top of page

[DCTT] Chương 1

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 11 thg 5
  • 16 phút đọc

‘Tách.’


‘Tách tách.’


Tiếng điện lưu mỏng manh vang lên giữa bóng tối, phát ra những âm thanh “tạch tạch” khe khẽ. Từ nơi xa thỉnh thoảng vọng lại tiếng nước nhỏ giọt tĩnh lặng, xen lẫn tiếng đế giày chạm xuống mặt đất, nghe đặc biệt chói tai giữa không gian im phăng phắc. Nhưng chủ nhân của đôi giày ấy cực kỳ cẩn trọng, hiển nhiên đang cố gắng tránh tạo ra dù chỉ một âm thanh nhỏ nhất.


Có người đang lặng lẽ bám theo phía sau. Người đi đầu chậm rãi giơ tay lên, bàn tay trái mang găng tay khẽ làm một thủ thế ra hiệu im lặng. Rất nhanh sau đó, các đội viên phía sau ăn ý tiến lên, bắt đầu kiểm tra tình hình xung quanh bằng những động tác thuần thục, không phát ra tiếng động.


Mỗi người có mặt ở đây đều là quân nhân tinh nhuệ của quân đội đế quốc. Tất cả đều được trang bị đầy đủ: trên vai vác súng máy hạng nặng hoặc pháo điện tử cỡ trung, chỉ cần liếc qua cũng biết họ đã trải qua vô số lần huấn luyện sinh tử cùng chiến trường tàn khốc. Trong điều kiện bình thường, quân bộ đế quốc sẽ không dễ dàng điều động một đội ngũ như thế này...


Nhưng nơi này vốn dĩ chưa từng là một “tình huống bình thường”.


Một đội viên dường như phát hiện ra điều gì đó. Hắn không lên tiếng, chỉ nhanh chóng ra dấu tay, âm thầm trao đổi với đồng đội bằng ký hiệu. Tất cả mọi người đều hiểu rằng con đường dẫn tới “mục tiêu” tuyệt đối sẽ không thể thuận lợi.


Loài mối luôn giấu mối chúa ở nơi sâu nhất trong tổ, mà đám Trùng tộc này đương nhiên cũng không ngoại lệ.


Nơi họ sắp tiến vào là một trong những khu vực tăm tối nhất, nguy hiểm nhất, bị cấm tuyệt đối trên hành tinh này...Nhiệm vụ của họ là lẻn vào sâu trong sào huyệt Trùng tộc, tìm đến vị trí của trùng hậu.


Nếu có thể, họ phải nghĩ mọi cách bắt sống trùng hậu mang về; nếu nhiệm vụ ấy thất bại, nhiệm vụ thứ hai chính là giết chết trùng hậu, đồng thời tiêu diệt toàn bộ những sinh vật “còn chuyển động” mà họ nhìn thấy tại đây.


Nhưng những sinh vật ấy đâu chỉ đơn thuần là “còn chuyển động”. Đế quốc đã nghiên cứu Trùng tộc suốt hàng chục năm, nhưng lĩnh vực này với nhân loại vẫn là một vùng bí ẩn đầy hiểm nguy. Họ không phải đội quân đầu tiên đặt chân lên hành tinh này...


Đế quốc mở rộng lãnh thổ gần như không gì cản nổi, vậy mà hành tinh khổng lồ này lại như mang theo lời nguyền, gần như mọi đội ngũ từng được phái tới đều một đi không trở lại.


Không chỉ vậy, ngay cả robot mô phỏng sinh học được đưa tới trước tiên cũng hoàn toàn mất tác dụng; ngay cả hình ảnh truyền về cũng mờ đục khó nhận, tựa như bị một loại từ trường thần bí nào đó quấy nhiễu.


Tuy nhiên, họ vẫn thu được một ít hình ảnh. Không chỉ thế, còn có một số binh sĩ và nhân viên nghiên cứu cực kỳ may mắn trốn về được.


Nhưng phần lớn trong số họ đều phải tiếp nhận điều trị tinh thần dài hạn, thậm chí bị chẩn đoán tổn thương não hoặc chấn thương tâm thần nghiêm trọng. Dù đã qua điều trị lâu dài, đôi khi họ vẫn bật ra những câu nói như kẻ mất trí:


“...Ma quỷ... Ma quỷ... là ma quỷ...!”


“Cứu tôi... cứu tôi!... Chúng sẽ giết người... giết sạch mọi thứ... mọi thứ biết động đậy... Không, không!...”


“...Đầu tôi! Đau... đau quá... Chúng chui vào trong đầu tôi... Không!”


Ngoài ra còn có những đoạn ghi hình máu me đến rợn người được truyền về. Nhưng kế hoạch chinh phục hành tinh này chưa từng bị đình chỉ. Dù sao, tài nguyên nơi đây quá mức phong phú, đế quốc không thể nào từ bỏ sự cám dỗ ấy. Sau khi liên tiếp khai thác cạn kiệt hàng chục hành tinh thuộc địa, quân đội một lần nữa nảy sinh ý định với “vùng đất chưa biết tên”.


Bởi vì hiện tại chính là thời cơ tốt nhất.


Suốt chặng đường tiến vào, mọi thứ thuận lợi đến mức bất thường. Càng đi sâu, bóng tối càng đặc quánh như không thể hòa tan, đến cả tiếng nước nhỏ giọt mơ hồ nơi xa cũng dần biến mất.


Điều khiến nơi này đáng sợ nhất chính là... Sự tĩnh lặng tuyệt đối. Không có bất kỳ động tĩnh nào khác ngoài âm thanh do chính họ tạo ra. Tiếng bước chân dè dặt, cẩn thận. Tiếng hít thở bị cố nén.


Họ thậm chí nghe rõ tiếng tim mình đập dồn trong lồng ngực vì bất an, đến cả tiếng máu chảy trong mạch máu bên tai cũng trở nên rõ ràng kỳ dị.


Quá yên tĩnh. Sự yên tĩnh này khiến lòng người phát hoảng.


Họ đã tiến gần đến tận cùng sâu nhất của sào huyệt, vậy mà suốt dọc đường vẫn không gặp phải bất cứ thứ gì.


Sau khi cực kỳ cẩn thận dọn sạch vài chướng ngại vật, những đường hầm ngoằn ngoèo chằng chịt, quỷ dị dị thường kia cuối cùng cũng đi đến điểm tận cùng.


Đội trưởng một tay giữ súng, tay kia chậm rãi kích hoạt chức năng dò xét trên mặt nạ bảo hộ. Mọi người lập tức làm theo. Chức năng này tiêu hao năng lượng cực lớn, thời gian sử dụng vô cùng ngắn, nếu không phải thời khắc bắt buộc thì tuyệt đối không được mở ra.


Nhưng lúc này, họ đã lặng lẽ đứng ở nơi sâu nhất của trùng sào...


Thứ họ cần tìm, trùng hậu.


Chắc chắn đang ở đâu đó ngay tại đây.


Ngay khoảnh khắc ấy, trong tầm nhìn đen kịt trên mặt nạ bảo hộ của mọi người, vô số điểm sáng đỏ dày đặc đột ngột hiện lên, khiến ai nấy lạnh sống lưng.


Nếu là người bình thường, đối mặt với cảnh tượng này e rằng chân tay đã mềm nhũn, ngã quỵ ngay tại chỗ. Nhưng những người có mặt ở đây đều không phải người bình thường. Họ nghe rõ tiếng hít thở của nhau bất chợt trở nên nặng hơn, song ngoài điều đó ra, không một ai có bất kỳ động tác thừa nào, cũng không phát ra dù chỉ một âm thanh dư thừa.


Tất cả đều đứng im tại chỗ. Mỗi một điểm sáng đỏ, dù lớn hay nhỏ, đều đại diện cho một sinh vật đang tồn tại...Mà ở nơi này, bất cứ sinh vật nào tồn tại cũng chỉ có thể là một thứ...


Trùng tộc.


Tất cả bọn chúng đều đang chìm trong giấc ngủ.


Thân thể chúng hòa làm một hoàn hảo với bóng tối, không hô hấp, không phập phồng, không cử động, lặng im giữa màn đêm như những hóa thạch cổ xưa mang theo nỗi kinh hoàng từ thời viễn cổ.


Tiếng ma sát cực khẽ giữa đế giày và mặt đất vang lên...Đó là những binh lính đang chậm rãi, cực kỳ cẩn trọng lách qua từng “kẻ canh giữ” khổng lồ ấy, từng bước một tiến về phía khu vực có mật độ điểm đỏ dày đặc nhất.


Một đội viên thậm chí nín luôn hơi thở. Trên mặt nạ bảo hộ, tín hiệu cho thấy hắn sắp lướt qua một điểm đỏ, nhưng bằng mắt thường, hắn hoàn toàn không nhìn thấy gì cả...Đúng lúc đó. Một tràng âm nhạc quỷ dị, đứt quãng bỗng vang lên.


Trong không gian tĩnh lặng tuyệt đối, thứ cất tiếng lại là âm thanh của một chiếc hộp nhạc đã lạc điệu. Thanh âm ấy tuy mơ hồ, nhưng khoảng cách rất gần, giữa tĩnh mịch lại càng đột ngột đến rợn người.


“Đinh... đinh... leng keng... đông... thùng... thùng...”


Tiếng nhạc vang lên đơn độc, không có bất kỳ thứ gì đáp lại. Tất cả mọi người cứng đờ. Thậm chí có người vì quá mức căng thẳng mà phản xạ nâng súng lên ngay lập tức.


Thứ âm nhạc bất ngờ ấy quả thực giống như...Một sự chỉ dẫn phát ra từ trong bóng tối. Nó khiến tất cả đều không tự chủ được quay đầu nhìn về phương hướng ấy.


Âm sắc của chiếc hộp nhạc gỉ sét vô cùng khó nghe, rõ ràng đã cũ nát từ lâu; giai điệu đứt quãng, lệch nhịp, mang theo cảm giác quái dị khiến thần kinh người ta căng như dây đàn.


Đội trưởng đi đầu nín thở. Hắn cẩn thận bước thêm một bước, siết chặt khẩu súng trong tay. Trên mặt nạ bảo hộ, vô số điểm đỏ chen chúc dày đặc; càng tiến gần nơi tiếng nhạc phát ra, mật độ điểm đỏ càng lúc càng dày hơn...


Cả đội tiếp tục tiến lên trong im lặng tuyệt đối, len giữa những sinh vật đáng sợ đang say ngủ, không ai dám phát ra dù chỉ một tiếng động.


Đột nhiên. Bước chân của đội trưởng khựng lại. Toàn thân hắn cứng đờ.


Đầu chậm rãi xoay về phía trước, tay vẫn giữ nguyên tư thế cầm súng, nhưng cả người dường như đã hoàn toàn bị cảnh tượng trước mắt làm cho chết lặng. Những quân nhân được trang bị tận răng phía sau hắn cũng đồng loạt hóa đá, như bị đóng đinh tại chỗ, không thể tin nổi vào mắt mình.


Bọn họ... rốt cuộc đã nhìn thấy thứ gì?


Trước khi đến đây, ai cũng cho rằng thứ chờ đợi họ sẽ là sinh vật bước ra từ địa ngục. Trước lúc xuất phát, toàn bộ đội ngũ đều đã trải qua huấn luyện đặc biệt; những tư liệu hình ảnh được cung cấp thậm chí sau một năm vẫn đủ khiến họ gặp ác mộng.


Những cảnh tượng đẫm máu nhất họ từng thấy cũng không vượt quá những thứ đó:


Những bộ hàm khổng lồ sắc bén.


Những lớp răng ken dày.


Lớp giáp ngoài phủ đầy gai xương.


Những sinh vật mọc kín vô số con mắt đen lớn nhỏ trên lưng, giống như loài nhện dị biến sau phóng xạ hạt nhân. Hay những xúc tu như bạch tuộc ở biển sâu, trên mỗi vòng tua đều ken đặc răng nhọn.


Lúc này, họ mới nhận ra mình đang đứng trên một bệ đá hẹp. Xung quanh lác đác rải rác ánh huỳnh quang xanh lam quỷ dị, yếu ớt chiếu sáng không gian chung quanh. Có thể đó là một loại nấm nào đó, hoặc côn trùng phát quang. Trên mặt đất phủ dày một lớp vật chất giống nấm, gần như ngập tới đầu gối họ, mang màu xám trắng nhợt nhạt.


Cảm giác giẫm lên thứ đó cực kỳ khó diễn tả. Dù biết rõ đó là vật chất do Trùng tộc tiết ra, nhưng tất cả vẫn buộc phải đè nén nỗi ghê sợ, tiếp tục nhìn về phía trước. Và thứ hiện ra trước mắt họ. Lại là một sinh vật gần như không khác loài người bao nhiêu.


Một người đàn ông. Một người đàn ông trần trụi, thân hình dị thường cường tráng, làn da trắng bệch đến đáng sợ.


Nó...Hoặc đúng hơn, giờ đã có thể gọi là hắn.


Cao khoảng hai mét đến hai mét rưỡi.


Từ hai bả vai nghiêng mọc ra hàng chục gai đen dài sắc nhọn. Phần lưng phát triển dị thường cùng xương cổ dường như vươn hẳn ra ngoài cơ thể, từng đốt từng đốt nhô lên, mỗi đốt đều mọc đầy gai đen sắc bén.


Còn cánh tay của hắn...Nói là cánh tay, chi bằng gọi đó là hai thanh liềm xương trắng khổng lồ. Mỗi thanh dài gần một mét rưỡi, trông nặng nề đến mức chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta rợn tóc gáy.


Ngoài ra, lớp cơ bắp lộ ra bên ngoài của sinh vật này mang một chất da trắng nhợt quỷ dị; từng múi cơ đều phát triển đến mức cực hạn, những đường nét gần như hoàn mỹ như thể được đúc từ máy móc. Phần thân trên của hắn đại thể vẫn giữ kết cấu tương tự con người: Lồng ngực cường tráng, bên dưới mơ hồ hiện lên đường nét xương sườn cong vòng, kéo dài ra phía sau nối với trục sống lưng cơ thể.


Chỉ là không ai biết bên trong đó liệu còn tồn tại cấu trúc nội tạng giống con người, hay hoàn toàn đã là một thứ khác.


Thứ trước mắt giống như một tác phẩm do một nhà khoa học, hoặc một họa sĩ trong lúc tinh thần hỗn loạn tạo ra...


Nó kết hợp hoàn mỹ giữa cảm giác thần thánh của cấu trúc sinh học đối xứng với mỹ học kỳ dị, nhưng đồng thời lại dị dạng đến triệt để, hoàn toàn trái ngược với mọi quy luật tự nhiên. Trên sống lưng nó thậm chí còn mọc ra vài con mắt dạng nhện...


Loại hấp dẫn quỷ dị ấy khiến người ta chỉ cần nhìn thấy trong khoảnh khắc đầu tiên đã có cảm giác phát điên. Nhưng thứ khiến người ta thực sự sợ hãi... lại không phải điều đó.


Hai khuỷu tay xương của sinh vật ấy khép vào phía trong một cách lỏng lẻo, tạo thành hình dáng như hai lưỡi hái khổng lồ, một tư thế rõ ràng mang tính chiếm hữu cực mạnh. Mà bên trong vòng tay che chở gần như tuyệt đối ấy của Trùng tộc...


Lại là...Một con người. Một con người thật sự.


Các binh sĩ thậm chí còn nhìn rõ được những đường xương sườn nhô lên trắng nhợt của người ấy.


Nếu đặt giữa nhân loại, thanh niên đó cũng không phải kiểu gầy yếu đặc biệt, cao chừng một mét bảy, thân hình thon dài cân đối. Trên người y phủ một lớp cơ mỏng vừa đủ, vùng bụng dưới và eo thậm chí còn có chút mềm mại như lông bụng của mèo con, lúc này đang ngoan ngoãn nằm trong lồng ngực Trùng tộc, thậm chí vô thức mang theo chút lệ thuộc mà dựa sát vào đối phương.


Nhưng giấc ngủ của y dường như không hề yên ổn. Giữa hai hàng mày của thanh niên khẽ nhíu lại vì bất an, thân thể cũng hơi co về một bên, giống như cách đây không lâu còn từng run rẩy suốt một hồi lâu, mãi vẫn không thể thật sự chìm vào giấc ngủ.


Chỉ là lúc này, y cuối cùng cũng miễn cưỡng ngủ được một lát. Mọi người nhìn thấy lồng ngực y phập phồng theo nhịp thở chậm rãi, nghe rõ cả tiếng hít thở đều đặn của y. Y là thứ duy nhất ở đây trông giống như vẫn còn sống. Ngoài y ra, mọi thứ nơi này đều giống vật chết, đá tảng, xác khô, hay một loại vật vô cơ nào đó.


Ngay cả Trùng tộc đang ôm chặt y kia cũng không ngoại lệ. “Nó” không hề có hơi thở, không một chuyển động, không một cử chỉ, hoàn toàn bất động như pho tượng bị nguyền rủa trong truyện cổ tích trẻ con.


Trong lòng sinh vật Trùng tộc khổng lồ ấy, thanh niên loài người này nhỏ bé đến mức giống như con mồi vừa bị hàm răng sắc bén ngoạm lấy. Hoặc như một con thiêu thân yếu ớt bị mạng nhện cuốn chặt, xé mất đôi cánh.


Giữa tầng tầng lớp lớp gai xương đen dị dạng, cổ tay và mắt cá chân của y trông càng mảnh mai hơn, mong manh đến mức dường như chỉ cần bóp nhẹ là có thể gãy lìa. Vì nhiều năm không nhìn thấy ánh mặt trời, làn da y trắng nhợt đến mức gần như bị bệnh, mỏng đến nỗi những đường mạch máu xanh lam nhạt bên dưới đều hiện rõ.


Sự tương phản thị giác mãnh liệt ấy khiến tất cả trong chốc lát không sao hoàn hồn. Trước ngực thanh niên đặt một chiếc hộp nhạc nhỏ. Và tiếng nhạc quỷ dị vẫn vang lên trong bóng tối suốt từ nãy đến giờ...


Chính là phát ra từ nơi này. Một cánh tay trắng nhợt buông rủ xuống, đường nét đẹp đến lạ thường; năm ngón tay thon dài, khớp xương nhô rõ, giống như một nét vẽ tinh tế trong tranh. Chiếc hộp nhạc kia đã rất cũ, bản lề nắp hộp phủ đầy gỉ sét. Thế nhưng nó vẫn đứt quãng xoay chuyển, phát ra âm thanh lẻ loi giữa vùng tĩnh mịch tuyệt đối này. Không ai biết đã quay như vậy bao lâu rồi.


Chính vào lúc ấy, mọi người mới kinh hoàng nhận ra. Những điểm sáng lam rải rác trong lớp thảm nấm xám trắng kia không phải thứ gì khác...Mà là vô số trứng trùng.


Nỗi sợ hãi như thủy triều tràn tới. Trong khoảnh khắc, không ai nói nên lời. Có người thậm chí đã đưa tay bịt chặt miệng, vừa run rẩy vừa cố che giấu tiếng hít thở bỗng trở nên thô nặng.


Quá nhiều. Ánh huỳnh quang xanh lam ấy phủ kín toàn bộ bệ đá, rồi lan dần xuống dưới, lúc sáng lúc tối trong lớp sương nấm trắng mờ, gần như chiếm trọn cả sào huyệt.


Số lượng trứng trùng nhiều đến mức khiến da đầu tê dại. Kích thước của chúng cũng không đồng đều. Những quả nhỏ nhất giống như từng cụm cầu trắng ngà dính nhớp, tụ lại thành từng đám bám sát mặt đất gần đó, từng đôi từng đôi dính lên vách sào huyệt, thậm chí ngay trên đỉnh đầu họ cũng treo lủng lẳng từng chùm trứng trùng.


Một số quả khác lớn hơn, nhưng vẫn kết thành từng cụm, phát ra thứ ánh sáng nửa trắng sữa nửa xanh lam. Những quả lớn nhất thì càng giống trứng của một sinh vật khổng lồ. Xếp ken đặc với nhau. Vỏ trứng bán trong suốt, thậm chí có thể nhìn thấy bên trong là một khối mơ hồ đã thành hình, đang khe khẽ ngọ nguậy trong chất lỏng, thỉnh thoảng còn phát ra âm thanh rất nhỏ.


Sau khoảnh khắc chấn động ban đầu, đội trưởng là người đầu tiên cưỡng ép bản thân lấy lại bình tĩnh. Hắn ra hiệu cho vài đội viên vòng qua phía sau mình, chậm rãi, từng chút từng chút một tiếp cận...Những người còn lại tạm thời giữ vị trí phía sau, sẵn sàng yểm trợ hỏa lực ngay lập tức nếu có biến cố.


Vào thời khắc này, toàn bộ những người có mặt đều như đang đối diện đại địch. Không còn nghi ngờ gì nữa. Thanh niên gầy gò vẫn đang say ngủ kia chính là mục tiêu của họ.


Y...Chính là mẹ trùng.


Y trông thực sự quá mức vô hại. Con người ấy... nhìn qua chẳng qua chỉ là một kẻ đáng thương có thần kinh bị giày vò đến kiệt quệ mà thôi. Thậm chí những quân nhân có mặt còn có thể nhận ra trên gương mặt y một loại đau khổ quen thuộc, một vẻ thống khổ mà ai trong số họ cũng từng biết rất rõ.


Bởi loại đau khổ ấy được cấu thành từ bốn chữ cái. Không ai muốn nhắc đến, cũng không ai muốn gọi tên nó, bởi bốn chữ cái đó luôn lơ lửng như oan hồn trên không trung, giống như một sợi dây treo cổ vĩnh viễn buông lỏng trên chiếc cổ đang căng cứng của họ; để rồi hết lần này đến lần khác, họ bị kéo trở lại những ký ức ấy... Trong những giấc mơ đen tối không thể kiểm soát.


P-T-S-D.


Rối loạn căng thẳng sau sang chấn.


Thanh niên này... rốt cuộc đã trải qua những gì?


Mấy người lính chậm rãi, từng chút một cố gắng dịch cánh tay đao nặng nề của Trùng tộc ra. Động tác của họ cẩn trọng đến cực điểm, cố gắng không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ.


Một quân nhân lùi chân về sau một bước theo phản xạ, vô tình đá trúng chiếc hộp nhạc gỉ sét. Mọi người chỉ nghe thấy một tiếng “lạch cạch” vang lên. Sau đó là âm thanh một vật gì đó lăn dọc theo mép bệ đá, rơi xuống phía dưới, cuối cùng phát ra một tiếng trầm đục khi đập vào lớp thảm nấm dày phía dưới.


Dây cót bên trong hộp nhạc kêu lên vài tiếng nghẹn cứng, xoay thêm mấy vòng rồi đột ngột dừng hẳn.


Chỉ trong một khoảnh khắc cực ngắn. Biến cố ấy đã khiến tất cả những người quay đầu nhìn sang chết sững tại chỗ.


Đội trưởng dẫn đầu gần như ngay trong nháy mắt đã đưa ra quyết định theo bản năng:


Nhiệm vụ mang mẹ trùng đi đã hoàn toàn không thể hoàn thành.


Vậy thì tiếp theo. Họ chỉ còn cách hoàn thành nhiệm vụ thứ hai. Giết chết mẹ trùng ngay tại chỗ.


Ngón tay hắn dứt khoát siết cò súng.


Nhưng có thứ gì đó...Lại còn nhanh hơn cả súng điện từ hạng nặng.


Hoặc nói đúng hơn. Ngay từ một phần vạn giây khi chiếc hộp nhạc ngừng phát ra tiếng nhạc, ngay từ lúc những người ở đây, thậm chí cả vị đội trưởng loài người kia còn chưa kịp phản ứng...


“Thứ đó” đã thức tỉnh khỏi bóng tối.


Không. Chúng vốn chính là bản thân bóng tối.


Trên mặt nạ bảo hộ của mọi người, vô số tín hiệu cảnh báo đỏ rực đồng loạt chói lòa đến mức bỏng mắt. Tiếng thét thảm thiết vang lên cùng tiếng súng nổ dữ dội. Âm thanh pháo điện từ chấn động màng nhĩ vang vọng khắp sào huyệt. Âm thanh tứ chi con người bị xé phăng thành hai nửa trong cơn cuồng nộ. Âm thanh cổ họng phát ra tiếng “khặc khặc” hấp hối.


Âm thanh máu bị áp lực cơ thể ép phun thẳng ra ngoài. Tất cả trong khoảnh khắc xuyên thấu màng tai của những kẻ còn sống.


Chưa tới nửa phút. Có lẽ còn chưa đến ba mươi giây. Chuỗi âm thanh giãy chết dày đặc và kịch liệt ấy đột ngột chấm dứt. Sự chấm dứt này đến quá đột ngột. Giống như ai đó kéo sập cầu dao điện. Hoặc tắt phăng một công tắc. Gần vị trí trung tâm nhất là một con trùng có cơ thể khổng lồ đáng sợ. Toàn thân nó mang màu đỏ sẫm, trên lưng mọc tám phiến màng thịt đỏ rực có thể xòe ra như cánh.


Trên những “cánh” ấy chằng chịt gân đen, mép sắc bén phủ đầy gai nhọn. Toàn thân sinh vật là vô số gai đen dựng đứng. Máu tươi và những mảnh thi thể người văng khắp bề mặt nó. Rõ ràng, con trùng khổng lồ này suốt từ đầu vẫn lặng lẽ treo mình trong bóng tối ngay trên đỉnh đầu đám binh lính, giống như một phần của trần sào huyệt, hoàn toàn không lộ ra bất cứ dấu hiệu sinh mệnh nào...Cho đến ba mươi giây trước. Chiếc hộp nhạc vỡ nát không còn đủ sức trấn an mẹ trùng.


Ngay khoảnh khắc y tỉnh dậy. Toàn bộ trùng sào cũng hoàn toàn thức tỉnh khỏi giấc ngủ ngắn ngủi.


Máu từ những thi thể chảy ra, chậm rãi thấm ướt lớp thảm nấm xám trắng dày nặng. Từng mảng lớn vết thẫm màu lan rộng ra. Từ phía trên vẫn còn nghe tiếng máu nhỏ xuống từng giọt.


tí tách... tí tách...


Một số thi thể bị xé đôi từ hai phía vẫn treo lơ lửng phía trên. Xương lồng ngực vặn xoắn, đâm xuyên ra ngoài thân thể. Toàn bộ cơ thể bị xé dọc từ giữa làm hai nửa, kể cả khuôn mặt ngập tràn sợ hãi và cả phần đầu. Một mảng ruột lớn bị lôi khỏi khoang bụng, cuốn thành từng búi như cuộn dây, quấn trên hàm răng dày đặc của một con trùng khác.


Một chuỗi dài cột sống kéo theo mô thịt bị giật khỏi lưng. Lá phổi bị móc ra ngoài. Một đống máu thịt nhão nhoẹt không còn nhận ra hình dạng, chỉ thấp thoáng trong đó là một bàn tay bị xé đứt.


Mùi máu tanh nồng đặc quánh tràn ngập khắp trùng huyệt. Ngoài điều đó ra là sự im lặng tuyệt đối.


Một thứ tĩnh lặng hoàn toàn, sâu đến rợn người. Rồi giữa áp lực vô thanh khủng khiếp ấy, chậm rãi vang lên một âm thanh khác. Rất khẽ. Rất yếu. Chủ nhân của âm thanh ấy dường như sợ hãi đến mức không thể khống chế bản thân, chỉ có thể phát ra những tiếng nghẹn nhỏ như sắp ngạt thở.


Đó...


Lại là tiếng nức nở đứt quãng của một con người.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page