[DCTT] Chương 18 - Ngoại truyện
- Duyệt Phùng
- 11 thg 5
- 2 phút đọc
Một lần xâm nhập thất bại, rốt cuộc vẫn để lại thứ gì đó.
Thi thể con người bị xé nát, máu chảy đầm đìa treo lủng lẳng trên những mỏm đá nhọn hoắt cao thấp lởm chởm; những vũ khí khoa học kỹ thuật tối tân hiển nhiên cũng bị nghiền thành mảnh vụn, trở thành một phần của đống phế tích máy móc còn sót lại từ những lần xâm nhập trước.
Mọi dấu vết của sự sống đều đã biến mất.
Thế nhưng, ngoài những kẻ còn sống và những kẻ đã chết, lần xâm nhập này còn để lại một ngoại lệ kỳ quái, một cá thể nhân tạo chỉ còn lại mỗi cái đầu.
Trong cơn cuồng nộ bảo vệ sào huyệt của Trùng tộc, tất cả đều bị xé thành những mảnh máu thịt. Cái đầu cô độc ấy nằm trơ trọi giữa đống phế tích, thỉnh thoảng như bị trục trặc mà phát ra vài âm thanh, như thể đang cố gắng liên lạc với bên ngoài, hoặc chỉ là lẩm bẩm một mình. Hắn là kẻ sống sót bất hạnh, là người gác mộ cô độc còn sót lại sau cuộc tàn sát. Những âm thanh phát ra từ miệng hắn giống như một khúc đồng dao kỳ dị, vang vọng trên lục địa không một bóng người.
Nhưng trên mảnh lục địa này vẫn còn một “con người” khác.
Trong bóng tối sâu thẳm dưới lòng đất, vô số Trùng tộc vây quanh, ôm ấp. Y khi thì ngủ say, khi thì tỉnh dậy, bất an nhìn mọi thứ trước mắt. Có lúc y hoàn toàn rơi vào trạng thái mờ mịt, như thể ý thức không còn đủ để hiểu bất cứ điều gì, cũng không thể tự giải thích cho bản thân.
Vì thế, trên gương mặt y thường mang theo một vẻ ngơ ngác khó hiểu; trong đôi mắt thỉnh thoảng lộ ra sự bất an như trẻ nhỏ. Y thường phải nắm chặt lấy thứ gì đó trong tầm tay, nhưng lại bất lực không thể biểu đạt bất kỳ suy nghĩ nào trong lòng.
Ngôn ngữ và khả năng nhận thức suy thoái, lại trở thành một dạng bảo hộ đối với y.
Nhờ vậy, Tạp Lai Văn không hoàn toàn sụp đổ. Có khi y hoang mang, có khi ngây dại, có lúc vì đau đớn không chịu nổi mà dùng tay che mặt. Những sinh vật kia ôm lấy y, dỗ dành, hôn lên những giọt nước mắt trên má y. Chúng sẵn sàng dùng mọi cách để lấy lòng mẹ trùng nhưng thường thì chính những cách đó lại khiến tiếng nức nở khe khẽ của y đứt quãng vang lên lần nữa; đôi khi khóc đến khàn giọng, rồi lại bị những nụ hôn ẩm nóng phủ lên môi.
Có lẽ… một thứ có thể phát ra âm thanh, sẽ khiến mẹ trùng vui vẻ hơn.
Mang theo ý nghĩ ấy, phần thi thể còn sót lại của người nhân tạo đã được mang tới trước mặt Tạp Lai Văn.
Bình luận