[DCTT] Chương 4
- Duyệt Phùng
- 11 thg 5
- 15 phút đọc
Hiện tại, quả trứng đỏ sậm kia, dính đầy dịch nhờn và tinh dịch, nằm yên giữa hai bắp đùi trắng nõn đang run rẩy mở rộng của y. Dù đã vội vã lót khăn lông dày bên dưới, tấm ga trải giường vẫn không thể tránh khỏi những mảng ướt át loang lổ, thấm đẫm dấu vết đen sẫm từng khối lớn. Mùi hương lạ lùng, nồng nàn, vừa ngọt ngào vừa u ám, cứ thế thẩm thấu vào gối đầu và sâu tận tâm nệm, lan tỏa không ngừng.
Trên lớp khăn lông trắng mềm mại mà ẩm ướt, bề mặt quả trứng nổi rõ những đường gân đỏ rực đang co giật, nhảy dựng từng nhịp mạnh mẽ, gần như ngang ngược khoe khoang sức sống mãnh liệt, cường tráng đến đáng sợ của nó.
Loại nhịp đập bất quy luật xen lẫn rung động bột phát ấy khiến người ta lập tức cảm nhận một nỗi kinh hoàng không thể diễn tả, song đồng thời lại mang theo sức hút khủng khiếp, khiến trái tim vừa khao khát lao tới chạm vào, vừa hoảng loạn muốn thét lên mà chạy trốn. Khái niệm “ra đời” thiêng liêng giờ đây hòa quyện cùng máu tươi, dịch nhầy và những cơn run rẩy bất an. Trên bắp đùi trắng như tuyết của người mẹ trùng trẻ tuổi, những vệt máu còn chưa kịp khô hẳn.
Thanh niên khẽ nghiêng đầu sang một bên, mái tóc đen ướt át dính chặt vào gương mặt ửng hồng, mí mắt hé mở rất khẽ, để lộ một phần đồng tử thất thần và tròng trắng mắt mờ đục. Quá trình sinh nở vừa rồi đã khiến y tạm thời mất hoàn toàn khả năng vận động; cả cột sống lẫn hạ thể đều rơi vào trạng thái tê liệt ngắn ngủi, mất tri giác.
Dưới cằm y, vệt nước dãi lấp lánh kéo thành những đường dâm mỹ óng ánh. Má gối đầu ướt một mảng lớn, thậm chí cả cổ cũng đẫm nước. Quả trứng vừa hoàn toàn trượt ra khỏi cơ thể y to gần bằng nắm tay một người phụ nữ trưởng thành, trông như một trái táo chín mọng, ướt át, đỏ thẫm đầy dục vọng. Cửa hậu môn y vì bị khuếch trương quá mức mà nhất thời không thể khép kín hoàn toàn, thậm chí chưa thể thu hồi hẳn. Lớp thịt hồng hào tầng tầng lớp lớp co rút, nhô ra một đoạn nhỏ, dưới lớp dịch trong suốt và nhớp nháp, lấp lánh ánh sáng dâm đãng.
Gốc đùi trắng nõn của y ngập trong vũng nước dịch thể đặc quánh, dương vật hồng phấn sung huyết nửa mềm mại rũ sang một bên, vẫn còn sót lại những đợt xuất tinh dữ dội trong lúc kiệt sức sinh nở, giờ đây chưa hoàn toàn ngừng lại.
Ngay từ khi những quả trứng còn đang phát dục trong bụng, cơ thể Tạp Lai Văn đã không còn thuộc về y nữa. Một khi trứng trưởng thành, chúng bắt đầu phóng thích ồ ạt các loại kích thích tố, khiến y bất kỳ lúc nào cũng có thể đột ngột khiến ga giường ướt đẫm, thảm trải hoặc ghế tựa mà không kịp phòng bị. Cơn dục vọng điên cuồng ập đến rồi lại bất lực tan biến, y không ngừng tự an ủi, có lúc khóc lóc thủ dâm, khiến toàn thân căng cứng rồi xuất tinh hết lần này đến lần khác, nhưng vẫn không thể giảm bớt dù chỉ một chút. Bụng dưới của y khi ấy đã bắt đầu lộ rõ đường cong.
Vào những đêm khuya, y quỳ trên giường, dùng thân thể run rẩy cọ xát không ngừng vào ga trải, thậm chí bất lực nâng cao eo sau, theo bản năng vươn về phía hư không chẳng có gì tồn tại. Dục vọng không thể phát tiết, khoái cảm không thể chạm tới cứ dâng trào rồi tan biến ở hạ thân, giống như một giấc mộng triền miên, kéo dài gần như tra tấn.
Vài ngày sau, y đã ở tư thế ấy đẻ ra quả trứng đầu tiên. Trong lúc sinh, Tạp Lai Văn không thể kiềm chế mà rơi vào trạng thái lên đỉnh liên tục. Quả trứng quá lớn. Khi nó được sinh ra, mang theo dòng thể dịch ấm nóng co bóp dữ dội trong cơ thể y, nhưng khi vừa ló ra một nửa đã bị kẹt lại. Phải mất khoảng ba giờ sau, người mẹ đáng thương kiệt sức mới giãy giụa kịch liệt, cuối cùng đẩy hoàn toàn nó ra ngoài. Máu tươi lẫn dịch thể ào ạt trào ra, quả trứng đen bóng kia còn bọc một lớp màng thai đỏ tím dày đặc, bên trong có thứ gì đó nặng nề phập phồng từng nhịp, tựa như một trái tim dị thường, khủng bố.
Quả trứng thứ hai tương đối nhỏ hơn, quá trình cũng nhanh hơn lần đầu. Cả hai lần y đều bị xé rách ở mức độ khác nhau, nhưng trong lúc sinh nở, lượng lớn hormone và thông tin tố do trùng trứng tiết ra mang lại hiệu quả giảm đau mạnh mẽ, khiến vết thương khép lại với tốc độ bất thường. Giữa cảm giác tê ngứa của thịt mới mọc và những cơn đau thốc thốc xen kẽ, ảo giác mãnh liệt từ thông tin tố vẫn khiến thần trí y lâng lâng trên mây. Đùi y thỉnh thoảng lại co giật dữ dội một hai lần, hậu huyệt không ngừng co rút đáng thương, nhổ ra rồi nuốt vào những mảng thịt non hồng nhạt ướt át.
Khăn lông đã thấm nước đến mức dần trở nên lạnh lẽo. Y nằm trên đó, trong cơn hôn mê thỉnh thoảng co giật nhẹ, hoàn toàn mất đi thần trí.
Sau năm giờ dài trong căn phòng tối tăm, bí ẩn, từ lớp trần bì trong suốt trên giường truyền đến một tiếng “tách” rất khẽ, mong manh.
Quả trứng đen đã được đặt suốt năm ngày kia… rốt cuộc nứt ra một khe hở.
Tạp Lai Văn bị đánh thức bởi một thứ âm thanh mơ hồ, quái dị vang lên trong bóng tối. Y khó nhọc tỉnh lại, thần trí còn mơ màng, chỉ lờ mờ nhận ra mình đang nằm trên giường trong phòng, chứ không phải trong căn phòng phẫu thuật trắng bệch với sáu ngọn đèn dệt sáng chói kia.
Dưới thân y là một mớ hỗn độn.
Khăn lông và ga giường đều đã bị dịch thể thấm ướt đến lạnh ngắt. Mép giường rủ xuống một góc ướt nhẹp, nhỏ thành một vũng máu loãng bên dưới. Cánh tay thanh niên run rẩy. Y chậm rãi chống người dậy, thử vài lần nhưng đều thất bại.
Giữa hai chân y… là quả trứng mới sinh.
Một quả trứng quỷ dị, điềm gở, đang đập từng nhịp.
Lớp vỏ trứng lồi lõm, sau khi tiếp xúc với không khí đã nhanh chóng trở nên cứng lại, bảo vệ phôi thai bên trong. Chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, kích thước của nó dường như cũng đã lớn thêm. Không khó để tưởng tượng, trong tương lai gần, có lẽ chỉ vài ngày nữa thôi, thứ bên trong sẽ phá vỏ mà ra, chính thức bước vào thế giới này.
Nhưng lúc này, Tạp Lai Văn vẫn chưa ý thức được điều đó.
Thanh niên đáng thương đã kiệt quệ đến cực hạn. Vài giờ hôn mê ngắn ngủi không đủ để giúp y hồi phục. Y không biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra với cơ thể mình…
Những triệu chứng này bắt đầu từ một tháng trước. Ban đầu, y chỉ cho rằng đó là rối loạn hormone, hoặc ảnh hưởng của phóng xạ… Nhưng rất nhanh, mọi thứ trở nên nghiêm trọng đến mức không thể phớt lờ. Khi bụng dưới của y dần dần phồng lên, thanh niên cuối cùng cũng nhận ra.
Có thứ gì đó đang ký sinh trong cơ thể y.
Y đã xóa sạch hồ sơ y tế của mình, không dám nói cho bất kỳ ai. Y không phải người đầu tiên bị phát hiện có ký sinh thể trong cơ thể: Đế quốc từng tiến hành những thí nghiệm tương tự, và tất cả “cơ thể mẹ” đều không ngoại lệ, mỗi người đều xuất hiện phản ứng cực kỳ nghiêm trọng trong quá trình hoặc sau khi thí nghiệm.
Sau vô số lần thử nghiệm vô ích, đế quốc cuối cùng tạm thời đình chỉ loại nghiên cứu này.
Nhưng Tạp Lai Văn biết những nhánh thí nghiệm đó vẫn chưa từng dừng lại.
Chỉ cần… chỉ cần có một người biết được chuyện đang xảy ra với y thì những gì chờ đợi y sau đó, sẽ còn đáng sợ hơn bất kỳ cơn ác mộng nào.
May mắn là, y có quyền hạn của một nghiên cứu viên. Tạm thời vẫn chưa có ai phát hiện ra bí mật này.
Nhưng dù vậy, tinh thần của y đã bị dồn đến bờ vực sụp đổ.
Những lần sinh nở trong bóng tối… không biết còn phải tiếp diễn bao nhiêu lần nữa. Có lẽ vào một đêm nào đó, y sẽ chết trong chất dịch sền sệt và máu, hai chân dang rộng, không ngừng sinh ra từng quả trứng, dù đã trưởng thành hay chưa, trơn nhớt, trong suốt…
Cái nào tốt hơn, cái chết, hay tiếp tục tồn tại?
Y không biết.
Nhưng lúc này, một sinh mệnh mới đã ra đời ngay bên mép giường y.
Nó ướt sũng, run rẩy, bị bao bọc trong lớp dịch nhầy và những sợi máu mỏng, co rút thành một khối thịt không ngừng rung động. Dưới ánh đèn của khoang ấp, ngay cả những sợi máu nhỏ nhất cũng hiện lên rõ ràng.
Trong cổ họng Tạp Lai Văn bật ra một âm thanh nghẹn ngào.
Y không thể khống chế được việc lùi lại phía sau nhưng cơ thể đã không còn chút sức lực nào. Thứ kia từ đầu đến cuối không phát ra tiếng động, chỉ có những âm thanh rất nhỏ của lớp vỏ trứng bị phá vỡ.
Nhưng y nhìn thấy...Trên lưng sinh vật ấy, nhô lên một hàng gai xương sắc nhọn. Ngón tay y siết chặt lấy ga giường.
Âm thanh sền sệt, sột soạt vang lên. Quả trứng cao gần nửa mét đã nứt ra một khe dài ở phía trên, máu và dịch nhầy lập tức trào ra ngoài. Thứ bên trong rõ ràng đang giãn mình trong lớp vỏ chật hẹp: cơ thể nó cuộn lại, trơn trượt, hàng gai xương đen dài trên lưng lập tức cắt rách phần lớn lớp vỏ trứng.
Theo những cú vặn mình của nó, từng mảng chất lỏng “rẹt… rẹt…” bị xé toạc văng ra, bắn tung tóe khắp nơi, phát ra âm thanh “lộp bộp” liên hồi hòa cùng tiếng nghẹn ngào và nôn khan mất kiểm soát của Tạp Lai Văn trong căn phòng.
Trên giường, thanh niên run rẩy toàn thân, không ngừng co rút lùi về sau. Quả trứng mới sinh rơi khỏi chiếc khăn ướt xuống thảm, vẫn co giật dữ dội. Bên trong, hình dạng mơ hồ kia thậm chí còn đội lên một khối nhô rõ rệt dưới lớp vỏ bán cứng như thể sắp sửa phá vỏ chui ra bất cứ lúc nào. Một tiếng thét kinh hoảng khe khẽ bật ra từ cổ họng y.
Y vội vàng bịt kín miệng mình.
Trong khoang ấp, quả trứng khổng lồ kia đã nứt toạc thành ba bốn mảnh. Bên dưới lớp vỏ cứng như da thuộc là một tầng keo dày đặc, giờ đây đang bị sinh vật bên trong từng chút một nuốt trọn. Cấu tạo miệng của nó xếp tầng lớp chồng chéo; ngoài cùng là tám chiếc móc dài như lưỡi liềm, không ngừng đập vỡ lớp mô trứng. Tốc độ ăn của nó cực nhanh, cơ thể còn chưa hoàn toàn bò ra khỏi vỏ, nhưng phần hàm dưới và khoang bụng lộ ra đã chi chít những “miệng” đang co rút, mấp máy, phát ra âm thanh nhai nuốt dính nhớp khiến người ta rợn người.
Chẳng bao lâu, quả trứng đã bị nó ăn mất hơn một nửa. Toàn bộ bệ đỡ bị máu loãng nhuộm ướt, dịch nhầy nhỏ xuống tí tách.
Sau khi nuốt xong chính vỏ trứng của mình, ấu trùng bắt đầu quay sang những quả trứng khác trong khoang ấp. Những quả trứng ấy lớn nhỏ khác nhau, xếp sát cạnh nhau trên từng bệ riêng, có cái còn chưa nở, có cái đã có thể nhìn thấy bên trong là chất dịch bán trong suốt. Lúc này, nó đang ăn một cụm trứng màu trắng ngà tụ lại thành đống; dưới những chiếc miệng sắc nhọn dày đặc, từng quả trứng liên tiếp vỡ tung, bắn ra chất lỏng nhớt, rồi bị xé nát, nhai nuốt.
Tạp Lai Văn co rúm nơi góc giường, dùng hai tay ôm chặt lấy đầu, toàn thân run rẩy. Trong phòng chỉ còn vang vọng tiếng thở dốc của chính y, cùng những âm thanh nghẹn ngào, rên rỉ không thể kiểm soát.
Một lát sau, tín hiệu liên lạc điện tử trong phòng đột ngột vang lên, khiến cơ thể y giật khẽ.
Thiết bị liên lạc tự động kết nối, phát ra một tiếng “tít” ngắn, rồi truyền đến giọng nói máy móc, cứng nhắc:
“Nhân viên nghiên cứu số 90-3, đã phát hiện sự cố trong khu vực của bạn. Bạn có cần nhân viên sửa chữa đến kiểm tra không? Xin hãy trả lời.”
Tiếng nói truyền đến lúc thì rõ ràng lúc thì mơ hồ, không nghe rõ là giọng nói của nam hay nữ.
“Trục trặc” mà tổng đài nhắc đến, chính là việc sinh vật Trùng tộc mới sinh kia vừa phá hỏng hệ thống thông gió của khoang ấp.
Lúc này, nó vẫn đang bám trên nửa thân xác còn co giật của một ấu trùng khác mà gặm nhấm. Con ấu trùng kia to gấp đôi nó, mới nở từ trứng cách đây hai ngày, toàn thân phủ lớp giáp dày thô kệch nhưng dưới những tầng “miệng” sắc bén của nó, lớp giáp ấy nhanh chóng bị cắn vỡ từng mảng, phát ra âm thanh “rắc rắc”; phần thân dưới vẫn vô nghĩa giãy giụa.
Đèn cảnh báo đỏ chớp tắt liên hồi.
“Xin lập tức trả lời,” giọng tổng đài vẫn kiên trì vang lên, “xin trả lời.”
Tất cả giống như một cơn ác mộng.
Âm thanh nhai nuốt dính nhớp vang lên không dứt. Chẳng bao lâu, sinh vật dị biến mới sinh kia lại bắt đầu dùng những chiếc móc miệng cắn phá bệ đỡ và mép khoang ấp. Nó dường như đang cố gắng thoát ra ngoài.
Tám chiếc móc dài như lưỡi hái rung động dữ dội theo mọi hướng. Trên phần đầu của nó mọc đầy những chấm đen nhỏ li ti, có lẽ chính là mắt. Dưới ánh đèn cam ấm của khoang ấp, lớp giáp ngoài của nó phản chiếu ánh sáng, khiến từng “con mắt” đen ấy hiện lên rõ ràng đến đáng sợ.
Đèn cảnh báo đỏ trên trần xoay tít không ngừng.
Âm thanh điện tử lạnh lẽo lại vang lên, nhưng đã bị chìm lẫn trong sự hỗn loạn. Những ấu trùng khác trong khoang ấp—những con đã nở—đang quằn quại trên bệ của mình; còn những quả trứng chưa hoàn chỉnh cũng dường như cảm nhận được nguy hiểm. Lớp vỏ bán trong suốt của chúng nhấp nhô dị dạng, có thể mơ hồ thấy những sinh vật chưa thành hình bên trong đang điên cuồng vặn vẹo trong chất dịch.
Trong cơn hỗn loạn ấy, Tạp Lai Văn không thể tránh khỏi việc… sinh trứng.
Y cuộn mình ở góc giường, giữa hai đùi là một vũng dịch nhầy ướt đẫm. Hậu huyệt của y không ngừng co rút, từng quả trứng nhỏ màu trắng ngà bị đẩy ra ngoài.
Những quả trứng ấy có đầu hơi nhọn, phần dưới tròn trịa, mỗi quả lớn cỡ một nắm tay, dính nhớp, kết thành từng đống.
Hai đùi thanh niên từng cơn co rút.
Y co quắp giữa hai chân, từng lớp cơ thịt mềm bên trong không thể khống chế mà siết lại. Mỗi lần như vậy, y phải dùng chút sức mới có thể “bịch” một tiếng đẩy quả trứng ra ngoài. Giữa đùi y đã chất thành một đống nhỏ, mà rất nhanh, quả trứng tiếp theo lại nhô đầu ra.
Ngắt quãng, giữa những tiếng nức nở và rên rỉ, Tạp Lai Văn sinh ra hơn hai mươi quả trứng.
Khác với hai quả trứng trước đó còn tương đối “hoàn chỉnh”, những quả trứng bị cơ thể mẹ hoảng loạn cưỡng ép đẩy ra lúc này đều chưa phát triển đầy đủ. Một khi rời khỏi cơ thể y, chúng cũng không còn cơ hội tiếp tục trưởng thành.
Phản ứng đẻ trứng liên tiếp khiến toàn thân y run rẩy không ngừng.
Trong quá trình ấy, y bị kích thích đến mức mất kiểm soát, cơ thể co giật, ngồi thụp xuống ngay trên đống trứng do chính mình sinh ra. Hai đùi ướt đẫm, gần như không thể nhúc nhích. Ánh đèn cảnh báo đỏ chớp nháy liên hồi, chiếu lên gương mặt tái nhợt đến đáng thương của y.
Âm thanh liên lạc điện tử từ tổng đài đã dừng lại, mặc định rằng y không cần hỗ trợ sửa chữa.
Những quả trứng trắng ngà chồng chất, chen chúc, dịch nhầy trong suốt bị kéo thành sợi, dính thành một mảng giữa hai chân y. Hệ thống thông gió của khoang ấp đã hỏng, không thể tự sửa chữa, điều đó đồng nghĩa với việc, chẳng bao lâu nữa, môi trường bên trong sẽ không còn thích hợp cho sự phát triển của Trùng tộc. Tất cả trứng và ấu trùng sẽ tạm thời ngừng sinh trưởng.
Thế nhưng, quy luật tự nhiên ấy… dường như không áp dụng với sinh vật dị biến vừa mới sinh ra kia.
Con dị chủng đầy răng móc sắc bén và gai xương đã gặm thủng một lỗ lớn ở mép khoang ấp, đang cố chui ra ngoài.
Hiển nhiên, nó đã tạm thời mất hứng thú với số trứng và ấu trùng còn lại.
Thứ hấp dẫn nó hơn, đang ở ngay trước mặt.
Khi Tạp Lai Văn kiệt sức đến cực hạn, cuối cùng cũng khôi phục lại chút ý thức, y nghe thấy những âm thanh sột soạt.
Có thứ gì đó đang bò về phía y.
Và… đã bò lên tấm ga giường ướt sũng rủ xuống.
Y khẽ co người lại.
Nếu còn chút sức lực, có lẽ y đã phản ứng dữ dội hơn nhiều. Nhưng lúc này, thanh niên chỉ có thể cố hết sức thu mình lại, làm những động tác hoàn toàn vô nghĩa. Ngay cả việc giơ tay ấn nút khẩn cấp bên đầu giường, y cũng không làm nổi, chứ đừng nói đến chạy trốn hay kêu cứu.
Y quá mệt mỏi.
Áp lực tinh thần kéo dài đã khiến phản ứng của y trở nên tê liệt, như thể não bộ tự động chặn lại mọi cảm xúc. Bị ăn sống… có lẽ còn đáng sợ hơn việc trở thành vật thí nghiệm. Nhưng nỗi sợ cái chết đã mất đi tác dụng đe dọa chỉ khiến cơ thể y khẽ run lên.
Sinh vật dị chủng kia chậm rãi bò đến bên chân y.
Dường như nó đang thăm dò môi trường mới, có chút dè dặt. Nhưng rất nhanh, nó đã bò lên tấm ga giường ướt đẫm, dính đầy nước tiểu, dịch thể và tinh dịch làm cơ thể mình cũng ướt sũng.
Phần hàm móc của nó phát ra những âm thanh “lách tách” rất nhỏ, đan xen vào nhau, như đang dò tìm thứ gì đó trong không khí.
Mùi của Tạp Lai Văn… đang hấp dẫn nó.
Đó là mùi của cơ thể mẹ, người đã sinh ra nó.
Cùng lúc, nó cũng nhận ra những quả trứng chưa trưởng thành vừa mới được đẻ ra ngoài.
Không chút do dự, nó bò lên gốc đùi y, dùng những chiếc móc sắc bén lật những quả trứng lại, rồi bắt đầu ăn.
Việc ăn sạch toàn bộ đống trứng chẳng mất bao lâu. Nhưng lần này, tốc độ của nó chậm hơn dường như vì cảm thấy an toàn.
Nó dường như có thể ăn mãi không ngừng.
Ấu trùng vốn là như vậy, ăn, rồi lại ăn, không ngừng ăn.
Thậm chí, nó còn dùng móc hàm và những “miệng” của mình thăm dò giữa hai chân thanh niên, nơi lỗ hậu huyệt khép mở khe khẽ. Lỗ nhỏ mềm mại ấy hơi lộ ra một chút niêm mạc, phần thịt bên trong ửng hồng, thậm chí còn có thể nhìn thấy thấp thoáng những đầu nhọn trắng ngà bên trong.
Trong hậu huyệt của Tạp Lai Văn vẫn còn vài quả trứng chưa được bài xuất hết.
Ấu trùng thăm dò một lát, rồi dùng chính cặp ngạc câu sắc nhọn của mình đâm sâu vào động thịt nhỏ ấy, khẽ khàng kéo hai bên lớp thịt hồng hào mịn màng ra. Cặp ngạc trước của nó trông giống như một chiếc khoá âm khí nhỏ xíu, chỉ trong chớp mắt đã nhẹ nhàng lấy ra quả trứng đầu tiên, rồi nuốt chửng luôn tại chỗ.
Sau đó, dường như rất hài lòng với sự ấm áp mềm mại trong ruột y, ấu trùng chưa kịp lấy hết quả trứng thứ hai đã bắt đầu dùng miệng hô hấp để “ăn cơm” ngay tại hậu huyệt của y.
Những chiếc gai xương nhọn hoắt, lạnh buốt dán sát vào lớp thịt ruột trơn nhẫy, từ bên trong khẽ khàng tách ra hai bên. Theo từng nhịp máy móc của miệng hô hấp, tràng đạo và hậu môn khép mở liên hồi, bị kéo giãn rồi co rút theo bản năng.
Tạp Lai Văn bật ra một tiếng thét chói tai.
Từ đầu y đã không ngừng cố gắng giãy giụa, nhưng tất cả chỉ là vô ích. Khi quả trứng đầu tiên bị lấy ra, y không kìm được mà khóc nức nở khe khẽ, toàn thân run rẩy vì nỗi kinh hoàng tột độ khi cơ thể bị xâm lấn. Đến khi quả trứng thứ hai – còn chưa trưởng thành – bị những chiếc miệng hô hấp đan xen nuốt chửng ngay trong cơ thể mình, y cuối cùng cũng òa khóc thành tiếng.
Một thứ cảm xúc phức tạp, đột ngột ập đến khiến y không thể ngăn nổi dòng nước mắt. Đêm hôm ấy, khi quả trùng trứng đầu tiên trượt ra khỏi cơ thể, y không phải không có cơ hội hủy diệt tất cả. Thế nhưng y vẫn đặt quả trứng ấy vào lồng ấp ấm áp, cố tình lừa dối bản thân để nó vượt qua “cửa ải”. Tạp Lai Văn không hiểu vì sao mình lại làm vậy; y vẫn luôn uống những viên thuốc giúp ổn định tinh thần, y sẽ không để tâm trí sụp đổ.
Dị chủng mới sinh đã nuốt trọn hai quả trứng còn sót lại trong ruột Tạp Lai Văn.
Sau lần thăm dò cuối cùng để xác nhận, ấu trùng chậm rãi rút toàn bộ miệng hô hấp ra khỏi hậu huyệt trơn nhẫy của y, mang theo một dòng thể dịch trong suốt, đặc quánh, tuôn ra thành bãi lớn.
Bình luận