top of page

[YRDTM] Chương 4 : Uống Nước Dâm

  • Ảnh của tác giả: Duyệt Phùng
    Duyệt Phùng
  • 11 thg 5
  • 12 phút đọc

Nhìn bản thân đang chảy nước dâm lênh láng lại phải ngồi xổm dưới đất, lại bị Lâm Xuyên Duyên đứng từ trên cao nhìn xuống như vậy, Hách Hoài cảm thấy vô cùng rã rời. Bé không thể không thừa nhận những lời Lâm Xuyên Duyên nói đều là thật, nếu bé không dùng băng vệ sinh thì sẽ biến thành bộ dạng thảm hại như hắn bảo, nỗi sợ hãi đã bắt đầu nhen nhóm dâng lên trong lòng bé.


Lâm Xuyên Duyên nhìn dáng vẻ khóc lóc thương tâm của Hách Hoài thì lại càng thêm hưng phấn, càng muốn địt chết bé.


“Cho nên em phải nghe lời, băng vệ sinh hay tã giấy, em phải chọn một cái đi.” Tuy Lâm Xuyên Duyên cảm thấy mặc tã giấy trông sẽ dâm đãng hơn, nhưng ngay từ đầu hắn vẫn chưa có ý đồ kích thích Hách Hoài đến mức đó.


Cuối cùng, Hách Hoài chỉ đành nhút nhát lên tiếng: “Được rồi, tôi dùng băng vệ sinh là được.” Giọng điệu bé mang theo vài phần lấy lòng, bé cũng sợ Lâm Xuyên Duyên sẽ mặc kệ mình, sợ hắn tức giận. Dù sao Lâm Xuyên Duyên cũng là vì tốt cho bé, mà trước mắt dường như cũng chỉ còn cách này.


Lâm Xuyên Duyên cười đáp: “Ngoan, tôi dạy em cách lót.” Trong lòng hắn đắc ý vô cùng, vì chuyện này mà hắn đã cất công tìm hiểu kỹ lưỡng từ trước.


Lâm Xuyên Duyên lấy một chiếc quần lót mới của Hách Hoài, ngồi xổm xuống trước mặt bé, cầm tay chỉ việc: “Xé cái này ra, rồi dán vào mặt trong quần như thế này, sau đó...” Tuy rằng Hách Hoài cảm thấy vô cùng thẹn thùng nhưng vẫn nghiêm túc quan sát, biểu cảm chăm chú như học sinh giỏi đang nghe giảng, nhưng thực chất lại là đang ngồi xổm để mặc cho nước dâm chảy ra, học cách làm sao để mặc băng vệ sinh cho thân thể dâm đãng, đê tiện của mình. Hách Hoài cảm thấy giới hạn tự tôn của bản thân lại một lần nữa bị hạ thấp xuống.


Lâm Xuyên Duyên đưa chiếc quần lót đã dán sẵn băng vệ sinh cho Hách Hoài. Bé đón lấy, thẹn thùng mặc vào. Bé cảm thấy giữa hai chân phải kẹp một vật như vậy thật không quen chút nào, nó cứ cọ xát vào tiểu huyệt và đùi trong, khiến dáng đi có chút cứng đờ. Cũng may là nước dâm đều đã bị miếng băng kia hấp thụ hết, so với lúc trước thì tốt hơn nhiều.


“A Hoài, em cần chút thời gian để thích ứng.” Lâm Xuyên Duyên mãn nguyện cực kỳ: “Tôi cho em dùng loại có kích thước lớn nhất, ban ngày em có thể dùng loại thường ngày này.” Hắn chỉ vào một đống băng vệ sinh đủ màu sắc rực rỡ cho Hách Hoài nhận biết, bé chỉ im lặng lắng nghe một cách nghiêm túc.


Có đôi khi, một bước thoái lui sẽ dẫn đến vô số bước nhượng bộ sau này. Hách Hoài hiển nhiên không hiểu đạo lý đó, bé cũng chẳng thể ngờ được lòng tự trọng và sự hổ thẹn của mình trong tương lai còn có thể rơi xuống đáy vực đến mức nào. Suy cho cùng, hiện tại bé cũng chỉ mới bắt đầu rung động với gã bạn cùng phòng đẹp trai này mà thôi.


Từ khi lót băng vệ sinh, Hách Hoài dần dần thích nghi, nhưng bé chỉ có thể dùng loại lớn nhất. Những loại thường ngày thông thường thực sự không trụ được bao lâu, chưa hết một tiết học đã bị thấm ướt hoàn toàn. Dù sao thì cũng chỉ duy trì được chưa đầy nửa ngày là phải thay mới, bởi miếng băng chẳng mấy chốc đã ướt sũng nước, nặng trịch không thể thấm hút thêm được nữa.


Mỗi khi đi vệ sinh, Hách Hoài đều muốn Lâm Xuyên Duyên đi cùng, bởi vì một mình ngồi xổm ở nơi đó luôn khiến bé cảm thấy bất an. Nhờ vậy, Lâm Xuyên Duyên đã được chứng kiến rất nhiều lần quá trình Hách Hoài thay băng vệ sinh. Nó gợi cảm y hệt như hắn tưởng tượng, lần nào bé cũng lộ ra vẻ mặt khổ sở, vừa đáng thương vừa đáng yêu, phảng phất như chuyện này dù có làm bao nhiêu lần đi nữa bé cũng không có cách nào quen được. Lâm Xuyên Duyên còn phải phụ trách thu dọn những miếng băng vệ sinh đã thấm đẫm nước dâm mang về, dù sao loại đồ vật này mà xuất hiện trong nhà vệ sinh nam thì thật khó lòng giải thích.


Trong cặp sách của Lâm Xuyên Duyên cũng đã hình thành thói quen luôn mang theo một bịch băng vệ sinh cho Hách Hoài. Có lẽ hôm Lâm Xuyên Duyên đi mua đồ đã bị người ta nhìn thấy, vài người còn trêu chọc hỏi hắn có phải đã có bạn gái rồi không mà lại đi mua băng vệ sinh, Lâm Xuyên Duyên chỉ mỉm cười không nói gì.


Mỗi khi đến lúc này, Hách Hoài ngồi bên cạnh đều sẽ đỏ mặt tía tai. Ai mà ngờ được một nam sinh có bề ngoài hay cười lại có chút nét thẹn thùng thế này, bên dưới lại còn sở hữu một thân thể dâm đãng, nước chảy không ngừng cơ chứ? Nhìn Hách Hoài trên lớp đứng đắn nghiêm túc trả lời câu hỏi, bên dưới lại phải lót băng vệ sinh, nước chảy ra đầm đìa như bị rò nước tiểu mà vẫn phải cố gắng nhẫn nhịn, Lâm Xuyên Duyên lại nảy sinh ác ý mà mỉm cười.


Buổi tối vừa về đến phòng ký túc xá, Hách Hoài đã gấp không chờ nổi mà cởi quần ra. Phía dưới của bé đã sớm ướt đẫm, bé ngồi trên giường bắt đầu thay băng vệ sinh.


Vừa gỡ miếng băng vệ sinh ướt sũng ra, đang định thay miếng mới thì bé đã bị Lâm Xuyên Duyên vừa tắm xong ấn xuống giường. Chẳng nói chẳng rằng, Lâm Xuyên Duyên liền bắt hai chân Hách Hoài gập lại, bắt đầu thúc đẩy ma sát vào âm hộ. Hách Hoài cũng chỉ đành kẹp chặt chân, giúp Lâm Xuyên Duyên "chịch chân".


Sau khi biết trước kia bởi vì Hách Hoài chảy nước quá nhiều mới không dám giúp đỡ lẫn nhau cùng với hắn, hai người hiện tại đã khôi phục lại trạng thái thân mật như trước. Chỉ là hiện giờ mỗi lần làm xong, cả hai đều làm cho nước chảy lênh láng, rõ ràng Hách Hoài ngày càng tiếp nhận Lâm Xuyên Duyên nhiều hơn.


Lâm Xuyên Duyên hung hăng đưa đẩy, rất nhiều lần đem quy đầu thúc đến tận miệng lồn của Hách Hoài. Hách Hoài cũng không nói gì, thậm chí còn như giả vờ buông lỏng để Lâm Xuyên Duyên làm những chuyện quá đáng hơn. Ví dụ như hiện tại, Lâm Xuyên Duyên đã địt vào cái miệng nhỏ của Hách Hoài, hắn có thể túm tóc Hách Hoài mà hung hãn đâm thọc vào tận cổ họng, ra vào miệng như đang làm tình thật sự. Mỗi lần như vậy đều địt đến mức khiến Hách Hoài chảy nước miếng ròng ròng, đầu lưỡi thè ra, miệng nhỏ khép không lại, đôi môi sưng đỏ mọng nước, vậy mà Hách Hoài vẫn vui vẻ chịu đựng.


Gần đây Lâm Xuyên Duyên không còn rót thuốc vào lồn nhỏ của Hách Hoài nữa, vì lượng nước chảy ra đã đủ nhiều rồi, nhưng loại thuốc khiến Hách Hoài cảm thấy ngứa ngáy thì vẫn bôi mỗi ngày, từ trong ra ngoài không sót chỗ nào. Lâm Xuyên Duyên nhìn vào cúc huyệt nhỏ nhắn phía sau của Hách Hoài, suy nghĩ một chút rồi thôi, cứ để từ từ từng bước một, dù sao sớm muộn gì cũng thuộc về mình.


Tuy rằng đã ngừng dùng loại thuốc khiến Hách Hoài chảy nước không ngừng, nhưng vì lồn nhỏ đã bị thuốc cải tạo liên tục suốt một tháng, cộng thêm thiên phú dị bẩm của cơ thể người song tính, nên dù hiện tại rời xa thuốc thì nước vẫn chưa thể ngừng phun ngay được, xem chừng còn phải duy trì trạng thái này một thời gian nữa mới dần biến mất.


Sau khi kết thúc một lần hỗ trợ lẫn nhau, Hách Hoài không còn cảm thấy thỏa mãn như trước. Tuy rằng đã bắn, nhưng lồn nhỏ của bé lại càng thêm ngứa ngáy, bên trong lại rất hư hỏng, giống như luôn gào thét muốn có thứ gì đó tiến vào đâm thọc. Bé do dự không dám nói với Lâm Xuyên Duyên, nhưng cuối cùng vẫn lên tiếng.


"A Duyên, tôi... tôi nói cho cậu chuyện này." Hách Hoài nhút nhát nói với Lâm Xuyên Duyên, người đang giúp bé thay băng vệ sinh.


"Có chuyện gì sao?" Lâm Xuyên Duyên ngẩng đầu lên.


Nhìn thấy ánh mắt quan tâm của Lâm Xuyên Duyên, Hách Hoài cuối cùng cũng dũng cảm nói ra: "Tôi bảo cậu giúp tôi cọ lồn không phải chỉ vì muốn bắn ra mới làm thế. Thật ra là phía dưới của tôi, miệng huyệt luôn cảm thấy rất ngứa, sau đó tôi phát hiện khi cậu ma sát chỗ đó thì sẽ bớt ngứa hơn. Nhưng hiện tại hình như càng nghiêm trọng rồi, tôi dường như đã không thể thỏa mãn được nữa..." Bé gần như lí nhí rặn ra từng chữ để nói xong.


"Vậy sao? Để tôi xem nào." Lâm Xuyên Duyên kéo Hách Hoài đến trước mặt mình. Hách Hoài thuận theo nằm xuống, tự mình lột quần lót ra, ngoan ngoãn dùng sức bẻ rộng hai chân cho Lâm Xuyên Duyên kiểm tra. Đôi chân bị ép sát tận trước ngực, trông vô cùng dâm đãng. Tuy thâm tâm vẫn cảm thấy cực kỳ xấu hổ, nhưng sự tín nhiệm dành cho Lâm Xuyên Duyên đã chiến thắng nỗi nhục nhã trong lòng.


Lâm Xuyên Duyên chằm chằm nhìn vào hạ thể của Hách Hoài, suýt chút nữa là không khống chế được mà trực tiếp đè ra địt. Ánh mắt hắn tối sầm lại, đầu ghé sát vào, bàn tay nắn bóp phần thịt non ở bẹn của Hách Hoài. Nhìn chằm chằm vào miệng huyệt ướt đẫm, hắn liếm nhẹ chỗ đó. Hách Hoài đột nhiên rùng mình, nước phun không ngừng. Lâm Xuyên Duyên không nhịn nổi nữa, trực tiếp vùi đầu vào liếm láp, đột ngột mút mạnh một cái, cả miệng đều là hương vị ngọt tanh của thứ nước ấy. Hách Hoài tất nhiên là chưa từng trải qua kích thích thế này? Bé sướng đến mức rên rỉ thành tiếng: "A... a a a... ưm, đừng, đừng mút chỗ đó... a..."


Giọng nói nũng nịu như sắp chảy ra nước, tiếng thở dốc dồn dập không ngừng, nơi đó lại còn dâm đãng đến thế này, rốt cuộc là bày ra cho ai xem đây? Lâm Xuyên Duyên bất mãn, dùng sức vừa mút vừa liếm, có ý xấu chuyển động đầu lưỡi nghiền nát đóa hoa thịt non mềm kia, đầu lưỡi còn luân phiên đâm thọc khuấy đảo. Trong lúc nhất thời, tiếng nước "phu phụt" vang lên liên hồi. Đột nhiên, hắn liếm tới một lớp màng mỏng, đây hẳn chính là màng trinh của Hách Hoài. Lâm Xuyên Duyên dùng đôi tay nâng mông Hách Hoài lên, bóp chặt lấy, Hách Hoài định dùng chân quấn lấy Lâm Xuyên Duyên, nhưng lại cố kỵ việc chính mình phải tự bẻ rộng hai chân ra. Tuy rằng thân thể sướng đến mức sắp tan thành từng mảnh, nhưng bé vẫn tận chức tận trách mà bẻ chân mình ra.


Lâm Xuyên Duyên cảm nhận được tiểu huyệt này thế mà còn đang không ngừng đóng mở mút lấy đầu lưỡi mình, tức khắc hắn cảm thấy Hách Hoài lúc này thật dâm đãng, đê tiện. Hắn vỗ vỗ vào mông Hách Hoài rồi hỏi: “A Hoài, trước kia có một khoảng thời gian em không cần tôi giúp em ma sát nơi này, vậy em đã tự mình giải quyết như thế nào?” Nói đoạn, hắn càng thêm ra sức liếm láp.


Hách Hoài khó khăn lắm mới chống người dậy được, khuôn mặt nhỏ ửng đỏ nói: “Tôi dùng... quần lót của mình... a... quần lót vặn thành sợi dây, hung hăng chà vào... a... trong huyệt của tôi, nhét càng sâu, tôi càng... ah...ưm, càng sung sướng... a.” Nói ra những lời thẹn thùng dâm đãng như thế, Hách Hoài không kìm được mà phun ra một luồng nước, thậm chí còn bắn lên mặt Lâm Xuyên Duyên. Thì mà chỉ cần liếm huyệt thôi cũng khiến Hách Hoài lên đỉnh đến mức phun ra nước dâm không ngừng.


“A Hoài sao lại phun nhiều nước như vậy, làm ướt sủng cả khăn trải giường rồi.” Lâm Xuyên Duyên trêu chọc Hách Hoài.


Hách Hoài cứng cổ đỏ mặt không nói lời nào.


Chờ đến khi Lâm Xuyên Duyên cuối cùng cũng mút đủ, Hách Hoài quả nhiên cảm thấy cơn ngứa ngáy đã giảm bớt đôi chút. Đầu lưỡi của Lâm Xuyên Duyên giống như có ma lực vậy, nhưng Lâm Xuyên Duyên vậy mà lại uống hết chỗ nước dâm đó! Hách Hoài thầm nghĩ.


“Nhìn tôi làm gì?” Lâm Xuyên Duyên nghiêng đầu hỏi.


“Nơi đó... nơi đó chảy ra nước, cậu đều uống hết rồi sao?” Không chê bẩn sao?


“Đúng vậy, vừa dâm vừa ngọt, A Hoài có muốn nếm thử hương vị của chính mình không?” Sớm muộn gì tôi cũng sẽ bắt em phải nếm thử hương vị tinh dịch của tôi.


Hách Hoài chần chừ gật đầu, Lâm Xuyên Duyên lấy một chiếc ly đặt dưới thân Hách Hoài, chỉ một lát sau đã hứng được gần nửa ly. Hách Hoài vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm một ngụm, quả thật là ngọt, hương vị nơi đó của mình chính là như vậy sao? Mặt Hách Hoài đỏ bừng.


“A Hoài, nơi này của em ngày thường ngứa ngáy khó chịu, chắc chắn là đã mắc bệnh gì rồi, tôi nhất định sẽ tìm được thuốc trị cho em.”


Sự kiên định của Lâm Xuyên Duyên khiến khuôn mặt nhỏ của Hách Hoài càng thêm đỏ, bé chỉ khẽ "ờ" một tiếng.


Lâm Xuyên Duyên thầm nghĩ, có thể bắt đầu kế hoạch tiếp theo rồi.


Dạo gần đây, ngày nào Hách Hoài cũng để Lâm Xuyên Duyên mút liếm tiểu huyệt cho mình, chỉ có như vậy mới giúp bé giảm bớt phần nào cơn ngứa ngáy kia.


Bởi vì Lâm Xuyên Duyên đã uống hết nước trong huyệt của bé, nên đổi lại, khi bú cu, Hách Hoài cũng phải uống hết tinh dịch của Lâm Xuyên Duyên. Nhìn Hách Hoài giống như đang thưởng thức sơn hào hải vị mà nuốt xuống thứ tinh dịch tanh nồng của mình, cái miệng nhỏ nhắn đỏ hồng nhấm nháp dòng tinh dịch trắng đục nóng bỏng, khỏi phải nói là kích thích đến mức nào. Hắn hận không thể ngay lập tức đè Hách Hoài ra giường mà địt nát bấy, hung hăng đâm thủng màng trinh kia, bất chấp tất cả mà cưỡng ép rót đầy tinh dịch vào trong.


Nếu không phải Lâm Xuyên Duyên không nỡ để Hách Hoài chịu khổ, cũng không muốn ký ức làm tình của bé chỉ toàn là đau đớn, thì hắn đã sớm địt rồi, cũng chẳng phải nhẫn nhịn đến mức sắp biến thành thánh nhân cấm dục thế này.


Mấy ngày nay Hách Hoài lại bị ép liên tục bôi thuốc khiến cho tiểu huyệt của bé ngày càng dâm ngứa, bé dường như đã sắp nhịn không nổi nữa, ngày nào cũng kẹp chặt chân. Những lúc hai người giúp đỡ lẫn nhau, Hách Hoài hận không thể để Lâm Xuyên Duyên cứ thế đâm thẳng vào trong cho bé bớt ngứa, thậm chí Lâm Xuyên Duyên còn nhìn thấy Hách Hoài tự dùng tay móc. Nhìn bộ dạng Hách Hoài bị tình dục tra tấn đến mức không biết phải làm sao, Lâm Xuyên Duyên cảm thấy thời cơ đã đến.


Thế là lại vào lúc tan học vào buổi tối, Hách Hoài về phòng ngủ trước, Lâm Xuyên Duyên một lúc sau mới đến. Vừa vào cửa, Lâm Xuyên Duyên đã bị Hách Hoài quấn lấy đòi "chịch chân". Hắn thuận thế ôm lấy Hách Hoài, hai người lăn lộn trên giường, rồi Hách Hoài lại bị ấn từ trên giường lên vách tường. Lâm Xuyên Duyên gắt gao đè chặt Hách Hoài, vùi đầu vào cổ bé, ghé sát tai thầm thì: "A Hoài, tôi đã tìm được thuốc mỡ chữa bệnh cho em rồi, lát nữa em nhớ phải bôi lên hoa huyệt của mình đấy." Dứt lời, hắn còn vươn đầu lưỡi liếm nhẹ vành tai Hách Hoài, bàn tay từ thắt lưng luồn lên trên, nhẹ nhàng mơn trớn làn da mịn màng như mỡ đông của bé.


"Thật sao?!" Hách Hoài mừng rỡ, bé thậm chí chẳng buồn để tâm đến hành vi suồng sã dâm loạn này của Lâm Xuyên Duyên, quay đầu nhìn hắn nở nụ cười. Giọng nói của bé nghe ngọt ngào làm sao, đôi mắt ấy tràn đầy ý cười lấp lánh, trong trẻo sáng ngời. Lâm Xuyên Duyên cảm thấy tim mình đập vừa nhanh vừa mãnh liệt, hắn si mê nhìn chằm chằm bé.


Thật muốn, thật muốn hôn em quá.


Hách Hoài nghi ngờ nhìn Lâm Xuyên Duyên: "A Duyên, cậu sao thế?"


Lâm Xuyên Duyên hoàn hồn trở lại: "Không có gì." Chỉ là cảm giác, tôi thật sự rất thích em.


Bọn họ ngồi xuống giường của Hách Hoài, Lâm Xuyên Duyên lấy một cái bình nhỏ từ trong cặp ra, bên trong là chất thuốc cap trong suốt. Hắn đưa cho Hách Hoài rồi dặn dò: "Cái này chỉ cần bôi đều vào bên trong huyệt của em là được, chỗ nào ngứa thì bôi vào chỗ đó, nhất định phải bôi vào tận sâu bên trong mới có tác dụng."


Đây vốn dĩ chẳng phải thuốc trị ngứa gì cả, mà là loại thuốc khiến Hách Hoài càng thêm khắc cốt ghi tâm hương vị côn thịt của hắn, hơn nữa còn pha chút thành phần tình dược, khiến cho thịt lồn trong tiểu huyệt của Hách Hoài hễ mà cảm nhận được côn thịt của hắn thì sẽ không nhịn được mà mút chặt lấy.

 
 
 

Bài đăng gần đây

Xem tất cả
[MNTTK] Chương 19 - Chim Lữ Hành

“Ngủ không ngon sao?” Aiver vừa mở mắt từ trong ác mộng, bên tai đã vang lên tiếng Vanrian. Rèm cửa trong phòng đã được kéo kín, tối om mịt mù. Aiver không nhìn thấy Vanrian ở đâu. Nghe giọng thì dườn

 
 
 
[MNTTK] Chương 18 - Bức Tranh Dâm Dục

Aiver ngoan quá… Trong căn phòng tối đen, bút vẽ và sơn màu bị vứt lung tung một bên. Những thứ khác trong phòng cũng đổ nghiêng ngả, sơn màu chưa dùng hết khiến cả căn phòng lộn xộn. Bóng người ở tru

 
 
 
[MNTTK] Chương 17 - Giả Dối

Đầu Mạc Tây đau như muốn nứt tung, mí mắt sao cũng không mở nổi, toàn thân như bị nghiền nát, sao cũng không ngủ được. Cổ họng khô khốc gần như bốc khói. Bị ném trên giường nằm nửa đêm như vậy, Mạc Tâ

 
 
 

Bình luận


bottom of page