóm khác bị đưa tới, huấn luyện, rồi biến mất. Y là một vật tiêu hao. Tất cả bọn họ… đều chỉ là vật tiêu hao.
Tạp Lai Văn chỉ muốn… về nhà.
Nhưng giờ đây, y dường như đã trở về ngôi nhà thời thơ ấu. Bầu không khí tĩnh lặng bao bọc lấy y, như chính bóng tối. Bụng y bỗng khẽ nhô lên một khối nhỏ, kéo theo nội tạng rung động rất nhẹ.
“Suỵt…”
Tạp Lai Văn khẽ vuốt ve.
Y đang dỗ dành chú chim nhỏ của mình, chú nai con mềm mại kia.
Vào một buổi sáng trên tinh cầu quê hương, y từng sinh nở trên một chiếc ghế làm việc. Máu loãng và dịch nhầy ướt đẫm bắp đùi. Quả trứng khổng lồ được đẩy ra ngoài một cách gian nan, bị những nếp thịt đỏ hồng siết chặt.
Quá trình sinh nở vừa thuận lợi, vừa gian khổ vừa là một thứ lao động cực nhọc kéo dài suốt năm giờ, khiến cả hai đều kiệt quệ. Trong một đống màng trứng mềm nhũn nhuốm máu, ấu trùng lặng lẽ cuộn mình bên cổ chân còn dính máu của mẹ.
Hai chân thanh niên mở rộng, không còn chút sức lực. Ấu trùng nằm trong vũng máu một lúc, ăn hết nhau thai trên người, cả những mảnh vỏ trứng vô dụng, rồi cố gắng tự làm sạch bản thân. Sau đó, nó bám vào cổ chân mẹ, vài lần trượt ngã, vụng về muốn bò lên bắp chân Tạp Lai Văn.
Cảm giác ấy đánh thức mẹ trùng trẻ tuổi khỏi cơn hôn mê. Đứa con nhỏ đang khe khẽ gọi y. Vì thế, dù mệt mỏi, suy kiệt, dù đã kiệt sức đến cực hạn, thanh niên vẫn cúi xuống, cố gắng chăm sóc đứa trẻ của mình.
Đây là đứa con út của Tạp Lai Văn. Không giống người anh của nó, nó yên tĩnh, dịu dàng, không hoạt bát, thậm chí có chút yếu ớt bẩm sinh, nên mang theo vẻ mệt mỏi. Thanh niên dùng khăn quấn nó lại.
Nó giống như một chú nai con mới sinh, dễ dàng kiệt sức. Khi tỉnh lại, nó sẽ khẽ đòi ăn, cái miệng hô hấp rung động nhẹ. Tạp Lai Văn dùng ống tiêm đút dinh dưỡng cho nó, dùng ngón tay cho nó uống nước, và bắt đầu lo lắng… đứa con của mình sẽ mắc bệnh.
Y không nghe thấy nhịp tim, cũng không cảm nhận được hơi thở. Ngay cả nhiệt độ cơ thể của nó cũng lạnh lẽo. Nỗi lo khiến y không rời khỏi nó một khắc nào. Nhưng rất nhanh, ấu trùng bắt đầu lớn lên trong vòng tay dịu dàng của y, sự yếu ớt ban đầu dường như chỉ là một lớp ngụy trang.
Sinh mệnh dị dạng ấy vẫn tồn tại trong nó, chỉ là bị cố tình kìm hãm, trì hoãn. Nó mọc ra hình thái khiến người ta khiếp sợ. Những miệng hô hấp lật ngược, dù cố gắng thu liễm, vẫn sinh ra hơn mười con mắt nhện màu đen lớn nhỏ khác nhau, khảm dưới các đốt lưng, không ngừng xoay tròn điên loạn, chăm chú quan sát từng góc nhỏ, như thể phát điên.
Nhưng trong mắt Tạp Lai Văn, đối phương vẫn chỉ là một đứa trẻ mới sinh, yếu ớt sau khi vừa chào đời.
Mười hai chiếc chân nhỏ màu xanh lam của nó co lại trước ngực, mảnh như tơ, vươn ra ngoài, cố gắng móc lấy ngón trỏ của mẹ. Những móc câu ấy không ngừng duỗi ra rồi co lại, giống như tay chân vụng về của một đứa trẻ sơ sinh đang quơ loạn. Nhưng những “chân nhỏ” ấy chỉ dành riêng cho Tạp Lai Văn, chức năng duy nhất của chúng là thu hút sự chú ý của mẹ.
Ở hai bên lồng ngực, phía ngoài xương sườn, lại mọc ra sáu chiếc chi thật sự, hai chiếc nằm hai bên miệng hô hấp, nhỏ hơn một chút, phủ kín những hàng gai sắc nhọn tầng tầng lớp lớp. Những chi thể khổng lồ ấy giống như một chiếc lồng khép kín, kín kẽ bao bọc lấy người mẹ trẻ bên trong, lại lừa gạt y dâng cho nó sự yêu thương và ánh nhìn trìu mến.
Đối với Tạp Lai Văn, nó vẫn là con nai con đói khát luôn chui rúc vào giữa hai chân mình. Nó dường như vẫn chưa muốn rời xa tử cung mềm mại đã từng bảo vệ nó, không ngừng cầu xin, phát ra những âm thanh nỉ non mơ hồ. Tạp Lai Văn đã dùng hết toàn bộ dung dịch dinh dưỡng, thậm chí cả phần dự trữ mà Kéo Cách Nhĩ đưa thêm cho y.
Khi không còn gì để ăn, y bắt đầu tiếp nhận “sự nuôi ngược” từ ấu trùng. Từ cái miệng hô hấp của nó, những giọt chất lỏng màu lam sền sệt chậm rãi nhỏ xuống, như thể không bao giờ cạn.
Những dưỡng chất ấy đến từ đâu? Tạp Lai Văn không biết. Ấu trùng cuộn mình trong lòng y, phát ra tiếng “rào rạt” khe khẽ, vẫn giống như trước đây. Những đốt xương sống khổng lồ và chi thể đã không còn chỗ để đặt, nặng nề đè lên giường nhưng thanh niên lại không hề nhận ra, chỉ cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên những móc câu nhỏ bé lộn xộn của nó.
Móc câu của ấu trùng run rẩy. Nó không ngừng run, đưa những xúc tu mảnh yếu ớt trước ngực tới gần y, bày ra đủ loại tư thái cầu xin được thương xót. Tạp Lai Văn dùng lòng bàn tay chậm rãi vuốt ve nó, thậm chí dung túng để ấu trùng liên tục móc lấy những ngón tay thon dài của mình, không chịu buông ra.
Những chiếc chân nhỏ yếu ớt ấy lưu luyến cọ sát, vây quanh trước ngực y, giống như một cụm hải quỳ non đang khẩn cầu sự chú ý của mẹ. Tạp Lai Văn nhẹ nhàng ôm nó. Gương mặt y tái nhợt, có phần tiều tụy, nhưng giữa hàng mày lại lộ ra một thứ thần sắc dị dạng, như thể vẫn còn đang ở trong một giấc mộng nào đó.
Dưới sự vỗ về trấn an của mẹ, ấu trùng phát ra âm thanh đáp lại khe khẽ, như một loại lời nói mơ hồ cổ quái. Có lẽ nó nhớ lại những ngày đầu tiên cuộn tròn giữa hai đùi thanh niên, khoảng thời gian ấy trôi qua rất nhanh, có lẽ chỉ vỏn vẹn một tuần, cho đến khi nó mọc ra phần thân thể dữ tợn và sắc bén còn lại.
Tạp Lai Văn dùng tay lau đi vết máu còn sót lại trên cơ thể nó. Ấu trùng vừa mới đi kiếm ăn từ bên ngoài tổ về, đang ấm ức cho y xem một chiếc chi bị gãy. Nó bị thương rồi, rất đau, cái chi này bị bẻ gãy, xem nè, ở đây này. Nó có thể ôm mẹ nghỉ ngơi không? Nó còn muốn nghe những khúc hát dịu dàng ấy.
Nó biết mình còn có hai người anh, cũng biết rằng những khúc hát đó chưa từng được hát cho họ nghe.
Ngay cả Tạp Lai Văn, thực ra cũng không nhớ rằng mình từng biết hát những bài ca ấy. Y ngủ không yên, bị tiếng pháo đạn quấy nhiễu đến trở mình liên tục, cơ thể run rẩy không ngừng. Một người bị thương nặng được đưa đến bên giường y; có ai đó vén rèm, ngồi nửa quỳ bên cạnh, dùng một cánh tay máy lạnh lẽo cẩn thận chạm vào vầng trán nóng rực vì sốt của y.
Thanh niên nhớ rõ âm thanh bánh răng chuyển động. Những con lăn kim loại, chi giả đã rỉ sét vì sử dụng quá mức trong thời gian dài. Y quen thuộc với những âm thanh ấy, và từ đó sinh ra một cảm giác an toàn khó tả.
“Sẽ ổn thôi, K,” y nghe người kia nói, cánh tay máy cứng đờ cố gắng che lại khe hở của tấm rèm rách, phần vai phát ra tiếng “cạch cạch” máy móc.
Tạp Lai Văn ngửi thấy một mùi hương dễ chịu, ấm áp, bốc hơi trắng, pha thêm chút lá trà rẻ tiền. Đó là một cốc thuốc dành cho trẻ nhỏ. Y uống cạn trong một hơi, tin rằng ngày mai mình sẽ khỏi bệnh.
Trước khi ngủ, y cầu xin chị gái hát cho mình nghe một bài. Tạp Lai Văn từng nghĩ rằng mình đã quên hết những giai điệu ấy, quên sạch, không còn sót lại gì.
Những khoảng trống ký ức bị lấp đầy bởi tiếng máy móc vận hành, sự mệt mỏi và kiệt quệ làm nhịp điệu, tuyệt vọng trong áp lực làm lời ca. Đau khổ chua xót đã trở nên tê dại, dần dần biến thành thứ có thể chịu đựng. Y quên tất cả. Chính y đã cố tình quên đi tất cả. Nếu không thể trở về nữa… thì cũng không cần nhớ lại.
Nhưng trong tiếng “rào rạt” khe khẽ cầu xin ấy, trong khoảnh khắc môi y hé mở, cổ họng run rẩy, ánh mắt cúi xuống.
Tạp Lai Văn lại nhớ ra.
Giáp lưng của ấu trùng khẽ rung động.
Những chi của nó cọ sát không ngừng, run rẩy trong thứ tình cảm kỳ dị; nó đáp lại sự dịu dàng của mẹ. Trong bóng tối, thanh niên nhẹ nhàng vuốt ve nó…
Bình luận