top of page

[DCTT] Chương 3

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 11 thg 5
  • 14 phút đọc

Trứng trùng còn chưa phát dục hoàn thiện, càng khao khát tinh dịch hơn bao giờ hết.


Chỉ trong khoảnh khắc, y đã bị lật ngược từ tư thế quỳ bò. Y hoàn toàn mất đi quyền tự chủ.


Ngay lập tức, cổ tay y run rẩy bị thứ gì đó nắm chặt lấy.


Đó là một bàn tay tái nhợt, thon dài, các khớp xương nổi rõ, gân guốc.


Càng thêm nhiều bàn tay khác siết lấy mắt cá chân y. Dù cấu trúc sinh lý bề ngoài vô cùng giống con người, nhưng bất kỳ ai cũng có thể nhận ra ngay sự không hòa hợp kỳ dị: đây tuyệt đối không phải tứ thể thuộc về nhân loại. Những tứ chi ấy dường như đã được cải tiến, không chỉ thay đổi về xương cốt, mà còn mang theo một thiết kế sinh học hoàn toàn khác biệt, toát lên cảm giác vừa xa lạ vừa quyến rũ chết người. Vài cánh tay thon dài, trắng bệch quấn quanh thân thể y, kẻ thì nắm lấy cánh tay, kẻ thì ôm chặt cổ tay mảnh khảnh. Tất cả đều là “con” do chính mẹ trùng sinh ra… Chúng đã vứt bỏ lớp vỏ cứng cáp khổng lồ ban đầu, để hóa thành những thân thể dung hợp gen người, hoàn mỹ đến mức khiến mẹ trùng có thể tiếp nhận chúng một cách dễ dàng hơn.


Không chỉ riêng ngoại hình, để được mẹ trùng công nhận chúng nó, sức mạnh tinh thần của chúng mạnh mẽ đến đáng sợ, đến nỗi y hầu như không thể chịu đựng nổi sự mê luyến không ngừng nghỉ, không khoảnh khắc nào buông tha mà chúng dành cho y.


Rất nhiều bàn tay đang vuốt ve khắp cơ thể y. Y vô lực nghiêng đầu, nước mắt lặng lẽ trượt khỏi hốc mắt, làm ướt đẫm gò má. Ngay sau đó, một dị chủng cúi xuống, dịu dàng hôn lên những giọt lệ ấy, như thể đang thưởng thức món quà quý giá.


Bên tai y vang lên tiếng thở lạnh buốt, gần đến mức rợn người. Đầu dị chủng gần như dán sát vành tai y, rồi chậm rãi cắn nhẹ lấy vành tai trắng nõn, trong khi những bàn tay khác bắt đầu mút liếm dọc theo sườn cổ, thậm chí cả hầu kết đang run rẩy nhô lên cũng bị răng nanh nhẹ nhàng cắn, trêu chọc.


Hai dị chủng đồng thời đùa nghịch hai bên tai y, thổi hơi ấm áp đầy ái muội vào trong, đầu lưỡi nhanh chóng luồn vào, liếm láp, khẽ chạm những điểm mẫn cảm nhất của vành tai. Lưỡi chúng hoàn toàn khác biệt với loài người, dài, mềm dẻo, có thể dễ dàng chui sâu vào trong, dù là liếm láp thô bạo hay chỉ khẽ chạm đầu lưỡi, đều khiến người ta không thể chịu nổi.


Y không kìm được mà vặn vẹo rất khẽ, phát ra những tiếng rên nhỏ, như muốn né tránh những đụng chạm mang đến kích thích quá mức. Từng đợt khoái cảm tê dại lan tỏa từ não bộ ra khắp cơ thể, tựa như dòng điện chạy dọc sống lưng. Đôi môi lạnh giá của dị chủng áp sát gương mặt ướt át của y, nhưng không thực sự hôn, chỉ lướt qua như có như không, trêu ngươi. Một dị chủng khác vén tóc y lên, để lộ vành tai mẫn cảm, rồi từ phía sau chậm rãi tiến lại gần, lưu luyến quấn quýt nơi sau tai, nơi nhạy cảm đến run rẩy.


Những nụ hôn dâm đãng, những cái chạm nhẹ nhàng vỗ về khiến y run rẩy nhắm chặt mắt, nhưng đôi đồng tử lại ướt át, bất lực mở ra. Hơi thở phả vào tai, len lỏi xuống cổ run rẩy, hoặc lướt qua vành tai không chút phòng bị. Cảm giác tê ngứa lan tỏa khiến bụng dưới của y co giật không tự chủ. Những kích thích nhỏ bé ở vùng mẫn cảm cứ thế khuếch tán ra ngoài, truyền đến hai đùi, rồi lan mãi đến những đầu ngón tay thon dài đang duỗi thẳng, siết chặt.


Rất nhanh, đầu ngón tay y cũng bị nắm lấy. Tiếp theo, cằm y bị bẻ ngược lại; đầu ngón tay đối phương hơi dùng sức, buộc y phải buông hàm dưới, tiếp nhận nụ hôn sâu bị cưỡng ép. Khác hẳn những âu yếm chậm rãi, nhẹ nhàng trước đó, những nụ hôn này tràn đầy tính xâm lược. Chúng thay phiên nhau chiếm đoạt: một dị chủng vừa rời khỏi, đầu lưỡi dài ướt át vẫn còn lưu luyến quấn quanh cằm y đã khép hờ, thì dị chủng khác lập tức xâm chiếm khoang miệng, chiếm hữu niêm mạc mẫn cảm. Lưỡi y bị ép vào không gian chật hẹp, trong khi chiếc lưỡi rắn to lớn của đối phương thậm chí khiến má y phồng lên một mảng, triền miên dâm loạn, nước bọt bị hút lấy đến cạn kiệt.


Chiếc lưỡi khổng lồ ra vào giữa đôi môi y, kéo theo những sợi nước bọt trong suốt tràn ra khóe miệng. Sự xâm phạm ấy khiến y hơi thiếu oxy, tứ chi mềm nhũn như bông, chỉ còn có thể phát ra những tiếng “ah…ah” rất khẽ theo nhịp điệu của đối phương. Đến khi dị chủng kia cuối cùng rời khỏi khoang miệng y, mẹ trùng vẫn còn thở phì phò, nhưng thân thể trắng nõn đã mềm mại đến mức như sắp tan chảy.



Khi thanh niên trong cơn mê man rốt cuộc mở mắt ra, y đã thở dốc rất lâu trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Có thứ gì đó đang giao phối với y, giữa hai đùi y kẹp chặt một dương vật đỏ sậm, dữ tợn, đã tiến vào một nửa, phần đầu vẫn kiên nhẫn thao túng y ở biên độ nhỏ; thịt huyệt tràn ra dịch nhớp, bị đẩy ra rồi lại hút vào, liên tục bài tiết thứ chất lỏng trong suốt dính nhớp, thỉnh thoảng còn nổi lên vài bọt khí nhỏ.


Khi y còn đang ngủ, động tác của đối phương rõ ràng nhẹ nhàng hơn, chỉ là lúc có lúc không, khiến những đợt khoái cảm ngọt ngào, nóng bỏng lan dọc sống lưng. Sau đó nhịp độ dịu dàng ấy dần tăng lên, như thể biết y sắp tỉnh, mang đến những tiếng rên mũi dồn dập nửa tỉnh nửa mê. Y rên rỉ vụn vỡ, phát ra âm thanh như mèo con bị xoa nắn bụng, lại nhắm mắt khóc, nước mắt không ngừng trào ra từ đuôi mắt, làm ướt đẫm gương mặt đỏ bừng.


Bây giờ, đối phương đột nhiên dừng lại. Hạ thân y bị thứ gì đó chặn chặt, hai bắp đùi ướt át rối bời, như bị kim loại khóa cứng, không thể nhúc nhích dù chỉ một chút. Gương mặt thanh niên ửng hồng, run rẩy không ngừng. Tối đen, y chẳng nhìn thấy gì… Mẹ trùng trẻ tuổi bật ra tiếng nức nở, cố gắng động đậy, thì ngay lập tức thứ gì đó bất ngờ, mạnh mẽ đâm sâu vào trong cơ thể y, bên trong vang lên âm thanh ngọt ngào sền sệt, trên bụng hiện rõ vài hình dạng lồi lõm mơ hồ, như những quả trứng đang phát dục.


“…!…”


Lần này khiến y cong hẳn người lên. Nơi giao hợp hỗn độn nhỏ giọt tinh dịch trắng đục, rõ ràng do bị đâm quá sâu, đẩy cả phần tinh dịch tận cùng ra ngoài.


Một lúc sau, y mới dần lấy lại hơi thở. Y phát ra những tiếng rên kịch liệt xen lẫn nức nở; thân thể không ngừng run rẩy, cổ ngửa ra sau, đường eo căng cứng như sắp đứt. Bộ phận giao phối chôn sâu trong cơ thể y, ép tuyến thể lệch vị trí qua thành ruột, khoái cảm dữ dội đến mức khiến y lập tức đứng bên bờ mất kiểm soát. Khi đối phương chậm rãi rút ra, rồi lại mạnh mẽ đâm vào, dương vật nửa mềm của y rũ sang một bên, theo từng nhịp ra vào mà không ngừng rỉ tinh đáng thương.


Hai đùi y bị nâng cao, cố định chặt, chỉ còn đầu ngón chân có thể co quắp theo từng đợt khoái cảm. Thứ đang giao phối với y to lớn vô cùng, luôn ôm lấy y bằng một tư thế giúp y có thể duy trì lâu dài mà vẫn thoải mái. Nhưng y rất nhanh đã khóc thành tiếng; y như muốn giãy giụa, nhưng hạ thân lại bị bắn đầy tinh dịch chảy ròng, hai chân bị mở rộng, thịt huyệt bị địt đến tận cùng nơi sâu thẳm nhất.


Y dường như không còn biết rõ là ai đang địt mình nữa.


.......


Tí tách, tí tách.


Không rõ từ đâu truyền đến tiếng nước nhỏ, lặng lẽ quanh quẩn trong sào huyệt tối tăm. Những đốm sáng xanh huỳnh lam mơ hồ nhấp nhô, ẩn hiện giữa tầng thảm nấm trắng dày như sương, lúc tỏ lúc mờ, hắt lên gương mặt nghiêng tái nhợt, yên tĩnh của thanh niên.


Giữa hai hàng mày của y vẫn khẽ nhíu lại. Nét mong manh, nhạy cảm ấy dường như chỉ có thể nhìn thấy trong tranh vẽ, trong những bức họa cổ xưa, rách nát, tông màu cũ kỹ ảm đạm… Có lẽ là những câu chuyện trong Kinh Thánh, hoặc tranh minh họa thần thoại Hy Lạp: người phụ nữ Sabine bị binh lính La Mã lực lưỡng ôm ngang eo cướp đi; thiếu nữ Ba Tư bị lôi khỏi giấc mộng, trần trụi bị ném lên lưng ngựa; hay công chúa Andromeda bị lột sạch xiêm y, trói trên vách đá ven biển, chờ ác long đến nuốt chửng…


Chúng đều là những “mẹ” đáng thương, xinh đẹp mà kiệt quệ.


Bụng dưới của y lại một lần nữa phồng lên cao. Bên trong bị lấp đầy tinh dịch, lối sinh sản bị thứ dịch keo nửa trong suốt bịt kín. Gốc đùi y đỏ bừng, phần mông vì bị vỗ mạnh trong thời gian dài mà ửng đỏ, ướt nhẫy; dịch nhầy chậm rãi kéo sợi rơi xuống. Những quả trứng mới đã bắt đầu hình thành, rất nhanh thôi, mẹ trùng sẽ lại sinh ra thế hệ hậu duệ mới…


Mà tất cả những điều này… rốt cuộc bắt đầu từ khi nào?


Thanh niên đã không còn nhớ rõ. Thậm chí y đã quên mất bản thân là ai. Đứa con đầu lòng của y, đứa “trẻ” đầu tiên…


Khi quả trứng đầu tiên, mang điềm dữ, trơn nhớt trượt ra khỏi cơ thể y, trong đêm tối tĩnh mịch ấy, liệu khi đó, y có từng thoáng dự cảm được vận mệnh tương lai của mình?


Đứa con đầu lòng của y, sinh ra giữa bóng tối và mùi máu tanh và điềm dữ mang tên Mã Lạp Tạp.


……


“Trông sắc mặt cậu không được tốt.”


Một giọng nói hơi lạnh nhạt vang lên, nhắc nhở người đồng nghiệp bên cạnh. Thanh niên vốn ít nói hôm nay trông đặc biệt tái nhợt, đến cả khay đồ ăn dường như cũng không cầm nổi. Nhưng ngoài câu nói đó, người kia hiển nhiên không dành thêm bất kỳ sự quan tâm nào.


Ở nơi này, ai nấy đều lạnh lùng.


Nói là lạnh lùng, không bằng nói đó là một loại thờ ơ, làm ngơ trước nỗi đau của người khác, tê liệt trước bầu không khí ngột ngạt. Y, người đồng nghiệp kia, tất cả bọn họ… đều chỉ là những kẻ không đáng được chú ý trong guồng máy này. Mà đồng sự mang tên “Tạp Lai Văn”, lại càng là một trong những kẻ vô danh nhất.


Trong ký ức của Bahrton, đối phương là một thanh niên gầy gò, tái nhợt. Y luôn cúi đầu, né tránh ánh mắt người khác, đến mức chẳng ai nhớ nổi đôi mắt y có màu gì, hay nụ cười của y trông ra sao. Y chỉ có vài bộ quần áo cũ, mặc đi mặc lại, cũng không chủ động bắt chuyện, tựa như một u linh hiền lành.


Và cũng chẳng có ai để ý đến y.


Họ là những nghiên cứu viên bị điều đến hành tinh thuộc địa mới khai phá; nhưng nói là tự nguyện, chẳng bằng nói họ giống như những tù nhân bị kết án chung thân. Hành tinh thuộc địa khổng lồ này đã trở thành phần mộ của vô số người: thổ dân bị tàn sát như súc vật, lao công nhập cư trái phép, những kỹ thuật viên như họ bị ràng buộc bởi hợp đồng không thể phản kháng, và cả những kẻ di dân trắng tay.


Tất cả những điều này đã chẳng còn gì mới mẻ.


Họ đã tê dại chết lặng từ lâu và sẽ tiếp tục tê dại như vậy, chờ đợi đến ngày có thể được triệu hồi rời đi.


Bahrton định quay đi. Nhưng đúng lúc ấy, hắn mới phát hiện hai chân của đối phương không hiểu vì sao lại đang run rẩy.


Song hắn không hỏi.


……


Tạp Lai Văn run rẩy suốt dọc đường, trở về phòng của mình. Phần trong đùi y đã ướt đẫm, chất dịch trong suốt men theo mà chảy xuống, nhỏ thành một vũng nhỏ trên sàn. Miếng khăn lót trên giường khi y vội vã rời đi buổi sáng vẫn còn đó, một mảng ướt sẫm lớn vẫn chưa khô, thấm cả xuống tấm đệm bên dưới.


Vài đêm trước, y đã sinh ra một quả trứng.


Quả trứng yếu ớt ấy được Tạp Lai Văn giấu trong khoang giữ nhiệt trong phòng ngủ. Y không dám vứt bỏ thứ dị dạng trượt ra từ cơ thể mình, chỉ cần bị phát hiện, y sẽ bị coi là cá thể nhiễm biến dị mà xử lý.


Y run lẩy bẩy, hạ thân ướt đẫm, dịch nhầy không ngừng trào ra từ gốc đùi, thấm ướt hoàn toàn chiếc khăn lót vội vàng đặt bên dưới, tỏa ra một mùi hương kỳ lạ. Nửa đêm, y chìm trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, vừa run vừa chịu đựng. Sang ngày hôm sau, y bắt đầu phát sốt, đồng thời luôn cảm thấy khát khô và kiệt sức.


Tạp Lai Văn cố gắng giãy giụa, tự tiêm cho mình một mũi thuốc an thần. Ngăn kéo bị kéo ra một cách miễn cưỡng rồi lại không còn sức để khép lại; thanh niên ngã vật xuống gối, tóc ướt bết dính vào hai bên má.


Suốt ba ngày sau đó, y không xuất hiện trước mặt bất kỳ ai. Nhưng điều này cũng chẳng khiến ai chú ý.


Ở cái nơi quỷ quái này, có thể ngày nào cũng xuất hiện mới là chuyện lạ. Trong số những nghiên cứu viên ấy, gần như chẳng ai là không có vấn đề: kẻ thì nghiện rượu, kẻ lạm dụng thuốc, người sa vào cờ bạc, hoặc những thói xấu khác. Vấn đề tâm lý giống như vật dụng thiết yếu hằng ngày, thuốc viên được chia vào từng ô nhỏ, chẳng khác nào những viên kẹo rẻ tiền.


Mỗi người đều có hạng mục riêng phải phụ trách. Chỉ có hoàn thành sớm công việc của mình, họ mới có cơ hội rời khỏi nơi này, thậm chí biết đâu còn có thể trở về nhà.


Không ai để ý việc Tạp Lai Văn nghỉ làm. Cũng như chưa từng có ai để ý đến sự tồn tại của y.


Ba ngày sau, khi thanh niên xuất hiện trở lại, sắc mặt y còn tái nhợt và suy yếu hơn trước. Y thậm chí còn chưa kịp trở về phòng đã khuỵu xuống sàn, làm ướt một mảng thảm trong hành lang. Nhưng y không còn sức để quan tâm đến điều đó.


Ngay sau đó, trong phòng ngủ mà y miễn cưỡng khóa lại, y sinh ra quả trứng thứ hai.


Dịch nhầy từ giữa đùi chảy xuống, men theo đầu gối, thấm ướt chiếc khăn lót rồi lan sang cả ga giường.


Đó là một quả trứng màu đỏ.


So với thứ đã hành hạ y suốt nửa đêm trước, quả trứng này có hình dạng hơi khác, thậm chí khiến người ta có cảm giác như nó đã được “điều chỉnh” cho phù hợp với cơ thể của vật chủ.


Còn quả trứng đầu tiên của y… đã bắt đầu biến đổi.


Đó là một quả trứng màu đen. Bề ngoài của nó không khác mấy so với những quả trứng khác trong khoang giữ nhiệt, kích thước, hình dạng đều không có gì dị thường. Nhưng trên bề mặt lại phủ đầy những hoa văn quỷ dị, tạo thành những đường lồi lõm nhấp nhô, mang đến cảm giác khó tả.


Ấp nở những quả trứng này vốn là một trong những nhiệm vụ của thanh niên.


Những nhà nghiên cứu đến hành tinh này từ sớm đã tìm ra cách khống chế bầy Trùng tộc bản địa. Rất nhanh, nhân loại đã biến cư dân nguyên thủy nơi đây thành nô lệ, thành công cụ lao động giống như những cỗ máy sống.


Họ tìm thấy số lượng ít ỏi những mẹ trùng, cắt bỏ tứ chi của những sinh vật ngoài hành tinh vốn đang ngủ say, rồi dùng ống dẫn và dây điện kết nối vào “cơ thể bị cắt rời” ấy—vào cái gọi là “trung khu thần kinh” của chúng. Họ sản xuất những “bảng điều khiển” ấy hàng loạt, như đóng hộp cá tuyết—tức là những mẹ trùng được nối liền với đủ loại kim loại và dòng chất lỏng đỏ thẫm.


Sau khi kiểm soát được đại não của sinh vật ngoài hành tinh, họ bắt đầu tiếp quản cả khả năng sinh sản của chúng.


Hệ thống sinh sản của mẹ trùng bị tách rời hoàn chỉnh, đặt vào những khoang ấp nhỏ. Sau khi thụ tinh, chúng bắt đầu đều đặn đẻ trứng ra ngoài. Những quả trứng mới được thống nhất ấp nở, kết nối với hệ thần kinh của mẹ trùng. Khi trưởng thành, chúng nhanh chóng bị đưa từng đợt xuống mặt đất, tham gia lao động.


Từ trường kỳ dị của hành tinh này khiến nhiều loại máy móc khai thác dưới lòng đất vốn phổ biến ở các thuộc địa khác trở nên vô dụng. Những căn cứ nghiên cứu dạng kén hiếm hoi của đế quốc đều nằm sâu hàng vạn mét dưới lòng đất. Còn trên bề mặt và tầng đất nông, chỉ có những người di dân mới, lao công nhập cư trái phép, cùng những cư dân bản địa ngoài Trùng tộc cư trú tạm bợ.


Thực tế, cái gọi là “cư dân bản địa” ấy gần như đã bị tuyệt diệt bởi những cuộc tàn sát và thí nghiệm tàn nhẫn từ giai đoạn đầu. Nhưng quân đội đế quốc chẳng buồn quan tâm.


Còn những lao công và di dân mới, lượng phóng xạ kinh hoàng trên bề mặt cùng mức độ ô nhiễm cực cao đã rút ngắn đáng kể tuổi thọ của họ. Dù có mặc đồ bảo hộ dày nặng mỗi giây mỗi phút, dù dùng những viên thuốc giảm phóng xạ được cấp phát hoặc mua từ chợ đen, tuổi thọ của họ cũng chỉ còn ba đến năm năm.


Thế nhưng tài nguyên của hành tinh này lại vô cùng quý giá.


So với cơ thể yếu ớt của con người, Trùng tộc bản địa có thể sinh tồn tốt cả trên mặt đất lẫn dưới lòng đất. Nhưng dưới sự bóp méo gen lâu dài, thao túng sinh sản, cùng việc bị ép buộc làm việc trong môi trường phóng xạ quá tải, bất kể điều kiện thực tế ra sao, tỷ lệ “chết” của chúng cũng cực kỳ cao.


Có lẽ, không nên gọi đó là “tỷ lệ tử vong”, mà nên gọi là “tỷ lệ hao tổn”.


Và những kẻ đầu tư cho các dự án này, đương nhiên hy vọng những “lao công” không có ý thức ấy có thể sinh sôi càng nhanh càng tốt.


Công việc của thanh niên là nghiên cứu những quả trứng có vấn đề về gen.


Y phải dùng những khoang ấp chuyên dụng để nuôi dưỡng những quả trứng được phân đến tay mình. Khi trứng nở thành ấu thể, nhiệm vụ của y coi như hoàn thành. Những ấu thể ấy sẽ được chuyển cho các nghiên cứu viên khác, để giải phẫu, thí nghiệm, hoặc tiếp tục lai tạo.


Sau đó, một lô trứng dị dạng mới lại được đưa đến chỗ y.


Cứ lặp đi lặp lại như vậy.


Những quả trứng hoặc ấu thể ấy, có khi mang hình dạng hoàn toàn dị hợm; có khi chỉ đơn giản là không phù hợp với yêu cầu của con người nên bị loại bỏ khỏi thế hệ tiếp theo. Cũng có những lúc, những gen dị dạng lại bị cố ý chọn lọc, rồi phóng đại qua đời sau, giống như đứa trẻ bướng bỉnh nặn đất sét, tạo ra vô số quái vật chỉ có thể xuất hiện trong ác mộng.


Thời gian đầu, mỗi khi nhìn thấy những thứ đó, thanh niên thậm chí không kìm được phản ứng sinh lý mà nôn mửa.


Nhưng y thậm chí không thể rời khỏi khoang ấp dù chỉ một bước, ngay cả khi cần ngủ.


Những quả trứng và ấu thể ấy cần có người túc trực quan sát mọi lúc… hoặc có lẽ nên nói là “bầu bạn”.


Chúng cần thanh niên gần như từng giây từng khắc ở bên cạnh, cùng hô hấp, cùng nhịp thở phập phồng… rồi cùng chìm vào giấc ngủ.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page