[DCTT] Chương 13
- Duyệt Phùng
- 11 thg 5
- 11 phút đọc
Tiếng nước tí tách… vọng lại từ nơi xa. Âm thanh ấy từ xa dần đến gần, từ mơ hồ chậm rãi trở nên rõ ràng. Giống như tầm mắt cuối cùng cũng tìm được điểm tụ, Tạp Lai Văn gian nan tỉnh lại khỏi một vùng bóng tối đặc quánh khổng lồ.
Đồng tử y giãn to, rồi từ từ co lại, khôi phục trạng thái bình thường. Nơi này tối đen như mực, không biết là đâu. Tấm lưng trần của y dính đầy thứ chất lỏng nhớp nháp, theo rãnh sống lưng chảy xuống. Y chống một tay, phát hiện trên cánh tay mình cắm đầy những ống dài màu đen.
Những ống trùng quản ấy mảnh đến đáng sợ, cắm thẳng vào mạch máu bên trong cánh tay y. Tạp Lai Văn cau mày, rút một cái ra. Theo đó, từ trong cơ thể bị kéo ra một ống rỗng còn mảnh hơn, dài như sợi chỉ, nhỏ giọt thứ dịch thể tí tách không ngừng.
Hơi thở y dồn dập. Một tiếng nghẹn khẽ bật ra. Y cố xoay người rồi phát hiện bên trong đùi mình cũng cắm đầy những ống trùng đáng sợ ấy. Y giật mạnh, rút hết tất cả ra. Chất lỏng lẫn máu chảy dọc theo cơ thể.
Cánh tay Tạp Lai Văn run rẩy như co giật. Y tiếp tục kéo những ống cắm sâu trong đùi ra, gượng đứng dậy rồi lập tức ngã xuống. Đôi chân không còn nghe theo ý muốn. Sau thời gian dài nằm bất động trong thứ bóng tối mềm nhũn, nhớp nháp, cơ bắp phần dưới cơ thể đã teo lại, không còn đủ sức nâng đỡ thân mình.
Nước mắt trượt xuống từ khóe mắt. Nhưng y không biết vì sao mình lại khóc. Tạp Lai Văn dùng mu bàn tay lau đi, thở hổn hển, rồi cố dùng hai tay làm điểm tựa, lê mình về phía trước.
Có thứ gì đó… đang thăm dò chạm vào y. Y chống khuỷu tay xuống đất, cố nhích từng chút một. Thứ đang chạm vào y rất nhỏ, như một chiếc chân trùng.
Tạp Lai Văn nghiêng đầu nhìn. Đó là một con nhện đỏ khổng lồ.
Tám chiếc chân dài gầy guộc, khớp xương lởm chởm, phần cuối sắc bén như lưỡi dao đỏ. Nó vừa duỗi một chân ra, dè dặt chạm vào y như sợ làm tổn thương những vết thương trên cơ thể y.
Tạp Lai Văn co chân lại theo bản năng. Bốn con mắt đỏ của nó phản chiếu thân thể y, ánh lên thứ ánh nước lờ mờ trong bóng tối.
Y phát ra một tiếng nức nghẹn nhỏ. Chống khuỷu tay, gồng mình chịu đựng phần lớn trọng lượng, cơ thể run lên không ngừng.
Rồi y bắt đầu liều mạng bò về phía trước. Chân không dùng được, trở thành gánh nặng đáng sợ.Da tay bị mài rách, máu lập tức rịn ra nhưng y không cảm nhận được.
Y chỉ biết thở dốc, thay nhau dùng tay kéo mình tiến lên, như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Con nhện dường như bị dọa, lập tức bật lùi, biến mất vào bóng tối xung quanh. Bóng tối ấy… như có thực thể. Nó bắt đầu mấp máy. Như một khối đen đặc khổng lồ tách ra thành vô số chuyển động nhỏ li ti.
Thủy triều bóng tối dâng lên. Màn đêm mù lòa dần rút lui. Tạp Lai Văn run rẩy ôm lấy chính mình. Y nhận ra mình hoàn toàn trần trụi. Bên tai chỉ còn tiếng thở dốc của chính mình, dồn dập, đứt đoạn, như kẻ sắp phát điên.
Đột nhiên, y rên lên một tiếng đau đớn. Hai tay ôm chặt bụng dưới. Có thứ gì đó… đang động. Nó cựa quậy, thăm dò, từ bên trong cơ thể y vươn ra ngoài. Thứ ấy đã thoát khỏi vỏ trứng ngay trong bụng y, theo đường sinh sản của mẹ mà vội vã bò ra.
Hai chân Tạp Lai Văn dang rộng. Chất lỏng ướt át chảy xuống, hòa cùng máu, tụ thành vũng dưới thân. Y vừa đau đớn kêu lên, vừa ngẩng đầu, như không thể thở nổi, liều mạng hít lấy không khí.
Bóng tối xung quanh dâng lên. Tiến lại gần. Vô số chân trùng vươn ra phía y, xúc tu vặn vẹo. Mẹ trùng vừa rên rỉ đau đớn… vừa sinh ra những đứa con mới.
Xung quanh y, âm thanh sột soạt ngày càng dày đặc, Tạp Lai Văn giãy đạp điên cuồng. Bụng dưới co thắt dữ dội và một con Trùng tộc non được sinh ra.
Ấu trùng toàn thân dính đầy máu và niêm mạc, nửa thân thò ra khỏi cơ thể mẹ, phần miệng sắc nhọn phát ra âm thanh đầu tiên của nó trên thế giới này.
Sau đó, y mất kiểm soát. Những gì tiếp theo y sinh ra… là trứng. Những quả trứng trùng bề mặt thô ráp, phủ đầy hoa văn. Dù số lượng không nhiều, nhưng nhanh chóng căng giãn lối ra đến mức không thể co lại.
Trong suốt quá trình ấy…Y hoàn toàn tỉnh táo.
Cơ thể y nóng rực. Nhưng tận sâu trong xương lại lạnh buốt. Sốt cao thiêu đốt khiến gương mặt y đỏ bừng, ướt đẫm mồ hôi. Thế nhưng y vẫn run lên vì lạnh. Hai chân không ngừng run rẩy.
Y không tự chủ được mà run rẩy dữ dội, ngâm mình trong vũng thể dịch của chính mình. Giữa hai đùi, hai quả trứng dái và những bọt khí trắng đục nổi lềnh bềnh. Những chất lỏng nóng hổi ban đầu nhanh chóng mất đi hơi ấm từ cơ thể, trở nên lạnh buốt, ướt át.
Toàn bộ khe giữa hai chân và mông y đều đẫm nước, mồ hôi lưng chảy dài khiến nhiệt lượng càng nhanh chóng bị xói mòn.
Lông mi Tạp Lai Văn khẽ rung động. Y vừa thở dốc nóng ran như sốt, vừa nói mê man, hậu huyệt chậm rãi co rút, bài tiết ra những giọt chất lỏng còn sót lại. Đầu y nghiêng sang một bên. Có những chiếc chân phụ tiến lại gần gương mặt y, số khác bò vào giữa hai đùi đang buông thõng vô lực.
Một vài cặp móc câu kẹp nhẹ nhàng di chuyển những quả trứng mới sinh đi chỗ khác, rồi lập tức bắt đầu làm sạch cho mẹ trùng. Tạp Lai Văn hoàn toàn không còn sức lực, chỉ run rẩy khẽ khàng, đùi thỉnh thoảng co giật một hai lần, bụng dưới rung lên từng đợt, nước trong suốt gần như vô thức chảy ra ngoài. Hai đùi y vẫn khẽ cong lên, giữ nguyên tư thế vừa sinh xong, ngay cả sức khép lại cũng không còn. Y mặc cho một con Trùng tộc thò ra bộ phận sinh dục, chậm rãi cắm sâu vào lối sinh sản của y.
Bộ phận sinh dục màu tím đen ấy chui vào giữa hai chân y. Thân côn được cấu tạo từ cơ bắp chắc chắn và lớp vảy, uốn xoắn theo hình xoắn ốc, đủ sức quét sạch những chất thừa còn đọng lại trong khoang sinh sản của mẹ trùng. Nó nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, rồi một con khác lập tức thay thế vị trí. Ba con Trùng tộc lần lượt rửa sạch lối sinh sản cho mẹ trùng. Bụng dưới Tạp Lai Văn run rẩy dữ dội, mặt trong đùi căng cứng, y vừa khóc đứt đoạn vừa giãy giụa vô nghĩa bằng những chuyển động nhỏ trên mặt đất ướt át.
Để tránh làm mẹ trùng bị thương, vài con Trùng tộc khác cố định nửa thân trên của Tạp Lai Văn, khiến y hoàn toàn không thể cử động. Tiểu huyệt sau khi bị rửa sạch quá mức dẫn đến co rút từng cơn, bị kích thích đến mức ép ra ngoài liên tục những dòng dịch trong suốt lẫn bọt khí. Y cảm nhận rõ ràng có thứ gì đó to lớn hơn đang tiến lại gần. Một cơ quan có cấu trúc khác biệt áp sát miệng huyệt không chút sức chống cự, rồi mạnh mẽ đâm sâu vào trong.
Chín con Trùng tộc thay phiên xâm phạm y. Suốt toàn bộ quá trình, Tạp Lai Văn đều tỉnh táo, nhưng không thể nhúc nhích. Chúng phát ra tiếng kêu sột soạt đặc trưng của côn trùng trong lúc giao phối, cánh và chân phụ dang rộng, cọ xát vào nhau, vang lên những âm thanh kim loại chạm chạm chói tai. Khi xuất tinh vào trong cơ thể mẹ trùng, những cây dương vật rút ra vẫn còn cương cứng, phun từng luồng tinh dịch trắng đục mạnh mẽ.
Cuối cùng, Tạp Lai Văn gần như mất hết ý thức. Giữa hai chân y chảy đầy tinh dịch, những bộ phận sinh dục ấy dù không to lớn cũng không gây đau đớn sinh lý cho y. Bụng dưới y lại một lần nữa phồng lên căng tròn, mang theo cảm giác tê dại áp bách, đè ép bàng quang. Y kiệt sức trong bóng tối và hôn mê đi. Trong lúc đó, vài con Trùng tộc dùng miệng hô hấp đút cho y thức ăn lỏng màu lam phát sáng.
Y tỉnh lại giữa lúc sinh trứng, kèm theo một cơn đói khát kinh khủng. Y gần như khóc lên mà đón nhận mấy con Trùng tộc đồng thời đưa miệng hô hấp đến, vừa mút lấy, vừa nuốt mạnh. Giữa hai chân, trứng trùng vẫn không ngừng trượt ra. Những con Trùng tộc dường như rất thích làm y no nê, để dịch lỏng màu lam lấp lánh tích tụ trên bụng dưới y, rồi chảy dài xuống theo hông.
Trong quá trình vừa ăn vừa sinh trứng, y lại lên đỉnh. Thân thể y đã quen thuộc với sự đãi ngộ này, và những con Trùng tộc gần như không khiến y cảm thấy đau đớn. Y mất kiểm soát không ngừng, vừa phun nước dâm, vừa đẻ trứng. Một con Trùng tộc đè lên người y, dùng cây dương vật đỏ rực, cơ bắp cuồn cuộn đặt lên bụng dưới ướt át của y, cắm vào ngay trong khoảng cách giữa những lần sinh trứng, giúp mẹ trùng đẩy nhanh những quả trứng còn sót lại ra ngoài.
Tạp Lai Văn không biết mình đang giao phối với ai. Hai đùi y bị chân phụ nâng cao, lộ ra hậu huyệt, nhờ đó có thể bị cắm sâu hơn. Cây dương vật khổng lồ giống nhện đang ra vào mạnh mẽ giữa khe chân y. Y nằm nghiêng, vô số chân lông cứng và càng trước ôm chặt lấy y. Những sợi lông thô ráp không cẩn thận cọ vào má y, mang theo cơn đau rát.
Toàn thân y đau đớn, nhưng khe chân lại bị ra vào không ngừng, truyền đến những đợt khoái cảm tê dại không thể kìm nén. Theo từng nhịp đâm sâu rút ra của cây dương vật đầy lông, Tạp Lai Văn phun nước dâm ào ạt, rất nhanh lại mất kiểm soát lần nữa. Mắt y sưng lên màu hồng nhạt yếu ớt, cả gương mặt ướt nhẹp, cằm đẫm nước. Nửa khuôn mặt thanh niên úp xuống đất, nước miếng kéo thành sợi dài, loạng choạng theo nhịp ra vào.
Giữa hai chân dâm loạn dính đầy những sợi dịch nhớp, tinh dịch trắng đục dính thành mảng, bám chặt lấy dương vật đang ra vào.
Trong khoảng nghỉ giữa các lần giao phối, Tạp Lai Văn trong lúc ngắn ngủi lấy lại chút thần trí. Y cố gắng lật người, dùng hai tay bấu chặt mặt đất, gắng sức trườn về phía trước. Cánh tay y run rẩy, khuỷu tay dùng sức, nửa khuôn mặt dính đầy dịch nhầy long lanh và những sợi dính nhớp.
Mặt đất quá trơn trượt.
Y không thể mở mắt, gò má bị mài xước, nửa bên mặt ép sát xuống đất. Có những chỗ lớp thảm nấm không đủ dày, bên dưới lộ ra những khối lồi lõm gồ ghề. Khi y lê mình đến mép, bụng dưới bị rạch một vết mảnh, máu rịn ra thành từng giọt.
Cẳng chân Tạp Lai Văn run rẩy. Trong bóng tối, y mò mẫm di chuyển, nghe những âm thanh sột soạt dâng lên như thủy triều, vây quanh, đuổi theo từng cử động của y. Trong màn đêm vô hình, bầy trùng không ngừng biến đổi hình dạng, vĩnh viễn vờn quanh lấy y. Vô số chiếc chân trùng vươn ra từ bóng tối, như hàng ngàn cánh tay đang chìa tới, cầu khẩn, khát khao.
Có thứ gì đó tiến đến trước. Nó bò như rắn, chậm rãi, không một tiếng động. Rồi Tạp Lai Văn cảm thấy một cái miệng áp vào bên hông bụng mình, hút lấy máu từ vết thương. Cái miệng ấy nhô lên một vòng răng nanh, giống như loài đỉa, nhưng bên trong lại có một chiếc lưỡi dài trơn nhớt. Những chiếc răng chia thành sáu lớp trong ngoài, lúc này khép kín lại như một đóa hoa chưa nở. Chiếc lưỡi từ khe miệng vươn ra, liếm lên vết thương của y.
Toàn thân Tạp Lai Văn run lên. Y lăn lộn, cố gỡ thứ đang bám trên người mình xuống. Nhưng nó dính khắp nơi — bụng, lưng, cả phía sau đầu gối — như vô số cái miệng tham lam. Y kéo nó ra. Chất nhầy nhỏ xuống từ miệng hút, cái miệng há rộng, lưỡi quấn lấy cổ tay y, nhỏ giọt như đang chảy nước miếng.
Hơi thở của Tạp Lai Văn đứt quãng trong tiếng nức nở. Y lăn lộn trên mặt đất, tự làm mình bị thương. Đầu va vào đá. Máu từ thái dương chảy xuống. Y thở hổn hển.
Trong bầy trùng dấy lên một cơn xao động. Những cái miệng kia rất nhanh lặng lẽ rút lui, để lại tiếng nước nhớp nháp. Y không nhìn thấy gì, chỉ cảm thấy dòng máu ấm chảy qua hốc mắt, tràn xuống môi, làm ướt cả gương mặt.
Y nức nở, run rẩy ôm lấy một khối nhô cứng trước mặt. Bầy trùng đã dâng lên. Y siết chặt khối nhô ấy, cố bò tiếp. Nhưng cổ chân bị giữ lại. Rồi nhiều chân trùng hơn nữa lật y lại, vây kín..Âm thanh sột soạt che lấp tầm nhìn vốn đã mờ đục của y.
Cánh tay y bị kéo ngược ra sau. Những chiếc chân trùng khóa chặt y. Tạp Lai Văn cầu xin. Khóc nấc. Tuyệt vọng giãy giụa. Nhưng vẫn bị lôi trở lại trung tâm của thảm nấm. Vô số Trùng tộc tràn lên. Từng đoạn chân trùng bò loạn trên cẳng chân, bụng, khuỷu tay, khắp toàn thân y.
Âm thanh chân trùng bò rào rạt. Giữa âm thanh ấy, trong hang động vang lên tiếng thét chói tai cao vút của mẹ trùng.
Sau tiếng thét…Là những nhịp thở dốc dữ dội. Đó là một cơn thủy triều cấu thành từ bầy trùng. Y… là tế phẩm bị nuốt chửng. Khi bầy trùng rút đi, nửa khuôn mặt y vẫn vùi dưới nền, không nhúc nhích. Cơ thể trần trụi lộ ra hoàn toàn, phần giữa hai đùi không chút che đậy.
Giữa hai chân y là một mớ hỗn độn. Tinh dịch trắng đục chậm rãi trào ra. Chỉ từ những nhịp phập phồng rất khẽ của cơ thể, mới có thể nhận ra dấu hiệu yếu ớt của sự sống. Bầy trùng đen lùi lại. Dần dần hòa tan vào bóng tối, trở thành một phần của tổ trùng khổng lồ.
Tí tách… tí tách...Từ xa, lại có tiếng nước vang lên. Tạp Lai Văn nửa nhắm mắt. Hàng mi ướt đẫm, khép lại. Qua khe hở mờ mịt ấy, đôi mắt vô hồn của y dường như đang nhìn về đâu đó.
Y cảm thấy mình đang khẽ nức nở. Bóng tối như đảo lộn. Tạp Lai Văn được nhấc khỏi mặt đất, rơi vào một cái ôm. Cánh tay đối phương áp sát vai và lưng y. Âm thanh kim loại cọ xuống đất vang lên. Y nửa khép mắt, hốc mắt đỏ bừng, cơ thể trần trụi run lên như co giật.
【“Xì… xì…”】
Trong tai y vang lên một âm thanh an ủi.
【“Xì… xì…”】
Cánh tay kia vuốt ve sống lưng trần đang run rẩy của mẹ trùng. Tạp Lai Văn ngã vào lòng hắn, cơ bắp thỉnh thoảng co rút, khiến hơi thở nghẹn lại trong chốc lát.
Hắn cúi xuống hôn y. Hôn lên vết thương nơi trán. Vết thương ấy trước đó đã được những Trùng tộc khác xử lý, không còn chảy máu. Nhưng gò má y vẫn ướt đẫm, lạnh lẽo. Trong cơn mê man nông, y vẫn không ngừng run rẩy.
Mẹ đáng thương. Trong lòng Trùng tộc dâng lên nỗi trìu mến. Chỉ có hắn là được mẹ trùng nuôi dưỡng, được đối xử theo cách của con người. Vì thế, hắn tham lam học lấy rất nhiều tri thức của loài người.
Thậm chí, hắn còn từ bỏ thân thể cường tráng vốn thích hợp chiến đấu hơn, để chọn cho mình hình thái cuối cùng mang dáng dấp con người.
Khi còn là ấu trùng, hắn thường giả vờ hoảng sợ. Những chiếc chân nhỏ màu lam mảnh khảnh vung vẩy loạn xạ. Tạp Lai Văn sẽ dùng chăn quấn lấy hắn, ôm sát bên mình, khe khẽ dỗ dành:
“Suỵt… suỵt…”
“Đừng sợ…” y thì thầm.
“Chúng ta sẽ rời khỏi nơi này. Chúng ta sẽ cùng nhau rời khỏi nơi này… đừng sợ… đừng sợ…”
Bình luận