[TV] Chương 2
- Duyệt Phùng
- 3 ngày trước
- 12 phút đọc
"Thưa vương !" Sứ giả lập tức khuỵu gối, chân hắn mềm nhũn, cúi đầu không dám đối diện với Trùng Vương. Sean nhìn vào sinh linh trước mặt - một tinh linh đã mất đi bàn tay phải và cánh, nhưng cũng không còn hứng thú tiếp tục công việc của mình.
" Vương, tộc Tinh Linh của chúng tôi đã làm gì mạo phạm đến ngài? Ngài hao tâm tổn sức đến đây, chúng tôi mỗi năm đều đúng hạn dâng tinh linh hoa lộ đến Trùng tinh! Nếu bệ hạ không hài lòng với cống phẩm, xin cứ nói với chúng tôi. Chúng tôi có thể dâng toàn bộ tinh linh hoa lộ của cả tinh cầu để mong bệ hạ khoan dung."
"Không có lý do." Sean lạnh lùng nói. Hắn không cần phải giải thích với tinh linh này, bởi việc y làm chưa bao giờ cần giải thích. Dù sao kết quả cũng chẳng thay đổi.
Sứ giả sững sờ, ngước nhìn Trùng Vương. Đôi mắt đen của hắn như của loài người, nhưng những đường cong trắng quỷ dị và đẹp mắt xoắn vào trong đó. "Hơn nữa, ngươi đã đến muộn. Đội quân đầu tiên của ta đã bước chân lên tinh cầu của ngươi rồi."
Lớp bảo vệ của tinh cầu tinh linh cũng giống như tộc của họ: đẹp đẽ nhưng vô dụng, chạm vào là tan vỡ. So với những thứ cống nạp mà các tộc khác dâng lên Trùng tinh, tinh linh hoa lộ quý giá nhất của họ dường như chỉ là một loại đồ uống tầm thường trong mắt Trùng tộc. Khi Trùng Hạm dừng lại phía trên, các tinh linh vội vã bay về phía tòa tháp tinh linh bên cạnh lâu đài.
Cửa khoang của Trùng Hạm mở ra, các tinh linh ngước nhìn, thấy những điểm đen rơi xuống mặt đất. Tất cả đều là những thiếu niên Trùng tộc, hình thái sơ khai. Các tinh linh dịu dàng nhìn họ, không nén nổi lòng thương cảm, chạm nhẹ vào những thiếu niên nằm trên mặt đất.
Ngay giây sau, bàn tay họ bị Trùng Hài đột nhiên bật lên cắn đứt. Tiếng kêu thảm thiết vang lên khắp nơi, không chỉ vì đau đớn mà còn vì hoảng sợ.
Trùng tộc bậc thấp chỉ có thể hóa thành Trùng Hài, hình dáng giống như học sinh loài người, nhưng khuôn mặt méo mó, chưa hoàn thiện, hoặc phát triển quá mức. Có Trùng Hài không có mắt nhưng có năm cái miệng, có Trùng Hài có ba mắt lớn, miệng mọc ở vị trí kỳ dị trên khuôn mặt. Chúng khao khát máu của sinh vật khác để tiến hóa, trở thành quân tiên phong cho Trùng tộc.
Ngửi thấy mùi máu, Trùng Hài càng trở nên điên cuồng. Chúng biết vương của mình thích hình dạng xinh đẹp, nhưng chúng chỉ là những sinh vật bậc thấp, phải nỗ lực hấp thụ năng lượng để lớn lên, để phù hợp với gu thẩm mỹ của vương. Chỉ khi đó, vương mới có thể ban cho chúng sự thương hại.
Những dân thường vô tội bị chúng cắn xé, khắp các con phố vang lên những âm thanh kỳ quái từ miệng lũ Trùng Hài non nớt. Vua Tinh Linh ra lệnh cho toàn bộ tộc tinh linh rút vào tháp tinh linh - nơi phòng tuyến cuối cùng của họ. Tháp được thần linh tinh linh để lại, chỉ có tinh linh mới có thể vượt qua lá chắn bảo vệ mạnh mẽ này. Trùng Hài với miệng đầy máu không thể vượt qua, gầm rú bên ngoài lá chắn.
Khi tinh linh nghĩ rằng đã có thể thở phào, họ không hề biết rằng chiến hạm của Trùng Vương đã đến trên bầu trời của họ.
Sean, đôi mắt lấp lánh đường cong trắng của y đang đồng bộ hóa tầm nhìn với một số Trùng Hài trên tinh cầu. Y nhìn lớp lá chắn phía sau, rồi ngoắc tay với Tái Duy - một chiến tướng đáng gờm của hắn: "Lại đây."
Tái Duy, như một con thú đã được thuần hóa, ngoan ngoãn quỳ trước Sean, nhìn chằm chằm vào đôi giày đen của Trùng Vương. Cặp giày bó sát đôi chân dài, kết hợp với chiếc quần màu thẫm và chiếc áo choàng đen phủ kín người. Từ ống tay áo, đôi tay trắng muốt bị trói buộc bởi một dải vải đen. Sean liếc nhìn chiến tướng của mình, khóe miệng cong nhẹ:
"Ngươi đã vất vả." Lời nói không hề có sự quan tâm, bởi với Trùng Vương, sinh mạng của các chiến tướng không quan trọng. Hy sinh cho hắn là niềm vinh quang tối thượng. Sean chỉ xuống hạ bộ mình, nói: "Cho ngươi."
Tái Duy, dù không ngờ rằng sẽ được Trùng Vương ban ân, vẫn rụt rè cúi đầu, thở gấp gáp, rồi kính cẩn kéo quần của Sean xuống, phóng thích dương vật to lớn.
Kỳ thật chỉ là Sean có điểm muốn chút phóng thích dục vọng của chính mình, Tái Duy không nghĩ tới có thể được Vương ban chút sủng hạnh, sát thần trong lúc nhất thời, chân tay luống cuống, thở hổn hển, vừa kính vừa sợ kính cẩn nghe theo đem mặt thò lại gần, nhẹ nhàng dùng miệng kéo quần của Vương xuống từ từ hiện ra dương vật không nhỏ.
Các sứ giả bên cạnh đều xem đến ngây người, bởi vì bản thân các chiến sĩ lục địa vì quá phấn khích mà toàn thân căng cứng, 2 bên cánh tay cơ bắp căng lên như những dãy núi giống nhau, chiếc quần rộng thùng thình nhăn nhó không ra hình thù dưới dương vật đang cương, trong khoảnh khắc ấy, tay phải đang bị thương của hắn ứa máu nhưng hắn vẫn không thấy đau, và hắn trông giống như một con mãnh thú. Tái Duy ngoan ngoan há miệng hết cỡ nuốt vào dương vật của mỹ nhân, nhìn đến dương vật bị nuốt vào sâu trong vòm miệng, Trùng Vương thoải mái hơi ngửa đầu, hoàn toàn bại lộ cái cổ yếu ớt mảnh khảnh trong tầm mắt các sứ giả. Ngón tay thon dài, mảnh khảnh ghim chặt vào trong mái tóc trắng trên đầu Tái Duy.
Ah....Ah..." Âm thành mị hoặc của Trùng Vương trong chiến hạm này vô cùng rõ ràng, khiến cho các sứ giả đều bị thu hút bởi sự quyến rũ của Trùng Vương. Huống chi bên cạnh còn có vị Trùng tướng tên Linh, chỉ riêng Linh đó với vẻ mặt lạnh lùng và không có một chút biến động nào, khiến người ta cảm thấy như hắn hoàn toàn không bị ảnh hưởng. Nhưng chính là dương vật rỉ tinh dịch màu trắng bại lộ trên chiếc quần của hắn làm lộ ra dục vọng trong nội tâm của vị tinh linh này.
Tái Duy đã lâu không có cùng Vương thân mật, hắn tham lam nuốt dương vật của Sean vào, thu hết tất cả không khí trong miệng, dùng cổ họng mềm mại nuốt xuống đầu dương vật, lại dùng đầu lưỡi mềm mại liếm đi phần thân dương vật xinh đẹp.
Đột nhiên, khi chính bản thân hắn đang dùng cái miệng hầu hạ phần đỉnh dương vật thì phản xạ của Tái Duy có chút nôn khan, cổ họng bắt đầu có rút, nhưng vẫn dùng miệng kẹp lại quy đầu dương vật của Sean, hắn chấp nhận sự xâm nhập sâu vào của Trùng Vương bằng những nơi mềm mại và yếu ớt nhất của cổ họng.
Sean cười nhìn Tái Duy, người bị mình thọc rút bất ngờ và không kịp phòng vệ, rồi bắt đầu dùng tay ấn mạnh vào đầu Tái Duy. Quy đầu bị đè ép trong cổ họng hắn. Nhưng cho dù cảm thấy khó chịu đây cũng là vinh hạnh của Vương ban cho hắn. Hơn nữa, Tái Duy cũng không cảm thấy bất cứ cái gì không ổn. Sự khoái cảm trong tâm trí hắn đã bù đắp cho nỗi đau thể xác.
Đột nhiên, dương vật trong miệng hơi hơi di chuyển, Tái Duy biết Vương muốn bắn, lần này còn sẽ ban ân cho hắn tinh dịch của Vương, hắn như một chú cún ngoan ngoan, đầu lưỡi hắn thè ra phía trước, áp sát vào dương vật.
Sean nhắm mắt lại, đỉnh dương vật của y dưới thân được hầu hạ sung sướng, quy đầu không kiêng nể bắn ra, tay y gắt gao nắm lấy đầu tóc của người dưới thân. Mà Tái Duy cho dù có chuẩn bị cũng bị tinh dịch làm cho sặc sụa, hắn nổ lực cố để không ho khan, Vì yết hầu của của người dưới thân tiếp tục động đậy, Sean lại lần nữa hưởng thụ chút mát xa từ quy đầu.
Một lần bắn sảng khoái nữa bắn ra, Trùng Vương không chút lưu tình đẩy cái đầu chôn giữa háng mình ra, dương vật từ miệng vị Trùng tướng rút ra. Tái Duy cố gắng duỗi lưỡi ra thêm một chút, mong muốn được cùng Trùng Vương ấm áp thêm một giây nữa. Tuy nhiên, sự thỏa mãn của Trùng Vương đã khiến cho hắn không còn quan tâm đến cảm giác của Tái Duy. Cuối cùng, Tái Duy ngoan ngoãn giúp Trùng Vương mặc quần.
"Ngươi có thể xuống trước." Sean nói với Tái Duy, lệnh của hắn là để Tái Duy đi lấy quả cầu tinh linh, không phải để y công kích. Nhận lệnh, Tái Duy không vi phạm mệnh lệnh của Trùng Vương, hắn hơi khom người rồi quay lại, khí thế lập tức chuyển từ hình ảnh một chú cún ngoan ngoãn thành một chiến thần. Các sứ giả nhìn theo bóng dáng của Tái Duy rời khỏi chiến hạm, nếu hắn xuống dưới, thì tộc Tinh Linh chắc chắn sẽ gặp nguy.
Khi các sứ giả đang định nói thêm vài câu, đột nhiên Sean lên tiếng hỏi: "Không nhịn được sao?"
Câu hỏi này rõ ràng không phải dành cho chính mình, các sứ giả lập tức im lặng, Linh kính cẩn đáp: "Có thể nhịn."
Mỹ nhân cười khúc khích, hắn đứng dậy tiến đến trước mặt các sứ giả. Họ đánh giá thân hình của Trùng Vương: Sean cao khoảng 1.8m, mái tóc dài màu đen buông xuống đến phần eo, khi di chuyển, cơ thể hắn hơi lắc lư, ánh mắt không thể không bị cuốn hút bởi vòng eo mảnh khảnh, dù cho bộ quần áo rộng thùng thình cũng không thể che giấu được dáng vẻ hấp dẫn. Có thể nhìn ra chỗ dương vật lẫn hình cong duyên dáng của mông.
Trùng Vương đá một chân vào đầu gối của Trùng Soái, người được mệnh danh là có sức chiến đấu hàng đầu, và dù cho có mạnh mẽ đến đâu, thân thể của Trùng Soái cũng lập tức quỳ xuống đất. Mái tóc bạc của hắn bị Sean nắm chặt, ấn đầu hắn dán xuống dương vật được Tái Duy phục vụ.
"Có thơm không?"
"Bệ... Bệ hạ... Ngài... Ngài là... tồn tại xinh đẹp nhất... Ngài... Ngài thật sự rất... thơm..." Trùng Soái nói lắp bắp, suýt nữa cắn phải lưỡi mình.
"Vậy so với phía sau của ta thì sao?"
Linh khi nghe câu hỏi này, mặt hắn lập tức đỏ ửng, tai cũng trở nên nóng bừng. Hắn nhớ lại cảnh tượng khi được Trùng Vương sủng ái.
Trùng Soái, hoàn toàn bị biến thành một chiếc gậy mát xa, nằm bất động dưới ánh sáng lấp lánh. Trùng Vương quay lưng lại với hắn, mái tóc rối tung xõa xuống tận lưng, gần đến nửa phần mông. Từ góc độ này, có thể nhìn thấy phần mông hơi nhô lên một chút, tạo cảm giác như chiếc gậy mát xa đang chạm vào, là nơi huyệt khẩu phấn nộn đang tự mình nuốt dương vật lớn. Theo nhịp va chạm của Sean, từ trên xuống dưới là hình ảnh y đung đưa thân thể ra vào với dương vật. Bờ mông quyến rũ hiện ra với những đường cong mềm mại, trong khi mái tóc đen nhẹ nhưng đung đưa theo từng cử động. Huyệt khẩu co rút theo quy luật, rơi vào dục vọng, cây gậy mát xã ấy rất muốn chạm vào Sean, rất muốn làm ở tư thế Sean đối diện với hắn, chính là Trùng Vương có thể có chút yêu thích hắn đã là phúc lành vô tận đối với hắn, hắn đâu có tư cách để đòi hỏi bất cứ điều gì.
Trùng Vương, với sự ích kỷ của mình, chẳng mấy bận tâm đến cây gậy mát xa bên dưới. Ngài hoàn toàn chuyển động theo tiết tấu của bản thân, đem chính bản thân ngài khiêu khích đến cực điểm của dương vật đang nhét vào bên trong hậu huyệt của ngài. Hắn có thể cảm nhận được bên trong hậu huyệt của Vương chật hẹp đang nhét dương vật thật lớn của hắn, gân xanh nổi cộm lên che kín cán dương vật, ở chỗ thường bắn tinh hơi hơi nảy lên. Sau đó, vì không dám bắn vào bên trong cơ thể Vương, hắn đành phải cố gắng chịu đựng, nhịn lại dòng tinh dịch đang trực chờ tuôn trào.
Mỗi lần Trùng Vương đạt đến cao trào, gậy mát xa phía dưới là thứ chịu nhiều đâu đớn nhất. Không có mệnh lệnh của Vương, hắn không dám xuất tinh, và cái tiểu huyệt vốn dĩ ấm áp, mềm mại bỗng nhiên co rút mạnh mẽ, siết chặt đến mức khiến hắn như sống dở chết dở. Chưa kể, sâu trong cơ thể y, một lượng lớn mật dịch phun ra, thấm đẫm toàn bộ cây gậy. Thậm chí có một lượng ít chảy vào rãnh quy đầu dụ dỗ bọn họ bắn tinh. Mỗi lần cây gậy mát xã dưới thân thể y bắt đầu tự ngược, dường như có ý muốn công kích tới thân thể y, làm di đời lực chú ý. Lúc này sau khi đạt cao trào, vị mỹ nhân này liền hơi hơi nghiêng đầu ban thưởng cho họ một ánh mắt, ở đôi mắt dính dớp một ít nước mắt sinh lí càng làm cho ánh mắt này càng thêm mị hoặc khi nhìn xuống phần thân đang khiến bộ dáng cây gậy mát xa kia thật chật vật, sinh ra một dáng vẻ quyến rũ.
"Sean thích trêu đùa với Trùng Soái bêncạnh mình. Nhìn vào đôi mắt lạnh lẽođầy dục vọng khó có thể kiềm chế, ydùng chân, qua lớp quần, đạp mạnh lênphần đũng quần trắng tinh của Linh và dùng lực nghiền nát vài cái. Khi nghe thấy tiếng thở hổn hển không thể kìm nén củaLinh, hắn giống như một đứa trẻ mấthứng thú với món đồ chơi, rút chân ra,để lại dấu giày màu xám trên phần đũngquần trắng của Linh.Sean quay đầu nhìn sứ giả bên cạnh,người đang nỗ lực giảm thiểu sự hiệndiện của mình, cười nói: 'Ngươi khôngphải đã hỏi ta vì sao muốn tấn côngtinh cầu của tinh linh sao?Sứ giả nhìn biểu cảm của Trùng Vương,hiểu rõ tâm ý của ngài, nhưng mồ hôilạnh đã thấm ướt lưng và máu xen lẫncùng nhau.
'Ta đã yêu cầu vương tử tinh linh giaonộp thân thể cho ta, nhưng hắn khôngđồng ý.
[Tác giả nói thêm:Cảm ơn mọi người đã bình chọn và ủnghộ.Mấy ngày trước tôi nghe nói viết văn vềTrùng tộc thụ khống có thể bị công khống tấn công , không biết liệu có phải thật hay không]
Mọi chuyện bắt đầu từ vài ngày trước. Tinh cầu của Tinh Linh tộc không giống với đa số các tinh cầu khác, họ rất hiếu khách, luôn chào đón người từ những tinh cầu khác đến thăm. Lớp phòng vệ của họ chỉ được kích hoạt khi có kẻ thù xâm lược.
Sean lợi dụng năng lượng từ trường, một lợi thế giúp y không bị phát hiện bởi sinh vật bên ngoài Trùng tộc, đã thành công trà trộn vào tinh cầu Tinh Linh. Trên người y, Tuyến Trùng là một ưu thế quan trọng, với khả năng ẩn mình trong năng lượng, giúp hắn cùng Trùng Vương tiến vào mà không bị phát giác.
Trên da thịt bên dưới lớp quần áo của Trùng Vương luôn quấn lấy một Tuyến Trùng. Ở hình dạng thu nhỏ, người khác thường nhầm lẫn nó là một món trang sức bình thường. Nhưng không ai ngờ rằng, sinh vật trông giống chiếc vòng tay này lại có khả năng thâm nhập không giới hạn, nó có thể chui vào cơ thể đối phương và ngay lập tức tiêu diệt toàn bộ sinh lực của kẻ địch. Chính vì khả năng ẩn nấp và cách ra đòn chí mạng này mà trong một số trường hợp, nó còn đáng sợ hơn cả những đòn tấn công trực diện của Trùng tộc.
Lúc đó, Tinh Linh tộc đang tổ chức lễ hội. Các thành viên hoàng tộc của Tinh Linh, vì sự quan tâm đến dân chúng, đã xuống phố để hòa mình vào không khí lễ hội cùng mọi người. Họ chào đón tất cả những du khách từ xa đến, và giữa đám đông, hình dáng khác biệt của Sean lập tức thu hút sự chú ý.
Sean đang ngắm nhìn những cánh hoa bay lượn trên bầu trời. Những thứ yếu ớt và xinh đẹp như thế này chỉ có thể tồn tại ở những chủng tộc nhỏ bé, yếu đuối như Tinh Linh. Trong tai hắn, tiếng thiên nhiên của Tinh Linh tộc chỉ như tiếng hét đau đớn hơn là âm thanh nhẹ nhàng.
Dù Trùng Vương không thể hiện bất kỳ sự ác ý nào, nhưng luồng khí lực tự nhiên của y cũng đủ khiến một số Tinh Linh muốn đến gần cái đẹp phải dè chừng, chỉ dám đứng từ xa nhìn những cử chỉ của Trùng Vương.
Vương tử của Tinh Linh tộc, người được ca ngợi là đẹp nhất trong số họ, cũng bị mê hoặc bởi vẻ ngoài của Sean. Khi đang phân phát hoa Tinh Linh cho dân chúng, hắn bắt gặp một mỹ nhân mà hắn chưa từng thấy trước đó.
Do mang trong mình dòng máu Trùng tộc, Trùng Vương Sean tỏa ra sát khí tự nhiên. Tuy nhiên, trong đôi mắt lương thiện của vương tử Tinh Linh, hắn mang một sự kính sợ mơ hồ. Vương tử nhìn người trước mặt, kẻ đang hơi ngẩng đầu ngắm nhìn những cánh hoa bay lượn, với mái tóc đen dài và chiếc cổ yếu ớt, trông như một thần linh của Tinh Linh hạ xuống trong thân hình của vị Trùng Vương mặc bộ đồ trắng.
Lời của editor : Mới chương 2 thôi mà đã 3200 từ rồi 🫠
Bình luận