top of page

[DCTT] Chương 2

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 11 thg 5
  • 15 phút đọc

So với những tiếng kêu thảm thiết ngắn ngủi của đám quân nhân vừa rồi, âm thanh ấy thật sự quá nhẹ. Nhưng chính âm thanh rất khẽ đó lại gần như ngay lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của Trùng tộc. Toàn bộ những đôi mắt không nhìn thấy được, hoặc lộ rõ bên ngoài cơ thể, vô số con mắt đủ hình dạng, kích cỡ, tất cả đều đồng loạt chuyển về một hướng. Những con mắt dị dạng, những nhãn cầu khổng lồ, những cụm mắt nhỏ li ti tụ lại thành từng mảng... thậm chí cả vô số đôi mắt còn mơ hồ chưa thành hình bên trong những quả trứng trùng cũng cùng lúc xoay về phía ấy.


Dù có nhiều ánh nhìn như vậy chuyển động, toàn bộ sào huyệt vẫn không phát ra lấy một tiếng động. Những Trùng tộc ấy giống như tượng đá, chỉ trong khoảnh khắc một phần vạn giây khi săn giết mới bộc phát cử động. Ngay cả lúc này, trong cả trùng huyệt cũng chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở đứt quãng của thanh niên kia, những tiếng nức nở bị dồn nén đến cực hạn, cùng cơn run rẩy không cách nào khống chế.


Tất cả ánh nhìn đều dồn lên chủ nhân của âm thanh ấy.


Y co rút người lại, vùi đầu giữa hai khuỷu tay. Nhưng đôi chân trần thon dài lại không có chỗ giấu đi, chỉ có thể cố gắng co lên theo bản năng, lưng cong thành một đường mỏng manh. Thân thể trần trụi trắng nhợt ấy lúc này gần như không còn giống con người. Mà giống một vật tế phẩm đặt giữa nghi thức thần bí nào đó.


Con Trùng tộc trước đó ôm lấy y vì tham gia chiến đấu mà tạm thời để y lại một mình trên bệ cao; ngoài ra, bên cạnh còn sót lại hai thi thể binh lính vẫn còn co giật.


Hiển nhiên, lúc này người đáng thương ấy chỉ muốn tìm một khoảng bóng tối, hay một góc khuất nào đó để có thể giấu mình bớt đi dưới vô số ánh nhìn đáng sợ kia...Y co rúm lại, run rẩy đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy rõ. Trên bệ cao này cũng phủ một lớp thảm nấm dày nặng.


Cách y không xa là những quả trứng trùng lớn nhỏ khác nhau, được sắp xếp cực kỳ ngay ngắn, thi thoảng phát ra ánh lam âm u trong lớp nấm xám trắng.


Bất kỳ ai cũng dễ dàng nhận ra. Dù những quả trứng trùng ấy là thứ duy nhất trên bệ cao ngoài bản thân y, thanh niên này vẫn tuyệt đối không muốn đến gần dù chỉ một chút. Ngôn ngữ cơ thể của y bộc lộ rõ thứ sợ hãi gần như mất lý trí. Một mặt co rúm lại dưới ánh nhìn chằm chằm của cả bầy Trùng tộc, mặt khác lại cố gắng tránh xa những quả trứng bên cạnh thêm một chút.


Y run lên không ngừng, giống hệt một con thú nhỏ bị dọa đến tê liệt. Cho đến khi một con Trùng tộc khổng lồ màu đen từ dưới bệ bắt đầu bò lên. Y hoàn toàn không còn khả năng khống chế bản thân.


Nỗi sợ hãi nuốt chửng mọi thứ. Tiếng nức nở của thanh niên bỗng cao hơn, xen lẫn nhịp thở gấp gáp đến hỗn loạn...Cảm giác bị vô số đôi mắt nhìn chằm chằm khiến y gần như suy sụp, như thể mọi thứ của bản thân đều bị nhìn thấu, không còn lấy một chỗ nào để trốn tránh...


Một tiếng nước rất khẽ vang lên.Giữa hai chân trắng nhợt đang run rẩy của y, một vệt ướt từ từ hiện ra. Những ngón chân co quắp lại, mu bàn chân căng cứng, lộ rõ đường gân xanh thanh nhã.


Từ mặt trong cặp đùi trần siết chặt, chất lỏng tiếp tục trào ra, nhanh chóng chảy dọc theo đường cong bắp chân, thấm ướt lớp thảm nấm trắng, tụ thành một vũng nước trong suốt bên dưới thân thể.


Thanh niên cắn chặt môi dưới, nhưng vẫn không ngăn được vài tiếng thở dốc mang theo âm khóc bật ra. Dấu răng hằn lên đôi môi nhợt nhạt, rất nhanh đã rỉ máu, khiến gương mặt trẻ tuổi ấy trông như một nhân vật bước ra từ tranh vẽ, nét bút từ đậm đến nhạt, mơ hồ mà u ám, mang vẻ đẹp suy sụp vừa bị phá vỡ.


Trên gương mặt trẻ trung, hoảng loạn và yếu đuối ấy, đôi má đỏ bừng vì xấu hổ và sợ hãi nhanh chóng thu hút thêm nhiều ánh nhìn. Ngay sau đó, sắc mặt y lại tái nhợt đến đáng sợ. Hốc mắt và xương mày chìm trong bóng tối. Y không ngừng co chặt thân thể trần truồng của mình, bất lực như đứng trước thiên địch và đao phủ.


Khi y thở dốc vô vọng vì sợ hãi, những đường xương sườn trắng nhợt hiện lên dưới làn da, phác ra những đường cong đẹp đến mức gần như tàn nhẫn. Như pho tượng cẩm thạch đang giãy giụa. Đau đớn khiến đôi mắt xanh lam của y càng trở nên trong vắt, gần như phát sáng như thủy tinh. Hàng mi dưới bị nước mắt thấm ướt, rối loạn dính vào mí mắt, còn nước mắt từ hốc mắt đỏ bừng liên tục rơi xuống.


Cảnh tượng ấy vừa thánh khiết...Lại vừa thấm đẫm vẻ quỷ dị.


Một con người trần truồng bất lực như vật hiến tế. Cơ thể trần truồng, duyên dáng nhấp nhô mềm mại như tranh sơn dầu. Đôi chân trắng dài. Cổ tay và mắt cá chân mảnh đến mong manh. Mà phần dưới cơ thể y vẫn đang không ngừng mất khống chế. Hai chân dài run rẩy siết chặt vào nhau, bị nỗi sợ cực độ làm cho cứng đờ gần như mất tiếng.


Phần dương vật hồng hào mềm rũ xuống, đầu trước ướt đẫm, chất lỏng vẫn không khống chế được mà rỉ ra từng đợt, đầu niệu khẽ co rút liên tục trong trạng thái hoàn toàn mất kiểm soát.


Nước mắt tràn đầy sợ hãi trên gò má. Đôi bàn chân trần trắng như tuyết cũng co quắp lại vì kinh hoàng, vòm chân căng thẳng đến thẳng tắp, vô lực cọ nhẹ trên lớp thảm nấm mềm xốp như con mèo nhỏ động dục.


Khi bị con Trùng tộc kia bắt lấy. Thanh niên cuối cùng cũng sợ đến bật thành tiếng. Y vừa nức nở đứt quãng, vừa cố trốn chạy trong tuyệt vọng. Một bên không ngừng mất kiểm soát vì sợ hãi, một bên vẫn cố gắng vùng vẫy, dù chỉ mong nhích được đi một chút.


Chẳng bao lâu sau, vật tế phẩm mềm mại, ướt đẫm, vừa đáng thương vừa bất lực ấy đã bị giữ lại.


Con Trùng tộc bắt lấy y có thân hình màu đen cực kỳ to lớn. Phần miệng hô hấp của nó chia thành sáu tầng trong ngoài, từng lớp răng nhọn dày đặc chìa ra ngoài, nhưng cũng có thể khép kín lại hoàn toàn.


Khác với con trùng đỏ mang đôi cánh thịt đỏ sẫm, thân thể phủ đầy những đường cơ bắp thô bạo, con này mang một vẻ khác hẳn. Trên sống lưng nó mọc những gai xương dài như lưỡi đao, sắc đen bóng, lại mang theo một thứ tao nhã quỷ dị của sinh vật dị dạng.


Đường cong thân thể trơn mượt, gợi liên tưởng đến báo đen hay rắn mamba đen; từng lớp giáp gai cùng các thớ cơ nổi gồ đan xen vào nhau, giống như một thứ hoa văn dị tộc sống động khắc trên thân thể.


Dù kiểu “bắt giữ” ấy đã hết sức cẩn thận, mẹ trùng mềm mại của chúng vẫn bị dọa sợ. Động tác của đối phương đặc biệt nhẹ nhàng. Vài lần nó thử dùng chiếc ngạc câu hẹp dài sắc bén giúp y xoay người, lực đạo hoàn toàn mang tính thăm dò, đồng thời chăm chú quan sát phản ứng của mẹ trùng.


Con người đáng thương hiển nhiên đã bị dọa đến tột độ. Y được dịu dàng đặt xuống nơi lớp thảm nấm dày hơn một chút, rồi bị mấy chiếc ngạc câu nhẹ nhàng kiểm tra khắp thân thể. Rõ ràng chúng đang tìm xem trên người y có dù chỉ một vết thương nhỏ nhất hay một dấu máu nào không.


Mẹ của chúng vừa mới bừng tỉnh khỏi cơn ngủ chập chờn bất an. Dưới những chiếc ngạc câu xương sắc mảnh ấy, nhịp tim kịch liệt của mẹ trùng non mềm được truyền tới vô cùng rõ ràng...Mỗi một cử động rất nhỏ của thanh niên, mỗi lần run lên, thậm chí từng nhịp hô hấp phập phồng, đều bị những chiếc ngạc câu khẽ rung ấy bắt giữ chính xác, không bỏ sót lấy một chút nào.


Mẹ trùng trẻ tuổi lại không ngừng trào ra thật nhiều chất lỏng. Hai đùi y run rẩy liên hồi. Dưới sự chạm tới không ngừng của những chiếc ngạc câu hẹp dài, y chỉ biết nức nở, rõ ràng đã sợ hãi đến cực hạn.


Ngạc câu sắc bén vô cùng, nhưng chỉ khẽ lướt qua phần bụng trắng như tuyết đang run lên của y. Khi đầu móc lướt ngang chiếc rốn mềm mại lõm sâu, con Trùng tộc khựng lại trong chốc lát, như đang cực kỳ cẩn thận kiểm tra điều gì đó.


Cảm giác nơi mềm yếu nhất, chí mạng nhất của bản thân bỗng bị bày ra hoàn toàn khiến người ta sợ hãi đến nghẹt thở... Trên gương mặt ướt đẫm nước mắt, thanh niên không dám phát ra tiếng nữa. Y chỉ run lên từng cơn, ngay cả tiếng nức nở cũng bị cắn chặt giữa đôi môi.


Dường như nhận ra sự bất an của người dưới ngạc câu, trong miệng con Trùng tộc nhanh chóng phát ra những tiếng “tư... tư...” mang tính trấn an.


Những mảnh xương mỏng cọ vào nhau, phát ra âm thanh đều đặn, giống như đang dịu giọng dỗ dành y. Mẹ trùng của chúng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh lại...Cơn bão từ trường vừa rồi đã khiến cả sào huyệt chìm vào giấc ngủ ngắn ngủi.


Vốn dĩ đây là chuyện tốt. Từ một thời điểm nào đó, mẹ của chúng ngày càng khó đi vào giấc ngủ. Ngày qua ngày, đêm qua đêm, y chỉ biết khóc, ngay cả nghỉ ngơi cũng không thể nghỉ ngơi cho tử tế.


Chỉ sau mỗi lần giao phối hoặc sinh sản, vì quá kiệt sức, y mới miễn cưỡng chợp mắt được một lúc. Nhưng càng về sau, ngay cả trong trạng thái mệt lả đến cực hạn, y cũng không sao ngủ nổi. Dù chúng có dỗ thế nào, đổi đủ mọi tư thế ôm ấp thương tiếc ra sao, cũng không thể giúp thanh niên đầy nước mắt kia có được dù chỉ một giấc ngủ ngắn.


Viền mắt mẹ trùng trẻ tuổi mềm mại của chúng đỏ bừng, mệt đến mức cau mày khó chịu, vừa nức nở vừa vô lực nằm trong khuỷu tay, lắc đầu liên tục. Cuối cùng, chúng đã làm cho y chiếc hộp nhạc nhỏ ấy. Một vật bằng kim loại có thể phát ra âm thanh, đủ để giúp mẹ trùng của chúng giảm bớt đôi chút đau đớn.


Nhưng bây giờ, thứ đó đã vỡ nát. Là ai...Là kẻ nào dám xâm nhập vào sào huyệt của mẹ chúng?!


Nhìn thấy thanh niên rơi nước mắt, mấy con Trùng tộc xung quanh đều bắt đầu xào xạc tiến lại gần. Có con vụng về nhặt nhạnh chiếc hộp nhạc đã vỡ thành nhiều mảnh, cẩn thận lắp thử, muốn mang trả về trước mặt mẹ.


Khác với sự trầm ổn hiếm thấy của con Trùng tộc đang giữ y, những con còn lại không ngoại lệ. Tất cả đều phẫn nộ đến cực điểm. Mấy con còn quá trẻ, không sao khống chế nổi bản năng trưởng thành, thậm chí bắt đầu hung bạo trút giận lên thi thể.


Nếu không phải đúng lúc thanh niên tỉnh lại...Thì trong tình trạng hoàn toàn không hay biết, chúng đã để kẻ khác cướp mất mẹ mình! Ý nghĩ ấy khiến từng con Trùng tộc đều không thể kiềm chế cơn cuồng nộ và sát ý. Nhất thời, tiếng cánh xương, miệng hô hấp và lớp giáp cứng cọ vào nhau vang lên liên tiếp, sát khí bốc cao ngùn ngụt.


Âm thanh nhai nuốt thô bạo hoặc xé nát thi thể đầy nhớp nháp không ngừng vang lên, khiến thanh niên run dữ dội hơn. Giấc ngủ sâu do bão từ trường mang đến vốn không kéo dài lâu. Nhưng ý thức của mẹ chúng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo...


Hoặc đúng hơn...Thanh niên đã nhầm lẫn giữa giấc mộng đen tối và hiện thực, vô thức nhớ lại chuyện xảy ra từ rất lâu trước kia.


Y đã nhớ ra điều gì? Rốt cuộc là ký ức thế nào, mới khiến y lộ ra vẻ mặt ấy?


“Không... đừng mà...”


Sợ hãi và tuyệt vọng nuốt chửng tất cả. Mẹ trùng đáng thương cuối cùng cũng bật ra tiếng nức nở khẽ, nghẹn ngào từng quãng:


“... Nhà... tôi muốn về nhà...”


Trong bụng y vẫn còn vài quả trứng. Cơn bão từ trường đến quá đột ngột, khiến những quả trứng trong khoang bụng y cũng tạm thời ngừng phát triển.


Trước khi chìm vào giấc ngủ sâu do bão từ trường, tổ trùng vừa vặn bước vào thời kỳ động dục. Y bị cơ quan giao phối rót đầy một bụng tinh dịch, khi thứ thô to ấy rút ra tạo thành một tiếng "tạch tạch" vang lên, chất lỏng tí tách tuôn ra ngoài, đôi chân dính đầy dịch nhầy của y vẫn còn co rút run rẩy kịch liệt. Đợi đến khi bị bắn vào bên trong một lần nữa, y bị nóng đến mức thốt lên những tiếng rên rỉ mang theo tiếng khóc nức nở, lắc đầu xin tha, liên tục hít thở trong cơn hoảng loạn.


Bụng trướng đến khó chịu, y chỉ có thể dùng tay miễn cưỡng nâng lấy cái bụng đang run rẩy vì chứa đầy tinh dịch, thứ chất lỏng ấy vẫn không ngừng theo cặp đùi đỏ bừng chảy xuống; giữa hai chân cũng bị lưỡi gai liếm láp đến mức cao trào quá nhiều lần, y để lộ ra một miếng thịt đỏ giống như mèo nhỏ lúc động dục, sưng đỏ đến mức không thể chạm vào, ướt át đến nỗi dịch nhầy cứ thế nhỏ xuống ròng ròng.


Trứng trùng không phải lần nào cũng giống nhau; có đôi khi những quả trứng này căng phồng vì hút no dâm dịch, lấp đầy khoang bụng mềm mại không còn một kẽ hở, thậm chí khiến nội tạng đều bị chèn ép đến dịch vị, trướng đến mức y bật khóc, chỉ cần cử động nhẹ một chút là trứng trong bụng sẽ rung rinh, cuối cùng mới giống như những quả trứng sền sệt, được đẻ ra vô cùng gian nan, nhiều khi trứng trùng phát dục thành kích cỡ như quả bóng golf, nửa cứng nửa mềm, liên tiếp hai ba mươi quả đè ép trong bụng, khiến lớp thịt bụng mềm mại biến thành những hình thù lòi lõm quỷ dị, chờ đến lúc sinh sản, hai chân y sẽ mở rộng, vừa co rút vừa phun dâm dịch ra, không khống chế được mà đẻ ra từng quả trứng trùng trắng nõn oánh nhuận.


Nhưng điều y sợ nhất chính là một loại trứng khác có kích thước lớn hơn. Loại trứng này mỗi lần chỉ có ba hoặc bốn quả, nhưng quả nào cũng vô cùng cứng rắn, giống như trứng đà điểu với một đầu hơi nhọn nhưng phần giữa lại tròn đầy; loại trứng này mỗi lần sinh sản đều vô cùng khó khăn, thời gian kéo dài nhất, có đôi khi thậm chí còn bị kẹt ở bên trong; nếu Trùng tộc bên cạnh thấy y không còn sức lực, thậm chí sẽ dùng miệng hô hấp hoặc lưỡi gai trực tiếp giúp y lôi ra ngoài.


Thời kỳ động dục của tổ trùng rất dài, thường là sau khi sinh sản xong sẽ nhanh chóng bị bắn đầy bụng một lần nữa, khiến bụng nhỏ lại nhô nhô trướng lên, tiếp tục vòng sinh sản kế tiếp. Lúc này, ngay cả hai đầu vú của y cũng bị mút mát đến mức như bị cắn hỏng, sưng tấy run rẩy, luôn trong trạng thái sung huyết; thậm chí có đôi khi toàn bộ thân thể y đều bị lưỡi gai quấn chặt nuốt chửng, cặp mông thịt run rẩy bị bao phủ bởi một tầng dịch nhầy trong suốt, dâm mĩ vô cùng.


Số trứng còn lại đại khái chỉ có hai ba quả, vẫn chưa trưởng thành nên ẩn giấu sâu bên trong; nhìn từ bên ngoài không thấy rõ điều gì, bụng nhỏ mềm mại vẫn còn khá bằng phẳng.


Ngạc câu của Trùng tộc cuối cùng cũng thu về; nhưng cơ quan giao phối của nó rất nhanh đã từ trong cơ thể vươn ra. Y vừa mới được buông lỏng liền nảy ra ý đồ xoay người bò ra ngoài, nhỏ giọng nức nở muốn trốn đi thật xa.


Khi hai đùi y bị câu lấy và mạnh mẽ tách sang hai bên, mẹ trrùng cuối cùng cũng phát ra một tiếng hét chói tai nhỏ nhẹ mang theo tiếng khóc. Mấy chiếc chi màu đen kẹp chặt vào phần đùi trong đến mức lún xuống, cặp mông trắng nõn ướt đẫm bị kéo tách ra, lộ rõ hậu huyệt đỏ bừng.


Con Trùng tộc này có hình thể thật lớn, cơ quan giao phối cũng dị thường dữ tợn dọa người. Bộ phận sinh dục này có màu đen nhánh, giống như chất liệu cao su quỷ dị, thô to gần bằng một nửa đùi của y, sau khi hoàn toàn cương cứng còn sưng to hơn nữa. Thông thường, mỗi lần sau khi y gian nan đẻ xong một bụng trứng ngâm trong tinh dịch, con Trùng tộc này mới cùng y giao phối; và thứ cơ quan giao phối khổng lồ khủng bố ấy có thể một lần nữa lấp đầy khoang bụng nhỏ đang trống rỗng của y.


Loại xâm nhập này không chỉ đơn giản là đưa quy đầu vào; mà toàn bộ bụng của y đều bị cong lên, miệng huyệt mềm đỏ cũng bị mở rộng hoàn toàn, vách thịt sưng tấy thắt chặt lấy dương vật cứng rắn, vách thịt tràng bị căng đến mức lộn ngược ra ngoài, giống như lại bị rót đầy một bụng trứng trùng ngay tức khắc.


Thậm chí không cần dùng sức thúc mạnh, chỉ riêng kích thước đáng sợ kia cũng đủ khiến đầu lưỡi thanh niên thè ra, bụng dưới trĩu xuống, bị chà đạp đến mức trở nên vô cùng mỏng manh, mềm nhũn và đỏ ửng. Mỗi lần quy đầu đâm vào rút ra, mẹ trùng lại co thắt kịch liệt khiến tinh dịch bắn tung tóe, chất lỏng mất kiểm soát tí tách rơi xuống. Dịch thể đặc sệt phun ra ngay khoảnh khắc đại dương vật rút đi, tiểu huyệt thậm chí bị địt đến mức lộn cả một đoạn thịt mềm ra ngoài, không ngừng đóng mở phập phồng.


Theo lẽ thường, sau khi gian nan sinh sản xong, bụng của mẹ trùng đáng lẽ phải xẹp xuống và được vỗ về êm ái. Trước khi bão từ trường ập đến, thanh niên quả thực đang trong quá trình sinh sản; nhưng suốt thời gian y hôn mê, tiểu huyệt vốn bị trứng nong rộng đã hoàn toàn thu hẹp lại, vách thịt dán chặt vào nhau, khóa chặt những quả trứng chưa trưởng thành ở nơi sâu nhất trong cơ thể.


Dương vật khổng lồ chậm rãi ma sát dọc theo kẽ mông ướt át của mẹ trùng, phát ra những tiếng dính nhớp của dịch thể. Bị thứ to lớn như vậy đâm vào, thanh niên tuy đang trong tư thế quỳ không thể nhìn thấy phía sau, nhưng tâm trí vẫn bị nỗi sợ hãi cơ thể sắp bị xé toạc chiếm trọn.


"... Không, không cần, cứu mạng..."


Thanh niên liều mạng giãy giụa. Nước mắt y rơi lã chả, hốc mắt đỏ bừng ướt đẫm, sợ hãi đến mức run rẩy không thôi.


Dù sợ hãi là thế, nhưng khoái cảm vốn đã quen thuộc với cơ thể lại nhanh chóng bị đánh thức. Dương vật đen nhánh, to lớn nện mạnh vào kẽ mông, ép cho miệng huyệt lõm sâu xuống, phát ra những tiếng "tạch tạch" chậm chạp và dính nhớp. Thanh niên một mặt nhỏ giọng nức nở, cả người run rẩy, mặt khác lại không tự chủ được mà lùi mông về phía sau, không ngừng cọ xát lên dương vật gồ ghề đầy gân guốc kia.


Đùi y run rẩy, giữa hai chân không ngừng rỉ nước, dương vật có hình dáng xinh đẹp trước bụng nhỏ cũng run rẩy dựng đứng lên, dính đầy dịch tiết trong suốt; thậm chí có vài sợi nước kéo dài ra, cuối cùng mới nhỏ giọt xuống đất.


Gương mặt thanh niên vẫn còn vương lệ, hai chân quỳ bò sang hai bên, từng chút từng chút ngồi lùi về sau. Y thực sự luyến tiếc loại khoái cảm ấm áp hiếm hoi này; mỗi lần cọ xát đều khiến toàn thân y run rẩy. Đôi khi Trùng tộc phía sau đột ngột thúc mạnh, khiến bộ phận giao phối cứng rắn đập thẳng vào tiểu huyệt ướt át, đánh cho khắp vùng đáy chậu đỏ bừng, hoặc ép thẳng vào khe thịt thon dài giữa hai đùi. Một lát sau, thanh niên trực tiếp ngồi trên bộ phận giao phối khổng lồ kia mà đạt được sự sung sướng ngắn ngủi.


Tiếp đó, Trùng tộc dùng chi nhọn đè chặt bờ vai gầy guộc của thanh niên để cố định y lại, rồi đột ngột ấn mạnh về phía sau. Mẹ trùng đáng thương lập tức phát ra một tiếng nghẹn ngào đầy sợ hãi, khi còn chưa kịp tỉnh táo lại sau cơn cao trào, tiểu huyệt vẫn đang co rút liên hồi đã bị banh rộng ra.


Bộ phận giao phối kia thực sự quá lớn. Thanh niên khóc đến mức run rẩy, không ngừng hít khí lạnh, nghẹn ngào không nói nên lời. Hai đùi y bị ép đến mức lõm vào trong, nhưng dương vật khổng lồ kia ngay cả phần đầu cũng không thể đâm vào nổi.


Trùng tộc chậm rãi thúc tới phía trước một lúc. Tiếng trơn trượt "tạch tạch" không ngừng vang lên. Sau khi bị kiềm chế chặt chẽ, lực đạo trầm mặc truyền đến từ phía sau thực sự quá đáng sợ... mẹ trùng trẻ tuổi đáng thương không cách nào giãy giụa, chỉ biết run rẩy không ngừng, rõ ràng đã bị dọa cho khiếp sợ hoàn toàn.


Y vẫn chưa bị địt cho chín muồi, thịt trong tiểu huyệt dán chặt lấy nhau, ngay cả một ngón tay cố đâm vào cũng thấy khó khăn. Con Trùng tộc kia hơi điều chỉnh góc độ, nhưng rất nhanh nó liền nhận ra, hiện tại nó vẫn chưa thể giao phối với đối phương.


Mẹ rùng của chúng phải đẻ hết số trứng trong bụng ra ngoài mới được.


P/s: Lời của editor


Bộ này khó edit vcl vì là người × trùng. Nhưng mình vẫn sẽ cố ra chương đều đều ạ.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page